JUST LIVE WITH YOU BY MY SIDE (Chap 11)

……..Trời đổ tuyết….gió thổi mạnh……

Kính coong…….

Cánh cửa mở ra. Một gương mặt nhìn Jake không mấy thiện cảm.

_ Trung úy Jake Cornard! Cảnh sát hình sự New York! Tôi muốn gặp chủ của anh! Francis Clause Bernatt !

Người thanh niên lưỡng lự nhìn tấm thẻ trên tay anh rồi lại nhìn anh. Cuối cùng hắn mở rộng cánh cửa.

_ Mời Trung úy vào!

Hắn ta để anh đợi trong hành lang dẫn đến đại sảnh rộng lớn. Bóng hắn biến mất ở hành lang lầu trên.

Anh bình thản châm lửa hút thuốc. Sắp rồi….sự bắt đầu cho một kết thúc……


Trong căn phòng đó, Bernatt vẫn tiếp tục mân mê da thịt cậu. Anh ta thích thú khi nhìn thấy cậu sợ hãi như thế này. Tay anh ta chạm vào thắt lưng quần cậu. Cậu giật thót cả người. Cậu muốn xô ngã anh ta nhưng hai cánh tay cậu nặng ***** như đeo chì. Cậu không muốn điều này…không muốn chút nào!!!…..

…..Cộc cộc…..

_ Đại ca…. – Một giọng nói vang lên bên kia cửa.
_ Đã nói không làm phiền tao mà!!! – Bernatt gầm lên giận dữ.
_ Nhưng…có một tên cớm muốn gặp anh…hắn…hắn còn biết cả tên anh nữa!

Jake sao?! Anh đã đến??!

Hình như Bernatt đã nhìn thấy tia mừng rỡ trong mắt cậu . Hắn kề sát miệng vào tai cậu thì thầm.

_ Được lắm! Daniel…..hôm nay tôi sẽ cho cậu thấy cái chết của người cậu thương yêu…

Hắn bỏ cậu nằm đó. Cánh cửa đóng lại rồi một giọng cười khoái trá vang lên…..

Thôi rồi! Hắn sẽ giết anh mất ! Hắn là một kẻ cực kì nguy hiểm……làm sao mà anh có thể ngu ngốc như vậy??! Cậu phải làm một cái gì đó……cậu không thể để Bernatt giết anh…..

Cậu liếc nhìn quanh căn phòng, mắt cậu dừng lại ở chiếc dĩa đựng trái cây ngay đầu giường, trên đó có một con dao. Cậu đang bị tác dụng của thuốc mê. Cách duy nhất để thoát khỏi tình trạng này là……

Cậu cố nhấc cánh tay, cánh tay giơ lên được vài phân rồi lại buông thõng xuống…..cậu cố nhấc lên một lần nữa….nhích từng chút một đến cán dao…đau quá! Cậu thậm chí không thể cảm thấy tay mình đang chơi vơi giữa không trung…..không! Cố lên….chỉ một chút nữa thôi! Cậu tập trung ý chí điểu khiển mấy ngón tay…..không có gì xảy ra…chúng cứ cứng đờ ra đó…. Mắt cậu mờ dần…Cái đèn chùm trên trần nhà chợt nhảy múa lung linh…..


……Bão tuyết…………..

Anh cầm điếu thuốc trên tay. Gã thanh niên lúc nãy mở cửa cho anh đang bước đến.

_ Ông Bernatt đang bận…phiền Trung úy vào phòng khách đợi ông ấy một lát…
_ Vớ vẩn! – Anh bất thần rút súng chĩa vào đầu hắn. – Tôi không có dư thời gian cho chuyện này đâu…..gọi hắn ra mặt đi!!!
_ Trung úy thật là người dễ nóng giận….
_ Gọi hắn ra đây!!!
_ …..Và cũng là kẻ liều mạng!

…Cách…..

Tiếng lên đạn. Anh lách người né ngay lúc một viên đạn bay sượt qua. Anh đạp gã đang đứng trước mặt ngã nhào, rút súng nhắm vào tên đứng trên lầu. Nhiều tên khác xuất hiện. Ngay lập tức đạn bay tứ phía. Anh lao mình vào một góc, bình tĩnh nhắm bắn từng tên một. Gian phòng xinh đẹp sang trọng chẳng mấy chốc trở nên hoang tàn và lộn xộn….nhiều tên khác kéo đến……

Anh thay băng đạn khác và tiếp tục bắn. Anh lao ra khỏi chỗ nấp. Bức tường đó ghim đầy lỗ đạn. Đạn đuổi rát theo anh. Anh vội nấp sau ghế salong.

Chúng đã ngừng bắn. Anh nghe thấy những tiếng chân đang bước một cách dè chừng về phía mình. Bao nhiêu tên nhỉ ?! Anh tự hỏi. Anh cúi nhìn qua gầm ghế. Có khoảng hơn chục đôi giày đen đang lại gần. Anh luồn súng qua gầm ghế rồi nhắm bắn…. Từng tên một gục xuống…nhưng….như vậy đồng nghĩa với việc chúng cũng có thể bắn anh từ khoảng cách này….

……ĐOÀNG…….

Máu vọt ra từ ngực của tên áo đen gần anh nhất. Hắn gục xuống . Chan hiện ra sau lưng hắn. Anh không tin nổi vào mắt mình.

_ Tụi nó có hai đứa!!!
_ Khốn kiếp thật!!!

Đạn bắn rát theo Chan. Anh ta nhảy vào chỗ anh đang nấp.

_ Cậu làm cái gì ở đây???
_ Giúp cậu !
_ Nhưng…..
_ Tớ tự nguyện mà…..

Anh và Chan nhoài người ra hai phía khác nhau nã đạn. Chiến trường lại trở nên hỗn loạn.

_ Jake này…..
_ Gì ?
_ Chúng ta sẽ gặp rề rà to với Sếp….
_ Cậu quên kể đến thằng cha Thiếu tá…..

Lại tiếp tục bắn….

_ Chúng ta sẽ bị cách chức….
_ Thậm chí có cơ may thôi việc….

Nệm của chiếc ghế salong tung bay trong khoảng không trông cứ như tuyết đang rơi trong nhà.

_ Và còn bị đi tù vì tội náo loạn nhà riêng không có phép…..tất cả chuyện đó sẽ không xảy ra trừ phi chúng ta lấy được bằng chứng….

_ Sao???

_ Cậu hiểu rồi chứ ?! Jake…đi đi…tớ sẽ ở đây cản chúng! Còn cậu thì đi cứu Daniel….chỉ có Daniel mới biết nơi giấu những bằng chứng đó…

_ Nhưng một mình cậu…..

_ Tớ sẽ xoay sở được! Đi đi !

Chưa bao giờ anh thấy Chan cương quyết như vậy. Anh bắn một tên đang hăm he nhắm Chan. Hắn gã từ lầu hai xuống đất.

_ Được rồi! Tớ đi đây!
_ Jake….
_ Còn gì nữa ?
_ Cẩn thận !
_ Ừ….cậu cũng vậy!

Chan bắn một loạt đạn yểm trợ cho anh khi anh lao người ra khỏi lưng ghế salong. Anh vừa chạy vừa bắn…..Chan hạ gục những tên đang nã đạn vào anh…chẳng mấy chốc anh bỏ căn phòng cùng cuộc chiến lại phía sau…...

Bernatt đứng đó…cạnh cửa sổ lớn…ngoài trời gió quất mạnh cuốn theo những bông tuyết. Cơn bão đang phát huy sức mạnh của nó.

Hắn chẳng mảy may để ý đến anh – người vừa bước vào , tay lăm lăm khẩu súng.

_ Bernatt !

_ Trung úy…à…tôi được phép gọi anh là Jake chứ ?!...như cái cách mà Daniel hay gọi anh ?!

_ Đủ rồi ! Daniel đâu?

_ Yên tâm…cậu bé không sao….anh nghĩ tôi có thể làm gì Daniel nào?! Đó là một cậu bé dễ thương…

_ Khốn kiếp! Thả Daniel ra!

_ Không muốn làm anh thất vọng nhưng rất tiếc tôi sẽ không làm theo yêu cầu của anh !

Cây súng trong tay anh giơ lên chĩa thẳng vào hắn.

_ Bernatt! Tôi sẽ đếm từ một đến ba…. – Cây súng chĩa vào đùi hắn. – Một…..

Bernatt vẫn bình thản.

_ Hai…..

Hắn nhếch mép cười . Tại sao hắn có thể bình tĩnh đến như vậy??! Ngón trỏ của anh đụng vào cò súng…

_ Ba……

ĐOÀNG………

Khẩu súng văng khỏi tay anh và đáp một cách nặng nề xuống đất . Anh ôm bàn tay rỉ máu gục xuống.

Làm sao anh lại không thấy cử động của hắn??? Hắn…..quá nhanh……

Bernatt lượm súng của anh lên nhét vào túi áo vét.

_ Cái này coi như là vật kỷ niệm Jake nhé?!.... Tôi không muốn anh chết quá nhanh Jake à…cái chết từ từ sẽ đau đớn hơn nhiều !

Khẩu súng của hắn hướng vào đầu anh nhưng rồi nó từ từ đi xuống vị trí của trái tim.

_ Đáng ra anh đừng nên gặp Daniel….như vậy sẽ tốt hơn nhiều !

_ Không…

_ Không ?!

_ Đáng ra tao phải xuất hiện sớm hơn….bảy năm trước nếu người Daniel gặp là tao thì cậu bé đã không bị một thằng điên bệnh hoạn như mày lợi dụng!!!

_ Khốn kiếp!!! Mày chỉ là một thằng cớm chuyên thọc gậy bánh xe!!! Chuyện đến đây là kết thúc rồi!!! Daniel là của tao! Mày nghe rõ chưa??? Của tao!!! Của tao!!!

_ Đồ điên !!!

_ Tao sẽ giết mày! Không ai được lấy Daniel đi! Đó là món đồ đẹp nhất mà tao có…… Mày phải chết !!!

Hắn siết chặt tay quanh báng súng……

ĐOÀNG…….


Tuyết rơi dữ dội…dày và nhiều…..mặt đất trắng xóa….một mảng màu xám xịt u tối bao lấy bầu trời……

Chan ngồi thở dốc nặng nề. Vết thương ở vai tuy nhẹ nhưng nó cũng đủ khiến anh cảm thấy nhức nhối . Băng đạn cuối cùng……liệu anh còn có thể cầm cự trong bao lâu nữa ??!.....Jake……

Tuyết vẫn rơi……


Âm thanh của khẩu súng phá tan bầu không khí im lặng đáng sợ.

Khẩu súng văng khỏi tay Bernatt va vào tường và rớt xuống gầm ghế.

_ Không….không thể nào…..

Là cậu ! Cậu đang đứng trước mặt anh và hắn. Chính cậu là người đã bắn văng khẩu súng khỏi tay hắn . Sự xuất hiện của cậu làm Bernatt sửng sốt đến kinh ngạc.

_ Làm sao……

Hắn khựng lại khi nhìn thấy vết thương trên đùi cậu.

_ Cậu tự làm mình bị thương ?!

_ Phải ! Tôi đã tự đâm mình để thoát khỏi tác dụng của thuốc mê….rồi tôi dùng con dao đó khống chế tay gác cửa , lấy súng của hắn và…tôi ở đây….

_ Ha..ha….Daniel…cậu rất giỏi! Càng lúc tôi càng thích cậu hơn…..

_ Tất cả chuyện này…phải kết thúc !

_ Vậy cậu muốn chết phải không ?!

Bernatt nhăn mặt. Đôi mắt hắn đanh lại.

_ Có chết thì cùng chết !

_ Cậu thật bướng bỉnh Daniel…..đây là cái giá phải trả vì dám cãi lời tôi !!!

Khẩu súng?! Khẩu súng của anh vẫn còn nằm trong túi áo vét của hắn……

_ DANIEL ! COI CHỪNG !!!

ĐOÀNG….ĐOÀNG……

Hai tiếng nổ phát ra cùng một lúc…..

Hai nòng súng cùng chĩa thẳng vào nhau……

Anh ngồi chết trân tại chỗ……cả hai đều quá nhanh……

Rồi….cậu gục xuống……

_ KHÔNG !!!

Anh lao về phía cậu.

…Cạch……

_ Hả ?

Khẩu súng rời khỏi tay Bernatt rơi xuống đất . Máu chảy ra từ cái lỗ trên trán hắn. Hắn ngã ra sau…..

Cậu….cậu đã hạ được hắn?!....

_ Daniel…. – Anh vội đỡ cậu trên tay mình .

_ Jake….anh không sao chứ ? Anh bị thương kìa….

_ Ngốc ạ….lo cho cậu đi ! Cậu thê thảm hơn tôi nhiều….

_ Bernatt…..

_ Cậu đã hạ hắn rồi ! Viên đạn xuyên thủng đầu hắn! Cậu…cậu….làm tôi sợ quá…tôi cứ tưởng….cứ tưởng người bị trúng đạn là cậu…..

Nước mắt của anh rơi xuống mặt cậu. Cậu mỉm cười. Cậu lúc nào cũng vậy. Trong lúc anh lo sốt vó lên được thì cậu lại giữ cái vẻ bình thản như muốn trấn an anh.

_ Jake này…

_ Sao ?

_ Hình như tôi cũng bị trúng đạn rồi….

_ Ôi….khỉ thật….

Máu tuôn ra từ vết thương trên tay cậu. Anh cuốn cuồn cởi áo khoác gấp lại kê dưới đầu cậu. Rồi anh lục tung căn phòng kiếm thứ để băng vết thương lại. Có vẻ như viên đạn đã làm gãy xương , anh có thể cảm thấy khúc xương gãy lồi lên.

_ Jake….vết thương có nặng không? Sao tôi không thấy đau ?

_ Không đau thì tốt chứ sao….mà sao cậu toàn để bị thương vậy hả ? Chán cậu quá đi….

_ Tôi lạnh quá…..

_ Vậy để tôi sưởi ấm cho cậu nhé…

Anh cẩn thận nâng người cậu lên và ôm cậu vào lòng. Cậu vùi mặt vào ngực anh , hít lấy mùi hương quen thuộc từ cơ thể anh . Anh ấm quá….cảm giác này thật dễ chịu….

Anh nhẹ nhàng hôn lên môi cậu……

Cơn bão lắng dịu dần để lại những vệt tuyết kéo dài trên đất. Mảng trời âm u giờ được thay bằng một màu xanh trong vắt dịu dàng.

Tuyết chôn vùi mọi khổ đau , buồn phiền và….tội lỗi……

…..Tiếng còi hụ đâu đó từ xa vẳng lại……

Không có nơi nào được gọi là Thiên Đường hay Địa Ngục……
……bởi vì bản thân con người vừa là ác qủy nhưng cũng vừa là thiên thần……

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World