CẦU VỒNG (Chap 55)

- Chuyện của Lâm cũng là chuyện của tao , mày hết thắc mắc chưa – Lão nói nghiêm túc – Ngày kia mày thi rồi , ở nhà đi . Tao hứa sẽ chăm sóc nhỏ Thư .

- Có anh Lâm bên cạnh , anh còn nhớ đến ai – Sau khi xỏ xiên lão Hưng , Huy nhìn tôi dặn dò – Thư dạo này rất xanh . Nếu thấy mệt phải bảo mọi người nghe không ?

Mặt nhăn nhó như khỉ ăn ớt , tôi nói giọng không vui :

- Thư biết lo cho mình mà . Đừng coi Thư là trẻ con nữa …

~~~~~~~~~~~~~

Cánh cổng sắt màu xanh mở hé ra , bóng người cao lớn với chiếc ba lô lặng lẽ xuất hiện . Không để chậm giây nào , con toyota đỗ ngay bên cạnh khuôn mặt vô cảm :

- Lên xe đi Lâm !

Nó không thèm nhìn người tài xế mà quay sang tôi với vẻ bình thản :

- Mày thích mua việc vào người hả Thư ?

- Không ! Tao không mua việc mà việc lôi kéo tao - Nhoẻn cười thật tươi , tôi mở rộng cửa – Tao nghỉ hè rồi , mày đừng quản tao quá .

Nó nheo mắt nhìn tôi rồi đi thẳng :

- Tao sẽ đi tàu .

- Mày yên tâm bỏ tao một mình hả ? Đường xá bây giờ không được an toàn…

Bước chân lạnh lùng dừng lại , nó gắt lên :

- Xích vào trong - Ngồi cạnh tôi , Lâm nói giọng bực mình – Không biết kiếp trước tao nợ mày cái gì ?

- Chắc nợ mấy thùng vàng bốn con chín – Tôi cười khúc khích chọc quê nó .

Như không liên quan , Lâm nhắm mắt dựa vào ghế im lặng . Bản nhạc “triệu đoá hồng” vang lên làm không gian trầm hẳn . Khuôn mặt không cảm xúc của Lâm vẫn bất động , tôi nghĩ nó ngủ rồi . Nhưng tiếng cười khẩy đã chứng minh tôi đoán sai :

- Tôi chưa muốn chết . Đề nghị anh tập trung lái xe .

Lâm nói thật khó hiểu . Tôi hết nhìn nó lại nhổm lên nhìn lão Hưng thắc mắc . Lão làm gì mà nó nói những câu kỳ lạ vậy ? Hình ảnh trong kính chiếu hậu làm tôi mím môi nén tiếng cười . Lão Hưng gian thật . Người ta sản xuất kính chiếu hậu là để lái xe an toàn hơn nhưng lão lại sử dụng vào việc mờ ám . Đó là nhìn trộm khuôn mặt lạnh lùng vô cảm của Lâm . Sau câu cảnh cáo , tình thế vẫn không thay đổi . Với khuôn mặt nước đá , Lâm nhỏm lên phía trước mở hộp nhỏ hay để những thứ linh tinh , nó lôi ra cái tôvít . Không để ai kịp phản ứng ….
Bốp !!! Crắc !!!
Kính chiếu hậu rạn nứt thành mấy chục mảnh . Lâm thì thản nhiên vứt trả tôvít về vị trí cũ . Nó lại trở về tư thế giả ngủ như không có việc gì xảy ra . Trời ơi ! Tuyệt tình đến thế là cùng . Về đến Hải Phòng còn hai , ba giờ nữa , quả này lão Hưng đến được ngắm dung nhan của “ bà chúa tuyết” rồi . Nhưng lão đúng là ông anh tôi , bài I love you được mở với volume khá to . Lão còn huýt sáo theo vui nhộn nữa . Cứ chứng kiến những cảnh đấu trí kiểu này chắc tôi điên theo quá . Một bên lạnh lùng bẩm sinh, một bên kinh nghiệm trải đời có tiếng , đúng là bên tám lạng người nửa cân .
Lâm gắt lên khi lão Hưng chưa cho xe vào sân :

- Nếu không thích ở đây , anh có thể đến khách sạn !

Vẫn chưa thoát khỏi sửng sốt , lão từ từ điều khiển con toyota vào biệt thự “ hoa hồng” . Lão ngạc nhiên cũng đúng . Đây là một trong những biệt thự lớn nhất Hải Phòng , nằm gần chợ Lũng_nơi cung cấp hoa chủ yếu cho thành phố , nhất là hoa hồng .
Lâm hơi cười với bác làm vườn_người duy nhất trong nhà nó nói chuyện sau khi mẹ mất . Lão Hưng vẫn đang ngơ ngác nhìn khu vườn với đủ loại hồng và những cây cảnh được chăm sóc rất cẩn thận : si , phong lan , đa , kế , liễu…
Lâm vẫn bước những bước dài , ngay cả khi dì Lan xuất hiện trước mắt nó :

- Dì cứ lo con không chịu về . Giờ thì tốt rồi…

Đáp lại chỉ là sự im lặng , Lâm đi thẳng đến căn phòng đầu tiên ngay hành lang .
Khuôn mặt xanh xao không sức sống gượng dậy vì bất ngờ :

- Lâm ? Con chịu …chịu về rồi sao ?

- Tôi về chứng kiến cái chết của ông – Toàn bộ sức lực của bác Hùng như mất đi sau câu nói ác độc , giọt lệ ăn năn hối hận trào qua khoé mắt cũng không làm Lâm hết đay nghiến – Đã đến lúc ông đền tội .

- Con muốn mắng thế nào , ta cũng nghe . Ta là người có lỗi - Giọng thều thào của bác Hùng làm dì Lan lo lắng .

- Ông còn yếu , đừng nói nhiều quá – Đôi mắt ươn ướt của dì cho tôi biết đó là tình cảm chân thật .

Mỉm cười nhẹ trấn an đôi mắt đang lo lắng , bác Hùng nhìn Lâm yêu thương :

- Từ khi Hiền mất , cha con ta chưa bao giờ nói chuyện . Hôm nay con hãy nói hết những gì trong lòng , ta sẽ im lặng nghe con nói .

- Để lúc khác đi anh . Sức khoẻ… - Thở dài , dì Lan gật đầu – Vâng , em hiểu .

Tình cảm vợ chồng làm Lâm cười khẩy , tôi nhanh chóng cầm tay nó ra hiệu . Bóp nhẹ tay tôi , Lâm bước đến cạnh giường :

- Khi cận kề cái chết ông nghĩ gì ? Muốn được ở bên cạnh người mình yêu thương nhất phải không - Tiếng hừ mũi và mắt Lâm ánh lên tia đau đớn - Mẹ tôi cũng chỉ muốn như vậy . Nhưng lúc đó ông ở đâu ? Ở đâu ?

Giọng cười khan của Lâm làm dì Lan giật mình :

- Ông còn bận chăm sóc người đàn bà này . Ha ha…

- Ta xin lỗi .Ta vạn lần xin lỗi …- Tràng ho kéo dài làm Lâm im bặt – Ta thực sự xin lỗi …

- Bây giờ tôi vẫn chưa tha thứ - Đôi mắt bác Hùng là hàng vạn sự đau đớn , bên cạnh dì Lan đang cúi gằm mặt buồn bã – Nhưng nếu tôi mãi hận ông thì trên thiên đàng , mẹ cũng không vui . Tôi sẽ làm tròn bổn phận làm con trước khi ông đi nhận tội với mẹ .

Sự im lặng bao trùm căn phòng , chỉ có tiếng thở nặng nhọc của bác Hùng . Và bác là người phá vỡ sự im lặng ngột ngạt này :

- Ta hiểu . Ta đáng bị hơn thế . Một lần nữa ta muốn nói xin lỗi…

- Nếu lời xin lỗi này làm mẹ sống lại , tôi sẽ chấp nhận - Bước chân lạnh lùng và tàn nhẫn của Lâm làm dì Lan bật khóc .

Tôi vội chạy theo Lâm , nó đang đứng bên cửa sổ nhìn ra vườn . Những cánh hồng đỏ thắm lung linh trong gió , gió mang hương thơm bay vào cửa sổ hào quyện lấy mái tóc bay bay của Lâm . Khuôn mặt nghiêng nghiêng thật đẹp , nhất là đôi mắt đen nháy chưa bao giờ khuất phục trước điều gì . Lâm sẽ đứng như vậy nếu không có giọng nói nhẹ nhàng của dì Lan vang lên :

- Lâm à . Dì muốn nói chuyện với con .

- ….

Không phật ý với sự thờ ơ của đứa con chồng , dì Lan kiên nhẫn nói tiếp khi Lâm không quay lại :


- Con đừng quá tàn nhẫn với người ung thư giai đoạn cuối . Cha con chỉ sống được hai , ba tháng nữa thôi .

- Vậy sao đánh điện lên nói ông ta đang hấp hối – Lâm quay lại nhưng nhanh chóng giữ bàn tay nhỏ bé đang vung tới – Bà không có quyền đánh tôi !

- Dì là vợ cha con , dì có quyền dạy dỗ con của anh ấy .

Hất mạnh làm dì Lan hơi lảo đảo , Lâm thản nhiên bước đi :

- Người vợ danh chính ngôn thuận chỉ có mẹ tôi thôi . Bà đừng mơ mộng nữa .

Chạy theo Lâm cũng không được , mà bỏ dì Lan với đôi vai run run tôi cũng không nỡ . Đang loay hoay thì giọng nói nhẹ nhàng nhưng bình tĩnh cất lên :

- Con đi theo Lâm đi . Có phải lần đầu xảy ra chuyện này đâu - Nụ cười nhẹ nhàng làm dì có thêm sức sống - Mọi lần dì chỉ là không khí trong mắt nó , giờ đã chịu nói chuyện rồi…

- Vâng , con sẽ khuyên nó .

Chạy dọc hành lang , tôi biết Lâm đã đi đâu . Người đang đứng trước cửa căn phòng lớn nhất tầng hai làm tôi ngạc nhiên :

- Anh lên đây hồi nào – Tôi ngó đầu vào sau tiếng suỵt nhỏ của lão Hưng .

Lâm đang nhìn chăn chú vào bức chân dung trên tường_đó là người phụ nữ với đôi mắt to đẹp ẩn dưới hàng long mi cong vút , mái tóc suông dài buông xuống bờ vai làm lộ vẻ đẹp thơ mộng . Tiếng thở dài dù rất nhỏ nhưng trong không gian tĩnh lặng này lại vang lên rất rõ . Lâm từ tốn chạm vào đồ vật trên bàn với khuôn mặt dịu dàng hiếm thấy . Tiếng Lâm vang lên đột ngột làm cả tôi và lão Hưng giật mình :

-Vẫn như vậy ! Sạch sẽ đến mức phải nghĩ người sống trong căn phòng này vẫn tồn tại , vẫn hiện hữu .

- Cướp đoạt nhưng tôn trọng , đó là tình cảm của dì Lan đối với bác Hiền - Bước đến đứng cạnh Lâm , tôi cầm bức chân dung một cậu bé tầm 16 tuổi lên ngắm nghía - Người đã mất cũng thấy thanh thản phần nào .

- Nhưng người đó đã nằm dưới nấm mồ lạnh lẽo , cô đơn và lạnh giá .

- Sự lạnh lẽo và cô độc sẽ làm người ta ước người quan trọng nhất luôn hạnh phúc , luôn mở rộng tấm lòng đón nhận những tình cảm chân thật .

Đặt tấm ảnh chụp hai mẹ con về vị trí , Lâm kéo nhẹ tay tôi :

- Còn trẻ đừng nói những lời già dặn như vậy . Xuống ăn cơm thôi , tao biết mày đói…- Lâm nhíu mày nhìn nụ cười của lão Hưng – Anh đứng đây từ lúc nào ?

- Đủ để thu gọn khuôn mặt người thương vào tim mình .

- Từ giờ cấm anh nói những lời đầy hàm ý – Lâm thô bạo kéo mạnh tay tôi – Coi chừng tôi cho anh ngủ đường đấy .

Bữa trưa chỉ có ba người ăn , dì Lan kêu mệt nên ở trong phòng . Chính vì vậy Lâm mới bớt khó chịu hơn . Đó là lý do sau bữa ăn nó đứng im lặng trước cửa phòng bác Hùng . Khuôn mặt bình tĩnh đến kỳ lạ làm tôi thấy sợ . Nhắm mắt như quyết định dứt khoát , Lâm bước đến chỗ tôi :

- Mày cần đi đâu ? Tao đưa đi .

- Nhưng…- Tôi ngập ngừng nhìn cánh cửa phòng bác Hùng .

- Tao vẫn cần thêm thời gian dù rất muốn làm vui lòng mẹ .

Tôi im lặng bước song song nó . Vì quá cố chấp nên Lâm nhất định không dùng xe nhà mà đồng ý cho lão Hưng làm tài xế . Không bỏ lỡ cơ hội , lão gật đầu với khuôn mặt hý hửng .
Theo sự hướng dẫn của tôi , lão đánh thẳng xe vào khoảng sân rộng lớn của cửa hàng Hoa An . Những màn hình siêu phẳng đang xuất hiện cô ca sĩ Mỹ Tâm làm tôi nhăn mặt gọi lớn :

- Anh Jack ! Anh Jack ơi !

- Vâng , tôi ra ngay - Giọng nói sang sảng từ trong nhà vọng ra , kèm theo là đôi mắt xanh với mái tóc màu nắng bước ra - Cửa hàng không mở…Ôi! Thư !

Anh nhấc bổng tôi như một con búp bê và cười lớn :

- Về lúc nào vậy Thư ? Sao không nói anh ra đón .

Bị xoay vòng , tôi thấy chóng mặt liền hét lên nho nhỏ :

- Bỏ em xuống ! Bỏ em xuống - Vừa đặt chân xuống đất , tôi đã đấm liên tiếp vào người anh - Anh làm em chóng mặt . Bắt đền , bắt đền !

- Vậy em thích đền gì - Giữ tay tôi lại , anh cúi sát vào guơng mặt đang phụng phịu - Một nụ hôn nhé ?

Bàn tay to tướng chen vào giữa hai khuôn mặt và giọng nói lạnh lùng pha chút cằn nhằn của Lâm vang lên :

- Mấy năm rồi vẫn không bỏ . Hở chút là động chân động tay – Lâm kéo mạnh tôi về phía nó .

-Vẫn còn tên vệ sĩ khó tính này sao – Bây giờ anh mới nhân ra sự có mặt của Lâm và lão Hưng – Nào , nào . Mọi người vào trong thôi . Chẳng mấy khi rồng đến nhà tôm .

Tôi vừa ngồi xuống , Lâm đã nhanh chân ngồi cạnh làm anh Jack cười lớn ;

- Nhóc cứ vậy thì Thư sao có người yêu . Bao giờ anh mới được ăn cỗ chứ ?

- Khỏi . Nó lấy tôi rồi , cần gì người yêu nữa .

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World