Xem ra Daniel sẽ không làm được! Bây giờ phải làm sao Đại ca?
_ Còn làm sao nữa!!! Tách Daniel ra khỏi hắn!!! Giết hắn và dẫn Daniel về cho tao!!!
Người thanh niên tóc nâu đóng mạnh cửa xe, ra hiệu cho tài xế lái xe đi.
Còn lại người tóc vàng đứng đó. Cặp kính đen càng làm tăng nét vô cảm cho gương mặt . Lý do buộc hắn phải luôn đeo kính đen là vì con mắt bên trái. Con mắt đó đã bị hỏng. Bây giờ ở đó chỉ có hốc mắt trống rỗng đến rợn người.
Tại sao chứ??? Người vừa bỏ đi là chủ của hắn. Vì anh ta mà hắn đã mất đi một con mắt. Vậy mà trong mắt anh ta lúc nào cũng chỉ có thằng nhóc Daniel ấy thôi ư??!
Còn người thanh niên tóc nâu trên chiếc xe đang chạy đó, anh cảm thấy một ngọn lửa cháy âm ỉ trong người. Daniel là của anh! Vĩnh viễn thuộc về anh! Đó có phải là tình yêu không? Bởi vì tình yêu là sở hữu?! Anh không biết mà cũng chẳng cần biết! Anh chỉ biết là anh không muốn Daniel nghĩ đến ai khác ngoài anh. Nếu như trái tim của Daniel không dành cho anh thì anh sẽ giựt lấy nó, sẽ giữ chặt nó và không bao giờ….phải! Không bao giờ để bất cứ ai có được nó.
Anh mân mê làn môi mềm của cậu. Vòng tay anh siết chặt eo cậu.
Trong một lúc cậu quên đi thực tại, đắm mình vào những nụ hôn của anh…..
Chợt….giác quan sát thủ cho cậu một linh cảm không lành. Tim cậu chùng xuống. Cậu khẽ đẩy anh ra.
_ Sao vậy? – Anh hơi ngạc nhiên.
Mắt cậu đanh lại. Cậu tập trung lắng nghe…..tiếng chân…..rất nhiều tiếng chân chạy trên hành lang……
_ Họ ở đây!!!
Giọng cậu thật sự hốt hoảng.
Anh hiểu ngay câu nói của cậu. May là lúc nãy anh chưa tháo bao súng ra.
Một loạt đạn vang lên……
Anh kéo cậu thụp người xuống.
Cánh cửa ghim đầy lỗ đạn chỉ trong phút chốc.
Cậu chụp vội khẩu súng trên sàn.
Có những bóng người nhảy ào vô. Cậu bóp cò. Từng cái bóng ngã xuống.
Anh ở ngay sát bên cậu cũng nổ súng.
Đồ đạc bị bắn tung cả lên. Mọi thứ thật hỗn độn.
_ Chúng đông quá!!!
Anh hét lên và giơ chân đạp cái ghế salong bay ra cửa. Bọn chúng vướng cái ghế nên bị kẹt lại, thừa lúc đó anh nắm tay cậu chạy vào phòng ngủ. Anh kéo đồ chặn ngang cửa.
_ Nhanh lên! Thang thoát hiểm!!!
Cậu mở cửa sổ và trèo ra thang sắt bên ngoài.
_ Bọn chúng ở phía dưới! – Cậu la lên.
_ Leo xuống tầng dưới!
Anh lao ra theo.
Bọn đứng dưới đã thấy anh và cậu. Chúng bắn lên. Anh đưa lưng ra che cho cậu. Đạn va vào sắt kêu leng keng.
Một vật bay sượt qua vai anh. Anh ôm cậu lao vào cửa sổ tầng dưới đang để mở.
_ ỐI!!! CHÚA ƠI!!!
Người phụ nữ trố mắt nhìn hai kẻ vừa đột nhập vào nhà bà ta.
_ Ôi…chuyện….ông…ông là ông Cornard ở tầng trên mà?! Chuyện gì vậy?
_ Jake!
Cậu hốt hoảng cầm lấy tay anh. Một màu đỏ loang từ từ ra áo sơ mi trắng.
_ Không sao….chỉ sướt da thôi…. – Anh trấn an cậu.
_ Ông Cornard? Chuyện gì vậy? Ông không sao chứ?
_ Xin lỗi đã làm bà sợ ! Bà giúp tôi một chuyện được không?
_ Vâng…..
Anh chụp vội cây viết rồi hí hoáy ghi số di động của Chan.
_ Phiền bà gọi ngay cho anh bạn của tôi! Nói với anh ấy tôi đang bị truy sát bởi Sói Trắng!
Người đàn bà run rẩy nhận tờ giấy trên tay anh rồi lao ngay đến cái điện thoại.
Anh và cậu chạy xuống tầng để xe. Tiếng chân dội vào tường âm vang.
_ Jake….
Cậu chợt nắm tay anh. Cả hai đứng khựng lại.
Cậu lạnh toát cả người khi nhận ra không chỉ có tiếng chân của anh và cậu vang lên.
_ Khỉ thật!!!
Anh cũng nhận thấy điều đó. Một tay anh siết chặt tay cậu, một tay cầm chắc khẩu súng.
Bọn chúng ùa ra từ mọi phía. Không cách chi anh và cậu thoát được.
_ Không có lối thoát đâu Daniel!
Người thanh niên tóc vàng bước ra.
_ Urak! – Cậu lầm bầm.
Khẩu súng trong tay cậu chợt giơ lên chĩa vào hắn. Ngay lập tức hàng loạt tiếng lên đạn và cả chục mũi súng chĩa vào cậu. Anh cũng giơ súng lên nhưng bắn ai bây giờ??? Chỉ cần anh bắn một phát thì cả chục viên đạn đã cắm sâu vào người anh rồi.
_ Cậu định phản bội lại tổ chức sao ?! - Urak vẫn tỉnh bơ như không. – Cậu phải là người hiểu rõ hơn ai hết về chuyện này chứ?!
_ Để Jake đi rồi tôi sẽ làm mọi thứ anh muốn!
Cậu cũng lạnh lùng không kém. Mắt cậu vẫn dán chặt vào hắn, chẳng mảy may để ý đến những khẩu súng đang nhắm vào mình.
_ Ha…ha….cậu đúng chỉ là một đứa trẻ! Một đứa trẻ nghịch súng…
Mắt cậu long lên . Ngón trỏ cậu chạm vào cò súng.
_ Daniel đừng!
Anh vội ngăn lại.
_ Sẽ không có lựa chọn nào khác ngoài việc cậu giết hắn và đi qua đây với tôi! – Urak chợt nghiêm giọng. – Anh ấy đang đợi cậu!
_ Tôi sẽ không đi đâu hết! – Cậu gằn giọng.
_ Vậy thì cậu là một thằng ngốc!!!
Gương mặt Urak tối sầm lại.
ĐOÀNG…
Một viên đạn xuyên qua cánh tay đang cầm súng của cậu. Một trong những tên đứng xung quanh đã bắn.
Cậu nhắm vào Urak và bóp cò, nhưng phản ứng của cậu đã bị chậm. Urak nhanh nhẹn chụp lấy súng của cậu. Viên đạn bay sượt qua mặt hắn để lại một vệt xước rỏ máu.
_ Không! Daniel…..
Anh chồm tới nhưng có cái gì đập mạnh vào cổ anh. Anh choáng váng. Bọn chúng ùa lên giựt súng và khoá chặt tay anh.
Cậu ôm cánh tay đang chảy máu gục xuống. Urak chụp cậu lại.
_ Đúng là nguy hiểm thật! May mà tôi cho cậu bị thương trước nếu không viên đạn đã xuyên thủng đầu tôi rồi !
_ Anh là đồ tồi!!!
_ Đúng! Tôi không phải là tay thiện xạ như cậu nhưng anh ấy vẫn tin dùng tôi vì tôi xảo quyệt…..Đó là bản tính mà cậu thiếu đó Daniel à….
Máu chảy nhiều quá. Cậu thấy mình yếu hẳn đi.
Urak kéo sát mặt cậu vào hắn, bàn tay hắn ấn vào vết thương của cậu.
_ Ah….
_ Đau lắm phải không Daniel yêu qúy?!
_ Daniel….. – Anh đang bị kềm chặt không thể nhúc nhích được. Càng đau xót hơn khi anh nghe tiếng rên của cậu. Anh không thể bảo vệ cậu . Người anh nóng hừng hực. Ruột gan anh đang cháy.
_ Anh ấy muốn tôi đem cậu về…..nhưng có lẽ anh ấy cũng không thể trách được tôi nếu lỡ như cậu biến thành một cái xác…..
Urak hất cậu ngã xuống đất. Hắn chĩa súng vào cậu.
_ Vĩnh biệt Daniel….
_ KHÔÔNNGG……
Jake la lên . Anh chồm tới.
ĐOÀNG……
Một viên đạn ghim vào giữa ngực của Urak . Hắn bật ngửa ra sau.
_ CẢNH SÁT ĐÂY!!! BỎ SÚNG XUỐNG VÀ GIƠ TAY LÊN!!!
Đó là Chan. Chưa bao giờ anh thấy sung sướng khi gặp Chan như lúc này.
Tiếng còi hụ vang lên . Cảnh sát ùa vào. Dĩ nhiên còn lâu Những con sói trắng chịu đầu hàng. Đạn bắt đầu bay khắp nơi. Kiếng xe của những chiếc xe trong hầm bể toang. Mảnh vôi tróc ra, bụi mù mịt.
Anh hụp người xuống né đường đạn, bò về phía cậu đang nằm.
_ Daniel….
Anh nâng đầu cậu lên.
_ Jake….anh không sao…..
Cậu yếu ớt đặt bàn tay đầy máu lên má anh . Anh nắm chặt bàn tay đó.
_ Cố chịu đựng nhé! Tôi sẽ đưa cậu ra khỏi đây……
_ Tôi buồn ngủ quá…..
_ Đừng có ngủ lúc này ngốc ạ! – Anh bật khóc dù đã dặn bản thân phải kiềm nén.
Cậu mỉm cười với anh.
Trần bê tông lạnh lẽo chợt hóa thành bầu trời đầy ánh sáng…..đâu đó lấp lánh các vì sao……
….Trung tâm chuẩn đoán bệnh – Bệnh viện đa khoa New York…..
“ Viên đạn chỉ trúng phần mềm…..nhưng cậu bé bị mất máu nhiều quá…chúng tôi cần xét nghiệm máu của các anh……”
“ Ông Jake Cornard?! Ông có cùng nhóm máu với cậu bé…..chúng tôi cần ông cho máu…..”
“ Muốn lấy của tôi bao nhiêu cũng được chỉ cần cứu được Daniel…..”
“ Jake….cậu đã cho khá nhiều máu….cậu nên về nghỉ….”
“ Tớ muốn ở bên Daniel…..Chan này….cảm ơn cậu về mọi chuyện…..”
Chan đứng nhìn vào phòng bệnh được chiếu sáng lờ mờ. Cậu bé Daniel đang ngủ. Jake ngồi ngay bên giường bệnh. Tay anh vẫn giữ chặt tay cậu. Anh mệt mỏi gục đầu xuống giường.
Chan định hút một điếu thuốc nhưng rồi chợt nhớ mình đang ở trong bệnh viện, nên anh đút vội điếu thuốc vào bao. Quay nhìn phòng bệnh lần cuối, Chan bỏ ra ngoài.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét