Bước vào giảng đường đông nghịt , tôi ngáp mà không thèm che miệng . Hôm qua ôm theo thắc mắc về Huy đi ngủ , tôi trằn trọc mãi nên giờ mới buồn ngủ như vậy . Đang ngó quanh xem còn chỗ trống không thì có người réo tên tôi :
- Thư ! Đây nè , đây nè !
Ngước lên thì thấy tên Hiển đang vẫy vẫy tay . Cười toe toét , tôi bước lại chỗ nó. Vì buồn ngủ nên quên mất thằng bạn hiền_luôn đến sớm giữ chỗ , không thì …
Đứng lên cho tôi vào trong , nó tí tởn :
- Sao hôm qua bùng học vậy mày ?
- Đồng hồ hết pin , dậy muộn – Tôi lặp lại câu nói đã trả lời tên Lâm sáng hôm qua .
Một quyển vở Hồng Hà được đẩy đến trước mặt tôi :
- Mang về chép bài !
Không nói không rằng , tôi thản nhiên nhét vào cặp trong cái ngáp dài . Nhăn mặt vì tôi không chịu che miệng khi ngáp , nó lại nói :
- Mày cứ thức khuya thì sức đâu mà học ?
Nhún vai , tôi trả lời nó bằng một cái ngáp . Chờ tôi ngáp xong hai ba cái , giọng phật ý lại vang lên :
- Nãy giờ toàn tao nói , khinh tao hả ?
- Ừa - Thản nhiên gật đầu , tôi nói tỉnh bơ - Lần sau biết rồi thì đừng hỏi nhé .
- Con quỷ - Hiển đánh bốp một cái vào tay tôi và nhăn mặt – Mày cứ thế thì khỉ mới dám rước mày !
- Hình như câu này quen quen – Nhíu mày tôi suy nghĩ rồi chợt nhớ ra – A , hôm qua tên Lâm cũng nói tao như vậy .
- Lâm bên Mỹ thuật công nghiệp phải không ?
- Còn ai vào đây ?
Xoay xoay bút trên tay , nó hỏi như đùa :
- Chính ra chơi với dân gay an toàn hơn mày nhỉ ?
Cái nhướng mắt khó hiểu của tôi làm Hiển nhe răng ra giải thích :
- Thì nhìn thấy mày không có ý đồ đen tối !
- Mày thích chết à ? – Tôi thẳng tay táng vào lưng nó .
Một tiếng hét đau đớn vang lên , rồi Hiển vặn vẹo người trêu tôi :
- Tao nói thật ! Nhiều khi ý tưởng đen tối cũng lướt qua đầu khi đi chơi với mày .
Sau khi ngáp một cái thật là dài , tôi đe :
- Để tao nói lại với con bồ mày !
- Ấy ấy – Nó liền rối rít năn nỉ tôi – Tha tao ! Nó mà biết sẽ thịt tao mất .
- Dám gọi bồ là nó hả ? - Hất đầu , tôi hỏi nhỏ vì thầy đã vào lớp .
Nó quay lên bảng giả vờ chăm chú nghe giảng nhưng miệng thì tía lia :
- Coi như nãy giờ mày chưa nghe thấy gì nhé !
- Tai tao chỉ điếc khi có sữa chua bỏ vào mồm thôi - Từ tốn , tôi gợi ý cho nó hối lộ .
- Chuyện nhỏ , chuyện nhỏ - Đang nói thì Hiển im bặt vì thầy đảo mắt về phía chúng tôi.
Hai đứa tự hiểu : cuộc thoả thuận đã thành công tốt đẹp . Từ khi nhận được sự cảnh cáo của nhẹ nhàng của thầy , tôi bắt đầu chăm chú chép bài .
Vậy là một buổi sáng trôi qua bình yên , không có việc gì gay cấn cả . Sau khi ăn cơm với Huy , tôi thong thả đạp xe đến nhà sách . Lúc dựng xe mới nhớ đến lời hăm doạ của lão Tùng . Chà chà , chiều nay có việc để làm rồi ! Không biết lão có còn nhớ không nhỉ? Thôi , cái gì phải đến sẽ đến , nghĩ nhiều làm gì cho già .
Nhưng “ Người tính không bằng trời tính ” , lúc khách vắng cũng là lúc lão Tùng xuất hiện . Bộ hôm nay lão không đi làm hả ? Đúng là bồ của sếp có khác_thích nghỉ lúc nào thì nghỉ .
Nhịp nhịp tay lên mặt quầy , lão dặn tôi với giọng kể cả :
- Hết giờ đừng về vội , có việc !
Tính cà giỡn với lão nhưng thấy ánh mắt tò mò của chị Thuý và Liên , tôi liền đồng ý bằng cái gật đầu .
Có vẻ lão rất nôn buổi nói chuyện này nên vừa hết giờ đã chạm mặt lão . May tôi là người về cuối cùng , không lại đầy tiếng xì xầm bàn tán của mọi người . Nhìn tôi bằng nửa con mắt rồi lão quay đi :
- Sang quán cafe bên kia đường cho tiện .
Nhún vai , tôi bước theo lão trong im lặng . Vì thái độ khó ưa này mà tôi quyết hành lão tới cùng .
Sau khi gọi cafe cho bản thân , nước cam cho tôi , lão là người mở lời trước :
- Quên những gì đã thấy chiều qua đi , biết không ?
- Nhớ thì sao ? - Nheo nheo , mắt tôi hỏi khó lão .
- Thì chuẩn bị hồ sơ xin việc khác đi – Lão nhấn mạnh từng chữ một .
Nhếch môi cười khẩy , tôi không trả lời mà cầm cốc nước cam lên từ tốn uống . Lão tưởng tôi sợ mất việc chắc ? Với vốn tiếng Thái này , tôi không tin sẽ không có nơi nhận .
Nụ cười nửa miệng làm lão thở khì và xuống nước :
- Vậy thế nào …Thư mới im lặng ?
Chịu lịch sự rồi đấy hả ? Nãy giờ toàn nói trống không mà ? Lão cũng biết tức thời đấy chứ ! Nở nụ cười gian gian , tôi tò mò hỏi :
- Kể em nghe chuyện tình của hai người đi !
- Gì ? – Lão nhướng mắt lên hỏi ngược lại tôi – Sao chuyển đề tài lãng xẹt vậy?
- Điều kiện đó !
Lão nhìn tôi mà hai lông mày nhăn tít lại . Cuối cùng chỉ nhận được nụ cười tủm tỉm đầy gian manh , lão đành nói miễn cưỡng :
- Cũng như mọi người ! Tìm hiểu , hợp nhau rồi yêu , hết !
- Nói vậy cũng nói – Tôi phản đối bằng cái chun mũi rồi gợi ý – Ai tỏ tình trước ?
- ….
- Trí nhớ Thư tốt lắm à – Tôi đe doạ khi thấy lão im lặng không nói – Còn cái miệng hay ăn dưa lê lắm đó .
Mím mím môi lại , lão nói trong sự tức tối :
- Anh Lân !
Ôi trời ơi ! 28 tuổi mà dễ bị lừa thế ư ? Mà sao lão lại sợ mọi người biết chứ ? Anh Lân đâu có giấu giếm đâu . Chắc mỗi người có nỗi sợ khác nhau . Nhưng chính nỗi sợ này mà tôi có cơ hội khai thác :
- Anh kể chi tiết chuyện của hai anh đi . Rồi em sẽ giữ lời mà .
Nhìn tôi với đôi mắt cân đo đong đếm , cuối cùng lão đã có một quyết định rất dễ thương :
- Sau khi tốt nghiệp Đại học , anh được công ty xin về , rồi anh lên chức trợ lý giám đốc sau 3 năm làm việc – Lão nói với giọng hồi tưởng – Sau hơn một năm làm việc chung thì anh Lân …ảnh …
- Ảnh tỉnh tò phải không ? Anh đồng ý luôn ?
- Không – Lão lắc đầu trong nụ cười nhẹ - Mới đầu anh đâu có nghĩ gì , lúc đó chỉ là tình đồng nghiệp . Nhưng dần dần anh Lân cũng chứng minh được tình cảm của ảnh là thật lòng nên …
- Anh đổ cái rầm phải không ? –Tôi cắt ngang lời lão với giọng bông đùa .
Cái nhíu mày phật ý chiếu vào tôi :
- Đừng cắt ngang nhỏ !
- Hì hì , anh kể tiếp đi !
- Ừm ..cũng gần như em nói ! Và cái gì đến cũng phải đến , anh không biết đã yêu ảnh từ lúc nào nữa .
Cười nhẹ , lão đưa cốc cafe lên uống :
- Đấy , chuyện chỉ có thế ! Thoả mãn chưa nhỏ ?
- Chưa thoả mãn lắm ! – Tôi nheo nheo mắt trêu già – Anh phải kể chi tiết như là : nụ hôn đầu xảy ra ở đâu ? Ai chủ động và nó có vị gì ? Tính đến giờ hun bao nhiêu cái rồi và…
Không để tôi nói hết , lão trợn mắt lên cắt ngang :
- Vô duyên ! Cái đấy sao nói được !
- Em đâu bảo anh nói ? Chỉ bảo anh kể thôi mà !
- Nhỏ …
- Hì hì - Tôi cười toe toét trong sự tức tối của người đối diện – Thôi không đùa nữa ! Em sẽ không nói đâu , anh yên tâm !
Nhìn ly cafe , lão thở dài buồn buồn :
- Anh cũng không phải muốn dấu giếm , chỉ là chưa đến lúc thôi !
Tôi hiểu ý lão , vì biết đâu tình yêu sẽ tan vỡ khi mọi chuyện lộ ra . Ai có thể nói trước mọi việc , vì đâu phải mọi người đều có suy nghĩ thoáng đâu . Tiếng thở dài của tôi làm lão cười nhẹ:
- Không hiểu sao anh có thể tâm sự với Thư được nhỉ ? Thư là người đầu tiên anh nói về tình yêu đấy .
- Chắc tại em là người hiền lành dễ thương đáng yêu – Tôi cười toe cho không khí bớt buồn – Nên mới nhận được sự tin cậy nơi anh .
- Thiệt là…- Đề tài nhanh chóng được chuyển sang một hướng khác đầy khéo léo – Hôm qua em và anh Lân nói gì mà lâu thế ?
Đột nhiên một ý tưởng dễ thương nảy sinh trong đầu , cười bí hiểm tôi bốc phét mà không hề áy náy :
- Cả cuộc nói chuyện chỉ toàn nhắc tới anh thôi .
- Anh thì có gì mà nhắc ? –Hơi rướn người về phía tôi , ánh mắt lão tràn đầy ngạc nhiên - Thử nói anh nghe !
- Thôi em không nói đâu – Sau cái lắc đầu , tôi từ tốn dẫn dắt - Nhỡ anh giận thì sao ?
Lão trấn an tôi bằng nụ cười nhẹ nhưng mắt ánh lên vẻ tò mò :
- Anh không giận đâu thật đó !
- Nhớ nhé ?
- Ừ !
- Đây toàn anh Lân nói thôi , em không có nói à .
- Ừ , nói đi !
- Thật không giận nhé ?
- Thật , câu giờ hoài !
- Ảnh nói …- Tôi thì thào như sợ ai đó nghe thấy - Người yêu của ảnh dễ thương lắm : hay nhõng nhẽo nè , lười nè , hở chút là giận , mà giận dai kinh khủng , nhiều lúc đỏng đảnh không khác gì một cô tiểu thư …
Nói đến đây tôi chỉ muốn cười vì trước mặt là một mặt trời bé con . Để không khí thêm phần gay cấn , sự bốc phét tăng lên một nấc khi tôi nói tiếp:
- Ảnh còn nói : Chắc phải kiếm bồ khác thôi vì dạo này không cho ảnh hun…
Và không thể nín cười được nữa , cứ thế tôi ôm bụng cười mặc kệ mấy vị khách bàn bên quay sang nhìn . Lườm tôi muốn rớt con mắt , lão cũng phì cười theo :
- Quỷ !
- Nè - Tôi hất đầu đầy lém lỉnh - Đừng gọi là quỷ ! Hôm qua em đã kết nghĩa anh em với anh Lân rồi , em mà là quỷ thì ảnh cũng cùng loài đấy .
- Ý của nhỏ là anh yêu quỷ phải không ?
Nụ cười ngây thơ xuất hiện cùng lúc với cái nháy mắt:
- Anh thông minh ghê !
- Cái gì nhỏ cũng nói được ! Thảo nào trong đám nhân viên mẹ cưng nhỏ nhất .
- Anh bảo em thảo mai ?
- Đây là nhỏ nói nhe , anh không có nói à .
Chun mũi tôi xí dài , rồi uống một hơi hết ly nước cam như kết thúc câu chuyên :
- Thôi đến giờ em phải về rồi !
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét