- Có chuyện gì mà mày không về ăn trưa , cũng không bắt máy hả ? - Giọng gay gắt nhưng đầy lo lắng của Lâm vang lên – Qua hàng sách cũng không thấy mày . Có việc gì hả ?
- Mày xin nghỉ dùm tao ! Bây giờ tao đang…
Rầm !!! Rầm !!!
Tôi buông rơi điện thoại và hét lên :
- Huy ! Huy ! mở cửa ra !
- Đã nói để tôi yên !
Giọng nghèn nghẹn làm tôi im bặt . Huy khóc ư ? Huy đã khóc ? Khóc ….Như không còn chút sức lực nào , tôi dựa hẳn vào cửa để khỏi ngã . Im lặng ! Đó là tất cả những gì tôi cảm nhận được lúc này . Trong phòng , ngoài hành lang …mọi thứ đều im lặng_sự im lặng làm người ta khó thở . Cầm điện thoại lên tôi mới biết nó đã hỏng , Lâm sẽ đến đây ngay bây giờ cho xem .
Tiếng xe phóng vào sân làm không gian ngột ngạt của căn nhà như bừng tỉnh . Khuôn mặt lo lắng nhưng bình tĩnh của Lâm chỉ xuất hiện sau ít phút :
- Thằng nhóc đâu ? – Nó kéo tôi vào ngực – Tao gọi điện hỏi lão Hưng . Rồi ! Bây giờ mày có thể khóc nếu muốn .
Sự quan tâm làm tôi cay cay mũi nhưng nước mắt đã cạn , không thể nào khóc theo lời Lâm được . Vòng tay ấm áp và tiếng tim đập nhè nhẹ làm tôi bình tĩnh hơn . Hít vào thật sâu , tôi đẩy nó ra trong nụ cười :
- Tao ổn rồi . Mày đừng lo .
Nó nhìn chăm chú vào đôi mắt sưng mọng và vuốt nhẹ gò má tôi :
- Lần sau trời có sập cũng không được cắt máy ngang như thế - Tôi gật đầu làm nó vừa lòng – Bây giờ cần Huy đi xét nghiệm lại . Để đối diện và chấp nhận cũng mất khá nhiều thời gian .
Lâm kéo tôi ngồi xuống trước cửa phòng Huy :
- Việc cần làm là chờ !
- Ừ - Tôi dựa vào vai Lâm và nói - Nếu là sự thật thì có thuốc chữa chưa mày ?
- Chẳng phải cô y tá nói cần xét nghiệm lại sao ? – Tay nó khoác lên vai tôi bóp nhẹ - Chưa có kết quả cuối cùng , chưa biết được .
Giờ Lâm nói gì tôi cũng tin . Chỉ cần có 1% hy vọng , tôi cũng sẽ bám vào đó mà cầu nguyện .
Thời gian vẫn lặng lẽ trôi , mặt trời đã lặn , thay vào đó là những vì sao nhỏ bé nhưng lung linh . Huy vẫn im lặng trong phòng , Lâm vẫn vỗ nhè nhẹ lên vai tôi . Tưởng chừng sẽ mãi như vậy nhưng tiếng xe máy phóng vào sân làm tôi giật mình rời khỏi vòng tay ấm áp của Lâm .
- Sao không bật đèn thế này - Giọng nhí nhảnh của Hằng làm tôi yên tâm - Mọi người đâu hết rồi ?
Khuôn mặt tròn trịa của Mạnh xuất hiện ở phía cầu thang . Nó nhìn tôi rồi nhìn vào cánh cửa vẫn lạnh lùng khép kín :
- Huy trong đó ? - Mạnh tính giơ tay gõ cửa nhưng đôi mắt sửng sốt của tôi làm nó quay sang cười nhẹ - Tôi chỉ là người bình thường . Nên có thái độ như thế cũng không có gì lạ .
Vẫn nụ cười nhẹ nhàng , Mạnh cất giọng nói trầm trầm :
- Em mở cửa đi Huy ! Anh muốn nói chuyện .
- …..
- Anh muốn nói chuyện . Em có nghe không Huy ?
- ….
- Anh nói mở cửa - Giọng nói đã chuyển sang tiếng gầm , Lâm giữ vai không cho tôi cản - Mở cửa ra Huy !
Rầm !!! Rầm !!!
Mạnh đạp mạnh vào cửa làm nó rung lên :
- Đừng để anh nóng . Anh nói : mở cửa !
Rầm !!! Rầm!!!
Cánh cửa bật mở , một khuôn mặt giận dữ chắn ngang cửa phòng . Đôi mắt Huy có những tia đỏ xuất hiện , đó là vì khóc hay vì giận ? Tôi hoàn toàn không biết suy nghĩ trong lòng Huy , chỉ biết nó đang nhìn Mạnh toé lửa :
- Anh muốn gì – Khoé miệng hơi nhếch lên coi thường – Tôi tưởng anh ghê sợ loại sida như tôi chứ ?
