CẦU VỒNG (Chap 46)

- Cáo già cũng có qua nổi mày đâu .

- Dĩ nhiên ! U20 và U18 phải cách nhau đẳng cấp chứ - Nó nói xong cũng cười theo cái lườm của tôi .

Tôi và Hằng nạp xong năng lượng mà Mạnh vẫn kiên nhẫn đứng chờ dưới cái nắng nóng . Hằng đẩy vai tôi :

- Mày cứ đi làm đi , chiều tao ở đây “ tâm sự đêm khuya” với tên béo .

Chẳng cần nó nhắc , tôi cũng nhanh chân phóng xe đi . Cái không khí oi bức của những ngày vào hạ thật khó chịu . Những làm hơi mát lạnh từ máy điều hoà phả vào người làm tôi như lấy lại toàn bộ sức lực sau cuộc chạy đua tiếp sức . Tiếng cười trẻ thơ từ trong vọng ra làm tôi khựng lại . Lại là Liên cô nương giải đáp thắc mắc :

- Nhỏ còn nhớ anh chàng hay đến tìm lão Tùng không ? Hôm nay anh ta dắt một bé gái đến , bác Nga quấn quýt con bé lắm . Ờ , nó tên gì nhỉ ? Ly..Nghi gì đó ….

- Là bé Vy !

- Ừ đúng – Liên mở to mắt nhìn tôi – Ra nhỏ biết trước hả ?

- Ừm - Sắp sếp những thứ trên quầy cho gọn rồi tôi ngẩng lên – Có thấy lão Tùng không liên ?

Nhún vai , Liên trở về vị trí :

- Không ! Chỉ biết sau khi vứt con bé ở đây , anh chàng đẹp trai cũng biến mất luôn .

Anh Lân chắc đến công ty làm việc , còn lão Tùng vẫn chưa về nhà sao ? Lão ngốc thật ! Nãy giờ tiếng cười trong vắt cũng đủ biết bác Nga vui thế nào , đáng nhẽ lão phải ở nhà tranh thủ cơ hội trời cho chứ .
Nhưng tôi đã hoàn toàn sai vì khi tan giờ , lão Tùng đứng ngay ở cổng vẫy vẫy :

- Thư ! Thư - Chờ tôi bước lại gần , lão nói nhỏ - Đi uống cafe với anh .

Vẻ lén lút của lão làm tôi hiểu ra vấn đề , nên gật đầu cái rụp :

- Qua quán hôm trước nhé - Không cần sự đồng ý của lão , tôi dắt xe đi trước .

Sau khi gọi sinh tố xoài , tôi nhìn thẳng lão :

- Sao anh vẫn chưa về ? Hôm nay bé Vy sang chơi với bác Nga ….

- Ừ , anh biết – Lão hơi rướn người về phía trước và hỏi – Thái độ của mẹ thế nào ? Còn gay gắt không ? Có lo lắng không ?

- Anh cũng biết để ý tâm trạng người khác sao ?

Lão hơi nhăn mặt vì tôi gây khó dễ :

- Đừng làm khó anh . Không muốn ai trong hai người đau khổ nên anh mới chọn hạ sách này – Lão gãi gãi đầu – Thư bảo anh phải làm sao ?

- Em nghĩ anh nên bàn trước với anh Lân khi quyết định một vấn đề gì đó – Tôi nói tiếp khi cô phục vụ bước đi – Anh Lân nói gì việc anh đi bụi ?

Nhìn những giọt đen nhỏ trong phin , lão trả lời :

- Thì mắng một trận rồi bắt về nhà chứ sao – Tôi thấy nụ cười của lão có chữ hạnh phúc trong đó - Lần đầu tiên anh Lân lớn tiếng với anh , hơi sốc nên anh …dỗi .

- Ai là người xin mỗi trước – Nhìn nụ cười ngượng ngập tôi đã biết đáp án , lắc lắc đầu , tôi buông gọn – Anh tiến bộ nhiều , không còn thói đỏng đảnh như hồi trứơc .

Cuối cùng thì phin cafe cũng hết , lão cầm cốc lên uống rồi nói :

- Quay lại vấn đề chính . Mẹ anh có thái độ thế nào về việc anh dọn ra ngoài ?

- Vui vẻ sung sướng , hạnh phúc - Mặt lão Tùng biến dạng theo từng lời nói của tôi – Nhưng đầy lo lắng vì không an tâm với đứa con ngốc . Anh nên về nhà đi!

- Nhưng anh không biết cách nào về nhà mà không…mất mặt – Lão gãi gãi đầu làm tôi nín cười không nổi .

Uống cạn cốc sinh tố , tôi đứng lên trong nụ cười toe toét :

- Vậy anh cứ ngồi mà nghĩ cách nhé , em về - Tôi bước đi trong cái trợn mắt sửng sốt của lão , nhưng mới được mấy bước liền quay lại – Là mẹ con thì không nên câu nệ những tiểu tiết nhỏ .

Lần này tôi đi về luôn , không thèm xem phản ứng cảu lão nữa . Ngượng với ai không ngượng , lại ngượng với người thân của mình , thật không còn gì để nói .
Bữa tối lại chỉ có tôi và Hằng , Lâm bảo sẽ cố gắng về sớm . Mạnh thì khỏi nói , vẫn đang tiếp tục chờ người trong mộng . Vậy là vì trai nó đã bỏ ăn hai bữa . Huy thử không sang một tuần , đảm bảo Mạnh giảm mười cân luôn .
Tiếng xe dừng trong sân ngay khi tôi rửa bát xong . Chưa kịp bước ra , Lâm đã lớn giọng rủ rê :

- Mày và Thư đi vũ trường không ? Tự nhiên tao muốn nhậu .

- OK ! Rượu và nhảy nhót là lẽ sống của đời tao - Giọng cười nhí nhảnh của Hằng dừng lại khi tôi bước ra – Nghe rồi phải không , lên thay đồ đi

Chưa đầy 10 phút , ba đứa đã có mặt ở vũ trường Thiên Thanh . Lâm gọi nguyên chia rượu cho hai đứa , riêng tôi thì cooktail . Sau vài lần cụng ly , nhỏ Hằng bắt đầu lắc lư theo nhạc , Lâm vẫn tiếp tục rót rượu . Ly rượu chưa chạm môi , Hằng đã dừng lại vì lời nói khó hiểu của Lâm :

- Thằng nhóc đang cưa mày chiếm bao nhiêu diện tích trong tim ?

- Hả - Hằng đặt ly rượu xuống làm vài giọt sánh ra ngoài .

- Nếu vị trí nó khá quan trọng thì mày nên quay đầu lại - Giọng Lâm chuyển thành nước đá từ lúc nào .

Tuy không hiểu ý của Lâm nhưng tôi và Hằng đều nhìn theo cái hất đầu ra hiệu . Cách đó một bàn là Dũng .. đang khoác vai cô nàng áo quây . Cốc bia đầy bọt được cô nàng dâng lên tận miệng , Dũng cười lớn và nương theo bàn tay trắng muốt uống cạn cốc bia . Như không tin những gì xảy ra trước mắt , tôi quay sang tính hỏi Hằng thì…
Khuôn mặt Hằng trở nên vô hồn , những ánh đèn nhấp nháy cũng đủ soi rõ đôi mắt không cảm xúc . Một ly rượu đưa ra trước mặt , Hằng giật lấy uống cạn rồi đứng lến tiến về bàn Dũng . Tôi không kịp tóm tay nó vì bị Lâm giữ vai :

- Hằng không phải đứa thiếu suy nghĩ . Mày cứ kệ nó !

Dù muốn cản cũng không kịp , lúc này Hằng đã án ngữ trước đôi mắt sửng sốt của Dũng . Không để Dũng kịp hiểu ra vấn đề , Hằng thản nhiên cầm chai bia mở sẵn trên bàn dốc thẳng xuống đầu Dũng . Một khung cảnh hỗn loạn xảy ra , cô nàng áo quây hét lên và lùi ra xa , vài anh chàng bàn bên huýt sáo cổ vũ , Dũng thì sững sờ không nói lên lời . Khoé miệng Hằng hơi nhếch lên rồi nó thảy chai bia rỗng vào lòng cô gái , và lạnh lùng bước ra ngoài trong tiếng huýt sáo ầm ĩ . Anh nhân viên chạy lại rối rít hỏi han làm Dũng lao nhanh ra ngoài :

- Hằng ! Hằng….

Vũ trường là nơi hội tụ những điều xô bồ nhất nên việc vừa xảy ra rất đỗi bình thường , mọi người lại trở về bên những ly rượu , bên những bước nhảy trên sàn . Tiếng cốc bị dằn mạnh lên bàn làm tôi quay lại :

- Mày đừng lo . Cú sốc tao gây ra còn khủng khiếp hơn thế này nhiều . Hằng dư sức đứng vững .

- Mày cố tình vào đây đúng không ?

- Mày và Hằng đều quan trọng như nhau - Uống cạn ly rượu , Lâm nhìn thẳng vào mắt tôi – Tao không muốn ai làm tổn thương hai đứa mày .

- Nhưng vậy thì ác quá .

- Cái gì cũng có cái giá của nó – Nhìn ra sàn với cái nhếch môi , Lâm triết lý – Thà đối diện một lần còn hơn sống trong sự giả dối .

- Đến khi nào mày quên được hả Lâm ?

Chiếc ly trong tay Lâm vỡ vụn sau câu hỏi của tôi :

- Khi người chết sống lại…..

Tối qua về trễ nên sáng nay Lâm chở đến trường mới kịp giờ học . Không khí trong lớp hơi khác thường , im lặng một cách lỳ lạ , một vài đứa con gái liếc tôi đầy hàm ý . Ngó quanh quất thấy mỗi bàn cuối là còn trống , tôi bước lại nhưng đã bị tên Trí giữ tay :

- Mày đừng xuống đó – Nó lùi vào trong , chừa một khoảng nhỏ trên ghế - Ngồi đây đi .

- Khỏi ! Tao xuống dưới cũng được - Thầy đã vào lớp nên tôi không kịp thắc mắc cái nhìn lo lắng của Trí .

Bước đến bàn trống tôi mới hiểu hàm ý trong đôi mắt khó hiểu của mọi người . Ngồi đó là Thái với một con mắt thâm tím , đôi môi bị rách , má đầy vết trầy xước kéo dài . Thản nhiên như chốn không người , tôi ngồi xuống và nhận được lời cảnh cáo từ người bên cạnh :

- Hôm nay tao không được vui , mày qua chỗ khác đi !

- Thích thì mày chuyển , tao không chuyển - Cố tình trêu ngươi Thái , tôi lôi vở ra viết - Tiết trước taonghỉ , mày chép bài không ? Tao mượn !

- Hừ !!!

Tiếng hừ mũi của nó không làm tôi sợ , mà chỉ cười cười vì mấy đứa dãy bên đang dỏng tai nghe ngóng . Nhướng mắt với mấy đứa tò mò rồi tôi quay lại hỏi Thái :

- Tao mượn vở !

- Không mang !

- Được thôi - Khều khều tên Trình ngồi trên làm nó giật nảy người , tôi cố tình rướn người lên thì thầm vào tai – Chút tao mượn vở , sẽ đãi mày chầu cafe !

Trình là đứa hiền nhất lớp nên nó quay lại thật thà :

- Ừ , nhưng không cần đãi cafe đâu ….

Đang nói thì Trình vội quay lên vì một quyển vở được thảy trước mặt tôi . Trông bề ngoài khá nham nhở nhưng những dòng chữ bên trong được viết rất cẩn thận , tôi lật vở và cười gian :

- Đưa ngay từ đầu có phải hơn không .


Vội im bặt vì thầy bắt đầu chú ý , tôi giả vờ chép bài nhưng vẫn nghe thấy tiếng hừ mũi của người bên cạnh .
Giờ giải lao cũng rất khác thường , mọi người tản ra ngoài hết như sợ điều gì đó . Trong lớp chỉ có mỗi tôi cặm cụi chép bài và Thái đang dựa vào ghế với dáng bất cần đời . Mùi thuốc thoang thoảng làm tôi quay phắt sang giật mạnh điếu thuốc trên mối nó và thẳng tay ném qua cửa sổ :

- Hút thuốc thì ra ngoài mà hút !

Nó cười khẩy , rút điếu khác châm lửa trước đôi mắt mở to của tôi . Không để điếu thuốc kịp rực sáng , tôi lại giật lấy và phi thẳng qua cửa sổ . Nó nhìn tôi đúng ba giây , mắt ánh lên tia giận dữ nhưng lại châm điếu thuốc khác . Chịu không nổi , tôi nhanh tay vò nát điếu thuốc đang rực hồng làm nó hét lên :

- Bỏ ra Thư - Vội vàng gỡ tay tôi ra , nó lo lắng nhìn vết bỏng trong lòng bàn tay – Mày….

Nó thở dài khi bắt gặp đôi mắt thách thức của tôi :

- Không cần phải làm thế - Đặt bao thuốc và bật lửa vào tay tôi , nó cất giọng khàn khàn - Tuỳ mày !

Giật mạnh tay ra , tôi phi thẳng những thứ trong tay qua cửa sổ rồi quay lại tiếp tục chép bài . Lúc này mới nhận ra một vài đứa đã vào lớp , số khác thì đang đứng ngoài cửa nhìn vào . Vậy là những gì xảy ra nãy giờ , mọi người đều biết . Mặc kệ đi , thường bị gọi là “băng tuyết” , hôm nay tôi cho thành băng đá luôn . Tiếng e hèm của thầy làm mọi lời bàn tán chìm xuống , chỉ còn những cái liếc mắt tò mò là chưa biến mất . Từ tiết đó trở đi , tên Thái chẳng làm gì ngoài việc….nhìn tôi . Chắc nó đang hối hận vì đích đến của tia nhìn kỳ lạ là bàn tay bị bỏng .

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World