……….8h30….Phòng điều tra – Tổ phác họa chân dung……
_ Đây là chân dung mà các anh vừa đặc tả….
Jean phóng to bức hình phác trên màn hình máy tính để anh và Chan có thể nhìn rõ.
_ Trông hắn có quen không nhỉ?! – Anh nhíu mày.
_ Tôi thấy hắn khá điển trai đấy!
_ Phụ nữ các cô cứ như vậy không hà!
Chan bấm nút in tấm hình ra.
_ Cảm ơn cô nhé!
_ Nếu không vì anh Trung úy Cornard…thì tôi chẳng ở lại làm việc trễ thế này!
Jean mỉm cười với anh . Cô với tay tắt máy tính rồi mặc áo khoác bỏ ra ngoài.
………10h tối…….khu chung cư phố Vain……..
_ Sao rồi?
Anh đặt ly cà phê xuống chỗ Chan đang ngồi làm việc.
_ Tớ đang cố bẻ khóa mạng lưới an ninh của CIA….khốn kiếp thật! Lại không được!!!
Chan đặt mạnh cốc cà phê xuống bàn , tiếp tục vọc tay vào bàn phím máy tính.
Không gian yên ắng chỉ còn nghe mỗi tiếng gõ phím lóc cóc . Anh mệt mỏi ngã người xuống ghế salong.
Giờ này cậu đang làm gì? Hy vọng hắn đừng hành hạ cậu . Nếu hắn dám làm cậu đau , thề có trời đất tôi sẽ không tha cho hắn! Cố chịu nhé Daniel…ngay khi có manh mối về hắn……tôi sẽ đến tìm cậu….bởi vì tôi chỉ có thể sống khi có cậu bên cạnh tôi……
Ánh mắt , nụ cười của cậu hiện ra trong đầu anh…..Mí mắt anh nặng dần…..ngoài phố chuông nhà thờ hòa điệu cùng những cơn gió rít lên từng hồi thê thiết……
Cậu nhìn anh bằng đôi mắt vô cảm. Khẩu súng lạnh lùng chĩa vào anh. Cậu lại muốn giết anh à?! Nhưng tại sao??? Anh buồn bã nhìn cậu. Có lẽ sẽ không có một kết thúc đẹp cho cái tình yêu bị nguyền rủa này……không bao giờ……
Một khẩu súng khác xuất hiện…nhưng nó không nhắm vào anh……nó đang nhắm vào cậu. Là hắn!
“ DANIEL!!!”
Anh la lên. Quay lại đi! Nhìn kìa! Hắn muốn giết cậu! Daniel……Cậu không nghe anh…Ngốc ạ! Quay lại đi!!!
ĐOÀNNGG……
Máu……máu của cậu…máu nhiều quá……
_ ĐỪNG MÀ!!!
Anh bật dậy . Tay quơ quào trong không khí.
_ Jake ?!
Chan chụp lấy tay anh và nhìn anh bằng cặp mắt lo lắng. Là mơ sao? Anh thở phào nhẹ nhõm.
_ Ác mộng à?!
Anh khẽ gật đầu.
Anh liếc nhìn ra cửa sổ. Trời sáng rồi sao?! Anh đã ngủ suốt đêm qua?
_ Mấy giờ rồi ?
_ 9h15….
_ Sao không kêu tớ dậy?!
_ Thấy cậu ngủ ngon quá…vả lại công việc cũng chả tiến triển chút nào!
Anh ngồi dậy bước vào nhà tắm . Lát sau anh quay trở ra thấy tinh thần có chút phấn chấn . Dẫu sao đó cũng chỉ là một giấc mơ! Chỉ tại anh suy nghĩ nhiều quá. Anh tự trấn an mình.
Anh vào bếp làm đại hai cái bánh mì kẹp thịt nguội cho anh và Chan . Bây giờ anh mới sực nhớ ra là cả ngày hôm qua anh chưa ăn cái gì cho ra hồn . Nếu cứ như vậy anh sẽ gục trước khi có thể cứu được cậu . Nghĩ thế , anh cắt thêm mấy khoanh xúc xích.
Bữa sáng kết thúc nhanh chóng . Chan lại tiếp tục vùi đầu vào cái máy tính xách tay . Còn anh thì ngồi rà soát lại những thông tin mà mình nắm giữ. Thật tiếc anh và cậu chưa kịp giải vế tiếp theo của câu ám hiệu . Nếu không thì tình hình bây giờ khả quan hơn nhiều.
_ Á……
Chan chợt hét lên làm anh giật bắn người.
_ Gì vậy Chan???
_ Tớ….tớ……vào được rồi…..
_ Thật không??! Chan….cậu là một thiên tài!!!
_ Để xem nào……hồ sơ mật……
_ Đây là……
_ Phải đó Jake! Đây là danh sách những nhân viên cao cấp của CIA! Tất cả đều là danh sách mật…..chúng ta đang làm một chuyện vô cùng mạo hiểm……
Những bảng danh sách chạy lướt qua mắt anh. Anh nhíu mày cố tìm ra gương mặt quen thuộc. Lỡ như…..lỡ như anh sai??? Lỡ như…hắn không phải là người của CIA??? Không! Bây giờ không phải lúc để lưỡng lự.
_ Khoan!!!
Đúng như suy đoán của anh! Hắn ! Gương mặt của hắn hiện lên màn hình máy tính.
_ Chính là hắn!
_ Chắc không?
_ Chắc! Đôi mắt này….hắn là người đã đem Daniel đi lúc tụi tớ còn ở Manchester…....
_ Được rồi! Xem hắn là tay nào…..
Tên : Francis Clause Bernatt
Năm sinh : 1977
Lý lịch : - 17 tuổi tốt nghiệp Trường Quân đội hạng ưu.
- Được tuyển mộ vào CIA lúc 18 tuổi vì có năng khiếu đặc biệt
- 1997 gia nhập cơ quan mật của CIA.
…………
Địa chỉ mới nhất : 113 Brooklyn New York.
……………
_ Chà….gã này dữ dằn đây! Không ngờ kẻ đứng sau một tổ chức nguy hiểm lại trẻ như vậy….Jake?....làm gì vậy???
Anh đút súng vào bao , giắt thêm mấy băng đạn. Xong, anh che những thứ đó lại bằng cái áo khoác dài.
_ Này!
Chan giữ anh lại.
_ Cậu nghĩ mình đang làm gì thế?
_ Đi gặp hắn!
_ Điên à! Định đi một mình sao?
_ Không ai tin chúng ta cả! Tớ phải tự giải quyết chuyện này!
_ Cậu…….
REENNGG……
Chan vội nghe máy.
_ Vâng thưa Sếp ! Chan đây….Sao? Đã tìm được xác của ba tên Thái còn lại rồi sao?.....vâng….tôi đang ở với Jake….
Chan đưa điện thoại cho anh. Anh lưỡng lự cầm lấy.
_ Jake đây thưa Sếp!
< Jake…tôi muốn cậu và Chan đến Sở ngay lập tức ! Thiếu tá Gemble đang giận điên lên vì vụ ba tên Thái còn lại bị giết….vậy là đứt mọi manh mối! Tôi không muốn các cậu chọc ông ấy điên thêm đâu!!!>
_ Xin lỗi Sếp….. – Anh liếc nhìn Chan , rồi tiếp tục. – Nhưng bây giờ tôi không thể đến Sở được…..
< Cậu đang nói cái quỷ gì thế???>
_ Mọi manh mối chưa đứt hẳn! Sếp….tôi sắp làm một chuyện vô cùng điên rồ nhưng đó chính là điều tôi phải làm lúc này! Xin Sếp thông cảm….
< Cái….Jake…qủy tha ma bắt cậu đi!!!>
Anh tắt máy và đưa lại điện thoại cho Chan. Anh xoay tay nắm cửa.
_ Jake……
_ Cậu không nên đi theo tớ! Tất cả những gì cậu làm cho tớ đã đủ lắm rồi…..tớ không muốn cậu gặp thêm bất cứ rắc rồi nào vì tớ…
Cánh cửa đóng sập lại . Nơi cửa sổ, Chan đứng nhìn theo lưng anh hòa vào dòng người tấp nập dưới phố.
……Khu Brooklyn – New York……..
Căn nhà nhìn như một pháo đài. Cũng phải! Francis Clause Bernatt là một trong những nhân vật quan trọng của CIA . Hắn là con người khá lạ lùng. Cha hắn lúc trước cũng từng làm mật vụ cho CIA. Chính ông là người dạy hắn bắn súng, từ đó gieo vào lòng hắn nỗi đam mê này. Hắn yêu thích âm thanh của viên đạn xé nòng lao tới. Hắn khoái chí với sức mạnh ngự trị trong cái vật be bé đen ngòm và lạnh lẽo này.
Tuổi thơ của hắn không được êm ả cho lắm. Cha hắn càng lúc càng bê tha trong công việc. Ông ngoại tình và hắt hủi mẹ con hắn . Hắn bỏ nhà đi thi vào trường Quân đội. Sau đó tốt nghiệp hạng ưu. CIA nhận thấy tài năng của hắn khi hắn còn rất trẻ. Một cái đầu sắc bén và khả năng bắn súng chính xác đến không ngờ.
Ba năm sau khi làm việc cho CIA hắn được tin tưởng giao cho nhiều nhiệm vụ quan trọng. Người ta hẳn đã quên mất lúc đó hắn chỉ mới hai mươi mốt tuổi. Cũng từ đó hắn cấu kết với thế giới ngầm, và thành lập một tổ chức của riêng hắn – tổ chức Sói Trắng. Mọi phi vụ đều trót lọt. Cho đến ngày Riona W.H Lance xuất hiện. Người đàn bà này thật sự gây thú vị cho hắn. Hắn nể phục sự hiểu biết, liều lĩnh nhưng có cân nhắc của bà ta. Cả một thời gian dài hắn và Riona là đồng sự của nhau.
Riona có một đứa con trai tên Daniel. Cậu bé rất đẹp. Trên gương mặt thanh tú là sự pha trộn hài hòa giữa dòng máu Anh của mẹ và dòng máu Đức của cha. Riona lúc đó đang sống cùng Albert Roger – cũng là mật vụ CIA . Thật ra đây chỉ là cuộc hôn nhân giả, để tiện việc điều tra về một tổ chức ngầm đang bành trướng – tổ chức của hắn. Roger thì hắn chẳng ngại, bởi vì hắn ta chỉ là một tên bất tài . Nhưng Riona…hắn thật sự cần phải dè chừng bà ta. Rồi…..cái ngày đó cũng đến….cái ngày mà hắn buộc Riona và chồng cũ của bà phải đem cho hắn toàn bộ thông tin mà bà đã thu thập được về hắn và cái tổ chức này đổi lại là mạng sống của Daniel.
Hắn đã có thể giết Daniel khi tìm được cậu đang cố trốn chạy khỏi nhà của Roger. Nhưng….. khi đôi mắt đó nhìn hắn, hắn thấy hình ảnh chính mình ngày xưa. Đơn độc và sợ hãi !
Hắn đã đem Daniel về. Hắn cũng chính là người dạy cậu bắn súng. Và thật lạ cậu bé y hệt như hắn. Một khi cầm trong tay khẩu súng Daniel không làm bất cứ việc gì thừa thãi. Nói cách khác cậu chính là bản sao của hắn. Cậu trở thành công cụ đáng tin cậy cho hắn. Cậu là con búp bê biết giết người của hắn. Nhưng cậu không phải là kẻ khờ. Cậu biết hắn đang lợi dụng cậu , hắn biết điều đó. Nhưng…cậu còn ai khác ngoài hắn…cậu chỉ có một mình…phải…hắn tin mình đã nắm chắc cậu trong tay…rồi tên cớm khốn kiếp kia xuất hiện làm hắn lo sợ. Vì bây giờ cậu đã tìm ra lý do để sống và…để chống lại hắn. Hắn không bao giờ cho phép điều đó xảy ra! ….không bao giờ!....
_ Tôi đã tiêm lượng thuốc mê đúng theo lời anh dặn!
_ Tốt! Lui ra đi!
Tên đàn em kính cẩn bước ra và khép cửa lại. Hắn ngồi xuống mép giường. Cậu đang nằm đó. Mắt hờ hững nhìn lên trần nhà. Nửa tỉnh nửa mê. Hắn không muốn thấy cậu chống cự, nhưng đồng thời lại không muốn cậu bất tỉnh. Hắn muốn cậu có thể nhận thức được chuyện xảy ra quanh mình nhưng lại không thể làm gì để chống trả. Sự bất lực mới thú vị làm sao!
Hắn lấy tay vén mái tóc nâu xòa trước trán cậu. Hắn cúi xuống hôn lên trán , lên sống mũi cao…..môi hắn mơn trớn làn da trắng mịn của cậu…
_ Giết tôi đi…xin anh…..hãy giết tôi chứ đừng làm điều này….
Hắn ngừng lại ở môi cậu.
_ Giết cậu à?! Không…giết cậu thì quá dễ dàng…
Hắn hôn lên môi cậu. Những chiếc nút trên áo cậu đã bị tháo bung ra để lộ bộ ngực trần phẳng phiu và trắng trẻo.
Tim cậu đập như muốn bung ra khỏi lồng ngực. Tay chân cậu tê cứng. Cậu không thể nhúc nhích. Sao anh ta lại có thể độc ác như vậy?! Thà anh cứ bắn một phát vào tim cậu kết thúc sự sống của cậu một cách nhanh chóng…thà là như vậy…chứ đừng làm điều này với cậu…
_ Cậu đang đợi hắn phải không? Cậu nghĩ hắn sẽ đến đây sao?
Jake…..không….cậu không hề mong đợi anh sẽ đến. Cậu không muốn anh mạo hiểm vì cậu.
Môi hắn trườn dần xuống người cậu. Cậu khiếp sợ nhắm chặt mắt lại…..
0 nhận xét:
Đăng nhận xét