CẦU VỒNG (Chap 50)

Tan giờ tôi nhanh chóng về nhà , không biết có kết quả xét nghiệm chưa ? Nụ cười toe toét của Mạnh , đôi mắt dịu dàng của Huy đã nói lên tất cả . Huy kéo tôi ngồi cạnh và kể :

- Chiều mẹ ra viện rồi . Đã dặn dì An không được nói lại việc này , dù sao cũng không có gì , tốt nhất để mẹ tĩnh dưỡng .

Tôi nói mà giọng đầy bức xúc :

- Không thể chấp nhận được . Sinh mạng một con người mà có thể nhầm lẫn – Huy hơi cười vì cái mím môi của tôi – Xin lỗi là xong hết sao ?

- Mày có thể hết tức được rồi - Gắp thức ăn vào bát tôi , Lâm nhếch môi nói - Hồi chiều tao và Huy đi làm thủ tục xuất viện mới biết ông anh mày vừa làm loạn bệnh viện .

- Hả ?

- Lão đánh mấy tay trong phòng xét nghiệm máu - Vẫn cười nhếch môi , Lâm không cho tôi xen vào - Tại người sai là phía họ nên không báo cảnh sát , chứ không thì…

Lão Hưng đánh bác sĩ ? Chuyện lạ , có bao giờ tôi thấy lão dùng đến nắm đấm đâu . Lão cũng giống Lâm_luôn bình tĩnh suy nghĩ trước khi hành động ….

- Có chuyện mới biết được lòng người - Giọng khàn khàn của Huy cắt ngang suy nghĩ – Tôi thật ngốc khi chưa có kết quả rõ ràng đã buông xuôi .

- Còn anh ? Em biết được lòng anh chưa ? - Giọng hồi họp của Mạnh làm Lâm cười chọc quê .

Tôi nhìn vẻ hý hửng của Mạnh không chớp mắt nhưng nó vẫn thản nhiên nhìn Huy chờ đợi . Nhận thấy im lặng không phải là cách hay , Huy gắp thức ăn cho tên béo mà giọng nói hơi gắt :

- Anh nói nhiều thế chắc tại đói . Đây , ăn đi !

Tên Lâm đánh rơi đũa và nhìn Huy sửng sốt :

- Huy ! sao nhanh thế ? Hành hạ thêm chút cho vui cửa vui nhà .

- Phải biết trân trọng những gì trước mắt , không đến lúc mất có hối cũng không kịp - Nụ cười của Mạnh ngày càng rộng theo từng lời nói - Điều này dành cho CẢ ANH ĐẤY .

- Cảm ơn chú mày . Tao tự biết đang làm gì – Lâm quay sang gắt với tôi – Mày ăn ít thế hả ? Đưa bát đây .

Tiếng chuông điện thoại ngăn không cho tôi xử Lâm . Chạy ra sân và nghe thấy giọng Hiển vang lên vui vẻ :

- Khoẻ không mày ? Dạo này học hành thế nào ? Còn bùng học không ? Có người yêu chưa ? Lúc đó nhớ mời tao .

- Khoẻ ! Tốt ! Còn ! Chưa ! OK – Tôi thản nhiên đáp lại những câu hỏi của nó thật ngắn gọn rồi cười toe toét – Còn mày ? Nhỏ hương sao rồi ?

- Nó yếu nên bác sĩ chuẩn đoán sinh non - Giọng Hiển chùng xuống – Hơi vất vả một chút nhưng vẫn ổn .

- Mày chăm sóc nó thế nào mà yếu ?

Tôi đoán Hiển đang trả lời với cái nhún vai :

- Ăn ngon , mặc đẹp , ngủ đủ giấc . Có gì mà chê trách – Tôi nghe thấy giọng cười mũi của nó – Lo cho mày đi . Mày sắp thi chưa ?

- Sắp ! Sao lại hỏi việc thi cử của tao – Tôi thấy lạ vì nó chuyển đề tài .

- Mày không thấy lạ vì không bị phạt thi hả ? - Vẫn giọng cười cười của nó , nghe rất gian - Nghỉ nhiều mà vẫn được thi .

- Tao đoán những hôm nghỉ thì mày điểm danh hộ .

- Vậy tao vào Nha Trang rồi thì ai điểm danh hộ mày – Nó chép chép miệng và nói bóng gió – Khi đi đường cũng đừng chỉ nhìn thẳng . Thỉnh thoảng thử quay đầu lại , sẽ có nhiều việc thú vị lắm đấy .

- Mày nói vậy là sao ?

- Tự túc là hạnh phúc - Nó vội vã né tránh câu trả lời – Hương về rồi . Tao cúp máy đây . Bye mày nhé . Crụp . tít. Tít.

Nó cúp máy luôn làm tôi liên tưởng những ông chồng sợ vợ . Tôi vẫn chưa hiểu những gì nó ám chỉ qua cuộc đối thoại vừa rồi . Không nhẽ còn có người khác điểm danh hộ tôi sao ? Không thể nào ….

- Anh phiền quá . Đã nói không liên quan anh mà – Huy đang lớn tiếng với Mạnh .

- Sao lại không – Tôi chạy vào và thấy Mạnh cũng đang nói to không kém - Nếu em thi đỗ Kiến Trúc thì anh chỉ hơn em một năm . Vậy không tốt sao ?

- Anh trên tôi một khoá thì có gì mà tốt ? Tôi nhắc lại : Tôi thi An ninh hay Kiến trúc đều không liên quan anh .

Rầm !!!
Mạnh đập tay xuống bàn làm những chiếc ly nảy lên :

- Đúng là em chọn trường nào cũng không liên quan anh – Tên béo nói trong tâm trạng cực kỳ bức xúc - Nếu em đỗ An ninh thì tháng mới về nhà một lần. Anh chịu sao nổi !

Môi Huy mím lại giận dữ , tròng mắt xuất hiện những tia đỏ ngầu nhưng Mạnh vẫn tiếp tục :

- Nếu em học Kiến trúc thì ngày nào anh cũng được gặp em . Không được chạm cũng phải cho người ta ngắm chứ .

Chữ “ người ta” được Mạnh kéo dài ra làm tôi phì cười . Huy “ giận cá chém thớt” , quay sang gắt tôi :

- Việc tôi bỏ thi Kiến trúc để vào An ninh buồn cười lắm hả ? Có gì hay mà cười – Huy vẫn tiếp tục lừ mắt với tôi – Thư có thôi cười không ?

Tôi lắc đầu ngây thơ làm Huy méo mặt chịu thua . Nó chép miệng giải thích :

- Trước đây mẹ có đăng ký nguyện vọng thi An ninh dù tôi không đồng ý . Nhưng sau chuyện vừa rồi , tôi đã thay đổi quyết định – Huy nhìn tôi đắn đo – Thư không thích tôi theo nghành cha hả ?

- Không phải ! Thư cười vì cách tỏ tình của Mạnh mà – Tôi vội che miệng vì biết lỡ lời , Huy quay phắt sang Mạnh và trừng mắt lên .

- Báo anh tin vui : tôi sẽ không sang đây gặp Thư nữa , tôi cần tập trung ôn thi .

- Không !!!

- Thư ơi - Tiếng gọi của Lâm cùng lúc với giọng ai oán của Mạnh – Mày có email này . Lên đây !

- Chút nữa !

- Thư ! Lên đây ngay - Giọng ra lệnh của Lâm làm tôi xụ mặt .

Sao hôm nay ai cũng gắt gỏng với tôi thế . Vác khuôn mặt phụng phịu lên tầng , tôi vẫn nghe rõ tiếng năn nỉ của Mạnh :

- Anh không phản đối em thi An ninh nữa . Rút lại lời vừa rồi đi Huy !!!

- Quyết định thi An ninh không phụ thuộc vào sự đồng ý hay phản đối của anh …..

Đặt chân vào phòng , tôi hoàn toàn không nghe thấy Huy nói gì nữa . Tính làm nư thì Lâm đã lại mắng :

- Mày ngốc đến lúc nào hả Thư ? Để hai đứa nó có không gian riêng tư – Nó nhìn tôi với đôi mắt phật ý – Tao đã lên gác , vậy mà mày…

- Thì tao đâu nghĩ gì …- Chun mũi làm mặt xấu , tôi lảng chuyện – Ai gửi email cho tao ?

Nick Quân đã trả lời thay Lâm . Một đoạn tin nhắn ngắn ngủi hiện lên màn hình :

“ Thư thân !
Dạo này không thấy Thư online . Thư vẫn khoẻ chứ ? Hè này Quân và Jon sẽ về chơi . Hy vọng Thư cho phép đến nhà chơi và tạ lỗi với Thư . Lúc đó Thư muốn mắng muốn chửi Quân chấp nhận hết . Jon cũng bảo muốn gặp Thư . Thư có đồng ý không ? Hồi âm cho Quân nhé”

~~~~~~~~~~

- Có người điểm danh hộ tao phải không – Câu hỏi của tôi làm mấy tên con trai ngó lơ chỗ khác . Thấy cương không được , tôi dùng chiêu “ lấy nhu chế cương” – Coi như tao năn nỉ . Nói đi mà , chứ mắc nợ mà không biết trả ai thì khó chịu lắm .

- Tao có việc , lúc khác nói tiếp .

- Tao cũng chợt nhớ cái hẹn tụi K22 .

- Mày nói tao mới nhớ .

Bọn nó lần lượt đứng lên với vẻ bối rối , chỉ còn mỗi tên Trình đang nhìn tôi cười hiền :

-Xin lỗi Thư ! Có những chuyện không phải muốn là nói được đâu – Nó đứng lên và nhìn thẳng vào mắt tôi buông gọn – Khi sự thật ra ánh sáng thì hãy nhìn vào mặt tốt của nó nhé Thư .

Những lời úp úp mở mở của Trình càng làm tôi rối hơn . Cuối cùng bọn ưos sợ điều gì chứ ? Người điểm danh hộ tôi đáng sợ lắm ư ?
Bao vina đặt trên bàn và một giọng nói ở âm nữ cao vang lên :

- Bây giờ mới hỏi có muộn không – Khuôn mặt trang điểm khá kỹ của Dung ngồi đối diện tôi – Mày sống vô tư thật đó Thư .

Giọng nói rất xỏ xiên nhưng không làm tôi khó chịu . Dung là cô gái tôi không thích nói chuyện nhưng cũng không ghét . Chỉ đơn giản là không thích tiếp xúc với người có cách sống và cách nghĩ khác mình thôi . Hơi nhướng mắt , tôi vào thẳng vấn đề :

- Mày nói rõ hơn đi . Tao thích rõ ràng minh bạch .

Một làn khói trắng với mùi thuốc thuốc thoảng thoảng phả vào mặt làm tôi khó chịu . Cất giọng cười lanh lảnh , Dung nói :

- Người điểm danh hộ mày là tao . Nói vậy rõ ràng chưa ?

- Lý do ?

- Vì Thái – Đôi mắt Dung nheo lại – Vì anh ta , tao sẵn sàng làm mọi thứ . Kể cả giúp tình địch của mình .

Dung búng điếu thuốc ra xa rồi lại châm điếu mới . Hít một hơi , nó hơi chu miệng phả khói vào mặt tôi . Không giận dữ , không phản ứng , tôi thản nhiên chống cằm nhìn Dung cười . Thời gian vẫn tiếp tục trôi qua , không khí trong căn tin vẫn ồn ào và xô bồ , không ai để ý chiếc bàn sau cây chanh cảnh , một cô gái chống cằm cười thật bình tĩnh , đối diện là cô gái trong bộ juýp màu đỏ bó sát người đang phì phèo điếu thuốc trên môi . Cảnh tượng đó sẽ không chấm dứt nếu chuông vào tiết không vang lên . Dụi thuốc vào mặt bàn , Dung đứng dậy :

- Tao biết không thua mày ở bất cứ điểm nào_sắc đẹp, tài năng hay cá tính nhưng lại thua mày ở trái tim Thái . Con tim có lý lẽ riêng của nó .

Tôi vội nói nhanh khi Dung bước đi :

- Dung này ! Mày đừng điểm danh hộ tao nữa – Khoé miệng nhếch lên , Dung bước đi không trả lời - Cảm ơn và xin lỗi mày !

Một vài tiếng huýt sáo đuổi theo khi Dung bước ra khỏi căn tin . Trong bộ juýp ngắn màu đỏ , Dung thật nổi bật . Ở trường Dung khá nổi tiếng với những bước nhẩy điệu nghệ , cũng như tai tiếng trong tình yêu của nó . Không có gì lạ khi Dung là vũ nữ loại cao cấp . Tôi không nhận xét gì với cách sống của người khác vì “ mỗi cây mỗi hoa , mỗi nhà mỗi cảnh” , chỉ là tôi không thích tiếp xúc với Dung . Tuy kém tôi một tuổi nhưng cách nghĩ cách cư xử khá già dặn . Ngay đến việc giúp tình địch cũng đủ hiểu cô nàng cá tính đến mức nào . Thái có gì hay mà người đẹp như Dung thích nhỉ ? Nghĩ đến đây tôi có thể khẳng định chắc chắn tình cảm của Thái là có thật . Vậy ra những gì tôi cảm nhận trước đây là đúng . Mai phải hỏi rõ lý do vì sao lại nhờ Dung điểm danh hộ . Nó không nghĩ như vậy là ác hả ? Nó không quan tâm suy nghĩ cảm nhận của Dung sao ?
Được ! Đã biết Thái thích tôi thì càng dễ ra tay hành hạ . May hôm nay nó nghỉ học , chứ không thì….
Sau hôm Huy tuyên bố thi An ninh , Mạnh cũng ít ở nhà hơn . Lâm bảo nó đang đi tìm việc vì đã đi lại bình thường , chỉ hơi chấm phẩy một chút thôi . Căn nhà tự nhiên trở nên lặng lẽ , tôi ngày ngày vẫn đến cửa hàng làm việc . . Huy thì lao vào ôn thi nên không còn những cuộc đấu khẩu giữa nó và tên béo nữa . Chuyện của Lâm lại càng “ im hơi lặng tiếng” . Lão Hưng vào Nha Trang công tác , thời gian Lâm ôm máy tính chơi game nhiều hơn . Chỉ những buổi có giờ lên lớp , còn lại hầu như nó toàn ở trong phòng tôi .
Trong thời gian này , Hằng lại bắt đầu bước theo những dấu chân của lão Hưng , nó lao vào những cuộc vui thâu đếm suốt sáng vì không bị làm phiền nữa . Sau hai ngày theo giải thích không thành công , Dũng cũng biến mất luôn . Hằng coi như không có việc gì xảy ra và lại bắt đầu bước vào cuộc tìm kiếm một trái tim chân thành dành riêng cho nó . Nhưng nó đâu có ngờ đêm nào cũng có bộ tóc mai đứng bên đường nhìn vào cửa sổ phòng nó . Bộ tóc mai chỉ dời đi khi ánh sáng trong phòng bị bao trùm bởi bóng tối . Tôi biết được điều này là do có lần tình cờ từ nhà Hằng đi ra . Cũng không để ý đâu nhưng bộ tóc mai của Dũng làm tôi quá ấn tượng nên mới chạy lại :

- Dũng làm gì ở đây ? Hơn 11 giờ rồi .

- Tôi vừa đi học thêm về - Dũng hơi cười vì biết tôi không tin – Đi học thêm là có thật , và đứng chờ cũng là thật .

- Tối nào cũng vậy ? - Cười nhẹ , Dũng nhìn về căn phòng đang sáng đèn làm tôi lắc đầu – Dũng ngốc hay Hằng cố chấp ?

Thở dài , nó lảng sang chuyện khác :

- Muộn rồi , tôi đưa chị về nhé ?

Dũng im lặng đi song song , mấy lần quay sang định nói gì đó nhưng rồi lại thôi . Tôi vẫn đạp đều đều và hơi khựng lại khi thấy anh Lân và Tùng từ APO đi ra . Lão Tùng ôm eo anh Lân cười rất tươi , một nụ hôn nhẹ phớt qua môi lão trước khi con Dylan nổ máy . Tiếng cười khúc khích khuất dần ở ngã tư , Dũng nhìn theo thở dài:

- Họ là đồng tính nhưng vẫn hạnh phúc hơn tôi .

Khuôn mặt Dũng hiện lên sự bất lực . Lúc này tôi cũng không biết nói gì , nếu có trách hãy trách bản thân trước .
Dũng không vượt qua sự cám dỗ đầy ngọt ngào nhưng chứa dựng trong đó là cay và đắng . Tự nhiên tôi thấy phục anh Lân . Rất từ tốn ,rất chân thành anh đã chinh phục được tình cảm nơi bác Nga . Bây giờ ngày nào bé Vy cũng sang chơi với bác, lão Tùng thì yêu đời hơn . Có lần tôi và nhỏ Liên nghe thấy tiếng hát sai nhịp của lão vang lên trong nhà . Đúng là tình yêu làm người ta trẻ ra .
Sau khi anh Thành nghỉ , bác nga tuyển thêm hai nhân viên nữ . Dưới sự dẫn dắt của Liên cô nương , hai nhân viên bắt đầu thành thạo công việc và lượng khách ra vào ngày càng nhiều . Khách càng nhiều tôi càng thấy mệt hơn . Như lúc này tôi chỉ muốn được ngủ ngay thôi .
Trước khi cánh cổng sắt mở ra , Dũng đặt vào tay tôi một hộp nằng nặng :

- Chị giúp tôi đưa cho Hằng - Giọng nó buồn buồn - Cứ thấy mặt tôi là Hằng bỏ đi , ngay cả cơ hội giải thích cũng không có .

- Vậy ra tối hôm đó Dũng bị oan ? –Tôi nói gọng xỏ xiên – Hay tụi tôi nhìn nhầm ?

Dũng hơi sững người nhưng nó nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh :

- Chị cứ đưa Hằng là hiểu tất cả - Chiếc xe lao vút đi trong sự ngỡ ngàng của tôi .

Không nhẽ có uẩn khúc gì ở đây ? Vòng tay ôm ngang eo cô gái , đôi mắt tình tứ mà tôi đã chứng kiến , đều là nỗi oan sao ? Ngày mai phải đưa Hằng ngay mới được .
Nhưng “ người tính không bằng trời tính” , chuyện gia đình Hiển làm tôi bỏ quên “gói đồ giải oan” ở nơi nào không nhớ . Sau chuyến công tác lão Hưng có vào Hiển chơi và biết chuyện xích mích của vợ chồng nó :

- Bây giờ hai đứa đang ly thân . Con nhỏ đòi về nhà nhưng Hiển không cho vì bụng mang dạ chửa . Vậy là cãi nhau – Lão Hưng nhìn Lâm cười – Con gái đúng là siêu rắc rối Lâm nhỉ ?

- Không phải anh đã từng cặp với 11 cái siêu rắc rối còn gì ?

Cốc nước tuột khỏi tay lão Hưng rơi cộp trên sàn nhà , lão nhìn Lâm như không tin vào tai mình :

- Em vừa nói gì ?

- Tôi nói anh là tên sở khanh – Lâm không hề biết nụ cười trên môi nó đang làm đảo điên người đối diện - Lừa cùng lúc 11 người , không sở khanh thì là gì ?

- Sở khanh là từ dùng chỉ những người chuyên lừa lọc và không thật lòng với ai cả - Cố dứt mắt khỏi nụ cười tuyệt đẹp , lão Hưng nói tỉnh bơ – Anh quan hệ nhiều nhưng ai nói anh không thật lòng ? Phải có điểm hấp dẫn , anh mới thích và nảy sinh quan hệ . Tuy không phải tình yêu nhưng nếu nói không thật lòng là không đúng .

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World