- Anh …- Tên béo kiếm đâu ra giọng bẽn lẽn này thế , lại còn hai tai đỏ ửng kia nữa chứ - Anh quen có em bên cạnh rồi…
- Để tôi nói rõ – Huy chiếu tia nhìn không cảm xúc vào mắt Mạnh – Tôi chăm sóc anh vì đó là trách nhiệm của tôi , tôi ở lại bệnh viện để giúp anh sinh hoạt được thoải mái hơn . Anh không nên dùng từ “ bên cạnh” , dễ gây hiểu lầm lắm !
Tôi vỗ vào tay Huy khi thấy mắt nó có tia đỏ giận dữ :
- Huy à , thẳng thắn quá làm người khác đau đấy !
- Không cần đâu Thư - Giọng buồn của Mạnh làm tôi quay lại , nó nhìn Huy yêu thương và nói – Anh hiểu những gì em nói mà Huy . Thẳng thắn như vậy mới là em . Nhưng em càng tàn nhẫn anh càng yêu em nhiều hơn !
- Tôi sẽ về nhà !
Sau câu tuyên bố dứt khoát của Huy , mọi người đều sửng sốt nhìn nó . Người tỉnh lại đầu tiên là Lâm với giọng tưng tửng thường ngày :
- Đừng vì một người mà có quyết định vội vàng vậy chú em !
- Những gì tôi nói đều suy nghĩ kỹ - Nó trừng mắt làm tên Mạnh đang định mở miệng liền ngậm lại – Tôi về nhà thì chuyện phòng ở dễ giải quyết . Với lại , mẹ bây giờ rất cần người thân bên cạnh ….
- Thư cũng định nói với Huy việc này . Thư tán thành ý kiến ….
Tôi chưa kịp dứt lời đã lại nhận được cái lườm của Mạnh , nó nhìn tôi tức tối :
- Bộ Thư có thù oán với Mạnh hả ? Sao lại chia cắt đôi tình nhân ….
- Anh Mạnh ! – Tiếng quát của Huy làm tên béo giật nảy mình – Cú đấm của tôi không có mắt . Cẩn thận khi phát ngôn .
- Thôi nào ! Thôi nào – Tôi xoa xoa lên lưng Huy – Dĩ hoà vi quý !
- Thư ! - Giờ đến lượt tôi giật mình vì tiếng quát của Lâm , nó lườm yêu tôi – Đang hí hửng vì có đánh nhau thì mày….
Không chỉ có tôi mà Huy cũng phì cười với giọng tưng tửng của Lâm . Cái cách làm không khí đỡ căng thẳng thật hiệu quả . Nhóc Huy nói trong nụ cười chịu thua:
- Anh Lâm đúng là có một chưa hai !
- Thì mẹ tao mang thai hơn chín tháng nên tao là độc nhất vô nhị !
Mạnh cũng quên đi cuộc đấu khẩu nãy giờ , nó tham gia với nụ cười rộng dến mang tai :
- Ai chẳng mang thai chín tháng mười ngày , mày chỉ được cái vớ vẩn ….
- Có người đẻ non mà ….
Vậy là bữa cơm bước sang một trang khác , mọi người tham gia tranh luận với Lâm rất hăng . Thật phục thằng bạn , nó có cách lôi cuốn người khác rất hay . Làm cho một người từ tức giận chuyển thành vui vẻ thì không phải thường . Càng chơi với Lâm , tôi càng phát hiện ra nhiều điều thú vị nơi nó .
Sau bữa cơm , Huy thu dọn đồ rồi phóng thẳng về nhà bỏ lại đôi mắt yêu thương trong phònh khách . Và Lâm lại trổ tài chọc khấy vào nỗi đau của bạn mình :
- Yêu nhiều càng khổ nhiều – Nó cười lớn rồi chạy lên gác – Tao chơi game , tụi mày cứ ngủ trước !
~~~~~~~~~
Tiếng cười của Mạnh trong phòng khách làm tôi bước nhanh hơn :
- Thằng Lâm đúng là không có lộc ăn – Nó ngừng cười khi thấy mặt tôi – Ăn sáng Thư !
- Ừ - Tính chạy lại bàn nhưng nụ cười mím chi của Huy làm tôi quay vào bếp – Đánh răng rửa mặt phải không ? OK !
Sau khi rửa mặt tỉnh táo , tôi ngồi xuống cạnh Huy :
- Làm gì mua nhiều đồ ăn thế ? Mà tên Lâm đâu rồi ?
- Anh Lâm đi học - Đẩy cặp lồng nghi ngút khói đến trước mặt tôi - Nhiệm vụ của Thư là giải quyết hết chỗ phở thêm hai chiếc bánh bao .
- Sức ăn đâu có kém tôi sao người Thư vẫn nhỏ xíu thế ? – Mạnh tròn mắt nhìn chỗ thức ăn trước mặt tôi .
- Anh lo ăn đi . Hỏi vớ vẩn – Nó lừ mắt với Mạnh rồi nhắc tôi – Thư ăn nhanh lên , muộn học rồi đấy !
Cách Huy lo lắng cho tôi không khác ba mấy . Hồi đó mỗi sáng ba cũng nói câu này , cũng cằn nhằn khi tôi ăn chậm …nếu không có tai nạn đó thì….Thở dài , tôi tiếp tục ăn . Không nên làm Huy lo lắng , chỉ cần tôi có biểu hiện gì khác thường là nó nhận ra ngay . Được người khác quan tâm thì thích thật nhưng Huy hay phóng đại vấn đề lắm . Nó có thể dùng đến cả bạo lực khi có ai làm tổn thương tôi. Tốt nhất “ cẩn tắc vô áy náy” , Huy đã nhiều lần ra vào đồn công an rồi , không nên mang rắc rối cho nó nữa !
Sau bữa sáng tôi và Huy đến trường , Mạnh ở nhà tiếp tục tập đi . Tên béo đã quyết định bảo lưu một năm nên nó thảnh thơi không lo bị phạt thi vì nghỉ nhiều . Tôi biết nó muốn kiếm tiền để trang trải cuộc sống , và nhân cơ hội bảo lưu này làm luôn . Mạnh không may mắn như tôi_được ba mẹ để lại một quyển sổ tiết kiệm …nếu ngày đó tai nạn không xảy ra thì…
Lắc mạnh đầu để xua chuyện không vui , tôi bước vào lớp trong cái nhìn soi mói của tụi con gái . Bây giờ không có Hiển bên cạnh , tôi mới biết mình bị…ghét . Tại cứ đến giờ giải lao , mấy tên con trai hay ra nói chuyện với tôi làm tụi nó tức . Thằng Thái đẹp trai nhất lớp cũng nằm trong số đó nên “đã ghét nay càng ghét hơn” . Biết làm sao , ngoài nhỏ Hằng ra tôi thực sự không có đứa bạn nào là con gái . Nhỏ Hằng tính cũng tưng tửng nên hai đứa mới chơi với nhau được , chứ tụi con gái suốt ngày bàn về phấn son_một thứ xa lạ với tôi thì có gì gọi là điểm chung ?
Tiếng thở dài của tôi làm tên Trí hất đầu hỏi :
- Lại nhớ đến thằng Hiển hả Băng tuyết ?
- Ứng cử viên trước mắt mà còn nhớ nó hả ? Làm bồ tao nghen – Tay Thái vừa khoác lên vai tôi đã vội rơi xuống vì nó đang gập người ôm bụng – Ba lần ngỏ lời đều bị đánh vậy mà vẫn khoái mày , thế mới ức !
Sau cú khuých vào bụng nó , tôi nhướng mày thách thức :
- Nữa không ?
- Tẩn nó đi Băng tuyết !
- Cho nó vài cú coi ! Yên tâm ! Dân ga lăng không đánh con gái đâu !
Mấy tên con trai cà chớn xung quanh thấy Thái nhăn mặt vì đau liền huýt sáo ỏm tỏi . Đúng là con trai , chỉ thích bạo lực !
Canh lúc tôi không để ý , Thái lại giơ tay nhưng đã bị tôi gõ bốp một cái :
- Coi chừng tao chặt tay đi đó ! – Trong khi đẩy nó ra xa , tôi nhận thấy ở cuối lớp tụi con gái đang nhìn theo tức tối - Lúc đó không còn tay để ôm em của mày đâu !
Tên Thái nhìn tôi khó hiểu rồi nó rút con dao bấm ra :
- Đây mày chặt đi ! Tao tình nguyện !
Đôi mắt nó nhìn tôi không còn là đùa giỡn nữa . Đó là đôi mắt đang…yêu . Không nhẽ …Tiếng chuông vào tiết cắt ngang dòng suy , tôi lẩn tránh vấn đề :
- Bọn mày về chỗ đi , thầy vào !
Mọi người tản ra trong nụ cười tiếc rẻ , riêng tên Thái vẫn ngồi im nhìn tôi với đôi mắt khó hiểu đó .
- Nhìn gì ? – Tôi nhướng mắt với vẻ anh chị .
Nó cười cười đứng lên nhưng lại cúi xuống nói nhỏ vào tai tôi :
- Mày đã nhận ra phải không ? Tao sẽ không im lặng nữa đâu !
Hơi ngỡ ngàng , tôi nhìn theo dáng nó tến về cuối lớp với vẻ ngông nghênh cố hữu . Nhìn theo chỉ là trong vô thức vậy mà tôi cũng bị tụi con gái dãy bên nguýt đểu . Thiệt là ….oan thị kính mà . Lời nói cuối cùng của Thái làm tôi không sao tập trung nghe giảng được_lọt tai này lại chui qua tai kia bay mất tiêu . Chỉ tại tên cà chớn đó thôi ! Nếu đúng như tôi cảm nhận thì nên giữ khoảng cách khi nói chuyện với nó . Tuy hay bắt chuyện nhưng tôi không thể thân giống Hiển được . Chắc tại ấn tượng hồi đầu năm vẫn chưa phai_hồi đó nó ăn nói khó ưa và coi trời bằng vung . Tôi có nghe mọi người kháo nhau Thái có tham gia một vụ đâm chém nhưng thoát tội vì có tiền . Lúc đó Hiển đã gạt phắt đi : “ Lời đồn không căn cứ ! Nếu nó có tội thì đang ngồi bóc lịch rồi . Tuy tao không thích cách nói chuyện của tụi con nhà giàu nhưng nhưng nó thực sự là thằng đàn ông đầu đội trời chân đạp đất ….” . Bài diễn thuyết của Hiển còn dài nữa nhưng tôi không nhớ hết . Phải chi lúc này có nó bên cạnh thì hay….
Reeng ….reeng….
Tiếng chuông hết giờ làm tôi giật mình tỉnh lại . Trời , chỉ suy nghĩ thôi mà cũng hết 2 tiết cơ đấy .
Đang lục đục thu dọn sác vở thì Thái bước ngang qua :
- Đánh nhanh tiêu diệt gọn – Nó nháy mắt khi tôi ngẩng lên – Băng tuyết sẽ sớm tan thôi !
Đáp lại lời nó là nụ cười tự tin của tôi . Băng tuyết sớm tan cũng không đến lượt nó đâu . Dễ thương như Quân còn khổ sở vất vả mà chỉ tan có một chút thì kiêu ngạo như nó càng không có cơ hội . Với suy nghĩ như vậy , tôi ra lấy xe với nụ cười trên môi .
Buổi trưa trôi qua trong tiếng cười vui vẻ của mọi người . Dạo này Huy cười nhiều hơn , không còn vẻ lạnh lùng ngày xưa nữa . Dù nụ cười của có chỉ là chuyển động cơ mặt nhưng cũng đủ làm Mạnh nhìn như hút hồn vào . Tôi không biết những suy nghĩ trong lòng Huy nhưng tôi có thể chắc chắn không còn thù ghét Mạnh nữa . Tuy hay lấn lướt Mạnh nhưng đôi mắt Huy không còn tia đỏ thù hận . Hôm trước vô tình tôi được biết con dao trong cốp xe đã không còn . Không còn dao có nghĩa là không còn hận thù . Nhưng cái vẻ quan tâm vì trách nhiệm này thì còn lâu Mạnh mới cưa được Huy . Quan tâm , chăm sóc đó nhưng chữ yêu không hề có trong mắt Huy , mà hiện lên chữ “ bạn” to tướng . Tên béo cũng nhận ra nên mới dùng thái độ dịu dàng đối xử lại . Chắc nó áp dụng chiến thuật “ mưa dầm thấm đất” . Đúng là không nên nhìn người mà bắt hình dong . Ẩn sau dáng to béo phốp pháp của Mạnh là sự dịu dàng đầy chân thành . Đặc biệt tên Lâm , đừng nhìn khuôn mặt ăn ảnh , dáng người hấp dẫn mà nghĩ nó dễ tính . Đằng sau vẻ đẹp lạnh lùng trời ban đó là sự kiêu bạc đến phát khóc , là sự bình tĩnh đến đáng sợ , là sự không ngoan đến mức phải cảnh giác . Nói chung Lâm là mẫu đàn ông lý tưởng . Nhưng chọn người yêu thì tôi không chọn nó_ hiểu nhau đến tận cùng suy nghĩ thì cũng đáng sợ lắm . Lúc đó cảm giác mất tự do sẽ luôn thường trực .
Đến 1 giờ tôi đi làm còn Lâm đến Thư viện . Huy bảo không có buổi học nên ở lại tập đi cho Mạnh . Hy vọng trong thời gian chân chưa khỏi , Mạnh sẽ tranh thủ tình cảm của Huy được chút nào hay chút nấy .
Nhảy phóc xuống , tôi chưa kịp dắt xe vào thì :
- Con không muốn nghe nữa – Kèm theo tiếng hét là một thân hình lao ra ngoài va phải tôi .
May tôi trì người lại nếu không cả hai cùng ngã . Tính mắng lão Tùng nhưng đã bị cướp lời :
- Hết giờ anh chờ Thư ở quán bên kia đường nhé - Giọng nói vẫn còn gay gắt khi lão bước đi – Anh cần có người nói chuyện .
Nhìn lão bước ra cổng mà tôi không biết nói gì . Không nhẽ anh Lân đã đến nhà ? Vội vã để xe vào chỗ quy định , tôi chạy vào hỏi nhỏ Liên . Như khơi đúng mạch , nhỏ tuôn cho một tràng :
- Thì vẫn chuyện vợ con . Từ sáng đã cãi nhau ba lần . Mà nè…- Mắt Liên có những tia sáng lấp lánh khi nói giọng bí mật – Theo những gì lão Tùng nói trong lúc giận , tao đoán lão đã có người yêu nhưng không dám dắt về . Chắc con nhỏ thuộc tầng lớp không xứng nên ….Đời mà ! Mấy bà mẹ chồng hay….
Rồi Liên nói những chuyện mẹ chồng nàng dâu làm chị Thúy cũng tham gia sôi nổi . Hai người chỉ dừng lại khi bác Nga bước ra :
- Mấy đứa cứ làm việc , bác ra ngoài có chút chuyện – Đôi mắt đỏ hoe của bác làm tôi lo lắng , chưa kịp mở miệng thì bác nhìn tôi mỉm cười – Bác không sao đâu ! Con vào làm việc đi Thư .
Bác bước nhanh ra ngoài không để tôi kịp nói câu nào . Lão Tùng đã làm gì đến mức bác khóc chứ ? Tội làm người sinh ra mình khóc thật đáng . Nhưng theo lời Liên kể thì mọi người chưa biết chuyện anh Lân . Vậy chắc chắn chỉ tại lão Tùng thôi , chút nữa phải mắng lão mới được . Vừa làm việc tôi vừa nhìn đồng hồ , sao hôm nay thời gian trôi chậm thế ….
Bác Nga về được một lúc thì hết giờ . Không suy nghĩ , tôi đi thẳng sang bên đường . Ngồi chưa kịp ấm chỗ thì một nước cam đã đặt trước mặt . Lão Tùng trả lời thắc mắc trong cái nhìn khó hiểu của tôi :
- Thấy anh căn giờ giỏi không – Lão cười toe toét làm tôi gắt lên .
- Anh làm bác khóc mà còn tâm trạng cười hả ? – Nhìn lão trừng trừng , tôi trách nhẹ - Em biết anh khó xử nhưng không nên làm mẹ mình khóc chứ ! Làm vậy là bất….
- Từ từ - Lão giơ tay ngăn tôi - Từ từ ! Anh không biết là mẹ khóc , em nói anh mới biết .
Nhíu mày khó hiểu , tôi hỏi thẳng :
- Như vậy bác khóc sau khi anh bỏ ra ngoài ?
- Anh không biết – Lão lắc đầu buồn buồn – Có ai muốn mẹ mình khóc đâu em . Anh chỉ nói …
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét