- Ư , con lớn rồi bác đừng gọi là bé nữa – Chu chu môi , tôi nũng nịu .
Tiếng cười vui vẻ lại một lần nữa tràn ngập căn phòng , Lâm nhìn tôi với ánh mắt yêu thương :
- Mè nheo như thế , không gọi bé thì là gì – Nó quay sang bác Hai với khuôn mặt nghiêm túc – Thư rất quan trọng đối với con , nên vấn đề an toàn của nó rất đảm bảo . Bác yên tâm !
- Ừ , ta tin con .
Từ đầu đến cuối chú thắng nó rất ít , nhưng đôi mắt dịu dàng của chú đã nói nên tất cả . Mỗi lần chạm phải tia sáng dịu dàng đó , tôi như lại được thấy mẹ ….Lâm cũng nhận thấy tôi hay tìm hình ảnh mẹ qua đôi mắt chú Thắng nên nó nhanh chóng xin phép về .
Ngồi trên xe , tôi dựa hẳn vào người Lâm làm nó trách nhẹ :
- Mày đừng để tình cảm lấn át lý trí như thế .
- Ừ - Vòng tay vừa ôm quanh người nó đã vội buông ra khi tôi thấy con Dylan của anh Lân dừng lại bên kia đường - Dừng lại ! Dừng lại mày !
Cái buông tay của anh làm con Dylan đổ kềnh ra đất , anh nhân viện vội chạy lại dựng lên . Dáng lảo đảo cho tôi biết anh đã ngà ngà . Nhảy phóc xuống xe , tôi bước sang đường sau khi buông gọn :
- Qua đó . Tao có việc .
Vũ trường này ồn ào hơn tôi tưởng , đã quen với Thiên Thanh nên mất một lúc mới tìm ra anh Lân bên cạnh đống lon bia . Trông cách uống cũng đủ biết anh còn tiếp tục được . Giọng trầm trầm của Lâm làm tôi quay lại :
- Qua đó hay tìm bàn khác ?
Không trả lời tôi bước đến một bàn trống , từ đây vẫn có thể quan sát bàn anh Lân và cả sàn nhảy . Búng tay kêu cooktail cho tôi và rượu cho bản thân rồi Lâm hỏi :
- Tao cần lời giải thích !
Lâm là người tôi không muốn giấu bất cứ điều gì nên từ tốn kể sơ qua việc anh Lân và lão Tùng . Cô phục vụ đặt chai rượu lên bàn ngay khi tôi vừa dứt lời . Lâm rót rượu và uống cạn :
- Cảm giác anh ta đang nếm tao có thể hiểu - Lại rót rượu nhưng nó không uống , chỉ nhìn chằm chằm vào thứ nước màu vàng nhạt đó - Rất giống ly rượu này . Đáng chát ở đầu lưỡi nhưng phê khi cảm nhận nó .
Tôi nhìn nụ cười nhếch môi của Lâm qua vành ly cooktail trong suốt . Nó dập tắt nụ cười nửa miệng bằng cách uống cạn ly rượu . Tiếp tục rót rượu nhưng nó sực nhớ ra rồi nhìn tôi như hỏi “ uống không ?” . Nhẹ lắc đầu , tôi quay sang bàn anh Lân và mở to mắt ra nhìn cái bàn không người . Ơ , anh Lân đâu rồi ? Không nhẽ anh đã về ….
- Trên sàn !
Theo cái hất đầu ra hiệu của Lâm , tôi thấy anh Lân đang điên cuồng trong điệu nhạc . Những giọt mồ hôi từ trán rịn xuống gò má , rồi xuống cổ làm anh Lân đẹp kỳ lạ . Anh càng thể hiện hết mình theo bản nhạc càng hấp dẫn những cô nàng váy ngắn . Đặc biệt con nhỏ yếm vàng , nó nhảy mà người như dán vào anh . Trông rất chướng mắt . Lão Tùng có ở đây thì máu ghen của Hoạn Thư cũng không sánh bằng . Mặc dù đang nhìn anh Lân lắc người điên cuồng nhưng tôi vẫn nhận thấy hành động kỳ lạ của Lâm . Nó đổ rượu ra tay vuốt lên tóc , rồi rất thản nhiên xé mạnh làm hai tay áo rách rời hẳn ra . Tôi nhìn chằm chằm vào cơ bắp trên tay nó :
- Mày làm gì….
