JUST LIVE WITH YOU BY MY SIDE (Chap 9)

_ Jake! Dậy đi! Nhanh lên!
Cậu lay gọi anh , đồng thời quơ vội quần áo mặc vào.
_ Gì thế?..... – Anh làu bàu.
_ Nhanh lên! Chúng ta phải ra nhà ga trung tâm……
_ Nhà ga trung tâm?! Cậu giở chứng gì thế??? Đang đêm đùng đùng đòi ra nhà ga???
_ Bởi vì những bằng chứng anh cần tìm có thể ở ngoài đó…..


12h08………

Đường phố tấp nập người. Mọi người đều ra khỏi nhà, tập trung ở Quãng trường Thời Đại để đón năm mới.

Sân ga trung tâm vắng lặng. Chỉ có vài người đứng ngồi rải rác. Những chiếc xe lửa lặng lẽ đi và về.

_ Câu nói của mẹ cậu là một dạng ám hiệu……để xem nào “năm mới đồng hồ ở ga xe lửa trung tâm điểm mười hai tiếng mẹ,Daniel và cha đi ngắm mặt trời mọc”…..câu cú khó hiểu quá……

_ Hãy xét vế nói về thời gian trước…năm mới chuông đồng hồ điểm mười hai tiếng…..

_ Thời gian hả? Vậy chuyện gì xảy ra vào năm mới vào lúc 12 giờ?

_ Không không đâu…..không phải thời gian….

_ Con số!!! – Anh chợt nói to. – Năm mới là ngày 1-1 chúng ta có số 11 , chuông đồng hồ đổ mười hai tiếng vậy là số 12……Daniel! Tìm tủ có số 1112 đi! Nhanh lên!!!

Anh và cậu chạy nháo nhào khắp dãy tủ giữ đồ. Các con số lướt nhanh qua mắt hai người.

_ Jake! Tủ đồ có số lớn nhất ở đây là 1110….không có số tủ số 1112 đâu….

_ Vậy hổng lẽ là số 11 hay 12 mà hổng chừng cũng là 112 hay 211 hay…..

Anh vò đầu.

_ Tôi không nghĩ mẹ muốn nói đến tủ giữ đồ…..

_ Hả?

Anh giật mình khi bắt gặp ánh mắt cậu đang nhìn qua vai anh.

Anh quay phắt lại. Tấm bảng điện tử khổng lồ ghi giờ khởi hành và điểm đến của xe lửa.

Mắt anh lướt nhanh qua các con số và dòng chữ…..chợt….anh dừng lại ở con số 12h10……

_ Luôn có chuyến tàu lửa tốc hành từ New York đến Manchester – New Hampsire lúc 12 giờ 10 phút……nhưng còn một số 1 nữa đâu??!

_ Các chuyến tàu thường xuất phát chậm hơn giờ đã định một phút! Nói chính xác là nó sẽ khởi hành lúc 12 giờ 11 phút……Đúng rồi….Jake! Chúng ta phải nhanh lên!!!

“ Quý khách lưu ý! Chuyến tàu tốc hành đi Manchester – New Hampsire sẽ khởi hành lúc 12 giờ 10 phút ! Qúy khách nào đi chuyến tàu này xin đợi ở sân ga số 9…..Xin nhắc lại….”

Anh nắm tay cậu chạy.
Còn 1 phút nữa…..
_ Làm ơn cho qua!!!
Anh len qua đám đông đang đứng xếp hàng trên sân ga số 5…..nhiều tiếng la hét khó chịu…..
50 giây…..
Phát thanh viên liên tục nhắc đi nhắc lại giờ xuất phát của các chuyến tàu……
30 giây…..
Cả hai người đã vụt qua sân ga số 8……
20 giây……
_ ĐỢI MỘT CHÚT!!!
Jake gào lên.
Sân ga số 9…..

Xe lửa hú còi , phà hơi trắng xóa, những bánh xe sắt rục rịch chuyển động.

Anh vươn tay ra nắm lấy tay cầm . Anh đẩy người cậu lên xe trước rồi chạy mấy bước lấy đà nhảy lên sau.

_ Cha mẹ ơi….mệt chết đi được……

Anh gập đôi người hai tay chống lên đầu gối, hớp vội không khí. Bên cạnh anh cậu cũng hì hục thở.

Xe lửa chạy nhanh dần……..


_ Vé chứ , thưa ông?

Anh móc bóp, lấy tiền đưa cho người soát vé.

_ Cảm ơn ông! Chúc chuyến đi vui vẻ!

Anh ta đục lỗ hai tấm vé rồi đưa lại cho anh.

Vì là xe lửa chạy ban đêm nên không đông hành khách. Anh và cậu tìm cho mình một chỗ ngồi.

_ Jake này……

_ Chuyện gì?

_ Lỡ như chúng ta sai thì sao?

Anh choàng tay qua người cậu , kéo cậu lại gần anh.

_ Đúng hay sai phải thử mới biết được! Giờ cậu ngủ đi….khi nào đến nơi tôi sẽ gọi!

Cậu ngoan ngoãn dụi đầu vào ngực anh . Không lâu sau cơn buồn ngủ ập đến.

Xe lửa vẫn chạy đều đều trong đêm tối. Đâu đó vang lên bài thánh ca mừng đón Giao thừa……


….Sân ga Manchester…New Hampsire…
7h05 sáng………

_ Đây….
Anh đưa cho cậu chai nước suối ướp lạnh và hộp bánh kẹp.
Cậu nhận lấy rồi để chai nước suối mát lạnh lên má, sau đó chuyển dần lên trán.
_ Bánh kẹp gì vậy?
_ Phó mát! Cậu không thích à?
_ Của anh là gì vậy?
_ Cá trích!

Cậu khẽ nhăn mặt rồi mở hộp bánh, ngoạm một miếng khá to.
_ Bây giờ làm gì đây? – Anh tu từng ngụm nước nói.
_ Tôi không biết……
_ Không biết là sao? Cậu chưa từng đến đây bao giờ à?!

Cậu uể oải cắn miếng bánh , lắc đầu.

_ Nhưng câu nói đó… “mẹ, Daniel và cha đi ngắm mặt trời mọc”….nếu cậu chưa đến đây thì làm sao mà….???

_ Chắc nó muốn nói đến một cái gì khác…..
Anh thở dài vươn người ra ghế.
Sân ga đông dần…..
_ Suốt đêm qua anh không ngủ à?
_ Không!
_ Sao vậy?
_ Vì mải nhìn cậu ngủ…..
_ Anh….
_ Lúc ngủ cậu dễ thương quá làm tôi ngủ không được……
_ Thôi đi!!!
Cậu vụt đứng dậy. Anh thoáng thấy hai má cậu ửng hồng.

….Manchester….8h sáng…..

_ Đi vòng vòng khắp thành phố như thế này cũng chả ích gì! Manchester là một thành phố! Đâu dễ gì ngắm mặt trời mọc trong một thành phố… Daniel…ráng nhớ xem còn chi tiết nào có thể giúp chúng ta….Daniel?…cậu đâu rồi???...

Anh ngó tới ngó lui kiếm cậu. Quái thật! Cậu mới đứng đây mà.

Cuối cùng anh tìm thấy cậu đang đứng trước một cửa tiệm bán tạp phẩm. Mắt đăm đăm nhìn vào ngôi nhà búp bê được trưng trong cửa kính.

_ Này cậu làm tôi hết hồn…tự nhiên đang đứng lại biến đâu mất tiêu…
_ Ngôi nhà đó rất giống ngôi nhà cũ của tôi….ngôi nhà có cha và mẹ… – Giọng cậu buồn buồn.
_ Daniel…..

Anh bất chợt ghì chặt cậu vào lòng. Lúc này anh như nhìn thấu được nỗi cô đơn cậu đã phải chịu trong bảy năm qua.
_ Đừng sợ nữa vì bây giờ cậu đã có tôi bên cạnh….luôn luôn là như vậy……

Cậu vòng tay ôm lấy anh.


