CẦU VỒNG (Chap 52)

- Hai phút thì nhằm nhò gì - Nhỏ Liên vẫn cười tươi – Có hôm nó còn muộn 3 phút 20 giây cơ đấy .

Mọi người cười theo câu nói đùa của Liên . Không hiểu hai người này âm mưu gì mà thỉnh thoảng nhìn nhau đầy hàm ý . Chọn vài quyển sách tiếng Hàn , Duy vội vã về như lẩn tránh đôi mắt thắc mắc của tôi .

Thấy không nên tò mò những thứ người khác muốn giấu , tôi tiếp tục làm việc với nụ cười tươi . Nhưng nhỏ Liên đúng là người thích nói, nó khều khều tôi :

- Bác Nga quý con bé con lắm đấy – Nó chép chép miệng và nhìn vào nhà – Trưa nào cũng thấy anh đẹp trai chở con bé qua rồi ở lại ăn cơm . Kiểu này chuẩn bị phong bì là vừa .

Liên gật gù như ông cụ non làm tôi phì cười . Con nhỏ đáo để thật , không phải tay vừa . Tiếng cười từ trong vọng ra làm tôi nhớ đến bác gái . Huy bận ôn thi nên không có thờI gian chăm sóc bác gái , lão Hưng dạo này đi công tác khá nhiều , nhà chỉ còn mỗi bác gái và dì An .
Tôi quyết định qua bác gái ăn chực nên gọi điện báo cho Lâm . Lâm mới mua di động được một tuần nhưng đã phải thay sim mới . Tại từ khi nó có máy , lão Hưng liên tục gọi điện làm nó điên tiết thay sim khác . Nhớ lại tối hôm đó tôi không nín nổi cười . Sau bữa cơm , tôi đếm sơ sơ cũng 18 cuộc gọi nhỡ trong máy , cuộc thứ 19 đã làm đầu Lâm nổ tung . Nó từ tốn tháo sim ra …thả vào cốc nước trước mặt :

- Vĩnh biệt – Nó nhìn cốc nước với nụ cười mãn nguyện rồi quay sang quắc mắt với tôi – Mày còn cho lão số của tao thì liệu hồn . Lúc đó hết điện thoại điện thiếc gì cả .

Tôi chỉ biết le lưỡi nhìn nó vì người gián tiếp giết chết chiếc sim là tôi_kẻ cho lão Hưng số di động của Lâm . Mà lão Hưng ngốc thật . Có nhớ đến mấy cũng đừng có ngày gọi trên 50 cuộc chứ . Làm vậy khác nào khủng bố con nhà người ta .
Tin lão Hưng sáng mai mới về làm tôi tiu nghỉu dắt xe vào sân . Tối nay Huy lại ăn cơm ngoài để kịp giờ học nên bữa tối chỉ có tôi và bác gái . Đưa bát cho tôi , bác hỏi một câu làm tôi trượt tay suýt đánh rơi bát :

- Cái cậu tên Mạnh thích Huy hả Thư ?

- Dạ ? – Tôi nhìn bác lo lắng .

- Con không cần giấu - Gắp thức ăn vào bát tôi , bác cười trấn an – Bác tuy không hiểu giới trẻ nghĩ gì nhưng mấy vấn đề này rất dễ nhận ra .

- Nếu đó là sự thật thì bác tính sao ạ - Ngập ngừng , tôi ướm lời – Con chỉ nói nếu thôi .

- Bác sẽ ngăn cản chứ sao – Khuôn mặt thất vọng của tôi làm bác phì cười – Bác đùa đấy . Bác không ngăn cản , không khuyến khích hay đồng ý .

Tôi vẫn chưa hiểu ý bác nên chỉ biết gãi gãi đầu , hơi ngừng một chút , bác nói tiếp :

- Bác không xen vào quyết định của Huy mà để Huy tư lựa chọn con đường của mình . Chỉ cần nó chấp nhận và gánh vác hậu quả do nó chọn lựa là được .

Tôi thấy sốc trước suy nghĩ của bác gái . Không nhẽ sau việc bác của bác trai , suy nghĩ của một con người cũng thay đổI theo ư ? Nhưng đó chỉ là một phần trong suy nghĩ của bác ….

- Đó là nói về Huy . Còn Hưng không thể để nó tự do lựa chọn được . Mấy cô bồ của nó đều không chấp nhận nổi , ăn mặc hở hang , trang điểm quá đậm , ngay đến cách cư xử cũng không được nốt .

- Bác đừng nói là bắt ảnh đi coi mắt nhé – Tôi cười khúc khích với ý tưởng vừa xuất hiện trong đầu .

- Hai , ba năm nữa mà nó chưa dẫn người yêu là con nhà lành về thì phải dùng hạ sách đó chứ sao - Tiếng thở dài của bác làm tôi tự nhiên liên tưởng đến bác Nga – Căn nhà ảm đạm này cần có tiếng trẻ con thì mới có sức sống .

Giọng nghiêm túc của bác cho tôi biết không phải chuyện đùa . Tôi thực sự lo lắng cho mối tình đơn phương của lão Hưng . Đã yêu đơn phương nay lại bị hậu phương phản đối , thật đáng lo ngại .
Lần này không phải dò hỏi mà tôi hỏi thật luôn :

- Nhưng nếu người yêu anh Hưng là con trai thì sao ? Bác đã đồng ý cho Huy tự quyết định thì cũng nên …

- Thằng Hưng già đầu nhưng hcưa chắc suy nghĩ chín chắn bằng nhóc Huy đâu – Bác gái cắt ngang lời tôi – Cách đây hai năm bác biết Huy gặp phải chuyện gì đó thật khủng khiếp nên tính tình mới thay đổi . Nhưng bác hoàn toàn yên tâm về Huy vì nó không kiêu ngạo và háo thắng như Hưng .

- Nhưng anh Hưng tìm thấy tình yêu của mình mà lại bị ngăn cản thì…

- Bác sẽ ngăn cản đến cùng - Đặt bát cơm xuống , bác gái nói dứt khoát – Hưng luôn thích con gái đẹp , chỉ có con gái mới kiềm được cương con ngựa này .

- Sự ngăn cản sẽ dẫn đến một bi kịch gia đình . Bác đã từng làm người thứ ba , không nhẽ lại muốn anh Hưng tổn thương một người nào nữa sao ?

Nói xong tôi mới nhận ra mình đã và đang làm tổn thương người phụ nữ trước mặt . Đôi mắt tràn ngập tia buồn nhìn tôi :

- Bây giờ bác không đủ bình tĩnh để nói chuyện tiếp – Bác gái xô ghế đứng lên làm tôi lo lắng .

- Con…

- Bác sẽ suy nghĩ kỹ những gì con nói - Giọng nói của bác nhẹ nhàng hơn – Dù sao Hưng và Huy cũng là đứa con bác mang nặng đẻ đau . Không ai nỡ tước đoạt hạnh phúc của con mình .

Dáng buồn buồn của bác bước lên gác làm tôi thấy hối hận . Chỉ tại cái miệng nói không suy nghĩ này thôi . Tự trừng phạt bằng hai cái tát , tôi đứng dậy chào dì An . Lúc này chỉ muốn ở bên cạnh Lâm , nụ cười nhếch môi và giọng nói tưng tửng của nó sẽ làm tôi bình tâm hơn .
Những cơn gió nhẹ buổi tối làm mái tóc cụt ngủn của tôi bay bay đùa nghịch trên má , trên trán . Nhưng những cơn gió không ngăn cản nổi sự ngạc nhiên trong tôi khi thấy dáng cao to của một người đàn ông trước cổng :

- Mày tìm tao ? - Hỏi rất khó ưa , tôi nhìn Thái không cảm xúc – Có gì không ?

- Như đã nói : tao mang tài liệu ôn thi cho mày - Đặt vào tay tôi xấp giấy chi chít chữ , Thái buông gọn – Mày nghỉ khá nhiều nên đừng từ chối .

Giọng tôi nhẹ hơn khi nhận ra ý tốt của nó :

- Mày cứ đưa cho bạn tao , cần gì phải chờ .

Hơi nhún vai , Thái nổ máy nhưng tôi vội nói :

- Cảm ơn !

Trước khi xe phóng đi , tôi vẫn kịp nhìn thấy nụ cười trên khoé miệng nó . Đó không phải nụ cười coi thường mà có gì đó như bất cần . Tên này lạ , người ta cảm ơn rất thật lòng vậy mà không thèm đáp lại một câu . Xì !!! Vẫn không thể ưa được nó .
Không hiểu Dung thích Thái ở điểm gì nhỉ ? Tôi càng thắc mắc hơn vì ngay hôm sau Dung rủ tôi ra căn tin uống cafe . Mặc kệ những đôi mắt mở to của tụi con gái trong góc lớp , tôi bước theo Dung với khuôn mặt tỉnh bơ .

Vẫn điếu thuốc trên tay , Dung cười cười mở đầu cuộc nói chuyện :

- Mày làm tao cụt hứng đấy . Tính xem phản ứng khi rủ mày cafe ,nhưng ….tỉnh bơ là vẻ mặt bẩm sinh của mày hả ?

Uống một ngụm nâu , tôi từ từ thưởng thức vị đắng của cafe hoà quyện vào chất béo ngậy của sữa , rồi trả lời Dung :

- Mời nhau bữa cafe là chuyện thường tình .

- Sẽ không thường tình nếu xảy ra giữa hai người chưa bao giờ nói chuyện với nhau , đặc biệt còn là tình địch .

- Chỉ có mày mới nghĩ là tình địch - Cười rất thản nhiên , tôi từ tốn cứa vào tim Dung – Tao không hứng thú với tên Thái .

Gật gù thật tâm đắc , Dung cười tươi làm lộ chiếc răng khểnh duyên dáng :

-Kiêu và tự tin cũng là một trong những điểm hấp dẫn của mày – Nó chạm nhẹ vào cốc cafe của tôi – Chúc mừng sinh nhật ! Mày nhận lời chúc mừng này chứ ?

Tôi hơi ngỡ ngàng với lời chúc của Dung . Sao sinh nhật mà cũng quên nhỉ ? Thật là hết nói nổi….
Cười toe , tôi đáp lại bằng cách đưa cốc cafe lên uống :

- Nhận chứ ! Lời chúc đầu tiên trong sinh nhật 20 . Cảm ơn mày nhiều !

-Vậy là xong – Nó đứng lên vì tiếng chuông vào tiết đang reo inh ỏi - Biết mà làm lơ cũng không hay . Tao vào trước !

Hôm nay không cần chiếc juýp đỏ , Dung cũng làm mọi người dõi mắt theo khi nó bước ra ngoài . Dáng nó đẹp thật đấy , chắc cao trên mét bẩy . Chẳng bù cho tôi , đứng bên cạnh Lâm chỉ tới vai nó . Nghĩ mà thấy buồn .
Tí tởn dắt xe ra cổng , tôi tính đạp nhanh về nhà để đòi quà Lâm thì nụ cười răng khểnh đã chắn trước mặt :

- Thư nhận lời đi ăn cơm với Duy nhé !

- Xin lỗi Duy , Thư có hẹn rồi – Nhìn bông hồng và gói quà trên tay Duy , tôi đã đoán ra phần nào cuộc nói chuyện nên tự tạo đường rút – Lúc khác được không ?

Nụ cười vui vẻ mất đi , thay vào đó là khuôn mặt thất vọng :

- Vậy đi uống nước nhé . Duy chỉ xin Thư ít phút thôi – Đôi mắt chờ đợi làm tôi gật nhẹ đầu .

Vừa ngồi xuống Duy đã đặt bông hồng và gói quà vào tay tôi :

- Chúc mừng sinh nhật ! Chúc tất cả may mắn hạnh phúc luôn mỉm cười với Thư .

Tôi không muốn làm buồn lòng nụ cười chân thành trước mặt nhưng nếu không nói rõ sẽ rất khó xử về sau :

- Quà Thư xin nhận nhưng hoa thì Thư không thể .

Bàng hoàng , đau dớn , thất vọng , đó là tất cả những gì đang hiện lên trong mắt Duy . Vẫn đôi mắt đó , Duy nhìn tôi im lặng làm không khí trở nên gượng gạo . Vài phút trôi qua , Duy cũng sắp xếp xong cảm xúc trong long mình :

- Duy hiểu ý Thư nhưng Duy vẫn còn cơ hội phải không – Duy hơi cười vì tôi đang ngơ ngác – Duy biết Thư chưa có bạn trai và cơ hội vẫn mở ra cho Duy .

Cười nhẹ , tôi nói nghiêm túc :

- Đã 5 năm nhưng tình cảm Thư vẫn giữ nguyên . Duy đừng đặt quá nhiều hy vọng .

- 5 năm trước Duy chỉ là đứa trẻ nhưng bây giờ Duy sẽ không buông xuôi , không chán nản - Một nụ cười tự tin xuất hiện – Dù 1% cơ hội , Duy vẫn hy vọng . Tình yêu phải đấu tranh mới có được hạnh phúc như mong muốn !

Lời tỏ tình đầy ẩn ý của Duy làm tôi mỉm cười . Duy có quá tự tin không ? Sau 5 năm , tôi vẫn không thể thích Duy thì 10 năm nữa cũng vậy thôi .


~~~~~~~~~

- Bác cảm ơn con nhiều lắm – Lần thứ ba trong một buổi chiều bác Nga nói với tôi câu này .

Xụ mặt , tôi phụng phịu :

- Bác hay mắng con khách sáo , vậy mà bây giờ …..

- Ừ , được rồi . Bác không nói nữa – Nhìn tôi dắt xe ra , bác hỏi lại lần nữa – Con không ở lại ăn cơm sao Thư .

- Lâm bắt con phải về nhà tối nay rồi ạ - Cười toe toét , tôi nhớ lại lời đe doạ của Lâm “ Tối nay mày không về ăn cơm thì khỏi về nhà luôn” – Không nghe , nó giận con chết .

- Dù buồn nhưng cũng chịu thôi . Bạn bè bao giờ chẳng hơn mấy người già cả như chúng tôi - Lườm yêu tôi , bác vỗ nhè nhẹ lên lưng – Con về đi ,cũng khá muộn rồi .

- Dạ . Con chào bác – Như đựoc tha bổng , tôi phóc lên xe và phóng nhanh về .

Chiều nay bác Nga cho mọi người nghỉ và bảo tôi đưa đến công ty Thanh Hải . Bác muốn xem môi trường làm việc của lão Tùng và muốn thông qua mọi người xem anh Lân là người thế nào . Sau khi dùng cơm với bác Nga , lão Tùng và anh Lân đi ký hợp đồng với công ty nào đó . Đột nhiên bác Nga nảy sinh ra ý tưởng “ khảo sát thực tế” và rủ tôi tham gia . Từ khi đặt chân vào cổng đến khi dắt xe ra về , nụ cười hài lòng luôn ngự trị trên môi bác . Đi đâu cũng thấy nhân viên nhận xét tốt về giám đốc , ai cũng ca ngợi tính nghiêm túc trong công việc , công bằng trong khen thưởng ….nói chung , anh Lân đạt điểm mười cho chất lượng . Nụ cười của bác Nga còn chuyển thành khoái chí khi mấy cô nhân viện than về lão Tùng “ giỏi nhưng hách xì xằng” . Lão bị gán cho tội kiêu vì có thái độ không ưa con gái ra mặt . Không hiểu sao khi nghe người khác nói xấu con mình mà bác Nga lại vui vẻ . Lúc đó tôi thấy mắt bác ánh lên những tia tinh quái . Lão Tùng chắc tu dữ lắm mới có người mẹ tuyệt vời như bác Nga .
Đặt chuyện gia đình lão Tùng sang một bên , tôi lao thẳng vào cánh cổng đang mở ngỏ . Mùi thức ăn thơm nồng làm tôi bước nhanh hơn :

-Oa ! Nhiều đồ ăn quá – Những món ăn trên bàn làm mắt tôi sáng rực lên - Tất cả là tác phẩm của mày hả Lâm ?

- Chúc mừng sinh nhật !

- Sinh nhật vui vẻ !

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World