CẦU VỒNG (Chap 53)

Những tiếng chúc mừng vang lên làm tôi ngừng nói . Nhỏ Hằng , lão Hưng và Mạnh cười toe toét , Huy nhìn tôi trìu mến , Lâm thì kéo tôi ngồi xuống cạnh nó :

- Chờ mày muốn xỉu luôn . Nhập tiệc thôi !

Vì là sinh nhật tôi nên ai cũng chăm sóc bằng cách gắp thức ăn bỏ vào bát . Khi bụng no căng cũng là lúc Mạnh giơ một hộp quà với cái nơ màu đỏ ra trước mặt tôi :

- Đến phần mở quà rồi . Tôi làm chân tiên phong - Cười rất tươi , Mạnh nói – Chúc sự nghiệp văn chương của Thư lên như diều gặp gió !

Mạnh tặng tôi bộ sách “ danh nhân thành đạt” . Chưa kịp cảm ơn thì nhỏ Hằng đã nhảy vào họng :

- Đến tao - Một hộp quà khổng lồ đặt lên bàn và giọng nhí nhảnh của nó vang lên – Chúc những ước mơ của mày bay cao như những cánh hạc này !

Món quà của Hằng làm tôi ảm động không nói lên lời . 5000 con hạc giấy được Hằng tự tay gấp , bên trong mỗi con hạc là một lời chúc dễ thương . Lại còn hộp nhạc này nữa , bản nhạc “ Triệu đoá hồng” ngân vang giữa căn phòng tràn ngập nụ cười hạnh phúc . Hằng vẫn chưa quên bản nhạc yêu thích của tôi , cảm động tôi ôm nó thật chặt . Tiếng đùa giỡn của lão Hưng kéo tôi ra :

- Nhỏ chỉ cần nhận quà của tao thôi , không cần ôm đâu .

Lườm lão bén gót , tôi từ tốn mở gói quà trước mắt ra . Một chiếc xắc tay xinh xắn , lớp da sần sùi làm tôi ngờ ngợ . Lão Hưng cười nhẹ khi thấy thái độ của tôi :

- Biết nhỏ thích cá sấu nên tao đã đặt mua nó – Đang nhìn tôi , lão quay sang Lâm nói đầy hàm ý - Nhỏ nhớ dùng nó vào ngày tao kết hôn nhé . Có cá sấu bên cạnh thì tảng băng cũng phải cười .

- Anh biết đánh vào tâm lý đối phương rồi hả - Tiếng Huy làm tôi quay sang , nó đặt một hộp quà nho nhỏ vào tay tôi – Chúc Thư sinh nhật hạnh phúc ! Tôi hứa sẽ ở bên Thư như món quà này .

Lời Huy thật khó hiểu , tôi nhanh chóng bóc quà ra . Sơi dây chuyền bạch kim được làm thật tinh xảo đang lấp lánh trên tay tôi . Huy đứng dậy bước ra sau tôi :

- Tôi đeo cho Thư nhé - Thật dịu dàng , Huy vòng tay đeo chiếc vòng xinh xắn lên cổ tôi – Màu trắng luôn hợp với Thư .

Nhỏ hằng hơi xích ra để Huy ngồi cạnh tôi , nó lanh chanh :

- Con nhỏ này chỉ hợp với màu trắng nên đeo bạc và bạch kim là nhất .

Nhìn Huy cảm động , tôi cười thay cho câu cảm ơn khách sáo . Rồi như chợt nhớ ra việc quan trọng , tôi quay phắt sang Lâm :

- Quà đâu ? Đừng nói mày quên nhé .

- Quên sao được , nhưng mày có dám nhận không ?

Đang vui nên tôi không chú ý tới đôi mắt gian gian :

- Quà gì mà dám với không dám ? Mày cứ đưa đây .

- Mày nhắm mắt lại đi - Nụ cười hơi nhếch môi của Lâm làm tôi hơi nghi nghi nhưng hôm nay là sinh nhật , chắc nó không giở trò đâu .

Nhắm mắt lại , tôi nhẩm đếm …1 , 2 , 3…cái gì ươn ướt và nóng ấm trên môi tôi . Mở mắt và thấy đôi mắt đen nháy của Lâm thật gần . Hiểu tình trạng hai đứa , tôi đẩy nó ra xa :

- Mày quỷ vừa thôi Lâm !

- Thì đã bảo mày không dám nhận mà – Cười cười , Lâm sờ lên môi - Nụ hôn thứ hai đã bị mày cướp trong sinh nhật rồi đấy nhé .

- Vậy nụ hôn thứ nhất , ai may mắn vậy Lâm – Lão Hưng xen vào với giọng ghen tức – Em đã từng hôn người khác , vậy mà tôi…

- Không liên quan anh – Lâm nhướng một bên mắt lên thật khó ưa – Mà đừng có gọi tôi là em .

Buổi sinh nhật lại trở về trạng thái ngày thường , lão Hưng luôn miệng vặn vẹo người đầu tiên Lâm hôn là ai , nhỏ Hằng thì cằn nhằn Lâm hôn tôi . Có mỗi Huy im lặng theo dõi diễn biến với vẻ thờ ơ , nhưng khi nó phát hiện Mạnh đang nhìn đắm đuối thì đứng lên kết thúc những cuộc cãi vã :

- Cũng muộn rồi , mọi người về để Thư nghỉ - Nó lừ mắt khi tôi xụ mặt phản đối – Tôi tin hôm nay Thư khá mệt , ngủ sớm còn lấy sức làm nũng nữa .

Mọi người cười lớn theo câu nói đùa của Huy rồi lần lượt đứng lên ra về .
Lâm và Mạnh không cho tôi tham gia dọn dẹp mà bắt đi tắm rồi ngủ . Đang lau khô tóc thì Lâm nói nhỏ vào tai ;

- Mày ra cổng đi .

- Hả ?

- Ra đó đi – Nó đẩy vai tôi với nụ cười bí hiểm .

Đi nhanh ra cổng , tôi ngỡ ngàng thấy Thái với một bó hồng đỏ rực và một gói quà nhỏ trên tay . Nó cười nhẹ , giọng nói bình tĩnh lạ :

- Tao nghĩ mọi lời chúc tốt đẹp nhất mày đã nhận . Vậy tao nói đơn giản : chúc mừng sinh nhật ! – Bó hoa với những nụ hồng thật đẹp được đưa ra trước mắt tôi – Mày không từ chối chứ ?

- Cảm ơn – Không hiểu sao tôi lại cộc lốc trả lời nó .

Không phật ý với câu nói ngắn ngủn , Thái đặt hộp quà nhỏ vào tay tôi :

- Dù ghét chủ nhân của món quà nhưng đừng vứt nó đi nhé – Đôi mắt Thái hơi loé sáng khi tôi gật đầu – Tao về đây . Mày vào nhà đi , sương xuống rồi !

Tôi nhìn dáng Thái khuất ở ngã tư rồi mới bước vào nhà . Chờ tôi trong phòng khách là nụ cười gian gian của Lâm :

- Đừng nói tim mày rung rinh rồi nhé ?

- Rung rinh cái này này – Giơ nắm đấm về phía nó tôi đe .

Cầm tay tôi , Lâm thản nhiên đeo một hiếc vòng màu xanh lục vào :

- Quà sinh nhật đây !

Xoay xoay chiếc vòng trên tay , tôi chợt nhận ra :

- Đây là kỷ vật của mẹ mày mà . Tao không thể nhận nó được - Vội vàng tháo nhưng Lâm đã giữ tay tôi .

- Đây là chiếc vòng truyền cho con dâu trưởng trong nhà . Tao tặng mày thì có gì ngạc nhiên ?

- Đã bảo tao không lấy mày rồi mà – Tôi nhăn mặt nhưng Lâm cứ cười cười .

- Tao nhất định cưới mày bằng được !

Giận vì Lâm đùa dai , tôi gỡ vòng ra nhưng nó giữ tay tôi trong bàn tay nóng ấm :

- Mày đồng ý hay không cũng phải nhận món quà này . Chiếc vòng để tặng cho người con gái tao yêu thương nhất , nên mày đừng từ chối .

Đôi mắt chân thành của Lâm làm tôi thở dài . Nhìn màu xanh trên chiếc vòng tôi nhấn mạnh :

- Nhưng tao không lấy mày đâu !

- Thi tốt - Trước khi bước về chỗ ngồi , Thái nói nhỏ vào tai tôi .

Hôm nay bắt đầu thi môn đầu tiên sau một tuần nghỉ ôn thi . Tôi nhanh chóng làm bài vì những câu hỏi này đã học . Mấy tài liệu Thái mang sang thật đầy đủ , nó giúp ích cho tôi khá nhiều .
Những đêm gạo bài làm tôi thấy mệt , Lâm cũng chung số phận . Đến hạn nộp bài nó càng khó tính hơn , lão Hưng đã bị đuổi thẳng thừng về vì làm phiền lúc nó làm bài . Nó khó ưa thật đấy , đuổi người về nhưng bắt để…thức ăn lại . Từ đó tối nào cũng có một túi thức ăn nhanh được mang đến sau 10 giờ đêm , còn chủ nhân tốt bụng thì phóng xe đi luôn .
Mạnh cũng không khá hơn , đến gần ngày thi Huy càng bận ôn tập nên không còn những buổi đưa đón nữa . Mạnh đã đi được xe nên càng ít gặp Huy . Có lần nó tranh thủ giờ nghỉ trưa phóng xe sang bác gái chỉ để nhìn Huy cho thoả nỗi nhớ . Vậy mà Huy thản nhiên nói “ Tôi cần yên tĩnh . Đề nghị anh đừng làm phiền” . Tiu nghỉu , tên béo vác bụng đói đi làm vì giờ nghỉ trưa đã trôi qua .
Không chỉ có Lâm và Huy chăm chỉ , tôi cũng xin nghỉ làm một tuần để tập trung thi cử . Đến buổi thi cuối , sức chịu đựng của tôi đến giới hạn . Buông bút làm bài , người tôi lả dần theo tiếng lao xao xung quanh . Chỉ biết khi tỉnh dậy đã nằm trong phòng y tế của trường . Vẫn thấy mệt , tôi nằm im trên giường và quay đầu sang bên cạnh . Dáng người quen quen làm tôi giả vờ nhắm mắt lại . Tên Thái đang làm gì đó thật kỳ lạ , lôi từ trong mắt ra một vật màu đen trong nhỏ xíu . Ánh sáng phản chiếu cho tôi biết đó là tròng mắt đen . Chắc là tôi đang ngủ mơ . Nhắm chặt mắt lại rồi từ từ hé ra , Thái đang nhe răng ra và đôi mắt nó đã chuyển thành màu xanh . Chết ! Thái là…macarong và tính ăn thịt tôi vì phát hiện ra bí mật của nó . Làm sao đây ? Trong phòng chỉ có hai người …

- Mày tỉnh rồi thì dậy đi - Lại he hé mắt , Thái đã đến gần tôi từ lúc nào – Không cần giả ngủ .

Giọng nói của nó vẫn bình thường làm tôi yên tâm hơn . Nhỏm ngồi dậy , tôi rụt rè chạm tay vào người nó và thấy ấm :

- Mày là người hay ma ?

- Mày cảm nhận coi – Nó áp bàn tay lên má tôi và cười nham hiểm .

Hơi ấm từ tay Thái làm tôi biết câu trả lời . Hất tay nó ra , tôi vặn hỏi :

- Sao mắt mày từ đen chuyển sang xanh ?

- Vì cái này – Nó đặt vào tay tôi cái vật màu đen đen lúc nãy – Đây là kính sát tròng màu . Tao luôn mang nó nhưng lần này sơ ý để mày thấy .

Nhìn chăm chú vào đôi mắt xanh dương của Thái , tôi như thấy cả bầu trời trong đôi mắt nó . Nhíu mày , tôi hỏi thẳng :

- Mày là con lai ? Sao lại phải che đậy . con lai có gì xấu ?

- Nhưng đứa con lai lại được sinh ra từ cuộc tình vụng trộm – Tiếng cười của Thái làm tôi nổi gai ốc – Che đậy tội lỗi để người trong cuộc đỡ đau khổ .

- Xin lỗi ! Tao…

- Được rồi – Hơi nhếch môi , Thái nói như tâm sự - Người chồng công tác suốt ngày , điều đó đẩy người vợ đến chỗ phải kiếm người đàn ông khác . Tao được sinh ra trong gia đình như vậy .

- Dù có vì lý do gì thì cũng không nên che đậy đôi mắt của mình như thế . Nó sẽ gây hậu quả về già .

Theo thói quen , Thái châm thuốc nhưng thấy cái nhăn mặt của tôi liền dập tắt luôn :

- Tao làm thế vì người chồng người cha tốt bụng nhưng bất hạnh đó – Một ngọn lửa nho nhỏ được Thái bật lên – Sau khi sinh ra đứa con_bằng chứng của sự phản bội thì mẹ mất , người chồng luôn nhìn vợ qua hình ảnh đứa con nhưng đôi mắt đã ngăn cản tình cảm của hai cha con.

Ngọn lửa phụt tắt khi Thái nói tiếp :

- Tao đeo kính sát tròng từ lúc nào cũng không nhớ . Chỉ biết khi hiểu rõ sự việc thì đã đeo rồi .

- Tỉnh rồi thì về đi – Giọng chị y tá vang lên ở cửa làm tôi quay ra – Lần sau đừng để sức khỏe bị vắt kiệt nữa.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World