- Anh muốn em đi xét nghiệm lại . Bây giờ chúng ta xuống nhà .
- Không liên quan anh !
Chát !!!
Huy hơi lảo đảo sau cái tát của Mạnh . Nó thực sự sốc trước đôi mắt ra lệnh của tên béo :
- Anh nói : xuống dưới nhà - Mạnh bước xuống cầu thang thật dứt khoát – Năm phút nữa em chưa có mặt thì đừng hối hận .
Tôi hkông tin những gì vừa xảy ra . Mạnh đánh Huy ? Lần đầu tôi thấy nó có thái độ này ..Nhỏ Hằng nhún vai chạy theo Mạnh với nụ cười mím chi . Lâm trước khi đi còn buông gọn :
- Hãy làm những gì chú mày muốn . Nhưng đừng bao giờ để Thư và mọi người lo lắng .
Huy nhìn tôi như muốn khẳng định những gì xảy ra không phải là mơ . Nó vẫn còn sốc . Cầm tay Huy , tôi năn nỉ :
- Xuống nhà đi Huy . Thư không muốn Huy tự huỷ hoại mình đâu .
Đôi mắt ươn ướt của tôi làm Huy thở dài và bước chầm chậm bên cạnh . Trong phòng khách chỉ có Lâm và Mạnh , nhỏ hằng đã đi đâu mất . Ngồi xuống cạnh tôi , Huy rút thuốc ra châm lửa nhưng thấy đôi mắt mở to của tôi liền dụi vào gạt tàn .
- Nếu em muốn , cứ tự nhiên - Mạnh lên tiếng thay tôi – Thư sẽ không khó chịu đâu .
- Không liên quan anh - Những tia đỏ giận dữ lại xuất hiện trong mắt Huy .
- Chuyện của em sẽ liên quan đến anh suốt đời . Trừ khi anh hết yêu em - Giọng nói của Mạnh có gì đó giống đang tỏ tình – Nhưng ngày đó không bao giờ xảy ra .
- Hừ !!! - Cười khẩy , Huy nheo mắt nhìn Mạnh – Anh quên tôi là thằng sida sao ?
- Em có bệnh hay không cần xét nghiệm lại - Mạnh nói như trêu ngươi – Dù đó có là sự thật thì sao chứ ? Căn bệnh chỉ lây nhiễm qua một số con đường , trong khi em hôn cũng không cho . Vậy tại sao anh lại không thể yêu em ?
Rầm !!!
Mặt kính trên bàn vỡ tan sau cú đấm của Huy . Đứng phắt dậy , Huy nghiến răng tức tối làm tôi giữ chặt tay :
- Huy ! Dừng lại !
- Đừng chạm vào tôi – Nó hất mạnh tay ra và hét lên – Sida đấy !
Chịu hết nổi , tôi giật mạnh tay Huy đưa lên miệng cắn mạnh . Vị lờ lợ , ngòn ngọt của máu làm tôi thả ra . Ai cũng sững sờ bất động không kịp phản ứng . Miệng tôi và tay Huy đầy màu đỏ tươi của máu . Cười thật tươi , tôi nói mà mắt nhoè đi :
- Đấy ! Bây giờ Thư cũng giống Huy – Tôi nhìn Huy thả người xuống ghế - Huy chịu đi xét nghiệm lại chưa ?
- Ai cho phép Thư làm thế ? Hả ? Hả ? - Huy lắc mạnh vai tôi , giọng nó lạc đi – Có biết tôi…tôi…
- Huy đi xét nghiệm với Thư nhé ?
- Ha ha…- Huy ngửa cổ lên cười , đôi mắt hoàn toàn ráo hoảnh khi nhìn thẳng vào tôi – Có đáng không ? Có đáng không ? Thương hại thằng sát nhân ? Ha ha….
- Huy nói gì ?
Nâng cằm tôi lên , Huy nói giọng mà tôi chưa được nghe bao giờ_đau đớn , độc ác , ân hận…
- Thư biết người gây ra cái chết của ba mẹ Thư là ai không ? Là tôi ! Là tôi đấy – Huy tóm lại cằm khi tôi quay đi , bóp thật mạnh rồi nói – Nghe cho rõ . Trước ngày xảy ra tai nạn , tôi lấy xe đi chơi rồi làm hỏng phanh . Chưa kịp mang đi sửa thì chú tài đã đánh xe qua đón cô chú . Ha ha…Tôi là kẻ sát nhân ! Người hại chết ba mẹ Thư là tôi … Ha ha……
Tiếng cười kéo dài đầy man rợ . Huy bước lên tầng như mang đi toàn bộ tình cảm nơi tôi . Ba mẹ chết là do Huy . Do Huy ! Nếu xe không đứt phanh, nếu chú tài biết xe hỏng , nếu Huy không dùng xe ….tất cả chỉ tại Huy, tại Huy …ba mẹ…
- Cầm lấy !
Đâu đó đang vang lên tiếng của Lâm . Tôi như lạc vào thế giới không âm thanh . Tất cả vẫn hiện ra rõ nét nhưng hoàn toàn không có tiếng động . Tai tôi ù ù và lại là giọng Lâm :
- Cầm lấy - Gói nhỏ màu trắng đặt mạnh vào tay tôi .
Hình ảnh Lâm rõ hơn , giọng nói cũng gần hơn , tôi được Lâm kéo về thực tại với cái bóp mạnh tay :
- Thứ mày đang cần ở ngay đây – Bây giờ tôi hiểu nó làm gì và nói gì , vẫn khuôn mặt bình tĩnh Lâm dặn – Không cần dùng cả gói đâu . Một chút cũng đủ chết rồi .
- Hả ?
Nó vỗ nhè nhẹ lên vai tôi , giọng nói cực kỳ thông cảm :
- Chẳng phải mày muốn giết nó trả thù cho hai bác sao ? Đấy , thuốc chuột đấy .Vào thuốc chết nó đi – Nó chép chép miệng vì tôi vẫn đang ngơ ngác – Nhà có chuột , tính mua về xử lý….Thôi được rồi , mày cứ lấy mà giết người . Lúc khác tao mua cũng được .
- Đợi chút ! Đợi chút - Nhỏ Hằng đã có mặt ở đây từ lúc nào , nó dúi vào tay tôi cốc nước - Loại thuốc này cần có nước mới công hiệu . Mày nhớ cho Huy uống sau khi thuốc nó nhé .
- Tụi mày…
- Tụi tao hiểu – Lâm vỗ vỗ lên vai tôi và nói giọng nghiêm túc – Đây là cơ hội để mày trả thù , hãy nắm lấy trước khi quá muộn .
Hất tay nó ra, tôi lườm hai đứa cảnh cáo :
- Cơ hội cái đầu mày ! Muốn tao đi tù hả ?
- Mày biết tụi tao không muốn mà - Lâm ôm tôi và vỗ nhè nhẹ lên lưng – Hai bác đã mất lâu rồi , mày đừng nghĩ xa quá . Tai nạn đó không phải tại Huy , không phải tại bất cứ ai…tất cả đều có duyên số của nó . Mày hãy thoáng một chút sẽ dễ chịu hơn .
Những lời an ủi đúng lúc làm tôi bình tâm lạ . Tôi tin ba mẹ nơi suối vàng cũng đồng tình với suy nghĩ của Lâm . Nếu tôi trả thù ba mẹ cũng không sống dậy …mà người đau đớn khi mất ba mẹ đâu chỉ riêng tôi …có ai đảm bảo Huy không sống trong tháng ngày dằn vật chứ . Thở nhẹ tôi nói :
- Tao cũng hiểu . Chỉ là…
- Được rồi ! Được rồi ! Mày không phải thánh , ích kỷ nhỏ nhen cũng không tránh đựoc – Nó an ủi mà như trêu ngươi làm tôi đẩy ra .
- Đừng được thể muốn nói gì thì nói nhé – Ngó quanh quất vì không thấy tên béo - Mạnh đâu ?
Lâm hất đầu về phía cầu thang làm tôi quyết định dứt khoát . Bước nhanh lên tầng và thấy Mạnh đang đứng ở cửa nhìn Huy im lặng . Huy hơi giật mình khi tôi bước vào:
- Huy nợ thư và cả đời phải sống để trả nợ - Tôi kéo đầu Huy vào lòng – Hãy hứa không được nghĩ đến cái chết và không được chết trước Thư !
- Tôi…
- Huy không được từ chối - Đẩy Huy ra xa , tôi ôm mặt Huy bằng hai tay – Vì Thư là chủ nợ , Huy là con nợ .
Mặc dù đang ra lệnh nhưng mặt tôi phụng phịu như đứa trẻ con làm Huy gật nhẹ đầu :
- Ừ , tôi hứa !
Nhoẻn cười thật tươi , tôi thản nhiên ép buộc :
- Mai hãy đi với Thư đến một nơi , Huy sẽ thấy cuộc sống thật đáng quý !
~~~~~~~~~~
- Bác nghỉ ngơi đi ạ . Trưa con vào – Tôi chào bác gái rồi bước ra ngoài .
Bác gái không sao nhưng sức khoẻ yếu nên đến chiều mới xuất viện . Chủ nhật nhưng lão Hưng vẫn đi làm , hình như ký kết hợp đồng gì đó, dì An ở lại từ hôm qua .
Huy đang ngồi ở ghế đá , tôi chạy lại với nụ cười :
- Xong rồi hả Huy ? Bao giờ có kết quả ?
- Chiều !
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét