Giọng cười vui vẻ lại vang lên nhưng Lâm thản nhiên cầm cốc trà thưởng thức . Lão Hưng mỉm cười nhìn tôi thắc mắc . Tôi liền làm cuộc giới thiệu , Jack là người Mỹ nhưng tốt nghiệp trung học xong đã làm chuyến du lịch Việt Nam . Sau thời gian tìm hiểu và gặp gỡ những con người Việt Nam , anh định cư và theo học luôn ở đây . Anh bắt đầu quen tôi và Lâm vào ngày khai trương cửa hàng chuyên bán đầu máy tivi .
Sống ở Việt Nam đã hơn sáu năm nhưng phong cách tây vẫn chưa mất đi , điều này làm Lâm thực sự không thích . Tại mỗi lần gặp tôi , anh đều chào hỏi theo kiểu tây với thái độ cực kỳ vô tư . Đối với tôi , Jack như người anh trai không hơn không kém nên mấy vấn đề này không quan trọng .
Lão Hưng nói chuyện với Jack khá hợp , chắc hai người sàng sàng tuổi nhau nên có nhiều chuyện để bàn . Tôi và Lâm đi loanh quanh xem các mặt hàng bày bán . Mới có hai năm mà anh đã khuyếch trương cửa hàng thành cơ ngơi khá đồ sộ_tầng một bán tivi , tầng hai là đầu máy và âm ly , tầng ba có rất nhiều loại máy tính đời mới .
Xem xét một hồi , tôi đòi về vì cũng khá muộn . Tuy Lâm không nói nhưng tôi hiểu nó muốn ra thăm mộ mẹ .
Mùi hương thoang thoảng của những cây nhang rực đỏ hoà quyện trong gió , lan toả ra khắp nghĩa trang . Mộ bác Hiền rất sạch , đặc biệt khoảng đất nhỏ trồng những bông hồng vàng_loại hoa bác thích nhất được chăm sóc rất cẩn thận . Lâm đứng lặng trước mộ không nói gì , nó nhìn chăm chú vào đôi mắt dịu hiền trên bia đá như muốn giao lưu tâm linh với người đã khuất . Nếu không có giọng thì thầm của lão Hưng thì Lâm vẫn giữ nguyện tư thế đó :
- Con chào cô ! Hôm nay con xin được ra mắt và xin phép cô cho con được yêu em Lâm . Tình cảm của con dành cho em rất thật lòng , nếu cô linh thiêng hãy chứng giám cho con .
- Anh đang nói gì - Tiếng nghiến răng của Lâm làm lão Hưng rập đầu ba cái .
- Giờ con đã là rể của cô . Con sẽ mang lại hạnh phúc cho em !
Lại rập đầu ba cái , lão đứng lên và ôm bụng đau đớn . Lâm vừa thẳng tay thụi vào bụng lão thật mạnh . Vẫn đang gập người giả vờ rên rỉ , cằm lão được Lâm nâng lên bằng ngón trỏ :
- Anh vừa phá hỏng tất cả những gì vun đắp từ trước tới nay .
Bàng hoàng , lão nhìn Lâm hối hận nhưng nó đã quỳ xuống :
- Mẹ à . con không thường xuyên về thăm mẹ được nhưng hình ảnh mẹ luôn hiện hữu trong tim con – Lâm quay sang cười nhẹ với tôi – Con vẫn đang thực hiện lời hứa ngày nào . Con sẽ chăm sóc nhỏ Thư suốt cuộc đời này , sẽ không có đau khổ hay bất hạnh nào giáng xuống nó nữa đâu .
Tôi cũng quỳ cạnh Lâm , môi mỉm cười thật tươi :
- Nếu bác còn nhớ đến đứa con trai cứng đầu của mình , bác hãy làm tim nó tan nhanh nhé . Lạnh lùng quá sẽ làm người ta xa lánh phải không bác – Tôi vẫn nói đều đều dù Lâm đang trừng mắt cảnh cáo – Còn chuyện bác Hùng xin bác yên tâm . Lâm đã quay lại đây tức là đã tha thứ , chỉ vì sĩ diện nên chưa nói ra thôi .
Tôi đứng lên trong nụ cười cảm ơn của lão Hưng . Lâm cúi lạy lần cuối rồi bước nhanh ra xe , mặc kệ lão Hưng loay hoay thu dọn đồ . Ngồi vào xe , nó lừ mắt với tôi :
- Mày ngon đấy Thư . Bán đứng bạn bè .
- Tao không bán đứng . Chỉ là tao quá hiểu mày thôi – Tôi ôm tay nó dụ dỗ - Một đêm thức trắng cũng đủ làm mày có quyết định đúng , đừng vì những điều nhỏ nhặt mà tổn thương người khác .
Nhìn lão Hưng ngồi vào tay lái , Lâm nhếch môi cười khẩy :
- Đó là do họ tự chuốc lấy . Tao không ép !
- Đúng ! Anh tự nguyện trong hạnh phúc .
- Tôi không nói anh - Mắt nó mở trừng trừng về phía lão Hưng .
Tôi không biết mặt lão có biểu hiện gì nhưng thông qua giọng nói đùa giỡn cũng đủ biết chỉ số thông minh của lão :
- Sẽ đến lúc em tự nguyên nói một câu ba chữ thôi . Ngày đó không xa đâu .
Vẫn nụ cười tự tin , Lâm trả lời bằng sự im lặng . Tôi dựa vào Lâm thật tự nhiên làm nó khoác vai trìu mến . Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ đây là một cặp , còn lão Hưng là tài xế .
Bữa tối cũng chỉ có ba người , dì Lan ở trong phòng bác Hùng từ chiều . Lại một lần nữa , Lâm đứng im lìm trước cánh cứa gỗ . Đôi mắt như muốn xuyên qua cửa , tràn vào căn phòng của người bệnh . Giọng nói rất nhỏ vang lên bên tai tôi :
- Nhỏ khẳng định Lâm đã tha thứ chứ ? - Gật nhẹ đầu , tôi nhìn lão bước đến chỗ Lâm với sự tự tin .
Đặt tay lên nắm đấm cửa , lão cười rất tươi :
- Anh mở cửa cho em nhé ?
Một cái lườm không vui , một khuôn mặt “ không thích bị làm phiền” xuất hiện , Lâm quay ngoắt đi nhưng lão Hưng nhanh chân chắn trước mặt :
- Hay em muốn anh bế vào ?
Không trả lời , Lâm gạt lão ra với đôi mắt vằn tia đỏ . Thật dứt khoát , lão Hưng đẩy Lâm vào tường , dùng tay trái giữ hai tay Lâm lên khỏi đầu :
- Em nghĩ anh không dám ? – Lão cúi xuống nhìn vào đôi mắt giận dữ .
Trong tư thế này, tôi mới biết lão Hưng khá cao_Lâm cao mét bảy tám , vậy mà vẫn kém lão vài phân . Tôi nghĩ Lâm sẽ buông những lời lạnh lùng hoặc coi thường như trước đây . Nhưng không ! Một con mắt hơi nheo lại và nụ cười nhếch môi lại xuất hiện thật tự tin . Mất mấy giây lão Hưng mới thoát khỏi nét đẹp ma quái đó , lão dùng tay còn lại nâng cằm Lâm lên :
- Em đang đẩy anh đến địa ngục đấy...
Em đang đẩy anh đến địa ngục đấy ...- Từ tốn , lão cúi xuống đôi môi đang nhếch lên mời gọi , nhưng chỉ còn một phân thì – ÁAA…hự !!!
Tiếng hét đau đớn vang lên dọc hành lang , lão Hưng khuỵ xuống , hai tay đang ở …Che vội miệng ngăn tiếng cười , tôi nhìn Lâm thản nhiên đẩy cửa bước vào phòng . Tiếng hét đã làm một số người chạy đến , chị sen vội vã hỏi tôi khi lão Hưng vẫn đang khuỵ trên sàn nhà :
- Cậu Hưng sao thế cô Thư ? Có chuyện gì mà…
Tôi vội giải quyết hậu quả Lâm để lại :
- Không sao , không sao ! Chỉ là đùa thôi - Một vài ánh mắt thiếu tin tưởng nhưng nụ cười trấn an của tôi làm mọi người tản ra không thắc mắc nữa .
Chờ mọi người đi hết , tôi tiến lại khều khều lão Hưng :
- Anh ổn chứ ? Em đã bảo đừng động đến nó .
- Cú lên gối làm tao tưởng chết luôn rồi chứ - Nhăn nhó , lão cười méo xẹo – Còn gì đời trai nữa !
Nhìn bộ dạng thảm thương của lão , tôi không biết khóc hay nên cười . Lâm ác thật , là con trai bộ nó không hiểu : đá vào bộ hạ cực kỳ nguy hiểm hay sao ? Mà nó lỳ đến thế là cùng , từ đầu đến cuối nhất quyết không mở miệng nói câu nào .
Sau vụ cà tửng của lão Hưng , Lâm đã có quyết định dứt khoát . Không biết bên trong cánh cửa đang diễn ra chuyện gì . Tôi hơi tránh sang một bên khi cánh cửa mở ra nhẹ nhàng , dì Lan bước ra với nụ cười trên môi :
- Con đứng đây làm gì Thư - Gật gù , dì khép cửa lại – Hãy để hai người từ từ mở lòng với nhau . Đừng làm phiền nhé !
- Dạ !
- Dì thấy hơi mệt , dì về phòng trước .
Dáng người hiền lành khuất sau hành lang làm tôi thở dài . Từ khi bác Hùng đổ bệnh , dì đã dọn sang căn phòng nhỏ trên tầng . Đừng nhìn dáng người nhỏ bé mà nghĩ dì yếu đuối , thì cứ nhìn thái độ hồi sáng khi dì mắng Lâm là đủ hiểu . Một người phụ nữ bản lĩnh và khéo léo .
Tiếng chuông điện thoại làm tôi dứt mắt khỏi hành lang không người :
- Huy gọi . Em ra vườn đây , anh đi cùng không ?
Lắc nhẹ đầu , lão Hưng đứng dựa vào tường :
- Không ! Tao chờ Lâm – Lão nhăn mặt và thành thật - Thực tình tao đi không nổi . Vẫn còn đau !
Lườm lão không thương tiếc , tôi chạy vọt ra vườn vì di động vẫn không ngừng kêu . Lão quên tôi là con gái rồi hay sao , mà mấy chuyện đó nói thật thản nhiên .
Tay nâng niu bông hồng vàng rực rỡ , tôi áp máy vào tai :
- Có chuyện gì hả Huy – Phía đầu dây là tiếng nhạc ồn ào – Huy đang ở đâu ? Sao ồn thế ?
- Tôi ở vũ trường nơi anh ta làm việc - Giọng Huy hơi khó nghe giữa không khí xô bồ của vũ trường – Tôi gọi điện xem Thư đang làm gì . Thư ăn tối chưa ?
- Rõ ràng Huy ít tuổi hơn , sao luôn coi Thư là con nít thế ? - Phụng phịu , tôi làm nư – Thư không thích thế !
Dù rất khó nghe nhưng tôi vẫn thấy tiếng cười nho nhỏ bên đầu dây :
- Trong mắt tôi và anh Lâm , Thư chỉ là đứa trẻ to xác thôi – Hơi dừng một chút rồi Huy nói tiếp – Anh ta nhờ Thư gửi lời hỏi thăm bác Hùng .
Gật gật đầu , tôi ngồi xuống bậc tam cấp :
- Ừ , Thư nhớ rồi - Miệng cười gian gian nhưng giọng nói của tôi thật ngây thơ – Mai Huy thi rồi , sao còn đến vũ trường chơi ?
- Những gì cần học tôi đã học , giờ cần giữ cho đầu có tỉnh táo – Huy nói to hơn vì hình như nhạc chuyển sang bài khác sôi động hơn .
- Huy đang nghĩ gì - Đột nhiên tôi hỏi một câu không liên quan đến nội dung nãy giờ bàn luận .
Cũng trả lời thật khó hiểu , Huy đáp lại câu hỏi với giọng đều đều :
- Vui ! Ngày càng khâm phục ! Có chút cảm động !
- Người được khâm phục có cơ hội nào không Huy ?
- Có , nhưng còn tuỳ thời gian - Giọng Huy hơi chùng xuống – Không ai chung tình mãi .
- Hai năm chưa đủ sao ?
- Hai năm chỉ là khúc dạo đầu – Có tiếng ồn ào huyên náo khác lạ , giọng Huy rất vội vã – Tôi cúp máy đây , ở quầy xảy ra chuyện . Thư nhớ ngủ sớm .
Tiếng tít tít làm tôi lo lắng . Ở quầy xảy ra chuyện tương đương với việc Mạnh có chuyện , người đừng quầy pha chế rượu là nó mà . Nhưng nhớ đến bản lĩnh của Huy , tôi thấy yên tâm phần nào .
Tính đứng lên vào nhà thì bóng người bên cạnh làm tôi phát hoảng . Lão Hưng ngồi đây từ lúc nào , lại còn cây ghita trên tay lão nữa .
-Anh kiếm đâu ra vậy - Sờ lên những dây đàn , tôi thắc mắc – Anh biết chơi không mà lôi ra ?
- Đang đứng chờ Lâm thì bác làm vườn đi qua gọi tao vào phòng – Lão lên dây cây đàn – Đây là đàn của Lâm . Nó bị ném qua cửa sổ ngày cô Hiền mất , bác làm vườn đã mang đi sửa .
Thấy lão có vẻ thành thạo trong cách lên dây , tôi gợi ý :
- Anh chơi bản “ Triệu đoá hồng “đi !
- Suốt ngày “ Triệu đoá hồng” - Vẫn cúi xuống chỉnh dây cho vừa tay , lão phản đối - Kiếm bài khác đi .
Chu môi , tôi nhìn lão không chớp mắt :
- Nói thích mà không biết sở thích của đối tượng , anh bị từ chối cũng đáng - Ngẩng phắt dậy , lão mở to mắt nghe tôi nói – Bác Hiền rất thích bài hát này . Lâm yêu mẹ đến mức cũng thích luôn bản này . Còn sở thích của em và nó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi .
Không cần tôi dụ dỗ lần thứ hai , tiếng đàn ngân lên giữa một vườn toàn hoa làm tiếng đàn bay cao và trong hơn . Giọng trầm ấm đầy nam tính vang lên hoà quyện vào tiếng đàn :
-Chuyện một tình yêu anh hoạ sĩ , gửi vào tranh vẽ những vui buồn .
Lòng anh thầm yêu cô ca sĩ , cô gái rất yêu bông hoa hồng .
Tặng cả đại dương hoa hồng thắm , cho người con gái anh yêu thầm .
Và ngôi nhà xinh anh đã bán , cùng dòng máu nóng trái tim mình .
Dưới ánh nắng sương long lanh triệu cành hồng khoe sắc thắm
Mỗi sáng sớm bên sông thưa em bên hoa cười say đắm
Sẽ diễm phúc cho ai kia được yêu thương tình trong sáng
Sẽ mãi mãi như hoa tươi trao cho em chính cuộc đời …
Tuy giọng lão không mượt mà êm dịu như giọng Mạnh nhưng nhờ tiếng đàn , giọng hát trở nên thiết tha đầy cảm xúc :
-Và khi bình minh anh tỉnh giấc , tưởng còn say đắm giấc mơ vàng
Khoảng tường nhà em hoa rực rỡ , ai đã mang hoa trao cho nàng ?
Thầm hỏi lòng em ai triệu phú , ai người mang đến những bông hồng ?
Một mình chờ em trong thương nhớ , chờ em anh đứng dưới hiên buồn .
Dưới ánh nắng sương long lanh triệu cành hồng khoe sắc thắm
Mỗi sáng sớm bên sông thưa em bên hoa cười say đắm
Sẽ diễm phúc cho ai kia được yêu thương tình trong sáng
Sẽ mãi mãi như hoa tươi trao cho em chính cuộc đời …
Nhìn lão hát những câu cuối với đôi mắt nhắm kín , tôi thực sự xúc động . Biết lão Hưng có nhiều tài lẻ nhưng không ngờ ghita cũng là sở trường của lão . Cuối cùng đã có một điểm tương đồng giữa Lâm và lão_chơi ghita hay nhưng giọng hát không hay bằng Mạnh . Tôi bắt lão chơi lại , đến lần thứ ba thì đứng lên :
- Sương xuống rồi , vào nhà thôi anh - Nhướng mắt nhìn lão thắc mắc , tôi khó hiểu – Anh còn ngồi đó làm gì ?
- Nhỏ cứ vào trước . Tao chưa muốn ngủ .
Đừng nói lão sẽ ngồi đàn đến khi nào Lâm ra nhé ? Nó có ra thì cũng chỉ vì lý do bị làm phiền không ngủ được thôi . Nhún vai kệ kẻ tưng tửng , tôi lơn tơn chạy vào nhà . Vừa ló mặt vào đã bị giữ lại bởi bàn tay nóng ấm :
- Đi từ từ chứ mày – Lâm đang đứng ngay cửa ra vào .
- Thế nào rồi - Nhoẻn cười , tôi hỏi nó – Cái đầu bướng bỉnh của mày đã quyết định như thế nào ?
- Cho người khác cơ hội cũng là cho bản thân cơ hội phải không - Mỉm cười , Lâm hỏi ngược lại tôi .
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét