JUST LIVE WITH YOU BY MY SIDE (Chap 5)

…Cạch….

Jake ngoái nhìn ra cánh cửa.

_ Cậu biến đi đâu nguyên buổi sáng nay vậy???

Anh chống tay nhìn cậu vừa bước vô nhà, trông cứ y như một bà mẹ la rầy đứa con ham chơi về trễ.

_ Xin lỗi….

_ Xin lỗi??? Cậu có biết tôi lo cho cậu như thế nào không? Tôi cứ tưởng cậu đi mua đồ ai ngờ cậu biến mất tăm , đã vậy còn không thèm để lại lời nhắn cho tôi biết cậu đi đâu nữa! Không phải tôi là người nhiều chuyện nhưng ít nhất cũng…ơ…

Cậu bất ngờ ôm chặt lấy anh. Người cậu run lên.

_ Này sao thế?- Anh vỗ đầu cậu.- Cậu không sao chứ?

_ Anh có thể cho tôi ôm anh như thế này không? Xin anh đừng hỏi gì hết…..

Anh thân ái siết nhẹ cánh tay quanh người cậu. Anh hôn lên mái tóc nâu mềm mại của cậu.

Nếu cậu đã xin anh đừng hỏi thì anh sẽ không hỏi nữa. Anh muốn trở thành chỗ dựa vững chắc cho cậu khi có chuyện xảy ra.

Cậu phải làm gì đây??? Nói cho anh biết thân phận thật của cậu ? Hay là cứ im lặng? Cậu đã muốn bỏ đi nhưng không hiểu sao đôi chân lại đưa cậu về đây. Cậu là một tên giết người. Nếu nói thế liệu anh có tin cậu không? Có ghê sợ cậu không? Có ruồng bỏ cậu không?

Chỉ khi ở bên anh cậu mới không nhìn thấy ánh mắt sững sốt, hoảng sợ, căm thù của những người cậu đã giết. Chỉ khi ở bên anh cậu mới tìm được cảm giác bình yên…..cái cảm giác cậu đã đánh mất từ lâu…..

RREENGG…..

Tiếng chuông điện thoại ngắt dòng cảm xúc của hai người.

Anh dìu cậu ngồi xuống ghế rồi nhấc điện thoại lên.

< Jake?>

_ Chan hả? Có chuyện gì?

< Có chuyện rồi! Sếp vừa réo xong! Đến khách sạn Sun Tower ngay bây giờ nhé!>

_ Được rồi!

< Nhanh lên đấy!>

Anh gác máy.

Cậu ngồi thu mình trên ghế, ánh mắt đang hướng đến một nơi xa xăm nào đó.

Anh không muốn bỏ cậu ở nhà một mình nhất là trong lúc cậu đang không ổn như thế này. Anh ngồi xuống vòng tay ôm người cậu.

_ Tôi có việc phải đi nhưng tôi hứa sẽ về sớm! Đồ ăn có sẵn trong bếp nếu đói cứ lấy ăn! À…cậu có thèm gì không? Lúc về tôi sẽ mua!

Cậu mỉm cười lắc đầu.

Anh hôn lên môi cậu. Một cái hôn như muốn truyền sức sống cho cậu.

_ Tôi muốn cậu biết dù cho có chuyện gì xảy ra tôi cũng sẽ ở bên cạnh cậu! Nếu tôi không đủ sức chữa lành vết thương cho cậu thì tôi sẽ cố hết sức mình để làm nó bớt đau…

Anh hôn lên trán cậu nụ hôn tạm biệt.

Khi cánh cửa đóng lại sau lưng anh cậu bật khóc…


12h trưa….Khách sạn Sun Tower….

_ Jake!

Chan đứng ở tiền sảnh đợi anh.

_ Lớn chuyện rồi đây!

_ Sao?

_ Người bị giết là một chính trị gia – Ronald Dilandee! Đó là lý do vì sao chúng ta bị lôi ra khỏi nhà vào ngày Chủ Nhật….

_ Bị giết như thế nào?

_ Một phát vào đầu! Cả bốn người vệ sĩ của ông ta cũng vậy!

_ Có khi nào…

_ Ừ! Tớ cũng nghĩ như vậy! Cách thức ra tay như thế này y hệt như vụ lão To, Johnny và Sanny…chỉ một phát duy nhất vào đầu!

Hai người đã vào trong thang máy.

_ Vấn đề ở đây là…- Chan tiếp tục.- Không dấu vết! Có hai khẩu súng ở hiện trường. Một khẩu nằm trong tay của Ronald, khẩu còn lại được vất cạnh xác hắn – không tìm thấy dấu tay!

_ Có khoanh vùng được kẻ khả nghi nào không?

_ Không nhiều lắm! Nhưng tất cả đều quá mơ hồ!

_ Muốn qua tầng năm phải qua tầng bốn được bảo vệ nghiêm ngặt tại sao tên sát nhân không bị phát hiện?

_ Chuông báo động đã bị ngắt! Chắc chắn có tay trong!

_ Tốt! Vấn đề bây giờ là tìm được tên tay trong đó! Chắc chắn khi việc xảy ra mọi lối ra đã bị phong tỏa, hắn sẽ không thoát được…điều đó bắt buộc hắn phải tiếp tục đóng vai cho tròn...

_ Cậu tin hắn vẫn còn ở đây? Trà trộn trong những tay an ninh ở tầng bốn?

_ Chỉ có an ninh mới đi qua được tầng bốn!

Cửa thang máy mở ra ở tầng năm.

_ Jake này!

_ Sao?

_ Cậu có nghĩ là….

_ Phải! Đây là một vụ có tổ chức!

…..9h tối….Sở Cảnh Sát New York….

Mưa lất phất càng làm người ta ngán ngẩm khi ra đường. Mọi thứ trở nên trơn trợt. Thỉnh thoảng lại có tiếng rít trượt dài của chiếc xe nào đó.

Jake ngồi một mình trong căn phòng tối, xem xét giấy tờ nhờ ánh sáng của cây đèn bàn – thứ ánh sáng duy nhất trong phòng. Anh đang đợi Chan trở về từ phòng thẩm vấn. Có rất nhiều thông tin anh cần nghe.

Những vụ án này….tất cả chỉ do một người? Nếu vậy thì phải công nhận hắn cực kì giỏi! Trong bất kì khoảng cách nào cũng có thế bắn một cách chính xác và không để lại bất cứ sơ hở gì.

Chan bước vào ném tập hồ sơ lên bàn và quăng người xuống ghế. Trông anh ta như kiệt sức hoàn toàn.

_ Sau khi tóm lại chúng ta có năm người nằm trong danh sách tình nghi!- Chan nhíu mày nói.

_ Gồm những ai?

Chan thở hắt ra.

_ Hai người là nhân viên an ninh tên Larry và Ed, cả hai đều đã làm cho Dilandee được một năm. Một người là bạn của Dilandee, cố vấn cho ông ấy, tên là Cobert Range. Range và Dilandee quen biết nhau đã hơn ba năm…

_ Đây là Range phải không?- Jake chỉ tay vào tấm hình được kẹp trong hồ sơ. Người đàn ông khoảng hơn ba mươi, tóc đen láng mượt, bộ ria mép được tỉa gọn gàng.

_ Ừ! Còn người thứ tư là cô gái làm trong bộ phận tiếp tân của khách sạn tên Anna Belt…cũng chính cô này là người cung cấp thông tin cho chúng ta về người thứ năm….

_ Tiếp đi!

_ Anna cùng bạn cô ấy đã đi chung thang máy với một thanh niên kì lạ! Cô ấy nói trông vẻ ngoài cậu ấy rất trẻ, vẻ mặt điềm đạm, khá đẹp trai, tóc nâu , chiều cao tầm thước….

_ Sao không dẫn Anna đi tả chân dung cậu ta?

_ Không thể! Cậu ấy đeo kính đen che gần nửa khuôn mặt…

Jake thở dài, xếp giấy tờ lại.

_ Cậu nên về nghỉ đi! Trông cậu thê thảm quá!- Jake nói với Chan trước khi mặc vội áo khoác, bước khỏi văn phòng.


Jake về đến nhà thì đồng hồ chỉ mười giờ. Cậu đang nằm ngủ trên ghế salong. Chắc cậu muốn đợi anh về.

Anh cởi áo khoác rồi tiến lại chỗ cậu nằm. Cậu đang ngủ rất say. Anh cố gắng thật cẩn thận bế cậu lên tránh làm cậu thức dậy. Anh đặt cậu xuống giường, đắp chăn ngay ngắn lên người cậu.

Anh vặn nước chảy thật mạnh. Những giọt nước rửa trôi một ngày mệt mỏi của anh. Anh cảm thấy sảng khoái.

Anh trèo lên giường nệm ấm áp. Vòng tay qua người cậu.

_ Jake…

_ Xin lỗi…tôi không cố ý làm cậu thức giấc…

Cậu bỗng chồm lên hôn môi anh. Cậu đã rất nhớ anh khi anh đi vắng. Cậu sợ anh sẽ bỏ đi.

Anh hơi ngỡ ngàng nhưng rồi anh đè lên người cậu. Anh ngấu nghiến môi cậu trong khi lấy tay lột áo cậu. Một lần nữa hai thân hình trần trụi chạm vào nhau. Tay anh lướt nhẹ khắp người cậu. Bờ môi anh rời khỏi miệng cậu, đi xuống cổ. Cậu khẽ nhăn mặt.

Trong phòng giờ chỉ còn tiếng thở dốc. Cơ thể cậu như muốn nổ tung ra. Anh đẩy mạnh người cậu. Lúc đầu thật chậm nhưng sau đó nhanh dần….

_ Tôi biết nghe thì có vẻ điên rồ nhưng tôi thật sự cần cậu…

Anh thì thầm vào tai cậu.

Anh lại đẩy mạnh một lần nữa. Cảm giác đau đớn xâm chiếm lấy cậu. Cậu lại khóc nữa rồi.

_ Tôi yêu cậu Daniel…

Cậu biết anh đang nói thật. Cậu muốn nói với anh là cậu cũng cần anh biết bao.

Anh lại hôn cậu. Anh dừng lại. Dường như anh đã mệt rồi.

Phải khó khắn lắm anh mới dứt ra khỏi đôi môi mềm mại của cậu.

Ngoài trời mưa vẫn rả rích rơi…..


9h sáng….trời đất một màu trắng xoá….

Anh ra khỏi nhà khi cậu còn đang ngủ. Cậu ngủ ngon quá nên anh không nỡ gọi. Cậu bây giờ là tất cả những gì anh có. Là tất cả và là duy nhất!

_ Chào buổi sáng mọi người!!!

Mọi cặp mắt dồn vào anh. Anh cũng chẳng thèm để ý đến nét ngạc nhiên cực độ trên mặt mọi người, vui vẻ ngồi vào bàn.

_ Cậu có thấy dạo gần đây Jake thay đổi không?
_ Cậu ấy kì lạ thật! Cũng không còn ngủ lại sở nữa!
_ Trước đây cậu ấy lạnh lùng lắm mà! Có biết gì khác ngoài công việc đâu…
_ Hay là anh ấy đã tìm được cho mình một cô gái…- Một giọng nữ thở dài.
_ Nếu vậy thì thật tiếc! Anh ấy quá dễ thương!
_ Này các cô làm như đàn ông trong sở này chết hết rồi á!


_ Chan! Có gì mới?

_ Có đây! Cậu sẽ thích cho mà xem!

Chan chỉ vào màn hình máy tính của mình. Anh đọc những dòng chữ hiện lên trên đó qua vai của Chan.

_ Ronald Dilandee đã từng tham gia buôn hàng cấm à?!- Anh sửng sốt.

_ Phải! Hắn là một tay chính trị bẩn! Tớ nghĩ hắn bị giết là do muốn trở mặt với đồng bọn…..

_ Còn cái này?

_ Một tin quan trọng nữa đây! Cách đây vài tháng Johnny và Sanny đã kết nối với một băng nhóm bí ẩn. Bọn chúng muốn buôn lậu đồ cổ ra biên giới….nhưng phút cuối Johnny đã hớt tay trên của băng đó…

_ Vậy ra bọn chúng trả thù Johnny?

_ Đúng vậy!

_ Và lão To cũng bị triệt vì định giúp đỡ Johnny! Sắp rồi Chan ạ….tất cả sắp xâu thành một chuỗi rồi….nhưng sợi dây đang bị đứt ngay chỗ bọn Thái và tên sát thủ bí ẩn….liệu tên sát nhân và bọn Thái là một??? Chúng đã biến mất ngay đêm đó…còn vụ của Dilandee? Người thanh niên áo vét đen đó là ai? Đóng vai trò gì trong toàn bộ chuyện này?

_ Jake! Chan!

Bryan hộc tốc chạy vào. Mặt anh ta xanh mét không còn giọt máu.

_ Cobert Range chết rồi! Ed – tay nhân viên bảo vệ đã bắn anh ta sau đó dùng súng tự tử…

_ Khỉ thật!!!

Jake phóng như bay đến phòng thẩm vấn. Sao chuyện này có thể xảy ra được???

_ Hắn lấy đâu ra súng?- Anh bực bội hỏi.

_ Súng của Tuck! Hắn đã giật nó lúc Tuck không để ý…ngay lúc Range định khai gì đó….

Hai xác chết đang được khiêng đi khỏi phòng thẩm vấn.

_ Khốn kiếp!!!

Jake vung tay đấm vào bức tường trước mặt.

_ Jake…

_ Chỉ chút xíu nữa thôi Chan!!! Chỉ một chút nữa thôi vậy mà….

Anh cảm thấy suy sụp hoàn toàn. Cái ánh sáng vừa loé lên trong anh giờ lại vụt tắt.

Xác của người nhân viên an ninh tên Ed được khiêng qua trước mặt anh. Vậy chính hắn là kẻ tay trong. Hắn và Range đã cấu kết nhau. Khi Range muốn khai toàn bộ thì hắn đã làm chuyện phải làm.

_ Khoan đã!!!

Jake chợt la lên. Có một thứ đập vào mắt anh.

Hai người khiêng xác dừng lại.

Anh cúi xuống nhìn vào cánh tay phải, tay áo được vén lên nửa chừng. Anh lấy tay vén nốt để chắc chắn thứ mà mình vừa thấy…ở đó có một hình xăm….hình xăm con sói trắng….


Tiếng điện thoại di động réo vang khiến cậu giật mình. Sao cậu căm ghét điệu nhạc này quá!

_ Alô?

< Đại ca muốn gặp cậu! Ở đâu thì cậu biết rồi!>

_ Tôi sẽ đến ngay!

Cậu cúp máy rồi thẫn thờ nhìn xung quanh. Đã hơn mười giờ anh chắc đang ở sở làm. Cậu mệt mỏi bước vào phòng tắm.

Hai mươi phút sau cậu ra khỏi nhà. Tuyết chỉ rơi một chút vào lúc sáng mà đã làm trắng xóa mặt đất.

Cậu đón một chiếc taxi.

Chiếc xe chạy qua những cửa hàng sang trọng của New York, qua những dòng người tấp nập…cuối cùng nó dừng lại ở một biệt thự sang trọng nằm ở một khu vực kín đáo tách biệt hẳn với cảnh tấp nập của thành phố.

_ Anh ấy đang đợi!

Người thanh niên tóc vàng đeo kính đen mở cửa cho cậu.

_ Lần này là chuyện gì?

_ Tôi không biết! Chỉ biết anh ấy muốn gặp cậu…

Anh ấy dẫn cậu vào một căn phòng riêng sau đó lễ phép lui ra.

Đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài là một thanh niên có vóc người giống như Jake. Anh ta cũng cỡ tuổi Jake. Nhưng khác với mái tóc vàng kim của Jake, người thanh niên này có mái tóc nâu sậm màu hơn mái tóc của cậu. Anh ta quay lại nhìn cậu. Đôi mắt sắc bén, lạnh lùng.

Anh ta mân mê chiếc nhẫn có hình một cái đầu sói. Đó là biểu tượng của quyền lực. Một quyền lực đáng sợ!

_ Cậu lúc nào cũng vậy Daniel…mỗi lúc gặp cậu tôi càng thấy cậu dễ thương hơn!

Anh ta đặt tay lên má cậu. Tay còn lại anh ta ôm qua eo cậu kéo cậu sát vào người anh.

Anh đặt lên môi cậu một nụ hôn. Cậu không chống cự cũng không đáp trả. Cậu biết anh ta là kẻ ra lệnh. Nói cách khác anh ta là chủ và mạng sống của cậu phụ thuộc vào anh ta.

“ ….Nghe thì có vẻ điên rồ như tôi thật sự cần cậu…”

Jake…cậu khẽ cử động. Anh ta ngưng lại nhìn cậu trong vài giây, rồi lại tiếp tục hôn cậu. Lần này có một cái gì đó mạnh mẽ hơn, hung bạo hơn…

“…tôi yêu cậu Daniel…”

Cậu không thể đứng vững nữa.

_ Không……

Cậu đẩy anh ta ra, tránh né nụ hôn của anh ấy.

_ Không??!

Đôi mắt anh ta đanh lại. Cái nhìn thật dữ dội.

Anh ta buộc cậu phải lùi dần, đến khi chân cậu chạm phải một vật gì cưng cứng, cậu ngã ra sau. Chỉ chờ có vậy anh ta đè lên người cậu. Vật cậu nằm xuống giường. Những cái hôn ép buộc đặt trên môi cậu. Cậu cố sức đẩy anh ra nhưng dù gì cậu cũng chỉ là một đứa trẻ. Cậu càng chống cự anh ta càng bắt cậu phải phục tùng. Anh ta giữ chặt hai tay cậu chỉ bằng một tay, tay còn lại anh ta cởi áo cậu.

_ Đừng mà……

_ Tại sao? Tại sao với hắn thì được còn tôi thì không?

Cậu giật bắn mình. Vậy là anh ta đã biết Jake. Cậu sửng sốt nhìn vào cặp mắt giận dữ đang khao khát có được cậu.

Anh ta cố hôn cậu nhưng cậu quay mặt tránh. Hành động này lặp lại nhiều lần khiến anh ta càng thêm điên tiết.

_ Tại sao? Ai là người đã đem cậu về khi cậu không có nơi nào để đi? Ai là người đã bảo bọc che chở cho cậu trong suốt bảy năm qua? Ai đã dạy cậu cách cầm súng? Ai???

Cậu sợ hãi trong khi anh ta đang giữ chặt tay cậu, đè chúng xuống giường.

_ Còn ai??? Ai đã giết cha mẹ cậu ??? Chính là bọn cớm!!! Tôi đã dạy cậu phải tàn nhẫn như thế nào? Phải lạnh lùng như thế nào? Vậy mà cậu đã làm gì???

Cậu tránh cái nhìn chọc thẳng vào mắt mình.

Anh ta chợt bỏ cậu ra. Cậu vội ngồi dậy.

_ Cầm lấy!

Anh ta chìa về phía cậu một khẩu súng.

Cậu run run cầm lấy.

_ Không thể coi thường tên cớm đó! Sớm muộn gì hắn cũng lần ra được chúng ta! Cậu biết phải làm gì…

Cậu biết chứ! Cậu biết điều tệ hại nhất đã xảy ra. Nhưng cậu không có sự lựa chọn.

_ Cậu không có con đường nào khác đâu Daniel! Từ khi hình xăm này được mang trên người cậu, cậu mãi mãi thuộc về tôi!!! Cậu nghĩ sao nếu hắn biết được những gì cậu đã làm? Về thân phận thật của cậu? Sẽ không ai chấp nhận cậu đâu Daniel! Cậu chỉ có tôi mà thôi….

Mỗi từ là mỗi con dao đâm sâu vào tim cậu. Phải! Anh sẽ không chấp nhận cậu! Cậu và anh là hai mảng đối lập nhau! Sự thật là như vậy! Chỉ có một cách duy nhất là giết anh. Nếu anh phải chết thì nên để anh chết dưới tay cậu….để anh mãi mãi là của cậu…

Cậu nắm chặt khẩu súng trong tay.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World