JUST LIVE WITH YOU BY MY SIDE (Chap 12)

…….3 ngày sau……Bệnh viện Quân y….

_ Vinh hạnh quá ! Được cậu gọt táo cho……

_ Có gì đâu….tớ chỉ bị nhẹ ở vai thôi mà…tay cậu sao rồi ?

Jake ngồi ngắm nghía bàn tay phải vừa được thay băng xong. Trên giường , Chan với miếng băng to đùng ở vai đang tỉ mẫn gọt vỏ táo.

_ Viên đạn chỉ sượt qua thôi ! May mà nó không đâm thủng bàn tay! Bernatt…hắn thật ghê gớm……

_ Daniel ngủ à ?!

_ Ừ… vừa mới ngủ !

_ Bác sĩ có nói bao giờ thì được phép tháo bột không?

_ 2 hay 3 tháng nữa…mà…

_ Hả ?

Chan ngẩng lên nhìn anh. Anh đang tư lự ngó mông lung ra cửa sổ.

_ Này…sao thế ? – Chan huơ huơ bàn tay trước mặt anh.

_ À…chỉ là…bác sĩ nói tay phải của Daniel đã chịu sự tổn thương đến hai lần… dù sau này xương có lành thì cũng không thể làm được việc nặng với cánh tay đó…

_ Nghĩa là…..

_ Ừ… cậu bé không thể cầm súng được nữa….có cầm cũng không thể nào bắn chính xác…

Chan cẩn thận đặt ngay ngắn mấy miếng táo vừa cắt lên cái dĩa . Rồi anh lấy tay kéo cái chăn lên ngang người . Thời tiết lại trở lạnh.

_ Tớ thấy như vậy thật tốt ! – Chan nói một cách điềm tĩnh.

_ Sao ?

_ Một cậu bé như Daniel….. thật…không thích hợp chút nào với súng đạn !

_ Chan….

Chan mỉm cười.

Cũng phải! Hãy để những vật xấu xa lạnh lẽo đó tránh xa khỏi thiên thần của anh……

_ Này ăn đi chứ ! Cậu đòi ăn táo nên tớ mới tốn hơi ngồi gọt…

_ Được rồi mà…nhưng Chan này….

_ Gì?

_ Cậu gọt nhìn thấy ghê quá ! Biết vậy hồi nãy tớ cầm nguyên trái ăn cho rồi !

_ Vậy mốt tự mà gọt với cái tay băng bó thảm thương ấy đi nhé !

_ Ai thèm gọt ?! Ăn nguyên trái mới ngon !

_ Vậy sao không nói ?

_ Thấy cậu đang có hứng gọt vỏ trái cây nên tớ để cho cậu gọt ! Ai biết đâu…..

_ Nè…..nè….gọt trái cây mà cũng đợi hứng nữa hả ?! Này ! Chê thấy ghê mà ăn dữ vậy ?!

_ Táo này tớ nhờ cô y tá mua dùm mà…tớ không ăn thì ai ăn ?!

_ Cậu……

_ JAKE !!! CHAN !!!

Cánh cửa phòng bệnh bật mở. Đại úy Princeton ùa vào như cơn lốc.

_ Sếp ?!

_ Các cậu thoải mái ghê nhỉ ?! Còn ngồi ăn táo tán dóc được cơ à ?! Cấp trên đang điên lên vì việc làm của các cậu tại nhà riêng của Bernatt kìa ! Các cậu biết mình đang gặp thứ rắc rối gì không hả???

_ Chúng tôi phải ở tù bao nhiêu năm ? – Anh tỉnh bơ.

_ Jake! – Chan lườm anh. – Sếp…tôi đã thưa với Sếp là chúng tôi có bằng chứng mà…có điều chúng tôi cần thêm thời gian…..

_ Thiếu tá Gemble đòi tống giam các anh ngay lập tức !

_ Thiếu tá mong đợi điều này từ lúc đầu rồi….

_ Jake!!! – Lại thêm một cái lườm từ phía Chan. – Sếp…xin cho chúng tôi thêm thời gian…. Sếp phải tin chúng tôi có lý do nên mới làm vậy…Bernatt thật sự có tội ! Chính hắn là kẻ đứng sau tất cả chuyện này !

Nét mặt của Đại úy Princeton trầm ngâm . Ông biết rõ Jake và Chan đang cố chứng minh sự thật. Được ! Nếu hai người họ thật sự có bản lĩnh thì ông sẽ cho họ thêm cơ hội.

_ Các anh có 48 tiếng đồng hồ! Quá thời gian đó tôi không thể bênh vực các anh trước Thiếu tá Gemble…. Các anh phải hoàn toàn chịu trách nhiệm với việc mình làm !

_ Sếp ?!....

_ Tôi hy vọng mình không phải nhắc lại những điều vừa nói ?!

_ Không thưa Sếp! Chúng tôi rõ! – Anh và Chan cùng dõng dạc.

_ Tốt ! Chúc may mắn!

Đại úy Princeton bỏ ra ngoài với nụ cười hài lòng trên môi.


………Manchester – New Hampsire……

Nhà kính số 7……

Anh đưa tay đỡ cậu xuống xe buýt. Tay phải bó bột cùng với vết thương ở đùi chưa lành khiến cậu đi lại khó khăn . Nếu không vì hoàn cảnh bắt buộc anh cũng chẳng muốn lôi cậu ra khỏi giường bệnh lúc này.

_ Cậu mệt lắm không? Hay để tôi cõng nhé ?!

_ Tay anh thế kia mà đòi cõng cái gì…

_ Qủy tha ma bắt mấy ông bác sĩ này đi ! Chỉ trầy sướt sơ sơ thôi mà cũng đòi băng lâu như vậy !

_ Anh lúc nào cũng vậy… - Cậu bật cười. – À…chúng ta đến nơi rồi phải không?


_ Ừ…Chan đã lục tìm thông tin trên mạng và nói trong số tám nhà kính thì đây là nhà kính duy nhất trong thành phố trồng loại hoa đó với số lượng lớn…..

…..28 tiếng trước…..Bệnh viện Quân y……

“ Này…nếu tôi nói tôi làm tất cả chuyện này chỉ vì muốn phá xong vụ án chứ chẳng hề có ý gì với cậu ? ”

“ Nếu vậy thì anh là một kẻ nói dối cực dở….à…để tôi ghi câu đó lên chỗ bó bột này nhé ?! Jake nói dối cực dở…”

“ Cậu viết bằng tay trái à ?! Đọc chả được gì cả ! Đưa cây viết cho tôi…phải ghi như vậy nè….Jake cực kì dễ thương còn Daniel thì ngốc vô cùng tận….”

“ Anh viết bằng tay trái còn khó đọc hơn cả tôi ! Đưa cây viết đây !”

“ Đừng hòng! Này tôi vẽ máy bay đẹp lắm đấy…tôi vẽ lên luôn nhá ?!”

“ Trong hai vị có ai còn nhớ chúng ta chỉ có 48 tiếng để tìm ra bằng chứng không hả ?”

Chan ló đầu khỏi máy tính xách tay nhíu mày ngó anh và cậu đang giành nhau cây viết. Đề tài truy tìm bằng chứng đã bị thay đổi một cách mau lẹ sang cuộc đối thoại vừa rồi.

“ Cậu đang tìm gì trong máy tính vậy Chan?”

“ Tìm những điểm có thể ngắm mặt trời mọc ở Manchester chứ tìm gì ! Cậu nghĩ tớ chơi game chắc! ”

“ Cũng dám lắm!”

“ Này! Tớ không muốn cuộc đời còn lại của mình trải qua ở trong tù đâu!”

“ Cũng phải! Tớ và cậu chỉ quen bắt người ta vô tù thôi….”

“ Vậy sao anh không vô đó ở thử cho biết?!” – Cậu thừa lúc anh sơ ý giựt lại cây viết.

“ Đừng vội mừng! Tôi mà vô trỏng cậu cũng không yên đâu….đưa cây viết đây còn cái đuôi máy bay chưa vẽ xong….”

Chan ngán ngẩm thở dài. Sao hai người bọn họ chẳng lo gì hết vậy ?!

“ Anh vẽ xấu tệ !”

“ Yên nào! Còn đây là hoa…”

“ Thôi không vẽ lên tay tôi nữa! Anh vẽ….khoan đã…anh vẽ cái gì vậy?”

“ Tôi vẽ hoa… cậu không thấy đây là hoa sao?”

“ Hoa à?!”

“ Ừ thì hoa….”

“ Không phải hoa này!”

“ Chứ hoa nào? Cậu sao thế???”

“ Đi ngắm mặt trời mọc…không phải là….”

Chan ngưng đánh máy ngẩng lên nhìn cậu.

“ Daniel…cậu mới nhớ ra gì phải không?”

“ Mẹ tôi…tôi mới chợt nhớ ra loài hoa mẹ tôi yêu nhất là hoa mặt trời…”

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World