CẦU VỒNG (Chap 49)

Mỉm cười với câu trả lời cộc lốc , tôi kéo tay Huy :

- Đi thôi . Lâm và Hằng đang chờ - Thấy Huy mấp máy môi , tôi liền nói nhanh - Đừng hỏi , cứ đi thì biết .

Huy điều khiển xe theo sự hướng dẫn của tôi . Lâu không đi đường này , vẫn bụi và ồn ào như mọi khi . Chạy dọc đường Xuân Thuỷ rồi rẽ trái theo yêu cầu của tôi, Huy nhướng mắt khi dừng lại :

- Đây là nơi Thư muốn tôi đến ?

- Ừ - Nhảy phóc xuống xe , tôi chạy lại chỗ Lâm và Hằng - Tụi mày mua đủ đồ chưa ?

- Rồi - Nhỏ Hằng lanh chanh – Lâu rồi tụi mình không đến . Tao thấy nhớ bé Linh quá . À , đồ ăn thì đưa các mẹ , chứ chia thì tụi nó om sòm lắm .

Huy hơi lạ khi bước vào cổng “ Làng trẻ em hữu nghị” , nó nhìn tôi không nói gì . Khoác tay Huy , tôi dặn trước :

- Mới đầu không quen nhưng Huy sẽ thấy rất vui . Bọn trẻ rất đáng yêu , không hề có gì gọi là ích kỷ , nhỏ nhen hay những thứ xấu xa của người đời . Đây là thế giới trẻ thơ .

Tiếng hét vui mừng của một cô bé cắt ngang lời tôi :

- Chị !!! – Con bé cao chỉ đến bụng tôi chạy nhanh đến , tôi ôm nó xoay vòng - Chị!!! Chị !!!

- Lâu không gặp , Chi nhớ chị không ?

- Dạ có !

- Vậy chị tên gì ?

- Chị Thư !

- Ừ đúng rồi – Tôi lại xoay vòng làm con bé bật cười khanh khách - Các bạn đã dậy chưa Chi ?

Tiếng chân và những tiếng reo mừng rỡ trả lời câu hỏi của tôi :

- Chị !!!

- Chị !!!

Những đứa trẻ từ các nhà chạy ra vây quanh Hằng và Lâm . Nhìn những khuôn , mặt già có, trẻ có , bình thường có , biến dạng có….tôi cảm thấy bình yên lạ . Đã lâu lao vào làm việc , tôi quên đi một thế giới không tì vết , một thế giới cách xa bên ngoài . Ở đây là những đứa trẻ bị nhiễm chất độc màu da cam , bị cách ly bị gia đình bỏ lại…chỉ có số ít được đón về nhà sau khi nhận sự dạy dỗ của các mẹ . Cậu bé có bàn tay dài tới đất kéo áo tôi :

- Chị ơi ! Con …con gấu chị cho em hôm qua , em…em cất đi rồi - Cố gằng , cậu bé diễn đạt ý mình thật khó khăn như bị gì đó chặn ngang nơi cổ .

Tôi xoa đầu bé Hải mà thấy thương nó nhiều . Con gấu đó tôi đã tặng cách đây …một tháng , vậy mà cậu bé cứ ngỡ mới hôm qua . Một cậu bé leo lên lòng bắt bế, tôi lắc lư người làm nó cười toe toét . Vài đứa khác cười theo và vỗ tay .
Hằng và Lâm đang chơi đuổi bắt với bọn trẻ ngoài sân . Huy đâu ? đừng nói về rồi nhé . Tôi ngó quanh quất rồi nhận thấy Huy đang lau mặt cho bé Nga đầu to ở gần bể . Nụ cười nhẹ đầy dịu dàng xuất hiện trên môi Huy , nó nói gì đó làm con bé nhe răng ra cười . Nếu những đứa trẻ không bao giờ làm người lớn này có thể làm Huy thêm yêu đời thì thật tuyệt .

- Anh Thá ! Anh thá – Cô bé ngồi cạnh tôi chạy ra của với những bước chân khập khiễng – Anh Thá !

Nó nhảy phóc lên người con trai đang bước vào , giọng cười sảng khoái làm tôi khẳng định chắc chắn mình không mơ . Thái bước vào với một tay là con bé con , một tay là những túi lỉnh kỉnh . Hơi nhướng mắt khi thấy tôi , Thái bước thẳng vào phòng các mẹ . Cậu bé trên lòng đung đưa người và nói :

- Anh thái đến là có kẹo . Em thích anh Thái lắm !

- Vậy có thích chị thư không ?

- Dạ có – Nó nhảy xuống kéo tay tôi – Chơi đuổi bắt . Chơi !

Tôi đi theo đà kéo của cậu bé làm vài đứa trẻ lóc cóc chạy theo . Tiếng gọi ý ới làm tôi bước nhanh hơn :

- Hằng ! Nghe tôi nói ! Hằng ! Hằng !

Xe Hằng lao qua cánh cổng sắt với sự giận dữ làm bụi bay mù mịt . Người đang vội vã nổ máy đuổi theo là Dũng . Nó làm gì ở đây ? Không nhẽ nó theo dõi Hằng? Tiếng thì thầm của Lâm đã giải đáp thắc mắc trong lòng tôi :

- Con nhỏ sốc vì Dũng cũng thường xuyên đến đây . Nó đi cũng anh chàng vừa vào phòng các mẹ , chắc cùng đoàn - Đẩy tôi vào giữa bọn trẻ , Lâm cười nham hiểm - Giờ chị Thư sẽ bịt mắt , mọi người chịu không ?

Tiếng reo hò xung quanh làm tôi cười tươi để Lâm bịt mắt lại . Vậy là những tiếng cười lại rộ lên ở góc sân mỗi khi tôi bắt trượt ai đó .
Khi đã mệt lả , tôi quyết định về vì cũng trưa rồi . Tháo khăn ra tôi mới nhận thấy có hai đôi mắt đang quan sát tôi . Vẫn đôi mắt yêu thương của Huy , một là của Thái , nó đang tết tóc cho bé Chi nhưng mắt nhìn tôi chăm chú . Tôi không thích ánh mắt này , có thứ gì đó phủ lên tròng mắt đen nháy . Thực sự những tia sáng trong mắt nó làm tôi không tự nhiên .
Lâm kéo tay tôi thì thầm :

- Ở đâu cũng có thần cupid !

Dù không quay lại nhưng tôi vẫn biết có đôi mắt với những tia sáng kỳ lạ đang nhìn theo . Để giữ lòng yên ổn , tôi ôm nhẹ Huy :

- Huy đang nghĩ gì ?

- …..

Vòng tay siết chặt hơn khi không có câu trả lời . Lâm vẫn giữ nguyên bộ dạng vui vẻ và tuyên bố :

- Giờ này bệnh viện cũng không cho vào đâu . Đi ăn thôi hai đứa mày !

Huy trả lời bằng cách phóng xe theo Lâm . Tội nghiệp tên béo , sáng nay bị bỏ ở nhà vì tội dậy muộn . Mà với cái chân khập khiễng , nó có đi cũng đâu chơi với những đứa trẻ ưa chạy nhảy được .
Trước khi dừng đũa , Huy hỏi Lâm :

- Anh Lâm ! Tôi không muốn về căn nhà không bóng người . Tôi có thể đến ngủ nhà anh không ?

- Luôn hoan nghênh chú mày – Lâm hơi nhăn mặt vì tôi bỏ đũa – Mày ăn ít thế ?

Vừa thấy con Jupiter , Mạnh đã cười toe toét . Nhưng nụ cười chưa trọn vẹn đã chuyển thành méo xệch vì Huy lướt qua nó với khuôn mặt vô cảm . Mạnh hết nhìn về phía cầu thang lại quay sang nhìn tôi khó hiểu . Lâm vỗ vỗ vai Mạnh và cười gian gian :

- Kệ nó ! Mày lo thân mày trước đi .

Đặt thân hình một tạ xuống sàn , Mạnh xụ mặt :

- Tao có gì mà lo ?

- Mày làm gì thì làm nhưng đừng làm buồn lòng thằng nhỏ - Lâm hất đầu hỏi thẳng - Hỏi thật . Nếu kết quả xét nghiệm vẫn như vậy , mày tính sao ?

Hơi cười , giọng trầm trầm của Mạnh vang lên làm tôi như đắm chìm trong giai điệu mượt mà :

- If the hero never comes to you
If You need someone You''re feeling blue
If You wait for loving when You''re alone
If You call Your friends nobody''s home
You can runaway but You can''t hide
Through storm and through the lonely night
Then I show You there''s a destiny
The best thing in life
They are free
But if You wanna cry, cry on my shoulder
If You need someone who cares for You
If You''re feeling sad Your heart get''s colder
Yes I show You what will love can do

If the sky is grey. Oh! let me know
There''s a place in heaven where We''ll go
If heaven is a million years away
Oh, just call Me and I make Your day
When the nights are getting cold and blue
When the days are getting hot for you
I will always stay here by Your side
I promise You, I''ll never hide

Mạnh hơi ngượng vì tôi cứ mở to mắt ra nhìn nó ngạc nhiên . Hay thật đó , lần đầu tôi đựơc nghe Mạnh hát_một cảm giác thật lòng trong từng lời bài “Cry On My Shoulder” . Tính khen nó nhưng Lâm đã kéo tay tôi :

- Còn ngồi đó ? Mày không đi làm đi , muộn rồi – Nó lôi tôi xềnh xệch .

Cũng dắt xe ra khỏi cổng , Lâm đi bên cạnh và trách nhẹ tôi :

- Mày ngốc thật . Thằng nhóc đứng ở cầu thang đấy .

- Hả ?

- Tao nghe thấy tiếng động nên mới cố tình hỏi tên béo – Nó lao vút đi với nụ cười mím chi - Một ngày may mắn cho người có lòng .

Tôi ngỡ ngàng nhìn theo Lâm , lúc đó nó còn tâm trạng nghe ngóng sao ? Không biết lúc nào sự bình tĩnh của nó đi chơi nhỉ ?
Nhún vai , tôi phóng nhanh vào sân . Con dream của lão Tùng làm tôi nhìn Liên thắc mắc . Không chờ được hỏi , con nhỏ tuôn luôn :

- Sáng nay lão Tùng thập thò ở cổng bị bác Nga phát hiện . Bác chẳng tỏ thái độ tức giận hay lo lắng mà chỉ buông gọn : “ Còn chờ đến rước mới chịu về hả Tùng ? Trong hôm nay con chưa về thì biết tay mẹ” – Nhỏ Liên cười khúc khích như đang nhớ lại cảnh tượng lúc đó – Sau 30 phút anh chàng đẹp trai hôm trước chở lão dọn đồ về . hì hì …

- Tao không hiểu có gì hay mà cười ? - Giọng gay gắt của anh Thành làm Liên quắc mắt lên .

- Tôi không nói chuyện với anh . Tôi thấy anh nghỉ luôn đi , khỏi chờ hết giờ làm việc - Vẫn giọng ác ý , Liên chiếu tia nhìn không thiện cảm vào anh – Nhìn là thấy ngứa mắt .

Đôi môi mím lại đầy kìm nén , anh Thành bước vào trong nhà với vẻ hầm hầm . Nhỏ Liên xí dài rồi quay sang cái mặt ngơ ngác của tôi giải thích :

- Tối qua , anh ta thấy anh đẹp trai chở lão Tùng vào khách sạn , theo dò hỏi và biết hai người là tình nhân - Nụ cười coi thường xuất hiện trên môi Liên - Kỳ thị ! Phân biệt ! Đồ khó ưa !

“Đồ khó ưa” được Liên cố tình nhấn mạnh vì anh Thành bước ra . Rõ ràng anh đang nhìn Liên đầy tức tối nhưng sao có cả tia khó xử trong mắt anh ? Tiếng xe máy lao vút đi làm chị Thuý nhăn mặt :

- Nhỏ cũng quá đáng ! Mỗi người một suy nghĩ , sao lại bắt ép người khác theo mình – Chép chép miệng , chị nhìn tôi phân trần – Thành biết anh Tùng là gay nên nghỉ . Tao cũng làm nốt tháng này rồi nghỉ luôn . Bảo không kỳ thị , không phân biệt là nói dối , tốt nhất nghỉ làm cho đôi bên đỡ khó xử .

Thở dài , tôi đã hiểu thái độ nãy giờ của mọi người . Cũng không trách anh Thành được , mỗi người là cá thể riêng biệt , đâu ai giống ai . Tôi hỏi khi Liên vẫn nhìn ra cửa giận dữ :

- Còn nhỏ ? Khi nào thì nghỉ ?

- Sao tao phải nghỉ - Liên mở to mắt nhìn tôi , rồi gật gù khi hiểu hàm ý trong câu hỏi – Lão Tùng là gay thì ảnh hưởng gì đến tao ? Ai lại vứt bỏ chỗ làm ngon lành vì một người không liên quan đến mình . Lão chỉ liên quan khi cướp bồ tao thôi …..

- Còn gì mà cướp - Chị Thúy xen vào với giọng xỏ xiên – Vì không cùng chí hướng mà nhỏ tự đánh mất tình yêu rồi còn gì ? Chậc chậc , Thành bị oan mà không biết nói với ai .

- Đừng nhắc đến loại người suy nghĩ nông cạn đó nữa – Liên gắy lên và đứng vào vị trí như muốn chấm dứt câu chuyện .

Việc Liên và anh Thành thích nhau thực sự là tin mới lạ . Mọi khi toàn thấy hai người chí choé , nói chuyện thì trống không , vậy mà….Lắc đầu gạt bỏ những thứ không liên quan công việc , tôi nhìn mấy vị khách bước vào với nụ cười “ bán hàng” .
Sau sự kiện lão Tùng , tôi mới nhận ra nhỏ Liên khá hay_thẳng tính , nghĩ gì nói nấy . Vậy mà từ trước tới nay không phát hiện nhỉ , chắc tại nó nói quá nhiều nên ngại tiếp xúc .

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World