Nó vẫn nhìn theo ngay cả khi tôi chạy ra xe Huy . Sao Huy biết tôi không đi xe nhỉ ? Đang định thắc mắc thì Huy lôi di động ra :
- A lô ! …Ở đâu ? ..- Khuôn mặt Huy từ xanh chuyển sang trắng , đôi mắt ánh lên vẻ lo lắng - Được ! Vâng , cháu vào ngay .
Huy nổ máy và hối tôi :
- Vào viện ! Mẹ bị ngã cầu thang đang cấp cứu .
Huy phóng đi với tốc độ chóng mặt làm tôi ôm chặt nó . Ngồi sau , tôi không ngừng cầu khấn . Những người tốt như bác gái sao lại gặp những chuyện này chứ…
Vừa chạy tới của phòng cấp cứu thì dì An đã đẩy vai Huy :
- Con vào thử máu đi . Bà chủ cần tiếp máu , bệnh viện vừa hết nên….
- Con hiểu – Huy nhanh chân đi theo cô y tá.
Dìu dì An xuống ghế , tôi vỗ về :
- Chuyện gì đã xảy ra vậy dì ? Sao bác gái lại ngã cầu thang được ? Dì bình tĩnh kể con nghe .
- Vì bà chủ bê lọ hoa quá to nên…dì đã bảo để dì rồi….lúc đó , máu nhiều lắm …
- Không sao đâu dì , không sao đâu – Tôi vội thả tay dì ra khi Huy bước đến – Sao rồi Huy ? Huy cùng nhóm máu không ?
- Phải đợi ít phút - Ngồi xuống cạnh tôi , Huy thở dài – Sao lại xảy ra việc này chứ ? Việc cha chưa yên giờ lại đến việc này ….Sức khoẻ của mẹ sao chịu nổi .
Tiếng cô y tá cắt ngang giọng bức xúc của Huy :
- Ở đây ai là Trần Đình Huy ? – Khuôn mặt nghiêm nghị làm tôi có linh cảm bất an – Chúng tôi muốn xét nghiệm lại . Kết quả vừa rồi cho biết hồng cầu của anh dương tính….
Dương …dương tính ? Huy ? Không thể …
Tôi lắc tay cô y tá nói trong mê sảng :
- Chị có nhầm không ? Đúng Trần Đình Huy chứ ? Chị…
- Thư - Một bàn tay giữ chặt vai tôi cùng lúc với giọng trầm trầm – Xin lỗi chị ! Em tôi không được bình tĩnh . Tôi cũng nhóm máu với người đang cấp cứu .
Xoay người tôi lại , lão Hưng nhấn mạnh từng tiếng :
- Nhỏ phải ở bên Huy và bắt nó đi xét nghiệm lại . Tao vào thử máu vì mẹ đang cần
Lão nhìn tôi như giao toan bộ trọng trách rồi bước theo cô y tá . Trước khi vào phòng , lão còn quay lại dặn :
- Huy ! Vào xét nghiệm và cấm mày rời bệnh viện nửa bước .
Lúc này tôi mới nhớ đến Huy , vẫn đang ngồi trên ghế với gương mặt sững sờ . Đôi mắt đã vỡ vụn hoàn toàn , Huy nói trong mê sảng :
- Sao lại thế ? Từ ngày đó tôi đâu…không thể …không thể nào – Huy nhìn tôi với đôi mắt hoảng loạn – Thư ! Không thể có việc này . Có bao giờ tôi để ai chạm vào người sau ngày đó đâu…kinh sợ…ghê tởm..cảm giác đó vẫn còn nguyên vẹn…không thể …
Một tia sáng loé lên , Huy như không còn chút sức lực nào , ngồi hẳn xuống ghế :
- Ngày cha mẹ ly dị…tôi …và …không thể ! Đêm trước hôm đó , tôi..chỉ một lần mà…không !
Bàn tay nắm chặt như quyết định một điều gì đó , Huy mím môi đứng lên làm tôi lo lắng :
- Huy ! Vào xét nghiệm . Huy - Chạy lại giữ chặt tay Huy mà tôi thấy có luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng , người nó lạnh ngắt – Huy đi đâu ? Huy !
- Đừng đi theo tôi - Tiếng gầm làm cô y tá đánh rơi khay dụng cụ y tế , những tiếng loảng xoảng những đôi mắt mở to làm Huy trấn tĩnh hơn – Thư quay lại phòng cấp cứu đi . Đừng theo tôi nữa .
Tay tôi bị Huy gỡ ra thật nhẹ nhàng , rồi Huy bước đi như chạy . Đôi mắt không có sự sống làm tôi bất an , lao nhanh theo và ngồi lên xe khi Huy nổ máy .
- Thư xuống đi ! - Một giọng khàn khàn cất lên .
- Không !
- Xuống !
- Không !
Huy rồ ga lao vút đi làm vòng tay tôi siết quanh eo nó chặt hơn . Người Huy vẫn lạnh ngắt không còn sức sống , tôi hy vọng có thể truyền chút hơi ấm sang Huy . Nhưng chỉ qua hai con đường là xe dừng lại . Khuôn mặt hầm hầm và giọng nói gắt gỏng vang lên :
- Bảo Thư xuống nghe không ?
- Không !
Đôi môi mím lại tức tối , ánh mắt loé lên những tia giận dữ , Huy kéo giật tay tôi nhưng giọng nói vui vẻ bên cạnh làm bàn tay lơi lỏng :
- Sao em ở đây Huy – Tên béo đã đứng đây từ lúc nào - Cả Thư nữa , sao không gọi điện về….
Giọng nói Mạnh chuyển sang lo lắng pha chút ngạc nhiên , nó nhìn vào mắt Huy :
- Em sao vậy ? Có chuyện gì hả Huy ?
- Đừng chạm vào tôi – Bàn tay của Mạnh khựng lại khi chưa chạm tới mặt đã bị Huy hét lên – Anh có biết tôi bị sida không ? Ha ha…Sida đó …
Mạnh buông thõng tay với đôi mắt sửng sốt , nó lùi lại một bước làm Huy cười khẩy :
- Đúng đấy ! Cứ tránh xa thằng sida ra …ha ha …- Con jupiter lại rồ ga lao vút đi làm tôi gần như ngã ngửa ra sau , ôm chặt Huy và ngoái lại .
Mạnh vẫn đứng im , không phản ứng dù Huy đã đi xa . Bóng Mạnh dần dần mất hút vì Huy đang phóng rất nhanh , chỉ biết tên béo vẫn chưa thoát khỏi sự bàng hoàng . Xe lại một lần nữa phanh lại đột ngột :
- Không muốn xuống thì cứ ở đó - , Lạnh lùng , Huy bước vào vũ trường trước đôi mắt mở to của tôi .
Rút vội chìa khoá , tôi nhanh chóng đẩy cửa bước vào . Chai rượu đã vơi , Huy vẫn tiếp tục rót tiếp tục uống . Vào giờ này vũ trường rất vắng khách , chỉ có vài cặp đang ôm nhau trên sàn , ngoài ra là tôi và Huy .
- Tất cả vì cái này – Huy giơ ly rượu lên và nhìn vào thứ nước màu vàng sóng sánh với đôi mắt đau đớn , như muốn khóc nhưng không hề có giọt nước mắt nào - Mở đầu và kết thúc đều xuất phát từ đây .
Khuôn mặt đỏ gay , dáng ngồi không vững cho biết Huy đã ngà ngà . Tôi vẫn kiên nhẫn ngồi im nhìn Huy uống , không khuyên can , không ngăn cản . Nếu rượu có thể dìm nỗi đau vào lòng thì cứ để rượu làm nhiệm vụ của nó . Bây giờ tôi biết đôi mắt sưng mọng của Huy hôm hai bác ra toà không phải chỉ vì lý do đó , mà còn vì nguyện nhân khác . Nhạc chuyển sang bài hát vui hơn và Huy bắt đầu bị rượu làm chủ . Một đôi tình nhân bước ngang qua nhưng cô gái hét khi Huy ôm eo kéo lại :
- Ngồi với anh , em yêu !
- Anh buông tôi ra – Cô gái vừa xấu hổ vừa lo sợ , tìm cách thoát khỏi lòng Huy .
- Anh bỏ cô ấy ra - Giọng nói lịch sự nhưng ẩn chứa trong đó là sự tức giận kìm nén – Tôi nói anh bỏ cô ấy ra !
- Không thì mày làm gì tao ? – Nâng gương mặt xám xanh lên , Huy thô bạo đặt nụ hôn vào môi cô gái .
Bốp !!!
Nụ hôn chưa dứt , Huy đã lãnh trọn cú đấm vào mặt . Cô gái theo đà ngã lăn xuống đất , Huy thì sờ lên khoé miệng . Màu đỏ trên ngón tay cho biết đôi môi đã rách , Huy lao vào chàng trai như con thú săn mồi . Đôi mắt đỏ ngầu giận dữ làm tôi hét lên :
- Không ! Dừng lại Huy – Hai con người vật nhau trên sàn làm không khí vũ trường thêm náo loạn , tôi cố lao vào can - Huy , dừng lại ngay !
Cú hất cùi trỏ trúng vào má , nhưng chưa ngã chạm đất tôi đã được giữ lại . Ngẩng lên định cảm ơn thì đôi mắt thâm tím quen thuộc đang nheo lại :
- Thích lo chuyện bao đồng là sở thích của mày hả ? – Thái nhấc bổng tôi lên rồi đặt nhẹ nhàng xuống đất – Có những việc phải để con trai mới được .
Bước đến hai con thú hăng máu , Thái lấy tay nắm đầu Huy và chàng trai dùng sức đập cốp vào nhau . Quá bất ngờ , cả hai buông nhau ra và nhìn Thái toé lửa . Thái cười rất thản nhiên :
- Nhìn hai người phụ nữ của tụi mày coi !
Cô gái đang khóc sụt sịt ở góc phòng làm chàng trai lo lắng chạy đến . Huy nhìn tôi không nói , nó đứng lên bước lại quầy :
- Xin lỗi ! Tôi sẽ đền tất cả - Đặt xấp tiền lên bàn nhưng giọng sang sảng của Thái làm nó quay lại .
- Khỏi ! Mấy thứ này cũ hết rồi , cũng đến lúc thay đồ mới - Cầm xấp tiền , Thái từ tốn bỏ vào túi áo Huy – Tao phải cảm ơn chú mày nữa đấy . Có lý do để tân trang lại nơi này .
- Tôi không quan tâm - Gạt phắt bàn tay trên vai , Huy dằn mạnh tiền lên bàn – Tôi làm hỏng . Tôi đền . Quy luật ở đời !
Không để Thái kịp phản ứng , Huy đẩy cửa bước ra ngoài . Nụ cười nhếch môi của Thái làm tôi tỉnh hẳn , vội vã chạy theo Huy mà chưa nói cảm ơn nó . Cứ tưởng Huy đã bỏ về trước nhưng nó vẫn ngồi yên trên xe nhìn tôi gắt gỏng :
- Thư đừng theo tôi nữa . Không tốt đâu !
- Huy đi đâu , Thư theo đó – Ôm chặt Huy , tôi dụi mặt vào tấm lưng rộng – Huy làm gì thì làm nhưng hãy nhớ bác gái đang nằm viện .
Tiếng động cơ xe cắt ngang lời tôi , xe lại lao đi cùng với gió cùng với những tiếng la hét om sòm . Những ly rượu không làm Huy gục mà nó tăng nỗi đau trong lòng Huy . Xe đi rất nhanh , tôi cứ nghĩ gió sẽ làm nguội cái đầu đang bốc cháy này . Nhưng không ! Người Huy vẫn nóng , rất nóng , hơi nóng làm tôi rơi nước mắt …Từng giọt… từng giọt tràn ra khoé mắt thấm ướt lưng Huy….xe vẫn đi , gió vẫn thổi , nước mắt vẫn rơi nhưng không có bất cứ lời an ủi hay bất cứ tiếng nấc nào .
Xe đột ngột dừng , và tiếng cửa sắt đập dội vào tường làm tôi ngẩng lên . Huy phóng thẳng vào sân , bước xuống nhìn tôi với đôi mắt đau đớn :
- Không đáng đâu Thư – Ngón tay Huy ngăn những thứ long lanh trong suốt đang trào ra khoé mắt tôi - Đừng rơi nước mắt vì loại người như tôi .
Tất cả vỡ oà , tuyến lệ không còn nghe lệnh nữa , nó thi nhau làm ướt má tôi …tràn qua mắt , rơi xuống má , lăn vào khoé miệng đang kìm tiếng nấc , làm ướt bàn tay Huy…Tôi giữ chặt bàn tay đang áp vào má và bật khóc ngon lành . Nhưng Huy đã giật mạnh tay , đi như chạy lên phòng . Tôi thực sự hoảng hốt , đuổi theo bén gót và nhìn cánh cửa phòng Huy bị đóng lại thật thô bạo .
Rầm !!! Rầm !!!
Tôi đập liên hồi lên cửa và hét lên năn nỉ :
- Mở cửa đi Huy ! Mở cửa Huy ! Huy ! đừng làm Thư sợ - Những tiếng “ rầm rầm” “ xoảng” vang lên bên trong càng làm tôi lo lắng - Mở cửa ! Huy !
ÁAAAAA !!!!!!!!!!!
Đã có chuyện gì xảy ra ? Sao Huy hét lên đau đớn như thế ? Nhà lúc này không có ai ngoài tôi và Huy , phải làm sao ….Cánh cửa sổ cuối hành lang cho tôi quyết định dứt khoát . Chạy vội ra sân , tôi trèo lên cây xoài ngay phía ngoài phòng Huy . Hồi trước vì chiều tôi mà Huy phản đối không chặt cây xoài đi , lần này nó đã có ích …Không mấy khó khăn , tôi đã lên tới chạc ba , ở đây chỉ cách cửa sổ phòng Huy một mét . Kiễng chân , tôi tóm vào cành trên cao và bắt đầu lấy đà , 1, 2, 3…nhảy ..trượt tay , tôi chỉ bám được một tay vào lan can .
- Thư ! Thư làm gì thế hả ? - Tiếng hét làm tôi sẩy tay nhưng đã được Huy giữ lại – Có biết nguy hiểm không hả ?
Thật cẩn thận , Huy kéo tôi lên . Khi đã an toàn , tôi bất ngờ bị Huy ôm chặt vào lòng :
- Đừng có làm thế nữa ! Đừng bao giờ làm thế nữa !
Giọng run run của Huy cũng không thu hút tôi bằng căn phòng tan hoang , tất cả đã vỡ nát hoàn toàn . Vậy đây là kết quả những “ rầm rầm” lúc nãy . Cũng bất ngờ như khi Huy ôm tôi , nó kéo mạnh tay và thô bạo đẩy tôi ra ngoài :
- Tôi muốn một mình ! Thư đừng quá lo lắng .
Rầm !!!
Cánh cửa lạnh lùng đóng lại thật dứt khoát . Tiếng điện thoại làm tôi đang giơ tay đập cửa phải dừng lại .
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét