JUST LIVE WITH YOU BY MY SIDE (Chap 4)

….Chủ nhật….trời quang đãng…..

Anh thức dậy khi cậu còn ngủ. Anh kéo chăn đắp cho cậu thật ấm. Rồi anh lại nhìn cậu. Anh biết chuyện anh làm tối qua thật điên khùng nhưng anh hoàn toàn không cảm thấy hối tiếc. Anh biết hình ảnh cậu đang ngự trị trong trái tim anh.

Ánh mắt anh chợt hướng xuống cánh tay cậu. Anh ngạc nhiên khi nhìn thấy trên cánh tay phải của cậu có một hình xăm : một con sói trắng đang ngồi uy nghiêm, đôi cánh trắng xóa giang rộng ra hai bên, miệng gậm một thanh gươm, đôi mắt đỏ rực lửa đang nhìn lại anh.

Đây có phải lý do cậu luôn mặc áo tay dài ?! Để che đi hình xăm này??? Nhưng tại sao???

Nhưng rồi anh nghĩ chắc cậu cũng phải có lý do nào đó….

Anh với tay mặc lại bộ áo ngủ, hôn lên má cậu rồi ra khỏi giường bước vào phòng tắm.

Tiếng nước chảy lanh tanh làm cậu tỉnh giấc. Nhưng cậu vẫn chưa muốn ra khỏi giường ngay, cậu rúc người vào cái gối in mùi của anh.

Bíp….Bíp…

Cậu giật mình bật dậy. Mặc vội quần áo, cậu đi tới cái ba lô để ở góc phòng. Cậu tắt vội âm thanh của chiếc điện thoại di động trước khi anh kịp nghe thấy. Cậu mở mục tin nhắn.

“ Khách sạn Sun Tower, đại lộ 12, ngay bây giờ.”

Cậu nhìn vào bóng anh trong phòng tắm. Cậu phải đi ngay bây giờ nhưng chắc chắn cậu không thể để anh biết. Cậu lẳng lặng thu dọn đồ đạc, mở cửa phòng ngủ bước ra ngoài.

Anh bước ra khỏi phòng tắm nhìn thấy giường trống trơn. Anh biết cậu đã dậy.

_ Daniel! Muốn ăn gì nào?

Anh nhìn vào nhà bếp cậu cũng không ở đó.

_ Daniel?!

Anh gõ cửa nhà vệ sinh ở phòng khách.

_ Daniel?

Không có tiếng trả lời. Anh mở cửa. Cũng trống lốc.

Cậu đi đâu rồi? Hay là ra ngoài mua đồ? Nghĩ thế anh quăng người xuống ghế, lười nhác với tay tìm remote tivi.


…Khách sạn Sun Tower……

Cậu bước chân vào quầy bar khách sạn. Có người đã ngồi đợi cậu từ lâu. Quần áo vét nghiêm chỉnh, dáng người thanh lịch, mái tóc vàng, và trên gương mặt lúc nào cũng ngự trị cặp kính đen.

Cậu ngồi xuống cạnh hắn.

_ Chuyện vừa rồi cậu làm tốt lắm!

_ Nhiệm vụ lần này?- Cậu lạnh lùng.

Hắn nhoẻn miệng cười, tay đẩy cặp kính.

_ Phòng 523! Đây là hắn!

Tên đeo kính đen đẩy về phía cậu tấm hình của một gã đàn ông đeo kính trắng. Mái tóc hoa râm. Hình chụp hắn đang trên bục diễn thuyết.

_ Hắn là Ronald Dilandee! Chính trị gia! Hắn đã từng tham gia buôn hàng cấm với tổ chức chúng ta hai năm nay giờ muốn trở mặt…

_ Sẽ có an ninh!

_ Đừng lo mạng lưới an ninh tầng dưới! Có người lo rồi! Nhiệm vụ của cậu là bốn tên canh cửa và hắn! Đây là những thứ cần thiết!

Cậu nhận bịch đồ trên tay hắn.

_ Chúc may mắn!

Hắn mỉm cười và bỏ đi.

Mười phút sau cậu bước ra khỏi nhà vệ sinh của khách sạn trên người là bộ áo vét đen, đeo găng tay đen. Bước đi tự tin vào thang máy khách sạn.

_ Thấy anh ta chứ?!

_ Ừ! Đẹp trai thật! Lại có vẻ ngầu ngầu nữa chứ!

_ Anh ấy dễ thương quá!

Hai cô gái thì thầm với nhau trong thang máy khách sạn.

Họ đâu biết việc cậu sắp làm. Nếu biết họ sẽ kinh sợ cậu thay vì khen ngợi vẻ ngoài của cậu. Không ai biết rằng đằng sau vẻ ngoài hồn nhiên và trong sáng đó là thần chết đang ngự trị. Phải! Cậu chính là cái chết!

Hai cô gái bước ra khỏi thang máy. Chắc chắn họ vẫn tiếp tục bàn tán về cậu. Thang máy đóng lại và đi lên. Cậu qua khỏi tầng bốn – tầng đầy nhóc an ninh một cách dễ dàng. Bảng điện tử hiện số năm. Cửa mở. Cậu bước ra.

_ Này! Yêu cầu quay lại! Đây là khu vực cấm….cái…

Một vật màu đen được rút ra khỏi áo vét.

PHỤT…PHỤT…

Cậu lạnh lùng bắn thẳng vào hai nhân viên an ninh bằng khẩu súng gắn nòng giảm thanh. Hai người còn lại chạy về phía cậu. Họ chĩa súng lên. Quá trễ!

PHỤT…PHỤT…

Cả bốn người nằm chết dưới chân cậu. Họ đã nhìn thấy mặt cậu. Không ai nhìn thấy cậu ra tay mà còn sống.

Cậu đứng lại trước căn phòng 523.

_ Vậy ra cuối cùng ngươi cũng đến!

Tay chính trị gia đang ngồi quay mặt ra cửa. Hắn quan sát cậu từ đầu đến chân.

_ Ngươi là tay sát thủ giỏi nhất trong số những sát thủ mà Hắn có ư?! Hắn coi thường ta đến như vậy sao??? Phái một thằng nhóc đến để giết ta???

Hắn bật cười. Một tràng cười man dại. Rồi bất thần một khẩu súng ngắn xuất hiện trong tay hắn. Hắn chĩa thẳng vào cậu bóp cò.

Chỉ có một âm thanh vang lên….

Mắt hắn mở to….nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh giá của cậu.

Máu chảy ra từ trán hắn. Khẩu súng ngắn rơi xuống sàn. Hắn ngã nhào khỏi ghế.

Cậu quăng khẩu súng cạnh xác hắn, quay lưng bước ra ngoài.

Cậu bước ra khỏi khách sạn thấy mình yếu hẳn đi. Đã bao nhiêu lần cậu làm chuyện này và lần nào nó cũng để lại trong cậu một cảm giác trống rỗng. Cậu sợ hãi cảm giác đó. Cậu thấy mình thật nhỏ bé và tầm thường. Tất cả những gì cậu muốn lúc này là được về với anh….


…..Cầu tàu cảng New York…..

_ Dilandee đã bị giết!

_ Daniel làm tốt lắm! Còn bọn người Thái?

_ Đang cho người tìm tung tích bọn chúng! Chỉ sợ….

_ Sợ gì?

_ Chỉ sợ phía bọn cớm sẽ tìm ra chúng trước ta!

Hắn bỏ điếu thuốc xuống chân, vuốt mái tóc nâu đang bị rối vì gió biển cười khẩy.

_ Sẽ không có chuyện đó đâu! Còn Daniel? Tao nói là xong việc Dilandee thì dẫn Daniel đến gặp tao cơ mà!

_ Dạ…Daniel đã bỏ đi ngay khi……

_ Tên hắn là gì?

_ Dạ?

_ Tên của hắn? Tên cớm đi cùng với Daniel! - Tên tóc nâu nói rít qua kẽ răng.

_ Jake! Tên hắn là Jake Cornard!

_ Bất cứ ai thò mũi vào chuyện của tao đều phải chết!

Tiếng cười của hắn cất lên cùng lúc với cơn gió thổi lộng lên mạnh mẽ.

Cả hai người đó đều mang trên cánh tay phải hình xăm con sói trắng với đôi mắt đỏ, cặp cánh trắng giang rộng , miệng gậm một thanh gươm.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World