- Thật lòng của anh ban phát rộng rãi ghê . Nhiều quá làm nó mất đi ý nghĩa của hai tiếng “ thật lòng” .
- “Thật lòng” là nói về sự chân thành trong tình cảm , nếu không mở lòng , em sao có thể cảm nhận nó – Lão nhìn Lâm trìu mến nhưng giọng nói đầy hàm ý trách móc – Anh biết “Thời gian câu trả lời tốt nhất” nhưng thời gian cũng làm người ta chán nản và buông xuôi .
- Buông xuôi chứng tỏ tình cảm chưa sâu đậm – Lâm lạnh lùng đứng lên như tất cả những gì nãy giờ xảy ra không hề làm cánh cửa trái tim nó xê dịch –Tôi thấy nên buông xuôi trước khi nhận sự thật bẽ bàng .
Nhìn Lâm bước về phía cầu thang , lão Hưng vẫn bình thản nhận xét :
- Ác và nhẫn tâm nhưng đầy quyến rũ !
- Tuỳ người cái ác và nhẫn tâm mới trỗi dậy – Lâm quay lại cười khẩy - Để thay đổi ấn tượng ban đầu trong tôi thì kiếp sau hãy làm .
Lão không kịp phản ứng vì mải ngắm nụ cười của Lâm . Đến khi tiếng bước chân dứt khoát của nó trên cầu thang , lão vội nói với theo :
- Em không nghĩ những con thiêu thân đều lao đầu vào lửa vì sự lạnh lùng của em sao ? – Không có câu trả lời làm lão quay sang than thở - Hình như càng ngày nó càng cay cú tao hơn .
Sắp xếp những chiếc ly trên bàn thật gọn , tôi chép chép miệng :
- Tại nó đang điên vì làm bài thi đấy . Mấy lần em thấy nó xé bài rồi làm lại….
Nhìn những khung vẽ với mấy cái balet màu trong góc , tôi nhớ lại lúc chiều Lâm đã xé bức tranh vừa hoàn thành . tôi thấy nó khá đẹp vậy mà Lâm còn chê . Vì là dân năng khiếu nên thi cử của Lâm rất khác tôi , nó được mang bài về làm , đến hạn thì mang đi chấm .
Cũng nhìn vào góc phòng , lão Hưng so bì :
- Huy cũng đang ôn thi mà có điên như Lâm đâu . Sau khi thi tốt nghiệp thằng nhỏ lao vào học nhiều hơn nhưng vẫn đều đều đưa đón Mạnh đi làm còn gì .
- Thì tại Huy không yên tâm với cái chân khập khiễng mà – Tôi lên tiếng bênh Lâm - Với lại nơi Mạnh làm việc khá xô bồ . Lại còn toàn tan ca vào 12 giờ đêm nữa .
- Ừ , tao cũng không ngờ tên béo biết pha chế rượu – Lão nó làm tôi nhớ lại động tác lắc rượu của Mạnh hôm trước đã biểu diễn cho xem – Cách pha chế rượu khá chuyên nghiêp và có kinh nghiệm nên người ta mới nhận người béo đứng quầy . Vũ trường là nơi tuyển người dựa vào bề ngoài mà .
Gật gù , tôi đồng ý với lão . Sau một thời gian tìm kiếm , cuối cùng Mạnh cũng có việc làm . Ban ngày nó làm ở cửa hàng bán dụng cụ y tế trước bệnh viện Bạch Mai , tối làm tay pha chế rượu ở vũ trường . Và người đưa đón nó đi làm là Huy , dù tên béo không đồng ý nhưng nhóc Huy đã quyết thì sao thay đổi được chứ . Mặc cảm tội lỗi vẫn đeo đẳng Huy không dời , làm Mạnh cũng thấy buồn .
Khều khều tôi , lão Hưng quan tâm :
- Nhỏ cũng sắp thi rồi còn gì . Nhớ ăn uống điều độ không lại điên như tảng băng đó đấy .
Giọng ấm ức của lão làm tôi phì cười . Nhắc tới mới nhớ , mai phải xem lịch thi mới được .
Đang cắm cúi chép lịch thi thì giọng nói ấm áp vang lên bên tai tôi :
- Mày có tài liệu chưa ? – Quay sang , tôi thấy Thái đang thảy thảy chìa khoá trên tay - Tối tao mang qua !
Mấy hôm nó nghỉ học làm tôi quên luôn cuộc nói chuyện hôm nào với Dung . Bây giờ sự tức giận cũng xẹp xuống như quả bóng xì hơi . Tôi nhún vai trả lời :
- Khỏi ! Tao có !
Nó cười cười như biết tỏng tôi nghĩ gì , nhưng không hề mở miệng . Tôi hơi gắt khi Thái ngồi xuống cạnh :
- Còn chuyện gì nữa ? Mày phiền quá .
- Giữ lấy - Đẩy một vật nhọn về phía tôi , nụ cười vẫn nguyện vẹn trên môi – Răng heo rừng đấy .
Cái vật nhỏ bằng ngón tay cái màu trắng ngà làm tôi tò mò cầm lên . Cảm giác mát lạnh khi chạm vào nó . Hơi nhướng mắt tôi quay sang hỏi :
- Mấy ngày nghỉ học , mày lên rừng chơi hả ?
- Gần như thế - Nó dựa vào ghế , hai tay đặt sau gáy – Không thích có thể vứt đi .
- Đẹp vậy ai vứt – Săm soi một hồi , tôi…nhét tọt vào túi - Cất đi không chút mày đổi ý thì rắc rối .
Thái mở to mắt nhìn tôi rồi lắc đầu phì cười . Thái độ của nó làm tôi thấy mình thật trẻ con . Quay sang tính lườm nhưng lại bắt gặp tia sáng kỳ lạ trong mắt nó . Hơi nhướng mày , tôi nói không suy nghĩ :
- Tao không thích đôi mắt mày . Những tia sáng luôn bị che đậy bởi lớp sương màu đen ….
Nó dùng hai ngón tay nâng cằm tôi lên và cười đe doạ :
- Tốt nhất mày nên dừng lại !
- Và tốt nhất mày nên bỏ tay ra !
Như có sự thoả thuận ngầm , cả tôi và Thái đều nhìn lên bảng thật chăm chú . Lời giảng của thầy cũng không xua được ánh mắt khó hiểu ra khỏi đầu tôi . Bây giờ tôi mới để ý , mắt Thái rất đặc biệt_rất nhiều tia sáng lấp lánh nhưng luôn bị thứ gì đó phủ lên thật khéo léo . “Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn” , nhưng muốn hiểu Thái nghĩ gì thì phải bước qua hai lớp cửa sổ trong suốt nơi tròng mắt nó .
Đôi mắt nó ám ảnh cả khi tôi đi trên đường . Trong một lần vô tình nhìn vào kính chiếu hậu , tôi nhận ra mình có đuôi . Vẫn là Thái , nó đang chạy xe cách tôi một đoạn , mắt không ngừng dõi theo . Nếu hôm nay Lâm không ngủ dậy muộn , tôi đâu có phát hiện ra sự kiện này . Hoá ra những ẩn ý trong lời Hiển là đây . Không nhẽ ngày nào nó cũng đi theo , sao tôi không nhận ra nhỉ ?
Vẫn đang cố tìm hiểu nguyên nhân thì giọng trầm trầm của Huy vang lên ngay bên cạnh :
- Thư hôm nay được về sớm hả - Đôi mắt yêu thương của Huy làm tôi thấy yên tâm lạ – Sao lại đi xe anh Lâm ?
- Nó không có buổi học sáng nay - Mắt tôi vẫn quan sát Thái qua kính chiếu hậu .
Thấy thái độ khác lạ , Huy hơi nghiêng đầu nhìn vào kính xe tôi :
- Đừng nói bây giờ Thư mới biết nhé – Tôi nhìn Huy không chớp mắt làm nó nhíu mày – Thư thực sự không nhận ra ?
Dừng lại trước cổng , tôi gật đầu thành thật :
- Thư không hề biết . Không nhẽ việc này xảy ra lâu rồi ?
Cũng khá lâu - Dựng xe xong , Huy nhìn tôi cười nhẹ - Tôi đã gặp thẳng và biết anh ta không có ý xấu . Thư tính hay lo chuyện bao đồng nên cần có vệ sĩ đi theo .
- Vớ vẩn ! Thư không phải trẻ con – Tôi bước vào nhà với khuôn mặt nhăn nhó .
- Tôi đoán không lầm thì anh Lâm cũng có cuộc nói chuyện tay đôi với anh ta - Vẫn giọng thản nhiên , Huy bước theo tôi .
Không tin những gì Huy nói , tôi hỏi lại Lâm và được nó tuyên bố tỉnh bơ :
- Có hắn theo mày mỗi lần tan trường là tao yên tâm . Cái tính thích lo chuyện thiên hạ làm tao lo lắng – Lâm hơi cười – Hình như hắn hơn tuổi bọn mình phải không ?
- Ừ , hơn ba tuổi – Tôi trả lời trong cái gật đầu , học tại chức thì sự chênh lệch tuổi tác là chuyện bình thường .
Xụ mặt xuống , tôi chống cằm buồn thiu . Tôi luôn làm người khác lo lắng thế sao ? Tuy lóc chóc nhưng tôi cẩn thận khi ra đường mà…
Lâm véo nhẹ vào má tôi :
- Biết mày không thích người khác quan tâm thái quá , nhưng – Nó cười buồn nhìn tôi – Tao không muốn chuyện tương tự sẽ xảy ra một lần nữa ….
Đôi mắt Lâm cho biết nó vẫn còn ân hận . Sự ân hận đã đeo đẳngứồ mấy năm , đến bao giờ mới dời đi đây ?
Bữa ăn như chùng xuống sau câu nói của Lâm , ngay đến tên béo đang vui vì được ăn cơm cùng Huy cũng cảm nhận thấy . Đã nhiều lần tôi bắt Lâm quên đi nhưng nó vẫn cố ôm sự hối hận vào lòng . Cũng như Huy , đã tha thứ và bây giờ thêm hối hận về cái chân khập khiễng nhưng tình cảm dành cho Mạnh chỉ nhích lên một chút . Bớt gay gắt sau lần Mạnh hát nhưng vẫn còn lạnh lùng . Cái cảm giác Mạnh mang đến cho Huy đêm đó quá sâu đậm , không phải muốn mà quên ngay được …
Mang theo tâm trạng bứt rứt , tôi bước vào cửa hàng và ngạc nhiên khi Duy và Liên đang bàn tán rôm rả . Vừa thấy tôi , nụ cười của Duy không được tự nhiên :
- Hôm nay Thư đi làm muộn hai phút nhé .
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét