CẦU VỒNG (Chap 7)

Ngồi xuống với nụ cười làm quen , lão nói :

- Chào em !

Lâm gật nhẹ không nói gì nhưng ánh mắt đã bắt tôi mở lời :

- Hưng , anh họ tao – Quay sang Lâm nhưng mắt vẫn canh chừng thái độ lão – Lâm , bạn em .

Vừa xong màn giới thiệu mặt lão Hưng nghệt ra . Để vụ cá cược thêm không khí, tôi cười cười :

- Anh thấy lạ phải không ? Trong ảnh và ngoài đời khác nhau một trời một vực!

Thấy lạ với thái độ của lão , Lâm nhìn tôi khó hiểu . Nó có cần tiết kiệm lời thế không ? Thắc mắc ngập lòng mà vẫn không chịu mở miệng ra hỏi . Thật thua nó luôn ! Nhún vai , tôi nói :

- Hôm qua nhìn ảnh mày trong vai bà chúa tuyết , anh Hưng tưởng là con gái – Chép chép miệng , tôi thở dài – Dè đâu mày ngoài đời xấu dã man , đặc biệt lại là con trai . Thế mới biết son phấn là gì .

- Gì ? - Gườm gườm nhìn tôi , Lâm nhíu mày rồi chợt à lên – Đã bảo mày đốt hết rồi mà .

Tôi cười trêu tức nó :

- Để về sau còn tống tiền mày chứ .

Lâm nheo mắt nhìn tôi không nói gì , hơi nhếch môi nó cầm ly cafe và uống . Dù đã quen với nụ cười lạnh lùng này nhưng tôi vẫn không khỏi choáng . Cố dứt mắt khỏi nụ cười của nó , tôi quay sang định nói với lão Hưng thì thấy cái mặt ngẩn tò te . Giọng cười cố nén của tôi làm lão giật mình , bối rối gãi gãi đầu và cười trừ . Lão cũng không thoát được nụ cười “ lạnh lùng nhưng quyến rũ ” của Lâm . Để không khí bớt ngượng ngùng , lão lên tiếng một cách lãng xẹt :

- Em …em…là con trai thật ?

- Nhìn tôi có chỗ nào giống con gái không mà anh hỏi thế - Lừ mắt , Lâm hỏi với giọng khó ưa .

- Nhưng …

Cố gắng cố gắng tôi nén cười và nhìn lão với đôi mắt thách thức :

- Đừng nói là anh rút lại lời hôm qua đấy nhé ?

Nở nụ cười tươi nhưng mắt ánh lên vẻ tinh quái , lão trả lời không thèm suy nghĩ:

- Yên tâm ! Anh chứ không phải người khác .

- Mày và…- Lâm hơi ngập ngừng trong cách xưng hô với lão – Nói gì vậy ?

- Tao hỏi xem ảnh có rút lại lời khen mày xinh không thôi đó mà – Tôi cố tình nói trớ đi nhưng chưa kịp tiếp tục thì đã bị nó đá vào chân đau điếng .

Thấy đôi mắt cảnh cáo , tôi vội đổi đề tài để vụ cá cược tiến triển :

- Quên , mày muốn muốn mua xe phải không ? – Quay sang lão , tôi nháy mắt đầy hàm ý - Chẳng phải bạn anh là chủ cửa hàng xe máy hay sao ? Nhờ anh chỉ cho Lâm chỗ mua , chứ “ngây thơ ” như nó dễ bị lừa .

- Hết việc để làm rồi hả….

Không để Lâm nói hết câu , tôi đã cắt ngang bằng tiếng hét chói tai ;

- Chết ! Bác Nga nhắn tao qua có việc mà quên - Vội vàng chạy ra cửa bỏ lại 2 đôi mắt mở to rồi vội vàng… chạy ngược lại nói nhỏ vào tai Lâm - Muốn mua xe tốt mà không bị lừa thì phải biết nhờ vả nghe mày !

Bỏ qua đôi mắt ngạc nhiên của những vị khách xung quanh , tôi vừa chạy ra cửa vừa hét:

- Anh đưa Lâm về nhe . Em vội lắm !

Sau khi làm bà mai , tôi…lang thang ngoài đường . Bây giờ làm gì cho đỡ buồn đây ? Nhỏ Hằng chết tiệt ! Nó không có ở đây , tôi sẽ dung dăng dung dẻ với ai hả trời ?
Đang nghĩ xem nên đi đâu chơi thì cảnh tượng trước mắt làm tôi chú ý . Đánh nhau ? Á…Cướp xe…

- Cướp ..Bớ người ta ! Cướp …

Tiếng hét chói tai của tôi nhanh chóng làm hai tên cướp chạy mất . Trước khi chuồn tụi nó vẫn kịp nhảy lên con dream của người bị nạn phóng đi . Lúc này tôi mới để ý đây là đoạn đường vắng , không có ai qua lại , mà lúc này cũng muộn rồi nên “ đã vắng nay càng vắng hơn ” . Vội vàng bước đến chỗ người bị nạn, tôi lấy cái que gần đó khều khều:

- Nè ! Chết rồi hay vẫn còn sống vậy ? Dù có chết thì cũng phải… lên tiếng để gọi cảnh sát chứ .

Gọi một hồi nhưng không thấy động tĩnh gì , tính …mặc xác người hoạn nạn thì giọng thều thào làm tôi giật mình :

- Làm ơn đưa tôi vào bệnh viện .. đầu tôi đau.. đau quá ..

Không biết lòng tốt từ đâu bay vào người , vội vã đỡ hắn lên xe và tôi gồng mình đạp xe chở hắn vào bệnh viện . Vì không được đô vật cho lắm nên mấy lần xe loạng choạng và tôi bị…ôm . Trời ơi ! Hắn …ôm tôi . Híc , thôi , đã làm ơn thì làm cho trót . Cố gắng chở hắn đến bệnh viện là xong . Sau khi “bàn giao công việc ” với bác sĩ và y tá ở bệnh viện thì tôi chuồn . Nhưng “ Người tính không bằng trời tính ” , cô y tá xinh như mộng đã tóm áo tôi và bắt đóng lệ phí cộng ghi tên bệnh nhân . Lúc này mới nhớ đến cái ví của nạn nhân mà lúc nãy khiêng hắn lên xe tôi đã…tiện tay đút túi . Vội vàng mở ví ra , tôi ghi tên bệnh nhân theo chứng minh thư và đóng tiền lấy từ trong ví . Tôi dốc ngược ví sau khi hoàn thành thủ tục , rồi vội vã chạy đi gọi điện theo số điện thoại tìm được trong đó . Chưa được 10 phút thì một bà cộng một cô chạy vào hớt hải :

- Duy ..Duy ở phòng này phải không cô ?

Nghe mà tôi không hiểu họ nói gì . Thấy cái mặt nghệt của tôi , người phụ nữ đứng tuổi vội giải thích :

- Xin lỗi cháu nha ! Có phải người vừa đưa vào bệnh viện nằm phòng này không ?

A , giờ tôi mới nhớ , lúc nãy chứng minh thư của hắn có ghi : Trần Công duy . Đúng là trí nhớ kém ! Gật gật đầu xác nhận :

- Vâng , bác sĩ đang kiểm tra . Hình như phải khâu hay sao ý , cháu cũng không rõ .

- Khâu ? Nó có sao không cháu – Lắc tay tôi , bà hỏi với giọng hơi run .

- Cháu cũng không biết … - Tôi từ tốn kể lại mội việc cho bà nghe .

Tôi vừa dứt lời thì tay lại bị lắc lấy lắc để :

- May nhờ có cháu không thì .. cảm ơn ! Cảm ơn cháu !

Tay tôi đang lên xuống theo nhịp lắc thì bác sĩ bước ra :

- Người nhà có thể vào ! Bệnh nhân …

Không để bác sĩ dứt lời , người phụ nữ đã lao vào phòng , dĩ nhiên lôi theo cả tôi. Trước mặt tôi lúc này là một khuôn mặt bầm tím , vài vết xước trên mặt , tay chân cũng cùng chung số phận . Nhưng có vẻ không nguy hiểm vì cái mặt đó đang toe toét cười :

- Con không sao ! Không sao đâu mẹ !

Mặc kệ lời nói của hắn , người phụ nữ cứ xem xét và hỏi đủ điều xem đau ở đâu , có uống thuốc giảm đau không …Tình cảm gia đình làm tôi ứa nước mắt , phải chi …
Chờ má hắn an tâm về cậu con cưng , tôi cáo từ ra về vì cũng khá muộn . Trong khi tôi gật đầu chào thì hắn hét toáng lên :

- Thư ? Thư phải không ?

Sao hắn biết tên tôi ? Nhớ nãy giờ có nói tên đâu nhỉ ? Để giải đáp thắc mắc trong đầu tôi , hắn vội nói :

- Duy ! Duy béo nhớ không ?

Duy béo thì nhớ chớ , nhưng hắn …đâu có béo , mà phải nói người hắn quá chuẩn thì đúng hơn . Nhưng trông cũng quen quen ..

- Có năm năm mà quên rồi hả bà la sát ?

- Ai bảo quên ? Chỉ là chưa nhớ ra thôi - Cười tươi , tôi nhớ lại hồi học cấp 2 luôn đánh nhau với Duy . Hồi đó vui ghê .

Hơi rướn người ra phía trước làm Duy nhăn mặt vì động vào vết thương trên tay :

- Giờ sống ở đây hay vẫn ở Hải phòng ? Học tiếp hay đi làm rồi ? Mà sao Thư không cao lên tí nào thế ?

Không cần tôi nói , cô bé nãy giờ đoán là em Duy đã lên tiếng hộ :

- Anh hỏi nhiều thế sao chị Thư trả lời được – Kéo tay tôi cô bé cười thân thiện – Chưa cảm ơn người ân , đã hỏi như hỏi cung rồi . Xí !!!

Nghe giọng chanh chua của cô bé mà tôi không khỏi phì cười :

- Người ân gì em – Quay sang cái mặt xụ của Duy , tôi tiếp – Thư giờ ở Hà Nội, đang học tại chức ngoại ngữ , trả lời thế vừa lòng chưa ông béo ?

- Giờ người ta hết béo rồi – Nhăn mặt nhìn tôi phật ý - Đừng có béo này béo nọ , mất dáng chuẩn người ta .

Cố nín cười vì giọng phụng phịu của Duy , tôi xin phép về nhưng đã bị bác Huê ngăn lại cảm ơn rối rít . Mãi mới được tha về , nhưng trước khi đi Duy đã vội hỏi , cứ như sợ tôi biến mất luôn :

- Muốn liên lạc với Thư thì làm cách nào ?

- “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ , vô duyên đối diện bất tương phùng ” - Vội vã chào mọi người , tôi bước luôn ra ngoài vì kim đồng hồ đã chỉ đến con số 11.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World