Chưa kịp nói hết câu nó đã đứng lên sau khi ban phát một nụ cười khó hiểu cho tôi . Nó tính làm gì chứ ? Sao nó lại bước ra sàn ?
Mắt tôi càng mở to hơn khi Lâm hoà mình vào những con người đang say trong điệu nhạc . Cách nhảy của Lâm thật xa lạ , nó như cố tình gợi sự chú ý của anh Lân . Một cái lắc mình , một cú xoay người , nó đã áp sát anh Lân , và động tác ngả người ra sau như muốn mời gọi một ai đó . Nhìn Lâm nhảy tôi liên tưởng đến…vũ nữ , chỉ có điều đây là nam thôi . Không chỉ có anh Lân mà mọi người cũng bắt đầu chú ý đến anh chàng cao to đẹp trai đang thể hiện những bước nhảy đẹp . Những tiếng huýt sáo vang lên khi anh Lân phối hợp nhịp rất ăn ý với Lâm . Cô nàng yếm vàng hiểu khả năng của mình nên đã dãn ra và quây xung quanh . Ở giữa vẫn là Lâm làm chủ cuộc chơi nhưng khi tay nó đặt lên ngực anh thì khuôn mặt đang nửa tỉnh nửa mê đột nhiên đanh lại . Nhíu mày , anh Lân hất tay nó ra và bước về bàn với khuôn mặt hầm hầm . Nhìn anh Lân lao vào bia , Lâm thản nhiên cười nhếch môi . Nó bước khỏi sàn làm một vài người nhìn theo ngẩn ngơ nhưng nhanh chóng hoà vào điệu nhạc khi nhạc đổi sang bài khác .
Chỉ ngồi cách một bàn nhưng giữa không gian ồn ào của vũ trường , tôi không thể biết Lâm đang nói gì . Chỉ thấy nó cầm lon bia trên tay anh Lân và uống rồi thì thầm làm anh Lân lắc đầu từ chối . Rất lạnh lùng , nó ngồi xuống cạnh nhìn anh thật tình tứ . Lại một cái lắc đầu sau câu nói của Lâm , và anh dằn mạnh lon bia xuống bàn khi tay Lâm bắt đầu mân mê vùng ngực anh . Khoé miệng Lâm hơi nhếch lên , nó quay sang hất đầu ra hiệu cho tôi .
Hiểu ý , tôi chuyển bàn trước đôi mắt mở to của anh Lân :
- Thư ! Sao lại….
- Bạn em – Tôi hơi cười khi ngồi xuống cạnh Lâm , người nó toàn mùi rượu – Anh cứ gọi là Lâm .
- Bạn em ? Anh tưởng …
- Trai gọi phải không – Sau khi búng tay kêu thêm rượu , Lâm nhướng mắt nhìn anh Lân – Có là trai gọi cũng đâu hấp dẫn được anh .
Nhìn nụ cười nửa miệng của Lâm , anh cũng hiểu ra vấn đề :
- Vậy em làm thế với mục đích gì ? Anh không nghĩ chỉ là vui đùa .
- Người tuyệt vời như tôi , anh còn không bị mê hoặc cũng đủ hiểu người yêu anh tuyệt đến mức nào – Lâm hơi dừng khi cô phục vụ đặt cốc rượu màu đỏ lên bàn - Người tuyệt vời sẽ không thích người yêu say xỉn đâu . Nhất là vì chuyện cỏn con càng không đáng .
Nói xong Lâm thản nhiên thưởng thức ly rượu trước cái nhìn chằm chằm của anh Lân . Khi nó cạn ly rượu cũng là lúc anh lên tiếng :
- Cảm ơn ! Cảm ơn hai người !
Nhếch môi , Lâm nhún vai thay cho câu trả lời . Nó đưa mắt ra sàn rồi quay lại hỏi :
- Thực tình tôi không có chút nào hấp dẫn anh sao ?
- Có ! Anh gần như bị em mê hoặc , nhưng..- Nụ cười nhẹ làm gương mặt anh sáng hẳn lên – Khi em đặt tay lên ngực anh thì hình ảnh Tùng đã ngăn chặn tất cả .
- Tôi lấy lại tự tin phần nào rồi .
- Khách quan mà nói , em rất tuyệt – Anh nháy mắt làm Lâm cười gian .
- Nếu cho anh chọn lại , anh có thay đổi không ?
Giơ một ngón tay lên , anh Lân cười vui vẻ :
- Một lần cho tất cả . Tình yêu không có chữ nếu .
- Người được anh chọn thật may mắn – Lâm không cười nhưng đôi mắt nó ánh lên niềm vui – Ông trời sẽ đãi ngộ những tình cảm chân thành .
- Cảm ơn em vì tất cả .
Lại nhún vai rồi Lâm đứng lên :
- Cũng đến lúc trả sự yên bình cho anh – Nó kéo tay khi tôi vẫn ngồi im - Về mày !
- Nhưng nãy giờ tao chưa nói gì mà .
Phì cười vì giọng nũng nịu của tôi , Lâm tát yêu :
- Chỉ cần sự hiện diện của mày cũng đủ ý nghĩa rồi . Về thôi !
- Bạn em nói đúng đó Thư – Anh Lân liền tiếp lời - Cảm ơn vì em đã mang đến một chuyện gia phục hồi tâm lý .
- Thôi em về đây . Không làm gì mà cứ khen hoài , ngượng lắm – Chun mũi làm mặt xấu , tôi bước ra ngoài trong tiếng cười sảng khoái của anh .
Bây giờ tôi đã hiểu những hành động kỳ lạ của Lâm . Tất cả những việc nó làm đều chỉ muốn tiếp thêm sức để anh có thể đương đầu với những khó khăn trước mắt . Đặc biệt qua tối nay , anh Lân đã nhận ra hình ảnh lão Tùnh giúp anh đứng vững trước những cám dỗ đời thường_điển hình là vẻ đẹp trai đầy nam tính của Lâm .
- Bác sĩ nói tôi cần đi lại nhiều – Nói xong Mạnh tập tễnh bước ra cổng .
Dù vẫn chân thấp chân cao nhưng trừ những lúc có mặt Huy thì Mạnh rất chịu khó tập đi . Nhìn Mạnh bước những bước ngắn về phía công viên , tôi đạp xe về phía đối diện . Tên Lâm đã đến trường từ sáng sớm . Nó khoẻ thật , chơi game đến sáng rồi đi học luôn , không cần nghỉ ngơi gì cả .
Giờ giải lao Duy gọi điện rủ trưa đi ăn nhưng tôi từ chối . Dạo gần đây tự nhiên tôi tránh tiếp xúc với Duy . Chắc tại những tia sáng kỳ lạ phát ra từ đôi mắt Duy . Đôi mắt đó làm tôi không được tự nhiên , rồi lẩn tránh luôn . Với lại tôi thích về nhà ăn cơm cùng Mạnh , chứ nó cứ quanh quẩn với cái chân đau cũng tội nghiệp .
Nụ cười trên môi rộng hơn khi con SH chình ình ngay trước mặt :
- Chờ nhỏ 10 phút 3 giây 2 tíc tắc rồi đó – Lão Hưng giục vì tôi vẫn chần chừ chưa nhấn pêđan - Về chứ ? Tao đói rồi .
- Anh đói bụng hay đói tim ?
- Cả hai – Lão đi chậm chậm bên cạnh tôi , miệng thì tía lia – Trưa nay Lâm có về ăn cơm không ? Hay nó ở lại trường ? Lâm có nói với nhỏ không ?
Chịu không nổi , tôi cười phá lên làm mấy người đi đường quay lại nhìn khó hiểu . Lão Hưng ngượng quá nên lườm tôi dài cả cây số :
- Vô duyên ! Hay lắm mà cười .
- Ha ha…
Dù đang cười chọc quê nhưng tôi vẫn thấy môi lão mím vào tức tối .
Cái nhăn mặt của lão còn kéo dài cả vào bữa cơm . Tuy Lâm có nhà như mong muốn nhưng thái độ của nó làm lão tức muốn khóc . Món nem tai đầu tiên lão gắp cho Lâm thì bị thả sang tôi :
- Tao ghét nem tai – Tôi thản nhiên giơ bát ra hứng .
Tiếp theo con tôm chiên cũng chung số phận vào bụng tôi :
- Con tôm này không có duyên với tao , mày xử đi !
Chưa kịp bóc vỏ con tôm thì Mạnh đã dẫm vào vết xe đổ của lão Hưng :
- Anh biết em thích món này – Con tôm to tướng với hai râu thật dài được đặt thật trìu mến vào bát Huy .
Nhưng chỉ sau hai giây , nó đã nối tiếp bước đàn anh khi Huy bàn giao sang tôi :
- Giờ tôi chuyển thành ghét tôm chiên rồi ….
Chưa dứt lời , một khúc cá đã thay vị trí với nụ cười toe toét của Mạnh :
- Khúc này ít xương nè Huy !
- Thư thích ăn cá phải không - Cười rất tươi , Huy…đặt khúc cá vào bát tôi – Ăn cẩn thận kẻo hóc !
Nhìn tôi bóc vỏ tôm chấm ớt ăn ngon lành , lão Hưng và Mạnh nhìn nhau đau khổ . Lâm và Huy vẫn thản nhiên như không liên quan , lại còn nhìn nhau đầy hàm ý làm lão Hưng thở dài :
- Hỡi thế gian , tình là gì ….
- Tôi no rồi – Lâm buông đũa đứng lên làm lão Hưng méo mặt
- Em chưa ăn mà Lâm ? Lâm ! Lâm…
Tiếng gọi của lão đã bị Lâm dẫm nát dưới những bước chân dứt khoát , nó lên tầng mà không một lần ngoái lại . Lão Hưng hết nhìn về phía cầu thang rồi lại nhìn mọi người mà vẫn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra . Nhưng Mạnh thì hiểu , nó nhìn Huy và xua xua tay :
- Anh không có nói gì nha - Giọng nó đầy lo lắng – Em đừng bỏ bữa .
- Có lộc ăn , ai lại bỏ - Cười khẩy với đôi mắt lo lắng của Manh , Huy gắp con tôm khác vào bát tôi - Chỉ tội cho ai làm dã tràng xe cát thôi .
Mặt lão Hưng chảy dài theo từng lời xỏ xiên của Huy :
- Đã cố tình mua những món Lâm thích…vậy mà - Lão quay phắt về phía cầu thang rồi nheo mắt – Hãy đợi đấy ! Em mà thuộc về anh thì cứ gọi là…
- Làm được hẵng nói - Vẫn là giọng xỏ xiên của Huy , nó lại bỏ khúc cá Mạnh vừa gắp sang bát tôi - Chỉ sợ nói trước bước không qua .
- Không ngờ mình bị em út coi thường thế - Đã lâu tôi không nhìn thấy nụ cười đểu cáng của lão , hôm nay mới được gặp lại khi lão nhìn Huy - Tại tao chưa ra tay thôi . Chứ những đứa kiêu như mày và Lâm , tao búng nhẹ tay cũng đổ cái rầm .
- Vậy anh chỉ em vài chiêu cưa Huy đi – Đôi mắt sáng rực của Mạnh vội cụp xuống trong cái trừng mắt cảnh cáo của Huy – Anh không có nói gì ….
Không bỏ lỡ cơ hội , lão Hưng quay qua trêu Mạnh làm nó đỏ bừng mặt . Nhóc Huy thấy chết mà không cứu , nó lại còn cười trên sự đau khổ của người khác nữa chứ .
Lâm nhất định không xuống nhà nên lão Hưng xách xe đi song song với tôi đến cửa hàng . Đạp xe thật thong thả , tôi hỏi :
- Lâm là bạn nhưng cũng như người thân , nên em hỏi thật : Anh thật lòng hay đùa giỡn ?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét