…..Hiện tại………
Anh và cậu bước vào nhà kính. Ở đây hoa mặt trời dường như được ưu tiên hơn hẳn các loài hoa khác. Nó được dành cả một khoảng không rộng lớn trong khu vườn sau nhà kính. Dù thời tiết khá lạnh nhưng những đóa hoa kia vẫn vươn mình thật cao để có thể đón được tia nắng yếu ớt nhất. Chúng lung linh tỏa sức sống mạnh mẽ dưới ánh mặt trời.
_ Jake….
_ Ừ…đẹp thật…..bây giờ tôi mới biết hoa mặt trời đẹp như vậy…..
Anh và cậu đã bị vẻ đẹp rực rỡ của hoa thu hút, không nhận ra có người đang đến……
_ Ri…Riona….
Anh và cậu giật mình quay lại. Người phụ nữ có vẻ mặt hiền hậu, dáng người hơi thấp, có phần đẩy đà, khoảng ngoài năm mươi, đang ngạc nhiên nhìn cậu. Một lúc sau gương mặt bà giãn ra.
_ Xin lỗi….trông cậu giống một người bạn của tôi…à mà thôi tôi có thể giúp gì cho hai vị ?
_ Bà vừa gọi Riona?
_ Riona là tên cô ấy… cô ấy rất thích hoa nhưng loài hoa cô ấy yêu nhất chính hoa hướng dương … cô ấy là con người khá đặc biệt…. lúc đầu thú thật tôi cũng chẳng có cảm giác gì với loài hoa này đâu nhưng từ khi quen cô ấy tôi mới từ từ khám phá ra nét đặc biệt của nó….đẹp rực rỡ nhưng không cầu kỳ….tự tin và đầy sức sống…
Bà ngước nhìn hoa. Những ký ức đang sống lại trong bà. Ký ức của bảy năm trước khi bà gặp Riona W.H Lance lần đầu tiên. Đó là một ngày mưa tầm tã…buồn…và âm u…. bà đang phủ vội những tấm nilông lên những mầm non mới nhú thì trông thấy cô ấy… người phụ nữ kì lạ…Cô lặng lẽ nhìn những bông hướng dương đang gồng mình chống chọi từng cơn gió buốt….
“ Nếu cứ đứng như thế này cô sẽ bị bệnh…..”
“ Hoa hướng dương ở đây rất đẹp!”
“ Cảm ơn cô nhưng….trời đang mưa to cô ướt hết rồi hay cô vào trong kia với tôi nhé?!”
“ Không… cám ơn bà tôi đi ngay ấy mà! Tôi chỉ… muốn nhìn thấy chúng một lát vì chỉ ở đây hoa hướng dương mới đẹp như thế này… bà có bàn tay trồng hoa tuyệt vời….”
“ Thật ra tôi để ý thấy mấy lần trước cô cũng đến đây và cũng đứng ở chỗ này ngắm hoa… cô thích hoa hướng dương đến như vậy sao?”
“ Vâng…”
“ Nếu vậy sao cô không đến vào những ngày nắng đẹp? Hoa hướng dương rất đẹp vào những ngày trời nắng!”
“ Đối với tôi hoa hướng dương lúc nào cũng đẹp bởi vì nó là hoa của mặt trời mà mặt trời thì bao giờ cũng rực sáng cả!”
Cô ấy khẽ mỉm cười rồi bỏ đi.
Sau này bà mới biết do tính chất công việc nên Riona hiếm khi có thời gian rảnh vì thế nên rảnh được lúc nào thì dù trời hôm đó có bão đi chăng nữa cô cũng đến ngắm hoa. Chính vì điều đó đã làm bà có cảm tình với cô và tự trách mình tại sao từ trước đến nay bà lại có cái suy nghĩ đơn giản rằng hoa chỉ đẹp vào những ngày trời nắng.
Bây giờ bà mới hiểu trong những ngày âm u nhất hoa vẫn rất đẹp… cái đẹp âm thầm như tâm hồn của một con người vậy……
_ Xin lỗi thưa bà…..
Mải hồi tưởng bà quên mất hai chàng trai trẻ đang đứng trước mặt mình.
_ Ồ…tôi lẩm cẩm quá… đáng ra không nên nói chuyện này hai cậu không cần bận tâm đâu !
_ Bà biết Riona W.H Lance? – Jake hỏi.
_ Các cậu cũng biết Riona à?! – Bà ngạc nhiên.
_ Riona là… tên mẹ cháu…
Mắt bà mở to nhìn cậu. Thật chậm rãi một nụ cười nở trên môi bà.
_ Tôi biết mà….tôi biết điều đó khi nhìn vào mắt cháu! Cháu có đôi mắt của mẹ… Riona sao rồi? Cô ấy vẫn khỏe chứ?! Cả Don cha cháu nữa?! Tôi mới chỉ gặp anh ấy một lần nhưng tôi biết anh ấy là người tốt… Riona kể cho tôi nghe rất nhiều về cháu… cô ấy nói sau này nếu có thể sẽ dẫn cả cháu đến đây ngắm hoa…Họ có đi chung với cháu không? Còn đây là ai? Bạn cháu à?
_ Cháu…..
_ Sao vậy? Nói gì đi chứ?!
_ Vâng… đây là Jake… còn cháu là Daniel......
_ Phải! Đúng rồi! Daniel…mẹ cháu thích cái tên ấy lắm…họ có đến không hay lại bận công việc? Ai chứ Riona thì dám lắm…đã nhiều lần tôi khuyên cô ấy nên bớt làm việc…..
_ Cha mẹ cháu đã mất bảy năm trước rồi ạ!
Nét hụt hẫng hiện rõ trên gương mặt bà. Mất một lúc chẳng ai nói gì..rồi…bà đưa tay quệt vội giọt nước mắt.
_ Thì ra thế…..à..phải rồi…đợi tôi một chút!
Bà bỏ đi. Lát sau bà quay lại trên tay là một chiếc hộp gỗ nhỏ nhắn . Nắp và thân hộp được khắc gọt hình thù những con chim, cá, hổ, chồn, thỏ… phía trên đầu chúng là các vì sao, mây và cả mặt trời. Tất cả đều được làm một cách công phu và tinh xảo bởi một bàn tay khéo léo. Bà trao nó cho cậu.
_ Lần cuối cùng gặp mẹ cháu cô ấy đã đưa tôi chiếc hộp này bảo là vô cùng quan trọng và muốn nhờ tôi giữ giùm… Cô ấy còn dặn đi dặn lại là sẽ quay lại lấy…tôi đã giữ nó suốt bảy năm qua… bây giờ nó là của cháu!
Cậu run run nhận lấy chiếc hộp từ tay bà. Chiếc hộp nằm gọn trong lòng bàn tay cậu. Cậu xoay tròn nhìn những hình khắc trên nó.
_ Khoan đã Daniel…hình như dưới đáy hộp có chữ…
Cậu lật đáy hộp lên. Anh và cậu chụm đầu vô đọc.
Mừng sinh nhật Daniel mười hai tuổi! Con mãi mãi là mặt trời bé bỏng của ba mẹ. Thương con nhiều lắm!
Tim cậu đập mạnh. Cậu cảm thấy sống mũi cay cay. Đây chính là món quà sinh nhật mà cha cậu đã tự tay ngồi khắc. Món quà mà đáng lẽ cậu phải được nhận bảy năm trước. Món quà về một chiếc hộp chứa đựng những điều bí mật.
Anh lấy ra từ trong hộp một vật nhìn như cuộn phim chụp hình có điều nó bé bằng đầu ngón tay.
_ Daniel…đây chính là cuộn vi phim! Chắc chắn nó có chứa những bằng chứng mà chúng ta đang tìm….
_ Jake…
Cậu đưa anh một tấm thẻ màu vàng nằm dưới đáy hộp. Anh cầm lên xem rồi tròn mắt nhìn cậu.
_ Daniel…đây là thẻ rút tiền trong nhà băng!
_ Chính xác là tài khoản tiết kiệm của cha mẹ cháu! – Người phụ nữ mỉm cười.
_ Sao? Cha mẹ cháu có tiền tiết kiệm à?
_ Phải! Riona là một người biết lo xa….Cô ấy sợ lỡ như một lúc nào đó cô ấy không được ở bên cạnh cháu……Daniel…cha mẹ cháu thương cháu lắm! Họ luôn mong muốn cháu có một cuộc sống hạnh phúc ngay cả khi họ không còn ở bên cháu nữa….
Chiếc xe buýt chạy đều đều qua thành phố. Trên vỉa hè dòng người tấp nập nối tiếp nhau. Bên dưới là xe cộ hối hả ngược xuôi. Ngày tiếp nối ngày… Cuộc sống luôn tiếp diễn….
Anh đang ngồi trên xe buýt ngắm nhìn quang cảnh bận rộn của buổi sớm thì đầu cậu chợt gục vào vai anh. Đôi vai cậu run run. Anh cảm thấy vai áo mình ướt đẫm những giọt nước nóng hổi. Anh cười xoa đầu cậu. Một cái hôn ở trán anh ôm cậu vào lòng. Ôi…Daniel ngốc nghếch của anh…..
Truyện kể rằng ngày xửa ngày xưa có một anh chàng sống vô tâm, lạnh lùng và đơn độc. Rồi ngày nọ có một cậu bé kì lạ xuất hiện……Cậu bé bước vào cuộc đời anh thật tình cờ và đã làm thay đổi suy nghĩ của anh về cuộc sống… Nếu anh không sống vì bản thân thì anh sẽ sống vì người mình yêu…..kể từ giây phút đó anh đã sống vì cậu…..
Trong cái thế giới đầy lo âu và toan tính này nếu một lúc nào đó bạn gặp được một người…...người nói lời yêu thương bạn…..người luôn bảo vệ bạn trước mọi nỗi đau của cuộc sống….người mà đôi vai luôn đó mỗi khi bạn khóc….người mà hình bóng luôn song hành cùng bạn ngay cả khi con đường phía trước khô cằn đầy đá nhọn….thì lúc đó tôi có thể nói, bạn là người may mắn nhất……
….1 năm sau…...đâu đó ở miền Đông nước Mỹ….
Đó chỉ là một trang trại nhỏ nhưng rất đẹp. Đẹp vì hàng ngàn bông hướng dương đua nhau khoe sắc, đẹp vì thảm cỏ xanh mướt trải rộng mịn màng. Nét thanh bình của miền quê có thể nhận thấy qua từng hơi thở. Khí trời trong mát.
Từng chậu hoa hướng dương đã được chất cẩn thận lên xe tải. Jake đóng thùng xe lại.
_ Hoa từ trang trại của anh bao giờ cũng được mua nhiều! Thật đáng nể! Có bí quyết gì không? – Joe hỏi.
Joe – người tài xế xe tải làm việc cho anh gãi đầu cười cười. Dáng người to khoẻ, đậm chất nhà nông của Joe vẫn không giấu được vẻ thật thà chân chất của người vùng quê.
_ Bí quyết hả? Đó là nhờ tài nghệ trồng hoa khéo léo của cậu ấy! – Jake hất đầu về phía Daniel đang xách bịch đồ ra cho anh.
Anh vội chạy lại đỡ lấy bịch đồ trên tay cậu.
_ Cậu làm gì thế? Tôi có quên đâu mà xách ra đây! Nên nhớ là tay cậu không cầm được vật nặng đâu đấy!
_ Cái này có nặng lắm đâu! Đây! Đưa cho Joe đi!
_ Được rồi mà….đây Joe…bịch đồ ăn đi đường của anh! Đủ hết cả…
_ Cảm ơn nhé…Jake này…Daniel nhỏ tuổi vậy mà lắm tài quá nhỉ?!
_ Đó là anh chưa thấy hết tài nghệ của cậu ấy đấy!
_ Ngoài trồng hoa ra cậu ấy còn giỏi cái khác nữa à?! Cái gì vậy?
_ À…mà thôi…không quan trọng…vả lại cậu ấy bỏ lâu rồi….
Anh đang nói đến tài bắn súng chuẩn xác của cậu. Phải! Cậu đã từng là một tay thiện xạ đáng gờm…. nhưng bây giờ thì cậu không còn có thể ngắm chính xác được nữa.
Cậu đưa tay vào vòi nước mát. Chú chim sẻ đậu gần đó sợ hãi tung cánh bay. Mới đây mà đã một năm rồi… một năm trôi qua từ lúc cậu và anh quyết định tránh xa cái ồn ào nhộn nhịp của thành phố để chọn sự yên tĩnh của vùng quê. Cậu đã dùng số tiền tiết kiệm trong ngân hàng để mua trang trại này. Sau đó cậu bắt đầu học trồng hoa hướng dương…. Bây giờ thì bất cứ lúc nào cậu cũng có thể ngắm hoa mặt trời cùng với anh.
_ Lại hụt nữa rồi…
_ Thử lại đi Andy!
_ Anh đang cố đây!
Cậu nhảy qua hàng rào, bước lại chỗ hai đứa bé. Một đứa trong chúng đang cầm cái ná thun bắn lên cây. Dường như chúng muốn lấy cái gì đó.
_ Chuyện gì vậy?
_ A!…Anh Daniel! – Ani chạy lại ôm chân cậu. Hình như cô bé hàng xóm này rất thích cậu. – Anh Andy ném đôi giầy của em lên cây bây giờ thì nó kẹt ở trển…
_ Thì anh đang cố bắn nó xuống đây! – Andy bực dọc la lớn. Cậu bé lại giương cái ná bắn lên cây. – Nhưng nó cao quá!
_ Đưa anh thử được không?
_ Được ạ… nhưng em nói trước nó bị vướng ở trên cao lại bị cái cành quỷ kia che khuất nữa…khó mà nhắm trúng lắm!
_ Không được thì em sẽ méc mẹ cho anh ăn đòn! – Ani ré lên.
_ Anh có cố ý đâu!!! – Andy la lại. – Cái con nhỏ này…..
_ Không biết đâu… - Ani òa khóc.
_ Thôi mà… Ani nín đi…anh sẽ lấy đôi giày lại cho em… - Cậu cúi xuống chùi những giọt nước mắt rơi trên gương mặt bầu bĩnh. – Đừng khóc nữa…
Ani sụt sịt rồi nhìn cậu giương chiếc ná lên, cả Andy cũng nín thở theo dõi. Cậu đã nhìn thấy đôi giày nhỏ bị kẹt vất vưởng trên cành cao.
Chóc…bịch…..đôi giầy rơi xuống nằm trên nền đất.
_ Woa….anh Daniel giỏi quá!
_ Anh ngắm siêu thiệt!
Cậu nhặt đôi giày lên mang vào chân Ani.
_ Đây trả lại cái ná cho em Andy!
_ Anh đúng là một tay thiện xạ! – Andy khoái chí reo lên.
_ Ừ…cảm ơn em!
_ Daniel?! – Tiếng Jake gọi cậu từ phía bên kia hàng rào. – Daniel làm gì thế? Lại đây xem ai tới nè!
_ Ừm…Jake đang gọi anh…Này! Hai em là những đứa trẻ ngoan biết giữ lời phải không?
_ Vâng! – Hai đứa cùng đồng thanh.
_ Vậy hai em đừng nói cho ai nghe chuyện vừa rồi nhé?!
_ Sao thế ạ?
_ À…tại vì….ừm…tại vì lúc nãy chỉ nhờ may mắn thôi! Nếu có lần sau thì chắc anh sẽ không làm được như vừa rồi đâu…mà nếu không làm được thì sao?
_ Thì quê lắm! – Andy lanh lẹn.
_ Đấy! Em cũng biết vậy mà….
_ Daniel?!
_ Tới ngay đây!....Vậy….ừm…hai em sẽ không nói nhé?!
_ Vâng! Em sẽ không nói cho ai đâu mà nếu anh Andy có nói….
_ Anh sẽ không nói mà!!!
_ Ai biết được anh!
_ Thôi được rồi! Hai em về đi! Tạm biệt!
_ Tạm biệt anh!
Đợi hai anh em dắt tay nhau đi khuất cậu chạy về phía anh, leo qua hàng rào. Anh đưa tay đỡ lấy cậu.
_ Cậu cứ vậy không hà! Tay vừa mới lành mà ham leo trèo lắm!
_ Ai đến vậy anh?
_ Chan đấy!
Anh dẫn cậu đi vòng ra sân trước. Joe đã lái xe đi từ lâu. Chan đang đứng dựa lưng vào chiếc xe hơi, mắt nhìn quanh trang trại.
_ Chào anh!
_ Chào cậu Daniel! Tay cậu khỏi hẳn rồi hả?
_ Vâng!
Jake chợt xen vào.
_ Giờ đã đỡ rồi chứ lúc đầu tay còn bó bột mà đòi trồng hoa tớ nói hoài riết rồi cũng phải chịu thua tính cứng đầu của cậu ấy!
_ Đó mới là Daniel chứ! – Chan cười. – Nhưng phải công nhận cảnh vật ở đây rất đẹp!
_ Còn cậu Chan? Công việc ở Sở cảnh sát sao rồi? Sếp và mọi người vẫn khỏe chứ?
_ Khoẻ lắm! Ai cũng nhắc cậu! Trời ơi! Nhắc mới nhớ từ ngày cậu xin thôi việc mọi chuyện đều đổ cả lên đầu tớ! Bây giờ tớ còn phải kèm thêm một tên lính mới nữa mới khổ! Nhưng được cái…..
_ Được cái gì?
_ Được cái cậu ta không chứng như cậu!
Cậu đứng cạnh anh bật cười. Chan cũng nháy mắt lém lỉnh. Anh im lặng một hồi rồi cũng phá ra cười.
_ Khá lắm! Lâu không gặp tài ăn nói của cậu tiến triển dữ! Coi bộ tớ phải làm một khoá huấn luyện với cậu đây!
Anh hùng hổ xắn tay áo tiến về phía Chan……
Chân trời bừng lên một màu đỏ rực. Những cánh chim tự do bay dọc theo bầu trời. Gió đưa mùi thơm cây cỏ nhè nhẹ lướt qua cánh đồng xanh mượt. Anh và cậu đang ngồi ngắm vẻ đẹp lộng lẫy của một ngày được phô bày lần cuối trước khi vụt tắt. Cái gì cũng có lúc kết thúc và chính lúc kết thúc là lúc bắt đầu cho một cái mới. Cậu chợt quay qua ôm anh. Cậu vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận hơi ấm phả ra từ cơ thể anh. Dù là bắt đầu hay kết thúc, cậu không cần biết, chỉ cần có anh bên cạnh…
Anh lấy tay nâng cằm cậu lên và đặt lên đôi môi mềm mại của cậu một nụ hôn. Tay còn lại anh vòng qua eo cậu, kéo cậu sát vào người anh. Mặt trời chỉ còn là một lằn ranh mỏng manh xa tít tắp phía chân trời. Không khí đêm buông xuống mát rượi nhưng đối với hai con người đang yêu kia thì họ cảm thấy nồng ấm và hạnh phúc hơn bao giờ hết.
Hết.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét