CẦU VỒNG (Chap 6)

Vừa ló mặt vào phòng khách đã thấy lão Hưng chễm chệ trên ghế sôfa . Nhìn tôi , lão nhắc khéo :

- Nhớ phi vụ tối nay !

- OK – Đi thẳng lên phòng , tôi buông lại câu trả lời – Ăn cơm xong chúng ta tiến hành kế hoạch .

Bữa cơm diễn ra vui vẻ vì thỉnh thoảng tôi và lão Hưng pha trò nhưng từ đầu tới cuối Huy cũng chỉ tham gia với sự im lặng . Nhìn sự trầm lặng cố hữu đó , tôi đoán nó phải gặp một biến cố gì đó mới trở nên như thế . Chứ hồi bé Huy vô cùng hiếu động , luôn là người chọc phá người khác , dì An cũng nói 2 năm gần đây tính nó thay đổi 180 độ , cứ như một người khác vậy .
Thở dài , tôi buông đũa :

- Thư no rồi , mọi người dùng bữa nhé !

Sau khi tân trang lại dung nhan , tôi xuống dặn dì An không phải chờ cửa . Trước khi đi, không quên nháy mắt ra hiệu với lão Hưng . Thong thả đạp xe đến nhà tên Lâm , lần này tôi không tự mở cổng nữa mà đứng ở ngoài hét lên :

- Lâm ơi ! Lâm !

Đáp lại là khuôn mặt đẹp trai ló ra :

- Không vào đi , đứng đó làm ồn hàng xóm !

- Đi chơi không mày ? – Dùng giọng hàng ngày , tôi rủ rê nó .

- Hử ?

- Đi chơi ! Thay đồ đi .

Nhún vai , nó quay vào nhà sau khi buông gọn :

- Đợi hai phút !

Chưa đến hai phút đã thấy Lâm phóng ra trong bộ đồ bụi bặm : áo phông quần hộp. Phóc lên yên , nó nhấn pêdan và nói trống không :

- Giở chứng gì mà đi chơi vậy ?

- Thèm kem !

- Vậy quán cũ thẳng tiến – Xe đi nhanh hơn , thỉnh thoảng đánh võng làm tôi la oai oái.

Dáng nó sành điệu nhưng lại đi xe đạp , trông rất mất phong độ . Tôi đập đập vai nó :

- Mua xe đi mày !

- Mày không thích đi xe đạp nữa hả ?

- Tao đang nói mày ! – Véo vào hông nó , tôi tiếp tục - Thỉnh thoảng còn qua chở tao đi chơi .

Im lặng không nói gì , được một lúc nó nói giọng khàn khàn :

- Dạo này mày làm việc quá sức hả ?

Thở dài , tôi vòng tay qua eo và ôm nó . Tôi không nghĩ Lâm hiểu tôi như vậy . Mấy hôm gần đây cũng hơi mệt vì hay thức khuya , mà mỗi lần mệt mỏi tôi thường tìm quên trong tốc độ . Những lúc như thế , con sirius của nhỏ Hằng là phương tiện cho tôi đua . Nhưng cái con bạn điên khùng đó không hiểu bây giờ chết ở phương trời nào nữa . Nó nghỉ học 1 tuần chỉ để đi tắm biển_đúng là ngông của con nhà giàu . Đang nhớ đến nhỏ Hằng thì tên Lâm phá bĩnh :

- Mày thích Dream không ?

- Tuỳ mày !

- Vậy mai tao sẽ mua – Nó nói giọng dứt khoát .

Tôi biết Lâm phải rất thương tôi vì nó vẫn không thích có xe mà chỉ thích đi xe bus. Nhưng không hiểu sao nó và Huy rất chiều ý tôi . Đến bây giờ tôi vẫn chưa giải đáp được thắc mắc này .
Cười cười tôi nói :

- Tao không dụ dỗ đâu nhé , mày tự nguyện đấy !

- Mày còn không hiểu tao – Hơi ngoái lại nhìn tôi phật ý – Tao chưa bao giờ làm những việc không thích . Đơn giản là thấy cũng cần có xe đi cho tiện .

- Đỡ áy náy .

Nó gầm gừ trong cổ họng khi tôi cười hì :

- Mày thích chết à mà khách sáo thế ?

- Không - Lắc lắc đầu , tôi áp má vào lưng và nói – Tao yêu mày lắm !

- Thằng Quân sẽ băm vằm tao đấy .

Nhắc đến Quân tôi mới nhớ , gần một tháng rồi không thư không email không tin tức gì cho tôi cả . Không nhẽ học hành bên đó nặng đến mức quên luôn tôi sao?
Tên Lâm lại lên tiếng khi thấy tôi im lặng :

- Vẫn chưa có thư của nó hả ?

- Ừa .

- Nghe giọng ỉu xìu , tao nghi con tim sắt đá bắt đầu chảy ra rồi đấy – Nó pha trò cho tôi vui .

Cũng không vừa , tôi thản nhiên tham gia :

- Tao chỉ lo nó học nhiều quá , chẳng may die thì hết còn người bao ăn kem . Buồn !

- Khỉ - Lâm vừa dứt câu , tôi đã vội ôm nó vì xe lại đánh võng và dừng cái két. Cười lớn nó nói - Hết tiền , xuống thôi mày .

Phóc xuống xe tôi bước vào trước và gọi luôn mà không thèm xem menu :

- Cũ như vẫn nhé thím !

Bà chủ cười tươi khi thấy khách quen . Lâm ngồi xuống cũng là lúc một cafe đá và một kem 7 mầu được mang ra .
Không nói không rằng , tôi thản nhiên xúc kem ăn . Mới được mấy miếng thì có tiếng gọi :

- Ủa ? Thư phải không ?

Ngước lên nhìn thấy cái mặt tươi rói của lão Hưng , tôi biết : cuộc chơi đã bắt đầu .

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World