CẦU VỒNG (Chap 43)

Đôi mắt dịu dàng của anh Lân phảng phất trong đó là sự ra lệnh , lão Tùng im lặng nghe theo . Sự im lặng làm không khí càng trở nên ngột ngạt , tôi thấy mình thật nhỏ bé trong không gian căng thẳng này . Người phá vỡ sự ngột ngạt khó thở là bác Nga :

- Bây giờ cậu về đi - Đẩy nhẹ tôi ra , bác đã làm chủ được cảm xúc – Lúc này cả ba chúng ta đều không giữ được bình tĩnh nên để lúc khác nói chuyện .Tôi tin nếu cậu thực sự yêu thằng Tùng thì cuộc nói chuyện đó sẽ không xa .

- Dạ , con xin nghe – Anh Lân vội quay sang lừ mắt cảnh vì lão tùng đang mấp máy môi phản đối – Con biết bác bây giờ rất sốc nhưng tình cảm của con đối với Tùng rất chân thật , con rất yêu em ấy , Tùng thực sự quan tọng trong tim con …

- Được rồi , cậu về đi - Lại một lần nữa , bác đuổi thẳng thừng – Bây giờ tôi không đủ bình tĩnh để nghe những lời yêu thương đó .

- Dạ , thưa bác con về - Anh đứng lên chào nhưng bác Nga không trả lời .

Lão Tùng định ra tiễn nhưng đành tiu nghỉu vì anh ra hiệu không cần . Anh Lân về làm phòng khách càng khó thở hơn . Lão Tùng mím mím môi suy nghĩ làm trán xuất hiện những nếp nhăn , còn bác Nga coi như không có lão Tùng trong phòng . Nhìn bác một hồi , lão bước đến ngồi cạnh :

- Mẹ à – Bàn tay lão bị hất ra với vẻ giận dỗi – Con rất yêu mẹ nhưng con cũng yêu anh Lân nên ….

- Con về phòng đi . Mẹ cần yên tĩnh !

Giọng bác không còn lạnh lùng hay gay gắt nữa , thay vào đó là sự bình tĩnh lạ lùng . Hiểu rõ bác Nga , lão đứng lên nhưng mới được mấy bước liền quay lại :

- Con xin lỗi vì đã đổ tất cả lên mẹ , nhưng nếu ngày đó mẹ không cố chấp thì…Cuối cùng con muốn nói “ Con yêu mẹ lắm , mẹ và anh Lân đều rất quan trọng , con không muốn mất ai trong hai người”

Phòngkhách giờ còn mỗi tôi và bác Nga . Bác đang nhìn ra cửa nhưng những hình ảnh phản chiếu trong đó là một lớp sương mù mờ ảo . Đôi mắt này tôi đã được thấy một lần_khi bác gái kể về quá khứ . Nhìn vào mắt bác , tôi không thấy hình ảnh mình trong đó mà chỉ thấy những tia sáng vỡ vụn bị bao bọc bởi một lớp sương . Lớp sương biếnmất , những tia sáng hình thành , đôi mắt tinh anh hơn khi bác nói :

- Con chờ ta một chút nha Thư – Bác vào phòng trong rồi bước ra với quyển album trên tay – Con xem cái này sẽ hiểu tất cả .

Ngay bức ảnh đầu tiên đã làm tôi chú ý , bác Nga bác Hùng và hai cậu bé giống nhau như hai giọt nước . Những bức ảnh tiếp theo càng khẳng định chắc chắn suy nghĩ của tôi là đúng , lão Tùng có em hoặc anh sinh đôi . Sao từ trước đến nay không nói đến nhỉ ? Gãi gãi đầu , tôi nhìn bác thắc mắc . Giọng của bác đều đều bình thản nhưng đôi mắt ánh lên sự tự hào :

- Thằng bé đó là Duy Anh , em sinh đôi của Tùng . Nó ngoan lắm , lại hiền lành dễ bảo chứ thằng Tùng từ bé đã bướng lại hay làm nũng …- Bác vuốt nhẹ tấm hình lão Tùng , cũng có thể đó là Duy Anh – Khi lên cấp ba nó qua Úc học , được hai năm chú Tư mất nhưng nó nhất định ở lại dù bác đã khóc hết nước mắt ….

Lại một tiếng thở dài , bác lật trang tiếp theo :

- Cuộc sống bên đó đã làm nó thay đổi hoàn toàn_bỏ dở con đường làm luật sư để trở thành chuyên viên trang điểm . Thật buồn cười phải không ? Con trai mà làm nghề đó . Điều đó vẫn chưa khủng khiếp bằng ngày Duy Anh dẫn người yêu về ra mắt . Mắt xanh , tóc hung đỏ , da trắng – Bác ngẩng lên nhìn tôi – Và là đàn ông !

Tôi vội nắm chặt khi tay bác run run . Mỉm cười nhẹ nhàng , bác vỗ nhè nhẹ lên tay tôi :

- Và nó tuyên bố sẽ phẫu thuật chuyển đổi giới tính thành nữ . Bác đã từ nó từ ngày đó . Hai năm sau Duy Anh gửi điện sẽ làm đám cưới mà không cần sự đồng ý của bác . Trong lòng bác không còn đứa con đó nữa ….

Những giọt lệ long lanh rơi xuống làm tôi thấy cay cay khoé mắt . Bác đang khóc mà không hề biết , giọng nói vẫn đều đều bình tĩnh đến lạ lùng :

- Cách đây một năm bác bị suy tim . Duy Anh gặp tại nạn khi lên máy bay về nước….Tai nạn đó đã cướp đi đôi chân hay chạy nhảy , đã cướp đi cuộc sống tương lai của một con người . Nhưng tai nạn đó làm bác có cái nhìn khác về con đường Duy Anh đã chọn .

- Bác có sang thăm anh Duy Anh không ạ - Tôi nhẹ nhàng chặm những giọt nước mắt đang lăn trên má bác nhưng nụ cười hiền đã ngăn tôi lại .

- Để bác – Khi đôi má đã khô , khi khoé mắt đã ráo, bác nói tiếp – Tính sĩ diện đã ngăn bác . Dù hối hận cũng không kịp , may là Bill vẫn yêu thương chăm sóc Duy Anh , chứ không thì …

- Vậy bác nên vui với hạnh phúc của ảnh chứ - Hơi nghiêng đầu , tôi cười duyên – Trong hàng vạn người tìm được người yêu mình bằng cả trái tim bằng cả cuộc sống đâu có dễ hả bác . Con nghĩ anh Lân là một anh Bill khác , một anh Bill Việt Nam !

Nở nụ cười chịu thua , bác tát yêu tôi :

- Con nói khôn quá đi – Thở dài , bác hạ giọng – Bác muốn có cháu bế .

- Bây giờ nhận con nuôi dễ mà bác – Tôi cười rất cơ hội và hiến kế - Quan trọng là sự dạy dỗ của mình thôi .

- Của mình mình xài vẫn tốt hơn chứ con !

Nói xong bác cười vui vẻ làm tôi bất giác cười theo . Nụ cười này làm tôi tin tình yêu của lão Tùng đã có cơ hội . Ở chơi thêm một lúc rồi tôi về . Bác nói sẽ cân nhắc việc này vì dù sao đây cũng là hạnh phúc cả đời lão Tùng . Chỉ lo họ hàng bên nhà cứ hối thúc và không thông cảm chứ hạnh phúc của con mình là trên hết .
Đang loay hoay mở cổng thì Huy dắt xe ra với khuôn mặt hầm hầm :

- Thư dọn về nhà đi !

- Hả ?

- Đừng ở đây nữa – Nó vội giữ ghi đông lại khi tôi bước đi –Tôi nói Thư có nghe không ?

- Không – Cái lừ mắt của tôi làm mặt Huy thêm hình sự - Xảy ra chuyện gì vậy Huy ?

Mím môi tức giận vì thấy ánh mắt cương quyết của tôi , ngồi lên xe nó phóng vút đi với vận tốc chóng mặt :

- Tôi sẽ không đến đây nữa !

Kiểu giận dữ này chỉ có Mạnh là tác giả thôi . Không biết lần này là gì đây ? Khoá cổng cẩn thận , tôi chạy vội vào :

- Tụi mày làm gì mà Huy…hahahaha…- Ôm bụng cười lớn khi thấy đôi môi rướm máu của Mạnh , tôi sà xuống đoán mò - Đừng nói vì hôn mà Mạnh bị Huy cắn rách môi nhé ?

- Được vậy đã phúc - Lại là tên Lâm xen vào với giọng chọc ngoáy – Mày không ở nhà để chứng kiến màn kịch hay ho .

- Cái gì vậy ?

Đẩy vai tôi , Mạnh nói với khuôn mặt đỏ gay :

- Thư đi tắm đi ! Người hôi rình .

Giơ tay lên , tôi hít hít :

- Còn thơm chán mà - Chuyển sang ngồi cạnh Lâm , tôi dụ dỗ - Kể tao nghe mày !

- Mày nói thì biết tay tao !

Mạnh trừng mắt lên đe doạ nhưng Lâm vẫn thản nhiên :

- Bàn tay chuối nắn của mày tao biết từ khuya – Lâm cười rất gian , công nhận mỗi lần nó cười đều đẹp , dù là nụ cười gian xảo hay nụ cười lạnh lùng hoặc nụ cười vui vẻ đều làm người đối diện bị hớp hồn trong chốc lát - Ở đây vừa mở sòng bài xong . Ba con bạc khát nước là tao , béo và Huy .

Tôi cười theo khi Mạnh mím môi uất ức với cái giọng trêu chọc cố tình của Lâm :

- Chỉ bó gọn trong năm ván mà có cả đổ máu . Ván đầu tao nhất , hai đứa bị lột sạch từ đầu đến chân – Đang nói thì nó véo má tôi – Không phải như tưởng tượng trong đầu mày đâu , còn quần đùi mà con ngốc . Bốn ván sau Mạnh đều thắng . Lần thứ nhất nó bắt Huy nói “ Huy thích mạnh” , ván thứ hai nói “ em yêu anh” …

Tôi vội cắt ngang với giọng tò mò thấy rõ :

- Huy nói không ?

- Mày còn không hiểu thằng nhóc ? Nó là loại đã chơi thì chơi đến cùng . Dĩ nhiên mấy tếng đó không phải giọng ngọt ngào tình cảm như trong phim , mà là tiếng rít tức tối – Quay sang Mạnh , Lâm nhướng mắt – Ván thứ ba thì tên béo “được voi đòi tiên” nó ra lệnh Huy phải hôn nó . Cái này thằng nhóc không làm .

- Ủa , vậy sao Mạnh bị rách môi ? – Tôi nhìn chằm chằm vào vết rách làm tên béo quay đi ngượng ngùng – Tao tưởng trong khi hôn , Huy cắn nó chứ ?

- Nó rách môi vì ván thứ tư , Huy phách vị ra nó chơi bịp .

- Gì ? – Đôi lông mày tôi nhăn tít – Chơi với mày mà còn bịp được ? Hay mày biết mà làm lơ ?

Nhún vai , Lâm trả lời như đúng rồi :

- Tao dậy nó chiêu “ thác bài” mà lại không biết . Cũng tại tên béo này , đã dặn một chiêu không nên dùng lên tiếp , ngốc đến mấy cũng nhận ra ngay !

- Thường người béo “ thác bài” rất khó lộ , chắc hôm nay nó xui - Hất hất đầu , tôi nhìn Lâm phật ý – Mày toạ rập với Mạnh , Huy biết nó dần cho nhừ xương .

- Làm rồi đó thôi - Người lên tiếng là Mạnh , nó sờ lên khoé miệng làm vết thương lại ứa máu – Khi phách vị ra Huy thoi cho tôi một cú và vết rách này đã ra đời .

Tên béo này giỏi thật ! Huy giận mà vẫn tỉnh bơ , nó không sợ Huy sẽ không đến đây nữa sao ? Mạnh liền chứng minh là người hiểu tôi khi nó nói với giọng tự tin :

- Thư còn ở đây thì Huy sẽ còn đến , tôi không lo vấn đề này . Và tôi cũng tự tin mình dư khả năng vuốt giận nhóc Huy !

Nó đã nói vậy thì tin vậy chứ biết sao . Với lại người nhóc Huy giận là nó chứ có phải tôi đâu . Sự tự tin này chắc được ảnh hưởng từ Lâm .
Tính ngồi buôn nữa nhưng Lâm đuổi tôi lên gác bắt đi ngủ . Tự nhiên hôm nay tôi ngoan ngoãn nghe lời , rồi cố dỗ giấc ngủ .
Những ký ức đan chéo…ba..mẹ…những tia sáng...nước , máu…màu đỏ…khôngggg…..Tôi bật dậy khi người ướt nhẹp . Gục đầu trên gối , tôi giữ im tư thế bất động đó . Đã lâu hình ảnh tai nạn năm nào không còn ám ảnh tôi nữa mà , sao hôm nay…xỏ chân vào dép , tính uống nước cho tỉnh táo thì điện thoại rung . Hơn 11 giờ rồi , nó gọi làm gì nhỉ ?

- Ngủ chưa mày - Giọng nói tràn đầy sức sống của Hằng vang lên - Tối nay đi đâu mà Lâm bảo không biết ?

- Tao ở lại ăn cơm với bác Nga - Nhờ giọng nhí nhảnh của Hằng mà tôi thấy tỉnh táo hơn , không còn sợ hãi hay mệt mỏi nữa – Có việc gì mà gọi giờ này ?

- Mày thử đoán coi - Tiếng cười khúc khích của nó vang lên - Gợi ý chút nhé , có liên quan đến Dũng .

Tay xoắn xoắn tóc , tôi cười tươi :

- Chắc tối nay hai anh chị hẹn hò yêu đương phải không ? Đừng nói mày đổ rồi nhé ?

- Dĩ nhiên chưa - Tôi đoán nó đang nói với cái nhún vai - Chỉ có điều hôm nay tao thua liểng xiểng . Mày muốn nghe không ? Tao kể cho !

- Mày gọi điện còn giả bộ hỏi . Nói nhanh tao còn ngủ !

- Ok - Giọng cười vui vẻ của nó pha chút khâm phục - Trong bữa ăn tao mới biết Dũng có kiến thức sâu rộng như vậy . Ẩn sau dáng vẻ bặm trợn của một tay anh chị là sự thông thái khó dò . Càng nói chuyện càng phát hiện Dũng có duyên ngầm mày ạ .

- Ờ , sao nữa – Tôi ngáp liên tục hai ba cái – Duyên ngầm thì tao cũng có . Nó còn điểm gì làm mày phục mà nghe giọng tâng bốc thế ?

Tưởng Hằng sẽ phật ý với kiểu móc lò của tôi nhưng nó vẫn thản nhiên như không :

- Tao rủ lên Vcom chơi . Đua xe thua mày ạ . À , mày còn nhớ trò nhảy toàn tay không ? Cái trò mày không chơi được ý , tao luôn tự hào vậy mà….Dũng chơi cả ba bài nonstop mà toàn A thế mới kinh .

- Mày ngốc thật ! Vô sega mà chơi . Qua đó nhảy cho nó lác mắt – Đã không an ủi , tôi còn đổ thêm dầu vào lửa – Chân mày nhanh hơn tay mà .

- Thì tao cũng kéo Dũng qua đó gỡ gạc – Bây giờ giọng nó không còn nhí nhảnh nữa mà là sự ấm ức – Mày tưởng tượng nổi không , Dũng chọn ExtralExtral, mà bài Betthoven nữa chứ …

- Đừng nói nó A nha - Tiếng ừ ỉu xìu của Hằng làm tôi hét lên - Vậy bài Sao với bài Hy Lạp có hiện lên không ? Nó có nhảy bài đó không ?

- Dũng kêu không thích - Giọng nhỏ Hằng nghe thật não nề - Kể với mày xong tao càng thấy mình bại trận hơn . Thôi ngủ đi , tao….

- Trước khi cúp máy tao hỏi một câu – Tôi vội vàng cắt ngang lời nó - Với tính háo thắng của mày không nhẽ chịu thua như vậy ?

Giọng nó hơi vui lên một chút vì tiếng cười nho nhỏ ;

- Đúng là hiểu tao chỉ có mày . Tụi tao còn vô vũ trường nữa . Cái này chẳng gọi là thắng hay thua tại Dũng mặt cứ hầm hầm vì lúc tao nhảy có mấy tên con trai bao quanh . Mọi lần vẫn thế ….

- Thằng nhỏ ghen đó mà ….

- Thôi nha ! Dũng đang gọi cho tao..crụp ..tít.tít.tít…

Vậy đó , nó cúp máy không thèm chào tôi một tiếng . Cái này người ta gọi là “ vì tình bỏ bạn” . Dũng có thể lợi dụng sự hiếu thắng trẻ con của Hằng để từ từ bước vào trái tim con nhỏ nhưng “ người tính không bằng trời tính” _tính sở khanh đã ngăn bước chân Dũng . Hằng không hẳn đểu như ông anh tôi , mà nó thích cái gì mới mẻ , cái gì hay, hấp dẫn đều lôi cuốn nó . Nó khác lão Hưng vì nó chỉ tìm hiểu một người , còn lão Hưng cùng lúc một tá luôn . Hằng luôn đi tìm một nửa của mình nhưng khi con tim bắt đầu rung động thì lại đặt nhầm đối tượng , giờ đây nó đang sàng lọc và chọn lựa . Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ Hằng là loại con gái lăng nhăng nhưng tiếp xúc mới biết nó thế nào…

~~~~~~~~~~

- Chú Thắng ! Chú sao thế này - Vội vàng quỳ xuống bên cạnh người đàn ông đang ôm bụng nhăn nhó , tôi thực sự lo lắng – Chú đau làm sao ? Cháu…

- Đưa chú …bệnh ..viện , đau….

Với sự giúp đỡ của mấy bác xe ôm , tôi chở chú phóng nhanh đến bệnh viện .Cả người chú như đổ hẳn vào tôi , thỉnh thoảng tiếng rên nho nhỏ vang lên . Bác Hai đâu , sao không ở bên chú lúc này ? Hy vọng đừng có việc gì nguy hiểm , người tốt như chú Thắng sẽ được bình an . Còn bác Hai nữa , chú Thắng có gì thì….
Các cô y tá nhanh chóng đẩy chú vào phòng mổ sau khi buông gọn :

- Phải mổ ngay !

Tim tôi như ngừng đập , cảm thấy khó thở nhưng nụ cười động viên của Lâm lướt qua làm tôi dễ chịu hơn . Vội vã lấy di động ra , tôi gọi cho bác Hai :

- Thư hả con ? Có việc gì …

- Chú Thắng đang nằm trong phòng mổ . Bác đến ngay bệnh viện…

Chưa đầy 10 phút , khuôn mặt lo lắng của bác Hai hối hả chạy về phía tôi :

- Thắng …Thắng…chú ấy làm sao hả Thư – Đôi vai tôi bị lắc liên hồi – Có chuyện gì … Thắng…

Vội nắm chặt hai tay bác vì vai tôi đau nhói :

- Chú Thắng đang mổ . Sẽ không sao , không sao đâu bác – Đôi tay trên vai tôi lỏng dần rồi buông thõng xuống - Người tốt sẽ không sao đâu .

Đôi mắt lo lắng , sợ hãi , bấn loạn của bác nhìn tôi nghi ngờ :

- Sẽ không sao phải không con ? Ừ , sẽ không sao đâu – Bác ngồi xuống ghế , đầu gục xuống như toàn bộ sự sợ hãi đang đè xuống - Sẽ không sao đâu , đúng vậy mà …

Nhẹ nhàng tôi đặt tay lên đôi tay run run của bác như muốn giảm bớt nỗi lo lắng . Bàn tay vẫn run nhưng giọng nói đã bình tĩnh hơn :

- Chuyện này như thế nào vậyThư ? Sáng nay Thắng vẫn bình thường mà .

Câu hỏi của bác làm tôi nhớ lại sự kiện vừa xẩy ra . Đang thong dong đạp xe đến trường thì hình ảnh người đàn ông trung niên từ từ khuỵ ngã bên đường làm tôi chú ý . Khuôn mặt tái mét vì đau đó cũng không thể che đi đôi mắt đặc biệt của chú Thắng , tôi vội vàng chạy lại khi nhận ra người quen .
Kể tóm tắt lại mọi chuyện rồi tôi nhìn bác :

- Lúc chú Thắng ôm bụng hét lên đau đớn , con sợ lắm nhưng con tin ông trời có mắt nên…

- Ừ - Lần này người được vỗ về là tôi , bác đang vỗ nhè nhẹ lên tay tôi – Chú Thắng sẽ không sao đâu , sẽ không có việc gì hết ,con đừng lo !

Tôi biết bác nói như vậy cũng là tự an ủi chính mình . Người thân yêu nhất đang nằm sau cánh cửa lạnh lẽo kia , không biết sống chết thế nào …bảo sao không lo lắng….
Cánh cửa bật mở , chú Thắng được đẩy ra với khuôn mặt thiêm thiếp như đang ngủ .

- Ca mổ thành công - Vị bác sĩ bước đến – Tuy chỉ cắt ruột thừa nhưng nếu chậm 30 phút thì chúng tôi cũng không cứu kịp .

Bác Hai bước nhanh theo cô y tá nhưng tôi vẫn kịp nhìn thấy một thứ long lanh nơi khoé mắt . Chú Thắng phải rất quan trọng trong tim bác nên mới…Ba từng nói với tôi “ Con trai cố chấp lắm , dù đau dù khổ đến mấy cũng không bao giờ khóc…” . Bác Hai vì chú Thắng tai qua nạn khỏi nên mới rơi nước mắt . Đó là giọt nước mắt đáng trân trọng .
Khi bác Hai bước vào với những thứ lỉnh kỉnh trên tay , chú Thắng vẫn chưa hết thuốc mê . Đặt túi sữa lên tủ , bác nói :

- Con về đi học đi Thư . Ở đây đã có bác rồi – Tôi lắc đầu phản đối nhưng bác đã nói – Được rồi ! Bác cũng biết chăm sóc người bệnh chứ . Nếu không yên tâm thì tối con vào thăm .

- Dạ , vậy con về ạ .

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World