…..10h sáng…..Manchester……

Anh và cậu đang ngồi trong một quán rượu. Anh kêu cho cậu ly cam vắt còn mình thì một ly scotch.

Cậu vốn không thích vào những quán như thế này. Nhưng anh bảo anh cần một nơi có thể ngồi suy nghĩ về câu nói của mẹ cậu.

Anh đang ngồi viết nguệch ngoạc vào tờ giấy trước mặt. Thỉnh thoảng anh đưa tay lên xoa đầu, rồi sau đó lấy viết gạch xóa tứ tung.

_ Như thế nào thì nó cũng không phải là ám hiệu chữ….mục đích của mẹ cậu là gì? Nếu muốn cậu tìm ra thì bà ấy phải chắc chắn nơi này quen thuộc với cậu chứ…

Anh bất giác ngẩng lên thấy cậu đang nhìn bâng quơ ra ngoài cửa sổ.

_ Này…sao tôi có cảm giác cậu không quan tâm gì hết vậy….

Anh ngưng bặt khi cậu nhìn anh. Ánh mắt cậu đượm buồn.

_ Cậu sao thế?

_ Tôi sợ…..

Cậu cúi mặt xuống. Anh để ý thấy tay cậu run run bóp chặt ly nước cam.

_ Daniel à…..

_ Cha mẹ tôi cũng vì chống lại hắn mà……Jake! Không có kết cuộc tốt đẹp cho những ai ngáng chân hắn!

_ Daniel…không ai có thể chạy trốn mãi….đến một lúc nào đó cậu cũng sẽ phải đương đầu với hắn!

_ Nếu chuyện đó xảy ra với anh thì sao??? Nếu cả anh cũng…..

Cổ họng cậu nghẹn cứng. Cậu không muốn nói những điều này với anh vì như thế anh sẽ xem cậu là kẻ hèn nhát. Nhưng…..

_ Tôi không muốn bị bỏ lại một mình trên đời này một lần nữa…..

Cậu không muốn mất anh! Trong thâm tâm cậu đã xem anh là người quan trọng nhất! Cậu không muốn…..không bao giờ muốn mất anh!!!

Còn anh? Anh biết cậu đang sợ…sợ cho anh! Anh biết điều đó chứ nhưng một khi hắn vẫn còn đó thì mãi mãi cậu sẽ không được tự do. Anh muốn giải thoát cho cậu dù cái giá phải trả là mạng sống của chính mình.

_ Daniel tôi……

REENNGG…..

Điện thoại anh đổ chuông. Anh hơi khó chịu khi bị ngắt ngang.

_ Alô?

< Hey Chan đây! Tớ đã làm việc cật lực suốt đêm qua và sáng nay…cuối cùng cũng đã vào được mạng lưới của CIA…>

_ Thương cậu quá! Cậu có những gì?

< Quan trọng lắm! Cậu đến đây được không?>

_ À…tớ đang ở Manchester….

< NEW HAMPSIRE??? CẬU LÀM CÁI QUÁI GÌ Ở ĐÓ??? >

_ Ui…đừng hét lên như vậy! Chuyện dài dòng lắm nhưng cậu không thể nói qua điện thoại được à?!

< Thôi được…tớ đã đọc những thông tin liên quan về mẹ của Daniel…nghe nè cô ấy “bị buộc tội phản bội và hàm oan cho một cán bộ cao cấp của CIA”…>

_ Nghĩa là….

< Nếu như người thật sự bị oan là mẹ của Daniel thì việc bà ấy buộc tội oan ( theo như bản báo cáo viết ) cho một viên chức cao cấp là điều cần phải xem lại….có nghĩa là….kẻ….là….không…..>

_ Chan?

<…..có…….chính là….>
Tiếng rè rè trong điện thoại càng lúc càng lớn , rồi im bặt.

_ Chan?

Màn hình điện thoại tắt ngúm.

_ Khỉ thật!!! Đúng lúc này thì lại hết pin!

Quay sang cậu anh nói.

_ Hình như Chan vừa tìm được một số thông tin quan trọng…ngồi đây nhé!

Anh đứng dậy đi về phía chủ quán. Hai người nói gì đó rồi ông ta chỉ tay về phía bên kia đường. Anh vội vã bước ra cửa.

Cậu ngồi lặng lẽ trong góc khuất quán rượu. Cậu thấy thật mệt mỏi. Đặt tay lên trán cậu mơ hồ nhận ra cái nóng hầm hập. Cơn sốt đêm hôm trước lại quay về.

Có người vừa bước vào quán . Đôi chân ngập ngừng nơi cửa nhưng rồi sau đó tiến về phía cậu. Bây giờ thì người đó đã ngồi trước mặt cậu. Cậu ngẩng nhìn lên . Tim cậu đập mạnh. Cậu thầm cầu khấn hy vọng nó chỉ là ảo giác…..

_ Chan!!!

< Jake? Lúc này bị gì vậy?>

_ Điện thoại hết pin ! Tớ đang ở trong buồng điện thoại công cộng…tiếp đi!

< À…ừ…lúc nãy tớ nói là nếu mẹ Daniel bị buộc tội hàm oan cho một viên chức cấp cao của CIA nhưng lỡ như….. tất cả đều là giả tạo thì sao???>

_ Giả tạo??? Ý cậu là gì?

< Tức là nếu người bị oan là mẹ của Daniel thì tên viên chức kia thật sự có vấn đề… trong hồ sơ có nói mẹ Daniel đã nghi ngờ ông ta đang cầm đầu một tổ chức nguy hiểm chuyên bắt tay với các băng nhóm của thế giới ngầm….>

_ Ngay trong nội bộ CIA ấy hả???

< Ừ….nhưng rất tiếc là không hề có chứng cứ chứng minh cho những lời nói của bà ấy!>

_ Chắc chắn hắn đã bắt bà ấy phải giao nộp toàn bộ chứng cứ! Nhưng sau khi giao nộp hắn đã cho thủ tiêu bà ấy cùng chồng, rồi thêu dệt toàn bộ câu chuyện….

< Jake! Muốn làm được những việc này phải là người trong ngành…..có khi nào…>

_ Hắn chính là một trong chúng ta! Hay nói cách khác là kẻ nằm trong bộ máy cao cấp của CIA!

< Chuyện này không đơn giản chút nào! Jake! Cậu phải thật cẩn thận! Nếu những lời cậu nói vừa rồi là đúng thì ngay lúc này có thể hắn đang theo cậu……>

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng anh.

_ Daniel….

< Jake? >

_ Tớ đang để Daniel ngồi một mình trong quán rượu…..

< Nếu thật sự là vậy thì mục tiêu của hắn lúc này hoặc là cậu hoặc là Daniel!>

Anh cúp máy và lao ra ngoài.

Anh chạy thật nhanh về phía quán rượu. Cầu trời cho những lời anh nói vừa rồi là sai!!!

Quán rượu bắt đầu đông khách. Nhưng cái bàn lúc nãy anh và cậu ngồi thì trống trơn.


……Một con hẻm tối đâu đó cách quán rượu không xa…….

Anh ta ấn người cậu vào tường. Bàn tay khỏe mạnh giữ chặt cổ cậu , không cho nó có cơ hội né tránh như lần trước . Môi anh ta đặt lên môi cậu. Anh ta luồn sâu lưỡi vào miệng cậu. Cậu không thể suy nghĩ điều gì cho rõ ràng. Cậu cố đẩy anh ta ra nhưng mọi nỗ lực hoàn toàn tuyệt vọng. Đôi môi tham lam đó trườn dần xuống cổ cậu . Anh ta cắn nhẹ vào cổ cậu . Mái tóc nâu của anh ta cà vào cổ làm cậu khó chịu.

Chân cậu khụy dần . Cậu không thể đứng vững nữa . Đầu óc cậu tê dại. Cậu thôi không chống đối nữa…….

_ Cậu nghĩ mình đang làm gì hả? Định vạch mặt tôi ư? Cậu nghĩ mình làm được sao? Cậu mãi mãi thuộc về tôi! Tôi sẽ không bao giờ để cậu thoát!

_ Tại sao…..tại sao lúc tìm được tôi anh không giết tôi??? Sao anh không làm điều đã làm với cha mẹ tôi???

_ Ngay cả khi biết tôi là kẻ hại cha mẹ mình cậu cũng sợ phải đối đầu với tôi phải không?!

Cậu sững người. Câu nói thật tàn nhẫn nhưng cậu không phủ nhận. Bởi vì….cậu biết đó là sự thật .

_ Lúc đó ý định của tôi là cho cậu đi theo họ! – Anh ta thẳng thừng.

Anh hôn lên má cậu. Ánh mắt điên dại chọc thẳng vào mắt cậu. Cậu tức giận ngước nhìn lên .

_ Phải….. chính cái nhìn này đã làm tôi thay đổi ý định của mình…..tôi biết cậu sợ tôi…cậu luôn làm theo lời tôi nhưng trong thâm tâm cậu chưa bao giờ phục tùng tôi! Chính vì điều đó mà tôi thích cậu…..tôi muốn thấy cậu bị khuất phục….

Anh ta lay mạnh vai cậu. Cậu cảm thấy đau.

_ Nói tôi nghe Daniel! Phải làm sao cậu mới là của tôi??? Nói đi!!!

_ Không bao giờ…..

_ Tại vì hắn phải không???

_ Anh điên rồi…..

_ Tôi sẽ bắt cậu phải khuất phục…..

_ Không……dừng lại đi…..

Anh ta thô bạo hôn cậu. Bàn tay trượt qua mọi ngõ ngách trên người cậu . Nỗi khao khát có được cậu càng lúc càng lớn trong anh ta.

_ ĐỪNG MÀ!!!

Cậu bật khóc. Sức lực cậu đã cạn kiệt. Cậu ngã vào người anh ta.

_ Tôi xin anh…..đừng hại Jake….xin anh….

Cậu thì thào trước khi ngất đi.

_ DANIEL!!!

Anh đột ngột xuất hiện , rút súng chĩa vào người thanh niên tóc nâu.

_ Bỏ Daniel ra!!! – Anh gầm lên.

Hàng loạt tiếng lên đạn vang lên sau lưng anh. Ba người mặc áo vét đen đang chĩa súng vào anh.

Chết tiệt! Sao anh lại không thấy chúng??!

_ Trung úy Cornard! Cuối cùng cũng gặp được anh!

_ Ngươi là….. Sói Trắng?! Ngươi là kẻ đứng sau tất cả chuyện này??!

_ Sao cũng được….tôi đến đây chỉ để đón Daniel về và hôm nay tâm trạng tôi không được tốt cho lắm mà Daniel cũng không được khỏe nên tôi nghĩ tốt nhất mình nên dừng ở đây….

_ Bỏ Daniel ra!

Anh vẫn chĩa súng vào hắn.

Hắn khẽ nhếch mép rồi bế cậu trên tay.

_ Trung úy hôm nay anh rất may mắn! Daniel vừa mới van xin tôi tha mạng cho anh…nếu anh muốn kết thúc chuyện này thì hẹn gặp lại ở New York!

Hắn lạnh lùng bỏ ra xe mang theo cậu. Ba khẩu súng vẫn tiếp tục hướng vào anh. Khi chiếc xe đắt tiền đi khuất bọn chúng lần lượt bỏ đi.


….5h30 chiều…..New York…..

_ Chan! Có chuyện nghiêm trọng rồi!!!

_ Jake! Có chuyện nghiêm trọng rồi!!!

_ Chuyện nghiêm trọng gì?

_ Chuyện gì mà nghiêm trọng?

Lúc này Jake mới để ý thấy phòng hình sự đông người một cách bất thường. Gương mặt ai nhìn cũng căng thẳng. Có vẻ như mọi người đang làm việc rất căng mặc dù bây giờ đã quá giờ làm việc.

_ Trung uý Chan!

Chan quay đầu lại . Một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi , mái tóc đen láng mượt được trau chuốt một cách kỹ lưỡng, quần áo vét chỉnh tề khác hẳn với vẻ ngoài xốc xếch của anh và của hầu hết mọi người trong phòng. Ông ta đang bước về phía anh và Chan.

_ Gã đó là ai vậy? – Anh móc máy.

_ Suỵt….hắn ta là Thiếu tá Sam Gemble ! Đội trưởng đội Phòng chống ma túy…

_ Phòng chống ma túy làm cái quái gì ở Đội Trọng Án của chúng ta??!

_ Để thành lập đội đặc nhiệm ! Xin chào tôi là Sam Gemble….đây là….

_ Jake ! Trung úy Jake Cornard!

_ À…thì ra Trung úy Cornard….tôi có nghe Đại úy Princeton nói nhiều về anh…. – Thiếu tá Gemble hất đầu về phía ông sếp béo tròn với cái đầu hói đang đứng hút thuốc.

_ Sếp khen ngợi tôi nhiều lắm phải không?! Có phải ông ấy nói với anh tôi là một kẻ cứng đầu ngoại hạng , không bao giờ tuân lệnh cấp trên , ưa hành động độc lập, không có tính tổ chức dẫn đến vô kỷ luật và khoái làm anh hùng….?

Thoáng thấy Chan nhíu mày nhìn anh vẻ không hài lòng , Jake mặc kệ.

_ À…phải…Đại úy cũng nói thế nhưng thật sự ông ấy nói anh có đầu óc sắc bén , lì lợm và kiên trì…..

_ Chẳng vớt vát được bao nhiêu!

_ À…thôi bỏ chuyện đó qua một bên! À…phải Trung úy à…tôi và đội tôi ở đây để kết hợp với Đội Trọng Án của Trung úy…theo như lời Trung úy Chan nói trong thời gian anh vi vu ở New Hampsire (một cái liếc mắt mai mỉa!) thì đội chúng tôi phát hiện ra bọn Thái…..

_ Ở đâu?

_ Cảng New York! Hai trong số năm tên bọn chúng!

_ Vậy là đội các anh cũng theo dấu bọn Thái?

_ Phải! Nhưng tiếc là khi tìm thấy thì bọn chúng đã là cái xác không hồn!

_ Bị giết à?

_ Mỗi tên một phát ngay tim! Việc cần làm bây giờ là truy lùng ba tên còn lại…..

Anh liếc nhìn Chan , có nên nói ra không nhỉ? Nói là anh đang nghi ngờ có bàn tay của một nhân viên cao cấp của CIA.

_ Thiếu tá thân mến! Bây giờ tôi có chuyện phải nói riêng với Trung úy Chan…có gì anh cứ bàn với Đại úy của tôi!

Anh lôi Chan sang một góc không thèm để ý đến cái nhìn trách móc của Thiếu tá Gemble.


…..7h50 tối……Phòng họp…..

Jake vừa kết thúc bài thuyết trình cũng như những giả thuyết mà anh và Chan đề ra.

Trong phòng chỉ có Thiếu tá Sam Gemble , Đại úy Princeton – sếp của anh và vài ba sĩ quan cảnh sát có liên quan đến vụ án. Anh nhìn thấy nét bàng hoàng , lưỡng lự pha lẫn nghi hoặc trong đôi mắt của những đồng nghiệp ngồi dưới.

Một lúc lâu chẳng ai nói gì rồi cuối cùng Thiếu tá Gemble lên tiếng :

_ Trung úy…..tôi hy vọng hai anh hiểu mình đang làm gì !

_ Tôi hiểu rõ tầm quan trọng của vấn đề ! – Anh đáp.

_ Trung úy Cornard…anh muốn nói anh và Trung úy Chan đang nghi ngờ một nhân viên cao cấp trực thuộc CIA đứng sau vụ này nhưng các anh không chỉ ra được bằng chứng thậm chí lai lịch rõ ràng của người này ??!

_ Nếu tôi được phép truy cập vào hồ sơ của CIA……

Chan nói ngay nhưng Thiếu tá Gemble đã ngắt lời.

_ Điều đó là không thể!!!

_ Tôi đã thấy mặt hắn ! Và chắc chắn trong hồ sơ của FBI cũng có nhắc đến một tổ chức có tên gọi “ Những con sói trắng”….

_ Nếu vậy thì đây là việc của FBI !

_ Nhưng cũng có liên quan đến chúng ta! Thiếu tá Gemble anh có lời giải thích hợp lý nào cho việc một tổ chức hoạt động trong gần mười năm trời trong khi luôn bị dòm ngó bởi FBI nhưng lại không hề một lần sa bẫy hay ít nhất bị lôi ra ánh sáng như những tổ chức khác ???

_ Trung úy Cornard!!!

_ Xin hãy trả lời câu hỏi của tôi Thiếu tá Gemble!

Căn phòng chợt trở nên ngột ngạt. Không ai nói gì. Thiếu tá Gemble nhìn anh nảy lửa. Rồi…Đại úy Princeton vờ ho húng hắng.

_ À…mà Jake này…bằng chứng nào cho anh cái ý nghĩ những vụ án gần đây là do tổ chức “Những con sói trắng” giựt dây?

_ Chúng tôi không có bằng chứng….

_ Thế đấy!!! – Thiếu tá Gemble đắc thắng.

_ Nhưng chúng tôi có nhân chứng!

_ Ai???

_ Riona W.H Lance !

_ VỚ VẪN!!! RIONA ĐÃ CHẾT BẢY NĂM TRƯỚC!!! VẢ LẠI BÀ TA LÀ KẺ PHẢN BỘI ! AI MÀ ĐI TIN MỘT KẺ PHẢN BỘI ??!

_ Bà ta bị ép phải phản bội vì đã nắm trong tay những thông tin quan trọng về tổ chức Sói trắng cũng như tên cầm đầu tổ chức!

_ Vậy cậu có những bằng chứng đó ở đây chứ ?! – Đại úy Princeton hỏi.

_ Không…

_ NỰC CƯỜI!!! CÁC ANH CHẲNG CÓ GÌ TRONG TAY MÀ ĐÒI ĐI BẮT NGƯỜI ??!

_ Riona đã giấu những bằng chứng đó! Một khi chúng tôi tìm được chúng…..

_ Chừng nào tìm được hẵng hay! Mà tôi nghi ngờ điều đó lắm! – Thiếu tá Gemble cộc cằn.

Cánh cửa phòng họp đóng sập lại khi ông và các sĩ quan của ông bỏ ra ngoài.


_ Tớ đã nói là họ sẽ không tin chúng ta mà! – Chan rầu rĩ.

_ Jake này….

_ Sếp! Đừng nói cả Sếp cũng không tin chúng tôi?!

_ Không phải là không tin mà….hai cậu muốn lật lại vụ án bảy năm trước là một chuyện vô cùng khó khăn nhất là những hồ sơ liên quan đến nó lại bị giới hạn bởi CIA!

_ Sếp muốn chúng tôi bỏ à?!

_ Tôi cần hai cậu tập trung tìm bọn người Thái…..

_ Nhưng…..

_ Nếu hai cậu cứ tiếp tục cương với Thiếu tá Gemble thì ông ấy sẽ loại hai cậu ra khỏi vụ này đến lúc đó muốn làm gì cũng chẳng được!

Đại úy Princeton vỗ nhẹ lên vai anh rồi bỏ ra ngoài.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World