CẦU VỒNG (Chap 54)

Ngượng ngùng , tôi xỏ giầy vào trong nụ cười chọc quê của Thái . Chưa bước tới cửa , chị y tá lại nói :

- Có cậu người yêu tuyệt vời như vậy , nhớ giữ cẩn thận nhé – Giọng nói vẫn sang sảng khi tôi mở to mắt ngạc nhiên – Lúc bế em vào đây , cậu ta lo lắng đến mức tôi phải đuổi ra ngoài đấy .

Tôi quay sang Thái để khẳng định những gì vừa nghe là đúng thì nó đã bỏ đi từ lúc nào . Mặc kệ đôi mắt phật ý của chị y tá , tôi hét với theo :

- Cảm ơn và hứa sẽ giữ kín .

Tôi không chắc Thái có nghe thấy không vì nó vẫn thản nhiên bước đi . Tôi không ngờ hoàn cảnh gia đình Thái lại như vậy . Cứ tuởng mất ba mẹ tôi đã là người khổ nhất , nhưng Thái mới là người chịu nhiều đau khổ dằn vặt . Theo cách nói , tôi biết nó rất yêu cha , vì quá yêu nên mới chịu đeo đôi kính sát tròng đó bao năm nay . Một đôi mắt đẹp như bầu trời rộng lớn , vậy mà luôn bị ẩn sau một màn đen thăm thẳm . Cảm giác đó khó chịu lắm…
Dáng hung hổ của Hằng làm tôi thoát khỏi suy nghĩ :

- Đưa đây !

- Hả ?

- Gói đồ Dũng gửi mày ý – Nó kéo tay tôi ra nhà xe – Tao biết mày quên chứ không cố tình . Về nhà tìm ngay .

Bây giờ tôi mới nhớ lời hứa hôm nào . Phóng nhanh về nhà và lục trong chiếc tủ bừa bộn một hồi . Cuối cùng cái hộp gỗ nhỏ cũng được tìm thấy , tôi tí tởn đưa cho Hằng :

- Xin lỗi ! Tao quên !

Nó không nói gì mà nhanh chóng mở ra , trong đó toàn dĩa là đĩa . Sau vài phút , màn hình máy tính hiện lên cảnh biển lúc hoàng hôn . Dũng …Dũng đang đùa giỡn với một cô gái bên những con sóng nhỏ . Quay sang xem thái độ của nhỏ Hằng thì nó vẫn thản nhiên tỉnh bơ , không phản ứng . Thấy khó hiểu nhưng tôi lười thắc mắc nên tiếp tục nhìn vào màn hình . Một dòng chữ nhỏ màu vàng đập vào mắt : Minh họa : Quốc Dũng – Thanh Thanh . Không nhẽ Quốc Dũng là anh chàng với bộ tóc mai ấn tượng kia ?
Màn hình đổi sang bài hát khác , vẫn là Dũng và cô gái đó nhưng ở một nơi khác dưới một bài hát khác . Sau vài lần bật tắt , nhỏ Hằng ngả người ra ghế :

- Cái này là oan thị kính .

- Tao góp phần vào việc kéo dài nỗi oan . Xin lỗi mày !

- Không sao – Nó đứng lên dặn dò tôi - Cất cẩn thận , hôm khác tao qua lấy .

Thấy nó bước ra cửa với thái độ dứt khoát , tôi vội hỏi với theo :

- Mày đi đâu ? Ở lại ăn cơm luôn .

- Đi xin lỗi – Không quay lại, nhỏ Hằng bước xuống cầu thang .

Tôi vội vã thu dọn đống đĩa đã bày ra hồi nãy rồi chạy xuống tầng . tối nay Dũng sẽ rất hạnh phúc , vì sau thời gian dài đăng đẳng cuối cùng sự thật cũng được đưa ra ánh sáng . Tiếng xe máy quen thuộc cho tôi biết Lâm đã về .

- Đi ăn tối rồi lang thang với tao !

- Ok !

Mạnh lại ăn ở ngoài nên Lâm chở tôi đến quán ăn bình dân gần đó . Sau khi ép tôi ăn no căng , Lâm chạy xe chầm chậm trên đường :

- Lâu tao và mày không có những buổi tối thế này .

- Ừ , tao nhớ Hải Phòng quá .

- Thư này – Xe đột ngột dừng lại , Lâm quay xuống hỏi tôi – Tao mua váy tặng mày nhé ?

Tôi gắt lên vì nhận ra nó đang dừng trước một shop thời trang :

- Đã nói tao ghét mặc váy .

- Váy dài cũng được mà !

- Không .

Lâm chiếu tia nhìn buồn vào mấy bộ váy treo làm mẫu trước cửa kính . Thở dài , nó cho xe chuyển bánh :

- Nếu …Á !!! Đau mày !

Nó hét lên làm chiếc xe hơi lảo đảo . Tôi giở giọng đe dọa ;

- Còn nói chữ nếu thì không chỉ cắn nhẹ thế đâu nhé .

Lâm xoa bả vai và cằn nhằn :

- Mày hay xài chiêu cẩu xực quá .

Tiếng chuông điện thoại đã kứu thoát Lâm khỏi hàm răng nhọn hoắt của tôi . Vội vàng mở máy ra vì số bác gái hiện lên :

- Thư à ! Có điện tín từ Hải Phòng gửi cho con . Bác đọc nhé “ Nhắn Lâm về gấp . Cha đang hấp hối….”

Điện vừa gửi sáng nay ạ ? - Tiếng ừ của bác gái làm tôi nói nhanh – Vâng , con hiểu . Con cúp máy ạ .

Kéo áo Lâm , tôi nói dứt khoát :

- Về Hải Phòng ngay – Xe dừng lại , Lâm quay xuống hỏi .

- Có chuyện gì ?

- Bác Hùng đang hấp hối – Đôi mắt Lâm có tia sáng làm tôi hạ giọng - Về Hải Phòng nhé . Mày nghe tao đi .

Lâm nhắm mắt lại , hít một hơi thật sâu rồi hỏi :

- Mày vẫn giữ liên lạc với người đàn bà đó ?

Nó quay phắt lên với tia giận giữ khi tôi vừa gật nhẹ đầu . Xe giật mạnh rồi lao vút đi làm một vài người chửi với theo . Tôi ôm chặt Lâm trong im lặng . Nguyễn Thái Học , Lê Duẩn , Đại cồ Việt , Phố Huế …xe vẫn lao hết tốc lực qua những con phố quen thuộc . Biết Lâm đang tìm câu trả lời cho bản thân nên tôi cũng im lặng không nói gì , chỉ áp má vào lưng nó . Xe dừng lại , trước mặt là hồ Thuyền Quang , tôi nhìn vào Sega :

- Đừng nói mày muốn vào đây nhé ?

Nó im lặng không để ý đến giọng đùa giỡn của tôi, mà dõi mắt ra hồ . Sau vài lần cố gắng làm không khí bớt ngột ngạt nhưng không thành công , tôi xụ mặt ngồi im quan sát Lâm .
Vẫn khuôn mặt lạnh lùng , Lâm quay sang nói giọng dứt khoát :

- Tao sẽ không về . Dù ông ta có chết tao cũng không về .

- Làm thế , mẹ mày nơi chín suối cũng không vui đâu - Thở dài , tôi hạ giọng - Trước khi mất bác đã muốn mày tha thứ…

-Vậy lúc mẹ chết , ông ta có về không – Khoé miệng Lâm nhếch lên – Không phải không ? Ông ta còn bận chăm sóc người đàn bà đó ..

Tôi vòng ra trước mặt Lâm , nhìn vào đôi mắt lạnh lùng :

- Sau khi bác mất , bác Hùng đã đau khổ , dằn vặt , hối hận - Cầm tay Lâm , tôi thấy nó lạnh ngắt – Mày muốn trải qua cảm giác đó sao ?

Nó bóp mạnh tay làm tôi nhăn mặt :

- Tao đã thề không về lại căn nhà đó nữa – Nó quay đi tránh nhìn vào đôi mắt tôi – Tao không muốn thấy mặt người đàn bà đã hại chết mẹ tao .

- Lời thề do con người tạo ra , con người cũng có thể phá bỏ - Tôi gỡ vội tay ra vì Lâm lại nắm chặt – Dì Lan không hề hại chết mẹ mày . Bác mất do cơn đau tim mà .

- Tao không về - Lâm trừng mắt nhìn tôi rồi nổ máy xe – Lên xe !

Mím môi vì nó quá cố chấp , tôi leo lên và cắn mạnh vào bả vai Lâm . Hơi giật mình nhưng Lâm nhất định im lặng dù tôi cắn rất mạnh . Thả ra tôi thấy tức , sao nó bướng thế không biết .
Lần này xe đi chậm hơn vì người lái đã lấy lại sự bình tĩnh . Lâm ngạc nhiên hỏi vì đã tới nhà nhưng tôi vẫn ngồi im :

- Xuống đi ! Hay đợi tao bế vào ?

- Tao cần qua nhà bác gái , mày cứ vào trước – Hơi nhướng mắt lên nhưng nó không thắc mắc mà bước xuống xe rất thản nhiên .

- Đừng về muộn quá .

Tóm vội tay Lâm khi nó lấy chìa khoá mở cổng :

- Mày có một đêm suy nghĩ . Tối nay tao ở lại với bác gái – Lâm im lặng hất tay tôi ra – Bác Hiền sẽ rất buồn nếu mày mãi cố chấp .

Nhìn theo đến khi cánh cửa đóng rầm thật lạnh lùng , tôi mới phóng xe đi . Tôi biết Lâm sẽ có quyết định đúng đối với việc này , chỉ là cần phải có thời gian . Cánh cổng sắt nặng nề được dì An mở rộng , tôi phi thẳng xe vào sân . Mùi thuốc lá thoang thoảng trong phòng khách cho biết lão Hưng đang có tâm sự . Vừa thấy tôi , lão như vui hơn :

- Đang tính qua đó , giờ nhỏ qua thì tốt rồi .

- Có chuyện gì mà anh cần sang Lâm giờ này ?

- Thì điện tín từ Hải Phòng đó - Mặt lão như đang hy vọng một điều gì – Tao tính làm tài xế cho Lâm . Đang nghỉ phép sau mấy chuyến công tác , tiện thể ra mắt nhạc phụ tương lai .

Thở dài , tôi dựa vào ghế nói giọng chán nản :

- Em sợ không được . Lâm nhất định không về - Nhắm mắt lại , tôi thấy hơi mệt – Hy vọng đến sáng mai nó sẽ thay đổi .

- Sao lại không về ? Không phải bác…

- À , anh chưa nghe chuyện gia đình nó phải không – Tôi cắt lời lão – Em không muốn nhắc lại nhưng anh thật lòng quan tâm đến nó thì…

- Bây giờ Lâm là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tao , tao muốn biết tất cả về Lâm . Nhỏ nói đi !

Ngồi thẳng dậy , tôi từ tốn kể :

- Lâm rất yêu mẹ nên hận cha nó vì việc bác Hùng ngoại tình làm bệnh tim mẹ nó tái phát – Tôi nhớ lại khuôn mặt hài hoà với mái tóc suôn dài luôn nở nụ cười hiền mỗi khi gặp tôi – Ngày mẹ nó mất , bác Hùng đang ở bên người tình . Điều đó đã cướp đi tình cảm cha con giữa hai người . Lâm hận cha đến mức đã dọn ra ngoài sống .

- Chuyện đó lâu chưa ? – Lão Hưng cắt ngang với câu hỏi khó hiểu .

- Ngay sau khi Lâm nhận tin đỗ Đại học .

- Nhưng tao thấy Lâm sống khá thoải mái , nhất là căn nhà nó đang ở . Nếu không được chu cấp thì…

Hiểu vấn đề được lão đề cập , tôi cười :

- Mẹ Lâm như biết trước sẽ có ngày này nên đã gửi ngân hàng một số tiền lớn dưới tên nó . Ngay đến căn hộ đang ở cũng được bác mua từ trước – Tôi chép miệng vì nhớ lại sự bướng bỉnh của Lâm – Nó dọn ra ngoài gần hai năm mà chưa một lần về thăm nhà .

Lão Hưng im lặng trong tiếng thở dài . Cảm thấy không khí quá ngột ngạt , tôi ngó quanh quất :

- Bác ngủ rồi hả anh ?

- Ừ - Gật nhẹ đầu , lão hơi ngập ngừng - Liệu Lâm có thay đổi quyết định không ? Quen chưa lâu nhưng tao cũng đủ hiểu nó cứng đầu đến mức nào .

Cười tươi , tôi trấn an lão :

- Điều này anh yên tâm . Em có thể tự hào nói rằng : mình là người hiểu Lâm nhất . Em tin nó sẽ xuất phát từ sớm .

- Ôi, thế sao nhỏ không ở nhà để chuẩn bị . Qua đây làm gì ?

Chun mũi làm xấu , tôi nói :

- Em qua đây vì muốn tạo cơ hội cho anh - Mỉm cười với khuôn mặt ngơ ngác của lão Hưng , tôi tiếp – Em đã dùng xe nên nó sẽ đi tàu . Sáng mai anh đánh con toyota chở em và Lâm về Hải Phòng . Ok ?

- Thư đi Hải Phòng có việc gì – Tôi giật mình với giọng nói phá sau lưng , quay lại thì Huy đã đứng cạnh từ lúc nào - Vừa thi cử xong sao không nghỉ ngơi , mà đã tính chuyện đi chơi ?

Tôi kéo huy ngồi xuống rồi vuốt giận :

- Không phải đi chơi đâu . Nhà Lâm có việc , Thư muốn đi cùng .

- Tôi cũng đi – Huy nhăn mặt vì tôi lắc đầu phản đối – Sao anh Hưng đi được , tôi thì không ?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World