….2 tuần sau……Manhattan…New York….
Jake bước lên bậc tam cấp của căn nhà hai tầng, đưa tay bấm chuông cửa.
_ Xin lỗi ông tìm ai?
_ Đây có phải là nhà của ông Roger không?
_ Vâng….nhưng….
_ Tôi là Cảnh sát! – Anh trình thẻ.
_ À…vâng mời ông….
Người đàn bà nhỏ thó dẫn anh vào, chỉ anh ngồi đợi trong căn phòng khách sang trọng.
_ Ông Roger đang ở ngoài hồ bơi…tôi sẽ đi gọi ông ấy ngay…
Bà ta bỏ đi. Một lúc sau có tiếng quát…
_ CẢNH SÁT À?!! CẢNH SÁT TÌM TÔI LÀM GÌ CHỨ??? TÔI ĐÃ KHAI HẾT VỚI HỌ BẢY NĂM TRƯỚC RỒI CƠ MÀ…
Người đàn ông xuất hiện, trên người khoác chiếc áo lông có vẻ như được choàng một cách vội vã.
_ Chào ông Roger! Tôi là Jake Cornard…tôi thuộc phòng hình sự sở Cảnh sát New York…..
_ Anh muốn cái quái gì ở tôi??? Tôi tưởng các anh buông tha tôi rồi chứ?! Tôi nói rồi…tất cả những gì tôi biết tôi đã nói hết bảy năm trước rồi!!!
_ Ông Roger! – Anh vẫn giữ vẻ ngoài bình tĩnh. – Vợ cũ của ông là bà Riona W.H Lance…theo như tôi biết ông là người đưa ra những chứng cứ cho rằng bà ta là điệp viên hai mặt…….
_ Thì sao??? Tôi và cô ấy cùng làm chung cho CIA! Nhưng cô ấy phản bội chúng tôi!!!
_ Chính xác thì bà ấy cùng với một người nữa tên là Don Louise Werdiner – đồng thời là chồng cũ của bà ấy bị cáo buộc là làm việc cho tổ chức chống chính phủ…..tất cả mọi bằng chứng chống lại họ lúc đó đều được ông đưa ra một cách đáng thuyết phục……
_ Anh muốn nói gì???
_ Ý tôi là….thưa ông Roger….ông nhẫn tâm đến mức đưa ra những bằng chứng mà ông biết rằng sẽ đưa vợ mình đến cái chết sao??!
Mặt ông ta biến sắc.
_ Cô ta….cô ta đã phản bội chúng tôi….cô ta cùng với hắn….tôi chỉ làm điều mà mọi công dân phải làm…..
_ Nhưng có chứng cứ ghi lại rằng trước khi chết bà Lance đã khăng khăng nói rằng mình và chồng cũ vô tội….bà ấy cứ lặp đi lặp lại rằng họ bị hại bởi con Sói Trắng!!!
Lần này thì người ông ta run lên. Gương mặt trắng bệch không còn giọt máu.
Mắt anh quan sát từng thay đổi nhỏ trên mặt ông ta. Anh bình thản lạ lùng.
_ Tôi không hiểu anh đang nói về cái gì?! Nội vụ đã bị khép lại bảy năm trước rồi…. vả lại đó chỉ là lời nói nhăng nhít của một người biết mình đã bị dồn vào con đường cùng….
_ Phải….báo chí lúc đó cũng nói như ông….nhưng nghe nói bà ta có để lại chứng cứ chứng minh cho lời nói của bà ấy….
_ Ha….ha…nếu có chứng cứ sao lúc đó cô ta không đem ra?
_ Có lẽ lúc đó có ai đó đã hăm dọa bà ta?
_ ANH ĐANG LẢM NHẢM CÁI GÌ THẾ??? AI HĂM DỌA???
_ Sao ông lại nổi nóng với tôi? Chỉ là suy đoán thôi mà?
Anh mỉm cười. Vẻ bình thản tự tin của anh càng làm ông ta tức khí.
_ Nhưng nếu thật bà ấy có để lại bằng chứng thì….chà đối với một con người thông minh như vậy bà ấy phải chắc chắn sẽ có ai đó tìm được…mà cái người tìm được bằng chứng đó phải là người có thể giúp bà ấy vạch mặt hung thủ thật sự, điều mà bà ấy không thể làm được…..
_ ĐỦ RỒI!!! MARIA TIỄN KHÁCH!!!
Người đàn bà nhỏ nhắn sợ sệt chạy vào.
Anh cũng đứng dậy.
_ Cảm ơn ông đã dành thời gian cho tôi! Tạm biệt!
Anh bước ra đến cửa, một giọng trầm run run kéo anh lại.
_ Anh không biết mình đang đối đầu với cái gì đâu…..hãy quay đầu lại trước khi quá muộn……
_ Trong suốt cuộc đời làm cảnh sát của mình tôi chưa bao giờ rút lui trước bất kì vụ án nào! Chào ông ! Chúc một ngày đẹp!
Anh lạnh lùng bỏ đi.
Anh bước ra ngoài đường hít lấy bầu không khí mát mẻ. Lúc nãy thật ngột ngạt quá…
Điện thoại của anh đổ chuông.
_ Chan hả?
< Sao rồi?>
_ Không khả quan mấy! Chẳng moi được gì từ ông ta cả! Có vẻ như ông ta sợ phải nói ra điều không nên nói….
< Cậu lại chuẩn bị đến bệnh viện à?!>
_ Ừ…sẵn tiện hỏi Daniel mấy thứ…
< Jake này…tớ sẽ thử đột nhập vào trang web nội bộ của CIA…>
_ Có chắc không đó?
< Tớ nghĩ kĩ lắm rồi! Chỉ còn cách này mới moi thêm thông tin….chắc chắn trong hồ sơ của mẹ Daniel phải có gì đó dính dáng đến Sói Trắng!>
_ Chan thật sự tớ không muốn lôi cậu vào vụ này! Sẽ có nguy hiểm!
< Chỉ ngồi một chỗ lên mạng phá tới phá lui mà nguy hiểm cái nỗi gì?!...Lo cho cậu đi! À…cho tớ gởi lời hỏi thăm Daniel nhé! Nếu tìm được gì mới tớ sẽ cho cậu biết…>
Anh đón một chiếc taxi đi đến bệnh viện.
Cô y tá dẫn anh ra khoảng sân của bệnh viện.
Cậu đang ngồi trên băng ghế. Mắt ngước nhìn cành cây trơ trụi lá.
_ Nếu ngồi lâu cậu sẽ bị cảm mất….
_ Jake….
_ Cậu vẫn chưa khỏe hẳn ra đây làm gì?
_ Tôi….buồn quá….
Anh nắm tay cậu.
_ Thấy chưa?! Tay cậu lạnh ngắt rồi này!
Anh xoa xoa hết tay này rồi đến tay kia. Anh áp chúng vào đôi bàn tay lạnh giá của cậu.
_ Jake này….đêm nay là Giao thừa đấy!
_ Thì sao?
_ Anh lúc nào cũng vậy….tôi không muốn đón Giao thừa trong bệnh viện đâu! Buồn lắm!!!
_ Nhưng cậu đã được xuất viện đâu?
_ Tôi khỏe rồi mà!
Anh nhíu mày nhìn cậu.
_ Cậu là chúa nói dối!
_ Anh nói cái gì vậy???
_ Mấy bữa cậu mệt tôi không nỡ tính sổ cậu…cậu nói xạo riết rồi quen miệng…
_ Tôi nói xạo cái gì chứ?
_ Thứ nhất hồi nãy cô y tá mới nói cậu bị sốt đêm qua…đến sáng nay mới hạ được một chút…vậy mà khỏe đó hả??? Thứ hai mấy cô y tá trong bệnh viện này hầu như là chăm sóc cậu không công….muốn cậu vui bắt mấy cổ làm cái gì cũng được….
_ Anh nói xong chưa?
_ Chưa! Thứ ba cậu mới có mười chín tuổi vậy mà mở miệng ra là gân cổ cãi hai mươi….
_ Qua đêm nay là hai mươi rồi!!!
_ Sai! Qua tháng bảy năm sau cậu mới đủ hai mươi !
Cậu im bặt không cãi nữa. Lẳng cái nhìn ra xa.
Anh biết cậu giận rồi.
_ Anh điều tra tôi đó hả???
_ Có thể nói vậy! – Anh tỉnh bơ.
Cậu giận dỗi định đứng lên nhưng anh nắm cậu lại, hôn nhẹ lên má cậu.
_ Xin lỗi….tôi giỡn đấy….à Daniel này….tôi vừa đến nhà cha kế của cậu….
Cậu tròn mắt nhìn anh.
_ Thật ra tôi định đợi lúc cậu khỏe hắn rồi mới nói…. – Mặt anh chợt nghiêm lại. – Tôi và Chan đã xem lại vụ án của cha mẹ cậu bảy năm trước...vụ án đó có nhiều điều bất thường….
Cậu vẫn im lặng.
_ Daniel…tôi nghĩ là cha mẹ cậu đã bị oan!
10h tối…..hai tiếng trước Giao thừa…….
_ Cẩn thận đó! Không thì anh đánh rơi tôi mất!
_ Cậu ác thật! Lưng tôi đau lắm rồi! Còn lảm nhảm nữa tôi cho cậu rớt luôn!
_ Coi chừng bậc thang kìa!!!
Cánh cửa bật mở. Anh ào vô nhà với cậu trên lưng.
_ Ui da…cậu nặng thật…cõng cậu ê cả lưng…
Anh lồm cồm bò dậy. Cậu với tay đến cái công tắc đèn.
_ Anh đòi cõng tôi mà! Ráng chịu đi!
_ Biết cậu nói vậy tôi đã cho cậu nằm ở bệnh viện rồi!
_ Anh sẽ không làm vậy đâu…
_ Ai nói tôi sẽ không làm??!
_ Bởi vì ai mà chẳng muốn đón Giao thừa cùng với người mình thương yêu?! – Cậu tinh nghịch nhìn anh.
RREENNGG…..
_ Điện thoại kìa! Anh nghe đi!
Cậu nói rồi bỏ vào nhà tắm.
_ Jake đây!
< Ông Cornard?! Tôi là bác sĩ của Daniel!> - Một giọng nữ trong trẻo vang lên.
_ À…ờ…chào bà….
Chết chưa! Anh nghĩ thầm. Họ biết Daniel trốn viện rồi sao???
< Ông Cornard! Daniel vẫn chưa uống cử thuốc tối mà tôi thì chẳng muốn cậu ấy bỏ cử thuốc nào cả vì thế ông nhớ cho cậu ấy uống…>
_ À….vâng….tôi….
< Và ông cũng nên nhớ chỉ đêm nay thôi đấy! Sáng mai tôi muốn thấy cậu ấy trở lại bệnh viện để kiểm tra tổng quát lần cuối!>
_ Vâng…tôi hứa….
< Nhớ nói cậu ấy uống thuốc!>
_ Vâng…tôi sẽ nói…chào bác sĩ!
Anh cúp máy. Anh thở phào một cái và phát hiện ra lưng áo mình đã ướt đẫm mồ hôi tự bao giờ.
Ngoài đường trời se lạnh. Đêm nay là Giao thừa rồi. Những ánh đèn ngoài phố sáng rực rỡ làm cho mọi người cảm thấy ấm áp.
Trong căn phòng tối có hai người đang trao cho nhau những khao khát và đam mê. Họ đang sưởi ấm cho nhau bằng ngọn lửa nồng cháy của trái tim.
Anh đang ngồi trên người cậu, tiếp tục đẩy mạnh người cậu lên. Mỗi chuyển động của anh trên cơ thể cậu càng làm cậu thêm đau đớn nhưng không kém phần ham muốn. Môi anh trườn từ môi cậu xuống cổ và ngực. Dù đã làm chuyện này nhưng cậu vẫn chưa quen được với cảm giác đau đớn đó. Anh đẩy mỗi lúc một nhanh dần…..
Cậu nằm trong vòng tay ấm áp của anh. Không nghĩ mới cách đây hai tuần cậu tưởng mình sẽ mất anh. Nhưng…..liệu anh ta có buông tha cho cậu không? Cậu có nên nói với anh về kẻ quyền lực nhất trong tổ chức không?......Cậu mệt mỏi nhắm mắt lại….
“ Mẹ cậu có để lại bằng chứng chứng minh cho sự vô tội của bà ấy và cha cậu…nhưng không ai biết bà giấu chúng ở đâu… Daniel nói cho tôi biết Sói Trắng là ai đi? ”
“ Tôi không thể Jake…quá nguy hiểm…đừng đi sâu vào nữa nếu không anh sẽ…..”
“ Cậu nghĩ hắn sẽ để yên cho cậu sao? Có thể hắn liên quan đến cái chết của cha mẹ cậu? Cách duy nhất thoát khỏi hắn là phải tiêu diệt hắn! ”
“ Không có chứng cớ anh chỉ tổ trở thành tấm bia cho hắn mà thôi! Tất cả những gì tôi biết về hắn là độc ác, đen tối và đầy quyền lực…..”
Bảy năm trước….trong căn nhà to đẹp rộng lớn có hồ bơi sau vườn…..
“ ANH KHÔNG ĐƯỢC ĐỘNG VÀO DANIEL!!! TÔI CẤM ANH!!!”
“ CÔ PHẢI LÀM CHUYỆN NÀY! CÔ VÀ THẰNG CHỒNG CŨ VÔ DỤNG CỦA CÔ NẾU CÔ MUỐN DANIEL ĐƯỢC AN TOÀN….”
“ KHỐN NẠN!!!”
Tiếng khóc của mẹ cậu bật lên. Cậu ngồi lặng im trong căn phòng tối. Rồi sau đó là tiếng nhỏ nhẹ của người cha kế .
“ Riona….tôi biết như vậy là ép em vào con đường cùng nhưng ngay từ đầu tôi đã cảnh báo em đừng đi sâu vào chuyện này vậy mà em không nghe tôi....tôi chẳng phải đã cảnh báo em về sự nguy hiểm khi chống lại Hắn sao? Em là một điệp viên giỏi Riona….Hắn muốn em lấy những thông tin mà em đã thu thập được về Hắn , việc đó thật dễ dàng đối với em mà….chỉ cần lấy cho Hắn em và Daniel sẽ tự do….”
“ ĐỒ HÈN!!! ANH CÒN HÈN HƠN TÔI TƯỞNG!”
“ Phải! Tôi muốn giữ cái mạng còm của mình nên theo Hắn! Còn em? Em dũng cảm ! Em gan góc nhưng liệu em có chịu nổi việc nhìn thấy Daniel bị giết không? Nó hoàn toàn vô tội Riona! Hãy để việc của người lớn tránh xa nó!”
“ ANH BIẾT VẬY SAO CÒN ĐEM NÓ RA HĂM DỌA TÔI???”
“ Tôi không cần biết! Điểm yếu nhất của một điệp viên là con cái! Em đã để lộ điểm yếu chết người của mình rồi!”
Tiếng bước chân vang lên . Mẹ cậu chạy vào phòng. Đóng chặt cửa lại.
“ Daniel”
Vòng tay ấm áp của mẹ ôm cậu vào lòng.
“ Daniel…nghe mẹ nói đây…ngay khi mẹ đi con phải trốn khỏi đây ngay….không cần biết sẽ đi đâu nhưng bất cứ đâu cũng tốt hơn là ở lại đây…con hiểu chứ?”
“ Dù con có đi đâu mẹ cũng sẽ về đón con chứ?!”
“ Daniel…nghe cho kĩ đây…năm mới đồng hồ ở ga xe lửa trung tâm điểm mười hai tiếng mẹ, Daniel và cha đi ngắm mặt trời mọc!”
“ Mẹ…mẹ nói gì vậy?”
“ Nhớ những lời mẹ nói Daniel…”
“ Mẹ….”
Chuông đồng hồ điểm mười hai tiếng…cậu giật mình bật dậy…..
0 nhận xét:
Đăng nhận xét