CẦU VỒNG (Chap 46)

- Tao không biết - Giọng lão khàn khàn – Tao không phải gay nhưng một ngày không nhìn thấy nụ cười khó ưa đó là không chịu nổi . Hình ảnh Lâm chiếm diện tích khá lớn trong đầu tao .

- Thích hay không anh cũng không biết - Hơi nhíu mày , tôi quay sang hỏi lại .

- Thì nhỏ thấy đấy . Tao vốn thích gái đẹp , tự nhiên bây giờ nụ cười lạnh lùng của một tên nhóc lại có ảnh hưởng tới suy nghĩ của tao …thực sự thấy bối rối và không biết mình cần gì và phải làm gì .

Tôi phanh xe trước cửa hàng , rồi quay sang lão buông gọn :

- Anh chỉ cần làm theo sự mách bảo của trái tim thôi . Em nghĩ anh bắt đầu đặt chân vào ngưỡng cửa tình yêu rồi đấy .

- Yêu thì chưa đâu nhỏ - Búng nhẹ lên chóp mũi tôi , lão giở giọng cà giỡn – Trái tim mách bảo phải cưa đổ tảng băng di động đó rồi hành hạ cho bõ ghét .

Chữ “ ghét” được lão nói cùng lúc với tiếng xe lao vút đi . Lão đã lấy lại sự tự tin ngày nào và bắt đầu đọ sức với Lâm_tảng băng chưa tan bao giờ .
Cửa mở nhưng không một bóng nhân viên làm tôi bước hẳn vào trong nhà . Cái loa phát thanh Liên cô nương đâu rồi nhỉ ? Mọi khi vừa ló mặt vào đã được nghe tin tức thời sự rồi cơ mà . Người đang nói chuyện với bác Nga làm tôi nấp ngay vào cửa . Sao anh Lân lại ở đây ? Bộ có chuyện gì …

- Vào đây Thư - Vẫy vẫy tay , bác Nga cười hiền khi thấy tôi thập thò ở cửa - Chiều nay cửa hàng nghỉ , bác quên không thông báo trước.

- Dạ - Gãi gãi đầu vì bị bắt quả tang , tôi cười - Vậy con xin phép về .

- Ấy, vào đây Thư . Có phải người ngoài đâu – Tôi vẫn chần chừ liền bị bác Nga nói giọng phật ý – Con làm bác buồn đấy .

Le lưỡi vì bị mắng , tôi ngồi xuống cạnh bác và nhận lấy một cái ký đầu nhẹ :

- Cái con nhỏ này , chỉ khách sáo là giỏi !

- Hì hì …

- Con cũng là người nhà nên không cần giấu - Lườm tôi rồi bác quay sang anh Lân - Cậu nói tiếp đi , tôi vẫn đang nghe !

- Dạ - Anh Lân cất giọng tự tin khi nhận được nụ cười khích lệ của tôi – Con hứa sẽ khuyên em Tùng về nhà . Nhưng con xin bác đừng trách em , tất cả con xin gánh chịu . Bác muốn mắng thế nào con cũng xin nghe .

Thở dài , bác Nga quay sang tôi giải thích :

- Tối qua thằng Tùng cãi bác rồi bỏ đi bụi rồi Thư à .

- Dạ ?

- Bác yên tâm . Nơi em Tùng trọ rất an toàn , đó là một khách sạn 3 sao và độ an toàn rất cao .

Hoá ra đây là lý do đã đưa anh Lân tìm đến men rượu tối hôm qua . Chung quy cũng tại sự xốc nổi của lão Tùng mà ra . 28 tuổi rồi mà hở chút không vừa lòng là lại bỏ nhà đi bụi . Thiệt là….
Giọng bình tĩnh của bác Nga cắt ngang suy nghĩ của tôi :

- Không cần cậu nói tôi cũng biết Tùng đang ở đâu . Bậc làm cha mẹ như chúng tôi đều biết con mình làm gì và ở đâu .

Chắc anh Lân đang phân vân nhiều lắm nên hai lông mày mới nhăn tít lại . Khi khuôn mặt giãn ra cũng là lúc anh tìm ra giải pháp :

- Con cũng đã và đang làm cha mẹ nên con hiểu cảm giác của bác – Anh vẫn tiếp tục khi tôi và bác mở to mắt sửng sốt – Hôn nhân của con chỉ kéo dài hơn một năm vì hai bên không hợp nhau . Bé Vy giờ đã 9 tuổi và sống với con .

Không gian chùng xuống khi anh dứt lời . Tiếng đồng hồ tíc tắc tíc tắc càng làm mọi thứ trở nên ngột ngạt hơn . Người phá vỡ sự ngột ngạt khó thở là bác Nga :

- Cậu đã từng kết hôn và có một con gái ?

- Dạ vâng !

- Vậy cậu nghĩ gì khi yêu thằng Tùng ? Một người đã từng lấy vợ mà vẫn có thể yêu đàn ông con trai sao ?

- Con không thể ngăn những rung động trong tim mình được . Con yêu Tùng không phải vì tùng là đàn ông hay phụ nữ , con yêu Tùng vì chính bản thân Tùng thôi .

- Cố chấp , bướng bỉnh , trẻ con , hành động không suy nghĩ thì có gì hay mà yêu ?

Đáp lại nụ cười lạnh lùng của bác Nga là giọng tự tin :

- Con nghĩ bác cũng nhận ra những điểm đáng yêu nơi Tùng . Yêu một người là yêu cả khuyết điểm lẫn ưu điểm .

Bác Nga không nói gì sau câu trả lời của anh Lân , mà chỉ vỗ nhè nhẹ lên tay tôi . Sau khi sắp xếp những suy nghĩ rối rắm trong đầu , bác buông gọn :

- Mai cậu đưa bé Vy đến đây . Tôi rất yêu trẻ nên không có việc gì đâu – Hơi ngừng một chút rồi bác nói tiếp – Bây giờ cậu có thể về .

- Dạ , con xin phép – anh Lân nói như vừa sực nhớ ra chuyện gì đấy – Con sẽ khuyên em Tùng về nhà .

- Không cần - Nụ cười của bác trở nên tươi hơn khi đôi mắt ánh lên những tia sáng lấp lánh - Cứ để nó sống ngoài . Tôi muốn biết hành động tiếp theo của nó là gì .

- Dạ

Trước khi đi anh còn cười hiền với tôi nữa . Thông qua đôi mắt hạnh phúc tôi biết anh đã đạt kết quả như ý trong cuộc nói chuyện hôm nay . Anh Lân về , bác Nga không một lần đả động đến lão Tùng , chỉ cho tôi xem những quyển album có ảnh anh Duy Anh thôi . Sinh đôi nhưng da anh Duy Anh đẹp hơn , trắng hồng như chưa có tì vết . Có mấy bức hình cởi trần đã cho tôi khẳng định chắc chắn : anh trắng từ đầu đến chân . Đó là những bức ảnh từ thời đại học đổ xuống , còn những bức ảnh gần đây bác Nga đã đốt hết . Tại những ảnh bây giờ đều là một cô gái , bác Nga vẫn nhất mực không có cô con gái nào . Giờ bác lại thấy hối hận vì sau tai nạ máy bay , không có bức ảnh nào được gửi về nữa . Tôi xin phép bác về sau khi xem xong mấy quyển album , vì còn phải qua công ty nộp bản dịch . Đang đóng cửa theo lời dặn của bác thì giọng Duy vang lên ngay phía sau làm tôi suýt đứng tim :

- Cửa hàng đóng cửa hả Thư ?

- Mua sách “ Những cách làm người yêu hờ thành người yêu thật” phải không - Tôi đạp xe thong thả song song với Duy – Sách đó không sản xuất nữa . Duy khỏi chờ .

- Có chờ sách đâu , chờ cô bán hàng mà - Vẫn chạy chầm chậm bên cạnh tôi , Duy thắc mắc – Thư về hay đi đâu ?

- Thư cần qua công ty Thanh Hải - Vẫn nhìn thẳng phía trước , tôi trả lời .

- Vậy cùng đường rồi

Đáp lại giọng mừng rỡ của Duy là nụ cười nhẹ nhàngcủa tôi . Duy cũng im lặng theo sự trầm ngâm của tôi suốt quãng đường . Khi xe vừa dừng , không để tôi kịp dắt xe vào Duy đã giữ ghi đông :

- Thư giận Duy hả ? Thấy tôi lắc nhẹ đầu , Duy càng bối rối - Vậy sao không nói chuyện ?

- Tại Thư đang mải nghĩ vài chuyện - Thấy cái nhìn không mấy tin tưởng , tôi lảng chuyện – Duy làm gì mà Thư giận chứ ? Hỏi vớ vẩn . Thôi Duy về đi , Thư có việc .

Dứt lời , tôi cười nhe răng cho Duy yên lòng rồi dắt xe vào cổng . Chị thư ký nói giám đốc và trợ lý đi ký hợp đồng rồi nên tôi không vòng vào phòng anh Lân . Dù bỏ nhà đi bụi nhưng lão Tùng vẫn không chểnh mảng việc công ty . Thật đáng tuyên dương .
Về gần đến nhà thì điện thoại rung , tôi vội tấp vào lề đường nghe máy :

- Dạ , con nghe !

- Thắng ra viện rồi . Tối con qua ăn cơm với chúng ta nhé Thư - Giọng nói trầm ấm của bác Hai làm tôi gật đầu không đắn đo .

- Dạ , con đi hai mình được không bác ?

- Càng đông càng vui .

Tôi cười toe toét và chào bác :

- Con tắm rửa xong sẽ sang . Con chào bác !

- Ừ , chào con !

Hý hửng , tôi phóng xe vào sân và hét ầm lên :

- Lâm ơi ! Tối qua bác Hai với tao …ý …Huy vẫn ở đây hả ?

Không trả lời câu hỏi của tôi , Huy còn hỏi ngược lại :

- Có việc gì mà Thư qua đó ?

- Chú Thắng xuất viện nên …- Tôi sà xuống cạnh Huy và nũng nịu – Huy đi cùng nhé ? Đi đi mà !

Huy thản nhiên gạt tay ra khi tôi lắc lắc người nó :

- Thư đi tắm đi , còn qua đó sớm . Tôi không đi đâu !

- Nhưng…

- Muốn xin người khác điều gì cũng nên quan tâm tới tâm trạng người ta - Tiếng Lâm vang lên ở cửa bếp làm tôi xụ mặt .

Những giọt nước nhỏ từ trên mái tóc xuống vùng ngực trần làm Lâm đẹp kỳ lạ . Nó bước đến lôi cái áo phông đen ra nhưng chưa mặc vào mà quay sang trừng mắt với tôi :

- Còn ngồi đó làm nư . Đi tắm đi !

- Xí !!!

- Thư – Tôi quay lại theo tiếng gọi giật giọng của Lâm và nhanh tay hứng lọ gội đầu do nó tung đến – Tao vừa dùng hết xong ….

Nó liền chép miệng vì cái mặt phụng phịu của tôi :

- Mày đừng có dỗi nữa . Huy sang đó thì tên béo vứt cho ai ?

- Ờ đúng ! Tôi phản đối Huy qua …- Mạnh lại ngậm miệng ngó lơ chỗ khác vì Huy đang trừng mắt không vui .

Nhận thấy Lâm có lý , tôi chạy lên gác lấy đồ . Lâm tuy lạnh lùng nhưng tâm lý thật đó . Không như tôi quen được Huy chiều nên hay làm nũng . Cũng tại Huy và Lâm cơ , cái gì cũng chiều cũng nghe theo nên tôi mới hay giở chứng .
Lâm vừa dắt xe ra thì lão Hưng dừng con SH ngay trước mặt :

- Em đi đâu vậy Lâm ?

- Đừng gọi tôi là em – Lâm nổ máy rồi quay sang khi tôi cố tình chần chừ – Lên xe mày !

- Anh qua bác Hai không ? Chú Thắng vừa ra viện – Tôi giả vờ như không thấy đôi mắt phật ý của Lâm , mà vẫn tiếp tục rủ rê – Qua đó vừa làm tròn bổn phận làm con , vừa có cơ hội bên “ người đẹp”_một công đôi việc .

Tiếng rê ga làm tôi giật mình bước vội lên xe , và không quên nháy mắt với lão Hưng . Hiểu ý , lão bám theo sát gót dù Lâm đã cố tình phóng nhanh và lượn lách gây khó dễ cho lão . Nhưng nó đâu biết lão Hưng từng trải qua một thời như Huy_đua xe có trình và chưa bao giờ vào đồn . Cú phanh xe đầy tức tối của Lâm làm tôi bị dập mũi . Biết nó đang điên vì không cho lão Hưng rơi được nên tôi chạy vào trước , mặc kệ Lâm đang nhìn nụ cười chiến thắng của lão Hưng với đôi mắt viên đạn .
Chú Thắng đang ngồi trên ghế dựa với nụ cười hiền hoà :

- Sao con sang muộn thế Thư ?

- Tính trốn việc đó mà - Giọng cười vui vẻ của bác Hai không cho tôi trả lời – Con vào phụ bác mang thức ăn lên nào .

- Dạ - Tôi lơn tơn vào bếp và nhìn những món ăn trên bàn với đôi mắt sáng rực – Oa ! ngon quá !

Món cá rán làm tôi nuốt nước miếng đánh ực , rồi cười rất nịnh đầm :

- Bác Hai đúng là người chồng “ giỏi việc nước đảm việc nhà”

Trước khi bê thức ăn lên , bác Hai còn lườm yêu tôi :

- Chỉ giỏi nói !

Cười hì hì , tôi phụ bác một tay . Lão Hưng đang hỏi han vết mổ của chú Thắng với với sự thân thiện không giấu diếm . Bữa ăn trôi qua vui vẻ và đầy tiếng cười . Mặc dù đây là nhà bác Hai nhưng Lâm vẫn giữ nguyện sự bướng bỉnh của mình_bàn giao thức ăn sang bát tôi với thái độ cực kỳ thản nhiên . Mới đầu cũng không ai để ý , nhưng tôi cứ tủm tỉm cười làm bác Hai hiểu ra vấn đề . Bác Hai hỏi Lâm một câu làm miếng thức ăn trôi đến cổ đã ngừng ngay lại :

- Lâm này , con là bạn bé Thư nên bác coi con như con cháu trong nhà . Bác hỏi thật : Con có thích thằng Hưng nhà bác không ?

Vội vàng vỗ vào lưng vì tôi đang bị nghẹn , Lâm cằn nhằn :

- Ăn từ từ chứ Thư – Đưa tôi cốc nước rồi nó quay sang bác Hai thành thật - Dạ không . Con không thích con trai bác .

- Em…

- Ha ha…

Tiếng cười sảng khoái của bác Hai cắt ngang giọng sửng sốt của lão Hưng . Trong khi lão Hưng vẫn trong cơn sốc thì Lâm thản nhiên đưa ly rượu ra vì bác Hai mời :

-Uống với ta một chén nào , con trai !

- Con mời bác – Lâm hơi cười rồi uống cạn ly .

Nó đâu ngờ nụ cười đó làm bác Hai ngưng đưa ly rượu lên môi trong một giây . Tiếng cười vui vẻ lại vang lên khi bác Hai quay sang nhìn lão Hưng đầy hàm ý :

- Ta biết vì sao con mê thằng nhỏ rồi , Hưng ạ .

- Cha cũng nhận ra ư - Giọng nghi ngờ của lão Hưng vang lên .

- Hiện ra trước mắt đó thôi – Hình như rượu làm bác Hai hơi say nên giọng nói khàn khàn – Con có nụ cười đẹp lắm nhưng đừng ban phát quá nhiều , kẻo có người đêm không ngủ được .

- Cái ông này - Chú Thắng nãy giờ đều im lặng nhưng cũng nhận bác Hai đã ngà ngà say – Ông uống ít thôi . Sức khoẻ yếu mà cứ …

Bác Hai nheo mắt đầy hàm ý vào khuôn mặt hiền hoà bên cạnh :

- Tôi say hay không , chút nữa biết liền à .

Tiếng cười lại vang lên khi hai tai chú Thắng đỏ ửng …..

~~~~~~~~~~

- Làm gì đứng đây – Khuôn mặt sốt ruột của Mạnh làm tôi tò mò – Trưa rồi ông không vào ăn cơm ?

- Sao hôm nay Huy về muộn thế - Vẫn dõi mắt ra đường , Mạnh trả lời - Hằng qua đấy , Thư cứ vào trước .

Thì ra chờ nhóc Huy . Tối qua không ở nhà nên cũng không biết Mạnh giở trò gì , chỉ biết lúc về thì Huy đã không còn ở đây nữa . Mặc kệ kẻ điên vì tình , tôi chạy vào ý ới :

- Mày đi học xong qua luôn hả ? Ở lại ăn cơm với tao , Lâm trưa không về .

- Thì tao qua ăn chực mà - Nó chiếu đôi mắt thèm thuồng vào mâm cơm trên bàn – Lâm cưng mày thật đó . Cơm nước đầy đủ mới đến trường .

- Hì hì , chắc kiếp trước nó nợ tao – Không thèm rửa tay , tôi sà xuống cạnh nồi cơm và bới ra bát - Kệ tên béo , tao và mày ăn trước .

- Chờ đợi cũng làm nó no rồi - Cầm bát cơm tôi đưa , Hằng vào cuộc – Ăn thôi mày .

Không cần nó nhắc , tôi cũng nhập tiệc vì từ sáng đã có gì bỏ bụng đâu . Sáng nay Huy ko sang nên tôi vác bụng đói đi học . Lâm mà biết chắc tôi bị nhằn chết , may sáng nay nó chơi game mệt nên lăn ra ngủ .

Vừa gắp chả cá cho tôi , Hằng vừa tía lia :

- Tối qua tao đi cafe với Dũng . Tao nghi nó khai gian tuổi - Mắt Hằng nheo lại đầy vẻ đa nghi – Cáo già như thế không thể 18 được .

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World