CẦU VỒNG (Chap 44)

- Ừ - Đang nhìn chú Thắng yêu thương , bác ngẩng lên hỏi – Mà con đưa Thắng đến đây bằng cách nào ? Xe con đâu ?

- Con dùng xe chú . Xe con gửi một bác nhà gần đấy – Tôi vọt ra cửa khi thấy bác Hai móc ví , đảm bảo đưa tiền để tôi đi xe - Tối con sẽ vào . Con chào bác !

Đi được một đoạn tôi mới nhớ chưa trả chìa khoá xe nên vội vàng quay lại . Nhưng hình ảnh trước mắt làm tôi chùn chân , ngón tay bác Hai đang vuốt nhẹ theo gò má chú Thắng . Đôi mắt yêu thương của bác cho biết thế giới trong đó chỉ có một người mà thôi . Một màn sương mờ ảo phủ lên mắt , một thứ long lanh lăn xuống gò má …rơi xuống rồi đọng lại trên môi người đang nằm . Nụ hôn nhẹ đã lấy đi giọt lệ ..mi mắt động đậy, đôi mắt đẹp kỳ lạ mở ra trong nụ cười của bác Hai . Dù vẫn đang ngơ ngác nhưng chữ hạnh phúc trên mặt bác Hai làm khuôn mặt xanh xao nhoẻn cười . Nụ cười chưa trọn vẹn đã bị nuốt trọn bởi nụ hôn tham lam của bác Hai ….
Tôi vội vàng khép cửa lại coi như không thấy gì . Dù nghĩ vậy nhưng hai má tôi đang nóng bừng lên . May phòng này chỉ có mỗi chú thắng là bệnh nhân thôi . Đã lâu rồi tôi không được chứng kiến cảnh hạnh phúc gia đình như vậy …từ khi ba mẹ mất …tôi đã không….
Lắc mạnh đầu xua đi những nỗi buồn vô vớ , tôi bắt xe đến chỗ chú Thắng gặp chuyện . Tự nhiên tôi muốn gặp bác gái . Không biết bây giờ bác đang làm gì ? Vẫn là những ván bài giải buồn hay là sự cô đơn trong ngôi nhà vắng người đàn ông ?
Mở cổng cho tôi là dì An :

- Sao dạo này con không về nhà hả Thư - Mở rộng cửa để tôi dắt xe vào , dì An cằn nhằn – Con gầy thật đó , con về đây để dì vỗ béo nha .

- Dì hkông sợ con ăn nhiều thành thùng phuy di động sao – Ôm tay dì , tôi nũng nịu – Gầy là mốt bây giờ của con gái , con đang giữ phoọc .

- Cha cô – Dí dí ngón tay lên trán tôi , dì lườm yêu – Trưa nay phải ở lại nghe không ! Lâu rồi không được nghe giọng cười nhí nhảnh của con .

Dáng hiền lành của dì làm tôi nhìn theo bồi hồi . Đúng là trong căn nhà rộng lớn này chỉ có hai người phụ nữ với nhau thì thật buồn . Tuy lão Hưng đã thay đổi nhưng lão cũng đâu thể làm vui lòng hai người phụ nữ trung niên . Nhóc Huy thì khỏi bàn , cậy miệng nó cũng không được nổi nụ cười nữa à . Đúng là chỉ ở bên tôi , nụ cười của nó mới tự nhiên và chân thành . Dù thỉnh thoảng ban phát cho Mạnh vài nụ cười nhưng đó chỉ có thể gọi là chuyển động cơ mặt thôi . Mà bây giờ càng khó hơn vì nó đang giận tên béo mà .
Tôi đoán không sai , Huy về thẳng nhà chứ không qua Lâm như mọi hôm . Khuôn mặt nó tươi hơn khi thấy tôi đang nói chuyện với bác gái . Nó nhanh chân ngồi xuống cạnh tôi làm lão Hưng xụ mặt :

- Tưởng cả ngày sẽ không được gặp Thư .

- Qua đó là gặp thôi .

- Thư còn nhắc đến hắn , coi chừng tôi giận đấy – Nó nhìn tôi phật ý nhưng chỉ nhận được nụ cười toe toét nên phì cười –Không giận nổi Thư . Đây , ăn đi , đừng giữ phoọc nữa !

Từ câu nói của Huy , suốt bữa ăn tôi bị mọi người “ nhồi nhét” cho đủ thứ . Ai cũng than tôi gầy , rồi gắp thức ăn liên tục làm sau bữa cơm bụng tôi căng tướng ra .
Trước khi ra khỏi nhà , Huy véo má tôi đau điếng :

- Tôi đi học đây . Thư nghỉ ngơi rồi còn đi làm !

Bác gái cũng lên gác sau khi Huy phóng xe đi . Riêng lão Hưng đang bấm bấm di động như nhắn tin cho ai đó . Sau vài tin nhắn , lão ngẩng lên với nụ cười tươi :

- Chiều nay Lâm ở nhà . Tao sẽ qua đó tranh thủ tí chút !

- Anh không đi làm hả ?

- À , chiều có buổi khảo sát thực tế nên không cần về công ty – Lão nói tỉnh bơ – Buổi khảo sát này sẽ diễn ra ở nhà Lâm .

- Anh thiệt là …- Lắc đầu chiụ thua , tôi dựa hẳn vào ghế - Lúc nãy em thật ngốc khi nhắc đến bác Hai .

Lão nói nghiêm túc :

- Nhỏ không sai đâu . Mẹ cũng cần đối diện và chấp nhận sự thật . Bây giờ mẹ đã đứng vững được sau cú sốc đó rồi .

Thở dài rồi tôi cười tư lự :

- Em thấy mừng vì bác đã bình tâm lại – Tôi nhớ đến lời bác gái đã nói “ Dù không còn tình cảm gì , dù lòng đã yên ổn nhưng bác vẫn không thể đối diện với hai người …cảm giác hối hận vẫn còn âm ỉ trong lòng bác . Bác biết anh Hinh và Thắng sẽ tha thứ nhưng bác chưa đủ tự tin vào bản thân nên , con cho bác gửi lời hỏi thăm đến chú Thắng nhé….”

Những lời này được bác gái nói với giọng bình tĩnh . Tôi tin một ngày không xa , bác gái sẽ đủ dũng cảm đến gặp bác Hai_dũng cảm cầu chúc hạnh phúc cho người mình yêu , dũng cảm nhận lỗi …

- Mày ăn nói với tao thế hả Tùng - Tiếng hét của bác Nga làm tôi buông vội chiếc xe chưa kịp đựng , chạy vội vào làm nó đổ kềnh ra sân .

Rầm !!!
Cánh cửa phòng lão Tùng đóng lại giận dữ . Tiếng nấc kìm nén của bác Nga dẫn dắt bước chân tôi vào phòng khách . Quyển album nằm chơ vơ trên bàn , một dáng người run run theo tiếng nấc đang gục đầu vào tay …
Tôi bước đến ôm bác Nga vào lòng mà sống mũi cay cay . Tôi đoán bác khóc vì nhớ đến Duy Anh . Tiếng nấc nhỏ dần rồi nín bặt khi bác ngẩng lên :

- Con đến lúc nào thế Thư - Mỉm cười , bác đẩy nhẹ tôi ra và lau nước mắt - Lần nào cũng để con thấy cảnh không hay !

- Bác đừng nói vậy - Lắc nhẹ đầu , tôi nhìn bác mỉm cười – Con luôn kính trọng bác …Mỗi lần nghe giọng bác con như thấy mẹ đang ở bên .

Vuốt nhẹ má tôi , bác không nói gì . Kéo quyển album về phía mình , bác trầm ngâm :

- Bác chỉ muốn có cháu bế thôi , vậy mà…

Tiếng thở dài của bác làm tôi quyết định nhanh trong đầu . Hít một hơi để tiếp thêm dũng khí , tôi hỏi bác :

- Đối với con , bác như người mẹ thứ hai . Vậy nếu con nói sai , bác đừng giận nhé ?

- Ngốc à – Bàn tay vẫn mân mê tấm ảnh của Duy Anh , bác nhìn tôi trìu mến - Từ trước đến nay có bao giờ ta coi con là người ngoài đâu .

- Dạ , con chỉ thắc mắc : bác phản đối tình yêu của anh Tùng vì người đó không phải con gái hay vì cái gì – Đôi mắt bác có tia sáng kỳ lạ nhưng vẫn im lặng nghe tôi nói – Không nhẽ chỉ cần anh Tùng yêu và lấy con gái là được , còn cảm xúc , tình cảm của ảnh không cần quan tâm ?

Hơi dừng lại để xem phản ứng của bác , nhưng chỉ là sự im lặng nên tôi nói tiếp :

- Tuy là con nít , con còn biết hạnh phúc là yêu và được yêu , anh Tùng đang sống trong hạnh phúc , không nhẽ chỉ vì người anh yêu là con trai mà đang tâm tước đoạt nó đi sao ?

- Ta hiểu những gì con nói - Giọng bác hơi nghèn nghẹn – Nhưng con chưa làm mẹ , con sao hiểu được cảm giác của ta .

Vị mằn mặn tràn vào miệng làm tôi nhận ra mình đã khóc từ lúc nào . Tôi nói mà mắt nhoà đi , sống mũi cay cay xông lên tận óc :

- Sẽ chẳng bao giờ con được gọi và được nghe tiếng “ mẹ” …con…

Cắn mạnh vào môi để kìm tiếng nấc , tôi lọt thỏm giữa vòng tay bác :

- Ta xin lỗi ! Ta xin lỗi con !

Nước mắt tuôn dài trên má tôi …đã lâu tôi không khóc vì nhớ mẹ , nhớ tới…vị mặn chát vẫn tràn vào khoé miệng làm tôi nhắm chặt mắt ngăn những giọt lệ yếu đuối . Nếu không nín khóc đảm bảo Lâm sẽ mắng khi thấy đôi mắt đỏ hoe này . Hít một hơi thật sâu , những suy nghĩ những tình cảm trong lòng tôi dần dần ổn định . Khi đã làm chủ được cảm xúc , tôi rời khỏi vòng tay ấm áp của bác Nga :

- Con không sao . Bác đừng lo , con ổn rồi !

- Con…- Đôi mắt lo lắng của bác yên tâm hơn vì tôi đang nhe răng ra cười - Ừ , nếu con đã nói vậy .

Rất tự nhiên , tôi dùng tay lau khô gò má rồi hỏi :

- Lúc nãy con huyên thuyên , bác không giận con chứ ?

- Ai lại giận những lời nói đúng – Bác nói tiếp khi thấy tôi nhoẻn miệng cười – Sau việc Duy Anh , bác đã có cái nhìn mới . Chỉ có điều vẫn muốn có cháu bế .

- Nếu giải quyết ổn thoả vấn đề con cái thì bác đồng ý cho anh Tùng tự do yêu đương chứ ạ ?

Phì cười với giọng cơ hội của tôi , bác xoa xoa đầu làm mái tóc ngắn cũn của tôi rối mù :

- Con đừng nói việc này với ai nhé . Bác muốn thử thách hai đứa nó . Đã ba hôm “ tuyệt thực” rồi đó con .

Tôi cười theo giọng cười vui vẻ của bác . Một người mẹ hiểu biết và thương con như bác Nga sẽ sớm thấu hiểu suy nghĩ của người khác thôi . Nhất là bây giờ bên cạnh bác chỉ có mỗi lão Tùng , vì anh Duy Anh đã … Duy Anh thật may mắn khi tìm được anh Bill giữa hàng vạn người .
Ngồi chơi với bác thêm một lúc , tôi quyết định đến công ty nộp bản thảo . Thì ra hôm nay cửa hàng có mở cửa nhưng lúc nãy bác cho mọi người nghỉ buổi chiều vì cuộc cãi nhau vừa rồi . Cơn mưa bất ngờ làm tôi tấp vội vào quán cafe bên đường . Mưa kiểu này thì còn lâu mới tạnh , tốt nhất vào kiếm thứ gì nóng nóng cho ấm người . Nghĩ vậy , tôi đẩy cửa bước vào với nụ cười trên môi .

- Chị Thư….

Người đang giơ tay vẫy vẫy là Dũng . Bước đến kéo ghế ngồi xuống , tôi hỏi :

- Nhóc cũng trú mưa hả - Nở nụ cười hối lối khi thấy cái lườm của nó – Hì hì , quên !

- Chiều nay chị không phải làm việc hả ? – Đôi lông mày của tôi nhướng lên thắc mắc làm nó gãi gãi đầu - Hằng có kể tôi mấy việc này .

Quay sang cô phục vụ , tôi gọi nước rồi nhìn Dũng :

- Chuyện hai người tới đâu rồi ?

- Càng tiếp xúc càng khẳng định tôi đã tìm thấy một nửa của mình – Nó khuấy khuấy cốc nâu - Ẩn sau sự hiếu thắng trẻ con , Hằng là cô gái rất nữ tính .

Tôi mở to mắt theo từng lời nói của Dũng , những người nhận xét Hằng nữ tính chỉ đếm trên đầu ngón tay . Phải tiếp xúc thật lâu , thật hiểu mới nhận ra bản chất con gái ẩn sâu trong người Hằng . Kiểu này tình cảm của Dũng đối với Hằng không phải chuyện đùa . Gật gù , tôi hỏi nó :

- Dũng không ngại khoản tuổi tác sao ?

- Tuổi tác chỉ là một con số !

Đôi mắt chân thành và thẳng thắn làm tôi có ý muốn giúp Dũng :

- Dũng đừng bao giờ nhường Hằng trong bất cứ cuộc chơi nào . Hằng tuy hiếu thắng nhưng không thích người khác nhường .

- Tôi hiểu . Đó cũng là điểm thu hút tôi - Nụ cười nhẹ nhàng của nó làm tôi bất giác cười theo .

Hy vọng tình cảm chân thành của Dũng làm Hằng quên đi cú sốc do Lâm mang lại . Tôi không ý kiến với cách yêu của Hằng nhưng nó là con gái cũng nên biết điểm dừng . Và điểm dừng của Hằng đang ngồi trước mặt tôi nhịp nhịp tay trên bàn . Dũng nhìn lướt qua rất giống một tay anh chị , chắc tại bộ tóc mai làm gương mặt thêm hung dữ .
Cười cười , tôi nhìn tóc nó và thắc mắc :

- Dũng học lớp 12 phải không ? Bộ nội quy ở trường cho để tóc vậy hả ?

- Tôi học dân lập nên mấy vấn đề nội quy thả lỏng lắm – Nó búng nhẹ lên mái tóc - Hằng để ý đến tôi cũng vì nó đấy .

- Từ khi quen Hằng , Dũng thay đổi khá nhiều – Trong đầu tôi lướt qua thái độ trước đây của Dũng làm nó gượng cười .

- Chị nói làm tôi thấy xấu hổ quá – Gương mặt Dũng cực kỳ nghiêm túc và giọng nói chững chạc hẳn – Tuy vấn đề tuổi tác không quan trọng nhưng cách cư xử cần quan tâm phải không ? Chẳng ai yêu đứa trẻ con trong thân xác người lớn đâu .

Dũng nói đúng , tình yêu không tăng số tuổi nhưng lại tăng sự văn hoá lên vài tuổi .
Bầu trời xanh hơn, trong hơn khi vắng những hạt mưa . Mọi người tấp nập qua lại làm tôi đứng dậy :

- Chị có việc , Dũng về sau nhé – Tôi gật đầu thay cho lời chào rồi đẩy cửa bước ra ngoài .

Mùi ngai ngái sau cơn mưa làm tôi thấy dễ chịu . Hai sống mũi mát lạnh sau vài cái hít vào . Nhanh nhẹn lấy xe , tôi phóng về nhà nhưng mới được một đoạn thì có con dream quen thuộc chạy lên đi song song :

- Thư ! Lúc nãy Duy có qua cửa hàng nhưng thấy đóng cửa – Quay sang tôi thấy nụ cười khoe răng khểnh - Tối Thư rảnh không ? Đi chơi với Duy !

- Tối nay Thư có hẹn rồi – Hình ảnh chú Thắng và bác Hai làm tôi lắc đầu từ chối - Hẹn hôm khác .

- Buồn năm phút – Dù không nhìn qua nhưng tôi vẫn tưởng tượng ra khuôn mặt xụ xuống của Duy .

- Sao chỉ có năm phút - Cười tươi , tôi bắt bẻ - Ít nhất cũng vài tiếng chứ .

Mắt vẫn nhìn thẳng phía trước nhưng tôi biết Duy đang quay sang :

- Người yêu hờ chỉ thế thôi . Thư trở thành nguời yêu thật thì Duy buồn vài ngày luôn .

Cười lớn , tôi lắc đầu chịu thua rồi nói :

- Tới nhà Thư rồi - Hất đầu vào con ngõ trước mặt – Bye Duy . Hẹn hôm khác .

- Ừ ! Bye .

Phóng thẳng vào sân vì cổng mở toang hoang , nhóc Huy nhảy xuống xe trước tôi đúng hai giây :

- Thư đi làm về muộn thế - Nó vừa hỏi vừa ra đóng cổng .

- Bác Nga có việc nên chiều nay nghỉ - Tôi bước song song với Huy và buông giọng trêu đùa - Tưởng Huy không đến đây nữa .

- Thư biết lý do mà – Khuôn mặt lạnh lùng hơi mỉm cười khi quay sang – Tôi không an tâm vì Thư .

- Xí !!! Làm như người ta con nít – Ngúng ngẩy , tôi bỏ vào trước .

Tuy Huy đã về nhà cho bác gái yên lòng nhưng bữa cơm nào cũng sang đây . Hình như nhiệm vụ của Huy là gắp thức ăn cho tôi . Thì cứ nhìn là biết , tất cả những gì Mạnh chăm sóc Huy đều bàn giao sang tôi . Bổn cũ lại soạn lại .
Sau bữa cơm , tôi và Lâm vào thăm chú Thắng , Huy nhất định không đi dù tôi năn nỉ đến mấy . Ngay đến tên béo cũng bị lườm cảnh cáo vì tội góp ý . Cũng nên thông cảm , dù không phản đối nhưng việc bác Hai dọn đến sống với chú thắng vẫn chưa được Huy chấp nhận .

Bị bác Hai mắng vì mua quá nhiều hoa quả mang vào , tôi nhìn khuôn mặt hiền hoà của chú và lảng chuyện :

- Lúc sáng chú làm con sợ quá , may không có gì ….

- Mày chỉ lo vớ vẩn – Lâm đưa tay véo nhẹ má tôi – Chú Thắng là người phúc lớn mạng lớn , có gì mà lo .

Mọi người cười theo câu nói đùa của Lâm . Bác Hai nói trong nụ cười hiền lành :

- Bác chưa cảm ơn cháu vì đã lo cho bé Thư . Tại nhiều việc xảy ra quá nên …Qua lời Hưng kể , bác rất yên tâm giao bé Thư cho cháu .

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World