Anh lưỡng lự đặt ngón tay lên nút Enter của bàn phím. Chỉ cần một cú ấn nhẹ toàn bộ thông tin về cậu sẽ hiện ra…nhưng để làm gì chứ?! Liệu anh có thật sự muốn biết?! Mà anh đang làm gì thế này??? Nghi ngờ cậu ư?! Anh cảm thấy thật tội lỗi.
_ Jake!
Tiếng Chan vang lên sau lưng làm anh giật mình. Anh đưa tay tắt vội màn hình.
_ Tớ đã tìm được thông tin về hình xăm đó rồi! Đáng quan tâm lắm đó!
_ Cậu…nãy giờ cậu biến mất là đi kiếm thông tin về nó à?
_ Ừ… - Chan hơi ngạc nhiên.- Bộ hổng lẽ phải đợi cậu bảo rồi mới làm?! Tớ biết cậu muốn gì mà!
Đây là lần đầu tiên khi anh nắm trong tay một manh mối quan trọng nhưng lại không muốn phanh phui nó. Phải chăng anh đang sợ?!
_ Này…cậu sao thế? Mệt à?- Chan lo lắng nhìn anh.
_ Không…
Chan bật máy tính. Chẳng bao lâu sau hình xăm đó hiện lên màn hình.
_ Mười năm trở lại đây trong thế giới ngầm nổi lên một tổ chức bí ẩn. Cảnh sát nhiều lần nghe nói đến nó nhưng chưa bao giờ tìm được bằng chứng cụ thể. Tổ chức này nhúng tay vào hầu hết các hoạt động tội ác của thế giới ngầm mà nổi bật nhất là đào tạo sát thủ. Người thuộc tổ chức này đều xăm hình con sói trắng mắt đỏ miệng gậm gươm có đôi cánh giang rộng trên cánh tay phải. Sói tượng trưng cho sự nhanh nhẹn thông minh nhưng cũng không kém phần xảo quyệt, bộ lông trắng cùng đôi cánh muốn nói lên sự huyền bí, còn thanh gươm ngậm trong miệng có ý nghĩa thâu tóm quyền lực. Điều này rất đúng vì không ai biết rõ về tổ chức này nhưng cánh tay tội ác của chúng thì ngầm vươn rộng khắp nơi….tóm lại đây là một tổ chức cực kì tinh vi…FBI cũng đang theo dõi vụ này…..họ gọi tổ chức này “ Những con sói trắng”……
Tim anh đập càng lúc càng mạnh. Sao ngực anh lại đau nhói thế này???
Anh bỏ về bàn mình mặc những lời huyên thuyên của Chan. Anh mở lại màn hình máy tính mà lúc nãy anh vội tắt.
Trên cánh tay phải của cậu cũng có hình xăm đó. Chẵng lẽ cậu….
Anh nhấn phím Enter.
Daniel Lance Werdiner – mất tích năm mười hai tuổi.
Cha là Don Louise Werdiner làm việc cho một tổ chức chống chính phủ giấu mặt.
Tình trạng hiện giờ: đã chết (trong một cuộc đấu súng với cảnh sát!)
Mẹ là Riona W.H Lance điệp viên hai mặt.
Tình trạng hiện giờ: đã chết (hồ sơ vẫn còn đang chịu sự điều tra của CIA)
Thông tin thêm: Bị giới hạn bởi CIA.
………….
Mắt anh mờ dần. Anh không thể đọc tiếp được nữa.
Cậu mất tích năm mười hai tuổi. Đã bảy năm trôi qua…vậy ra cậu chỉ mới mười chín tuổi…cậu vẫn chỉ là một đứa nhóc thôi mà?!
Anh tắt máy tính.
_ Jake này nếu chúng ta phá được vụ này FBI sẽ há hốc mồm kinh ngạc cho xem…ơ… cậu định đi đâu vậy?
_ Tớ phải đi trước… nói với sếp giùm tớ!
_ Jake….Jake….
….3h chiều…..tuyết lại rơi….trời trở lạnh….
Anh mở cửa vào thì thấy cậu đang ngồi trên ghế nhìn vào màn hình tivi đen ngòm.
_ Anh về sớm?
_ Ừ…tự nhiên nhớ cậu nên tôi chạy về…
Anh chợt trở nên lúng túng.
_ Cậu đói không? Tôi sẽ vào bếp làm cái gì đó….
Anh bước vội vào bếp, mở tủ lạnh, đặt lên kệ bếp tất cả mọi thứ. Nếu sau này có ai hỏi lúc đó anh nấu món gì thì chắc anh cũng chẳng nhớ.
Anh đang cố làm mọi thứ ra vẻ bình thường. Anh muốn quên đi những điều đã nghe và thấy. Phải! Anh chưa biết gì hết! Cậu vẫn đó, vẫn hồn nhiên và trong sáng, vẫn bướng bỉnh và hay cãi lời anh….
Cách….
Anh ngước nhìn lên. Một khẩu súng chĩa vào anh. Đó là cậu. Ánh mắt cậu thật sự làm anh sợ - lạnh lẽo vô hồn.
Anh khẽ thở dài.
_ Việc gì đến cũng phải đến…..
Mắt cậu mở to.
_ Anh….anh biết rồi sao?
_ Mới chiều nay!
_ Vậy sao….sao anh còn về đây??? Sao anh không cho người bắt tôi??? Tại sao….
Khẩu súng trên tay cậu run run. Những giọt nước long lanh rời khỏi mắt cậu lăn dài trên má.
Chắc cậu phải đau khổ lắm khi quyết định làm chuyện này. Anh càng thương cậu hơn.
_ Daniel…
_ Đừng lại gần tôi!!!
_ Daniel!!!
_ Đã bảo đừng lại gần tôi!!!
Anh khựng lại. Khẩu súng chĩa thẳng vào tim anh.
_ Tôi….tôi là một tên sát nhân….chính tôi…anh có biết tôi giết họ như thế nào không? Một phát vào đầu! Họ thậm chí còn không hiểu tại sao mình chết nữa…
Những hình ảnh chợt lướt qua đầu anh như một cuốn phim quay chậm….Sanny bị bắn trong khách sạn….Johnny bị bắn trong xe ở gần con hẻm anh gặp cậu…lão To bị giết ngay trong sòng bài Yuen Yu cậu cũng ở đó….rồi Dilandee… buổi sáng đó cậu đã biến mất không lý do….tất cả….tất cả đều bị bắn thẳng vào đầu…một cú chí mạng….tất cả đều do cậu làm sao???...
_ Là cậu sao?
Ánh mắt anh thẫn thờ nhìn cậu.
_ Phải…anh kinh sợ tôi lắm phải không? Tôi thậm chí còn không mảy may xúc động trước cái chết của họ! Bây giờ tôi sẽ làm như thế đối với anh….
Nước mắt ướt đẫm gương mặt cậu. Điều đó càng làm anh đau đớn hơn.
_ Daniel à…
_ Đứng bước lại gần tôi!!!
_ Tôi yêu cậu…..
Cậu sững người nhìn anh…. Rồi cậu ngồi bệt xuống nhà. Cậu khóc nấc lên.
Anh ngồi xuống ôm cậu vào lòng. Cậu vùi mặt vào ngực anh.
_ Sao anh ngốc quá vậy??? Sao anh không căm ghét tôi??? Tôi xấu xa lắm mà…..
Anh càng ôm cậu chặt hơn.
Anh hôn lên đôi môi ướt đẫm nước mắt của cậu. Một nụ hôn thành thật và cháy bỏng!
Cậu khoác tay qua cổ anh, kéo anh sát vào mình hơn….
Ngoài kia trời tối dần. Ánh đèn đường leo lét sáng. Ở đó có một người đang nhìn lên cửa sổ nhà anh ánh mắt đầy ghen tuông.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét