CẦU VỒNG (Chap 41)

Mắt lão sáng rực rồi trở nên tối sầm :

- Anh thật ngu khi nhắc lại chuyện đó …..- Cũng như lần trước lão đổi đề tài – Anh không hề muốn mẹ buồn , cũng không muốn mất anh Lân . Cả hai anh đều yêu , phải làm gì đây Thư ?

Đôi mắt lão là vô vàn sự đau đớn , lo lắng bấn loạn , không lối thoát . Tôi biết tình yêu của lão là một vòng tròn lẩn quẩn với hai ngã thoát ra ngoài_một ngã là bác Nga , một ngã là anh Lân . Liệu có ngã nào dành cho cả ba người , cho tất cả gay không ? Hay chỉ được chọn một trong hai ? Ai có thể trả lời cho tôi câu hỏi này ?Ai có thể cho tôi biết đến khi nào xã hội mới hết kỳ thị , hết phân biệt …
Chẳng ai có thể trả lời cả , bằng chứng là lão Tùng đang vò đầu bứt tóc vì không có lối thoát . Tình và hiếu biết chọn bên nào ? Tôi cũng biết hạnh phúc do mình chọn, do mình đấu tranh mà có nhưng liệu sự lựa chọn đó là đúng hay sai ? Và khi sai có cơ hội để sửa chữa lỗi lầm hay không ? Hay là…
Càng nghĩ tôi càng hận xã hội bất công này . Tôi ghét xã hội đang sống nhưng bản thân tôi lại là một phần tử tạo nên xã hội đó .
Lắc lắc đầu , tôi trở lại với vẻ chán nản của lão Tùng :

- Em có cách này , anh xem có được không – Khuôn mặt mừng rỡ của lão làm tôi nói nhanh – Anh nhờ ai đó đóng giả người yêu để kéo dài thời gian rồi hai ba năm nữa nói là không hợp . Lúc đó già rồi bác cũng chán chờ đợi , và anh muốn làm gì thì làm .

- Nhưng lấy đâu ra người yêu giả hả Thư …– Đang nói thì lão nhìn tôi cười nham hiểm – Hay Thư nhé ? Mẹ anh cũng thích Thư ….

- Anh muốn kế hoạch hỏng ngay từ buổi đầu hả - Tôi lườm lão không thương tiếc – Bác Nga biết thừa em và anh như nước với lửa . Nhất là không có gì chứng minh anh tìm hiểu em hết .

- Vậy thì ai ?

Khuôn mặt chán nản của lão làm tôi chợt nhớ :

- Nhỏ Hằng được không ? Nó và anh họ hàng xa lắc xa lơ , bắn đại bác ba ngày cũng không đến . Em thấy ổn đấy !

Lão thản nhiên gặt phắt ý kiến của tôi với giọng dứt khoát :

- Chọn nhỏ Hằng thì kế hoạch càng phá sản – Lão chép chép miệng - Mẹ anh ghét nhất con gái tóc xanh tóc đỏ . Tóc nó đã nhuộm màu vàng rực vậy mà lọn tóc trước trán còn để màu bạch kim nữa chứ .

Nghĩ tới mái tóc ngang lưng của nhỏ Hằng mà tôi không khỏi phì cười :

- Anh khó tính quá . Tóc nó mềm và mượt vậy mà….- Tôi chuyển sang giọng nghiêm túc – Đúng là người già không thích mốt nhuộm tóc của giới trẻ . Con nhỏ khoái bộ tóc đó lắm , nó sẽ không nhuộm lại màu đen đâu .

- Thì thế !

Tôi cũng im lặng theo sự trầm ngâm của lão . Cố căng óc ra nghĩ kế nhưng cách nào cũng không ổn . Đầu muốn nổ tung mà kế hoạch vẫn chưa xuất hiện . Kim đồng hồ chỉ đến con số sáu làm lão nhắc tôi :

- Muộn rồi , về đi Thư – Lão nói tiếp khi tôi lắc đầu – Không phải em từng nói: vội vàng không giải quyết được vấn đề sao ? Về đi , chuyện của anh không phải muốn mà nghĩ ra ngay đâu !

- Vậy em về nghen - Đứng lên tôi đe lão – Anh làm bác khóc nữa coi chừng em méc anh Lân .

- Không cần méc , anh cũng biết phải làm gì – Lão cười hiền - Về đi , không mọi người lại lo !

Lão nhắc tôi mới nhớ , nếu Huy có ở nhà sẽ bị nhằn cho mà xem . Vội vã , tôi phóng nhanh về nhà .
Nhưng người cằn nhằn tôi lại là tên Lâm :

- Về muộn cũng nên gọi điện chứ - Nó nhìn nụ cười hối lỗi của tôi liền hạ giọng – Máy mày hết pin hả ?

- Ừ - Gật đầu , tôi vớ vào cái phao nó tung ra – Xin lỗi mọi người ! Thư có chút việc nên…

- Được rồi ! Chỉ cần Thư không có chuyện gì là được – Huy nhìn tôi yêu thương làm tôi càng áy náy hơn – Vào ăn cơm thôi Thư !

Cười nhe răng vì hôm nay Huy không gạn hỏi như mọi khi , tôi sà xuống cạnh nó:

- Lần sau Thư sẽ kiểm tra máy trước khi ra khỏi nhà .

- Chờ mày kiểm tra chắc máy hết pin từ đời tám hoánh – Tên Lâm gắp miếng chả cá vào bát tôi – Tao sẽ làm việc đó thay mày .

- Hì hì ….tao thương mày nhất !

Nghe tôi nói , Mạnh liền xen vào lãng xẹt :

- Dễ thương như Mạnh sao không ai thương ?

- Chắc tại mày màu mỡ phì nhiêu quá , không ai đủ can đảm thương . Sợ ăn hết phần mà – Tên Lâm lại gắp miếng chả cá khác cho Mạnh – Đây , ăn đi ! Chúc mày tăng thêm một cân .

Dù mắt nhìn Lâm tức tối nhưng tên béo vẫn tiếp tục ăn ngon lành . Suốt bữa ăn , Mạnh bị Lâm trêu mệt nghỉ . Mạnh hiền thật , bị phá bao nhiêu lần mà không đối đáp được . Trong khi đó nhóc Huy thản nhiên đóng vai khán giả , thỉnh thoảng nó gắp thức ăn cho tôi . Nó chỉ mở miệng nói khi Mạnh đả động đến tên nhưng toàn những lời “ lạnh lùng không cảm xúc” . Tội nghiệp tên béo thật , cả chiều nay ở bên Huy mà tình cảm vẫn dậm chân tại chỗ …..
Lâm lên gác chơi game , tôi lại trở về với công việc quen thuộc : dịch sách . Huy và Mạnh ngồi nói chuyện về xe máy , một số thứ máy móc liên quan . Mọi lần Mạnh thường nhường Huy nhưng vấn đề liên quan đến xe cộ thì nó tranh cãi đến cùng . Nhóc Huy cũng không vừa , nó vứt sự lạnh lùng không cảm xúc sang một bên và nhất quyết bảo vệ ý kiến của mình .
Tiếng xe máy dừng trước cổng làm cả hai ngừng nói . Nhóc Huy đứng lên ra mở cổng :

- Là chị Hằng !

- Mấy hôm không gặp . Nhóc ngày càng đẹp trai – Chưa thấy mặt tôi đã nghe thấy tiếng Hằng .

Đúng là bạn tôi_ “răng đi trước người lả lướt theo sau” . Nụ cười của tôi đã tắc nghẽn giữa chừng vì nhỏ bạn đang…bóp cổ tôi .

- Con ác phụ ! Mày chơi tao nghen- Nó lắc lắc cổ làm tôi trợn mắt vì khó thở - Chết nè ! Chết nè !

Cảm thấy không khí xung quanh như đông lại , tôi vội giơ tay chọc lét làm con nhỏ buông ra . Cố điều hoà lại hơi thở , tôi lừ mắt :

- Mày làm gì thế ? Vô duyên vô cớ giết người…

- Ai vô duyên vô cớ - Nó quắc mắt lên nhìn tôi – Mày nói gì với Dũng hả ?

Nó hỏi vậy tức là sao ? Tôi có nói gì quá đáng đâu ? Nhíu mày kiểm tra lại những gì đã phát ngôn nhưng vẫn không biết tôi đã nói gì khiến Hằng giận .

- Đứa nào nói tao thích kiểu tỏ tình cổ điển – Nó gắt lên khi thấy khuôn mặt ngơ ngác của tôi – Mày biết hôm qua tao ngượng với hàng xóm thế nào không hả?

Bây giờ tôi đã lờ mờ đoán ra mọi việc . Không nhẽ Dũng làm thật ? Nó tin vào lời ba xạo của tôi ư ? Không thể nào…

Nhìn nhỏ Hằng , tôi ướm lời :

- Tao cũng đoán ra nhưng muốn nghe tường thuật chi tiết cơ . Mày kể đi .

- Hừ ! - Vẫn nhìn tôi trừng trừng , nó nói giọng tức tối – Đêm qua đang ngủ ngon thì một thằng điên đứng dưới cửa sổ phòng tao chơi ghita và tỏ tình . Đúng 12 giờ , không sai một giây ! Mày có hiểu cảm giác lúc đó không hả , con cà chớn kia !

- Nó làm thật ?

- Tao nói dối làm gì . May nó mới hát một phần ba bài thôi đấy , chứ hát cả bài chắc hàng xóm sang chửi cho hết đường sống luôn .

Cố gắng nén cười , tôi hiếu kỳ :

- Mày không cảm động hả ? Lãng mạn thế mà chê . Ờ, mà mày xử lý thằng nhỏ thế nào ?

- Một âu nước lọc – Nó cũng cười theo tôi – Lúc Dũng ướt hết người tao mới biết là ai . Ra hỏi thì biết mày là tác giả .

- Hì hì ..tao cũng không ngờ nó cả tin đến thế - Gật gù , tôi triết lý – Con người có thể vì tình yêu làm những chuyện ngu ngốc .

- Kể cả việc hại bản thân nữa - Giọng nói trầm trầm của Huy làm tôi giật mình quay lại , nó đang khoanh tay đứng dựa vào cửa .

Huy vừa dứt lời thì Mạnh đã lên tiếng :

- Khi yêu thì lý trí chỉ xếp hàng thứ hai thôi – Tên béo nhìn Huy đầy yêu thương nhưng thằng nhóc cố tình đảo mắt sang hướng khác .

- Lý trí đứng sau tình cảm thì tình yêu đó gọi là mù quáng - Đột nhiên Huy nhìn thẳng vào mắt Mạnh , không còn trốn chạy nữa – Anh hiểu tôi nói gì chứ ?

- Hiểu nên tim anh mới đau nhưng tình cảm bảo anh không được lùi - Đôi mắt Mạnh như ôm gọn gương mặt Huy . Đó là cả một bầu trời tràn ngập dịu dàng và yêu thương . Đôi mắt đó làm Huy chững lại một giây ….

Nhưng Huy nhanh chóng làm chủ cảm xúc khi Hằng xen vào :

- Tình yêu là thứ tình cảm do nhiều yếu tố tạo thành , lý trí và tình cảm chỉ là một phần trong đó thôi – Dù đang triết lý nhưng nhỏ Hằng không quên quay lại vấn đề ban đầu - Trở lại việc của tao . Mày làm sao thì làm , chứ giờ chỗ tao đầy xi căngđan . Về gần đến nhà là…..

- Họ nhìn và bàn tán vì mày đẹp chứ vì cái gì mà than .

Nó véo má tôi rồi phì cười :

- Đúng là không thể giận được mày – Nháy mắt , nó tiết lộ bí mật cho tôi – Sau vụ này tao càng khoái Dũng . Dám làm những việc như thế không phải thường . Sự dũng cảm đáng khâm phục !

- Lão Hưng đã biết điểm dừng , chị vẫn chưa chán sao – Huy hỏi với giọng lạnh lùng .

Nụ cười sở khanh của lão Hưng được Hằng mang ra áp dụng khi nhìn Huy :

- Dừng lại khi đã tìm thấy bến đỗ . Chị vẫn đang đi tìm , giờ mỏi chân cần nghỉ ngơi ít phút !

Sau câu nói của Hằng , tôi nghe thấy Mạnh nói nho nhỏ :

- May Huy không họ hàng vớiHằng . Chứ không mình khổ dài dài ….

Tiếng cười vỡ oà của tôi và Hằng kết thúc buổi tối không bình yên . Mạnh nói đúng , nó sẽ khổ dài dài vì Huy không họ hàng với Hằng nhưng lại là em lão Hưng_người có thành tích tình yêu không kém Hằng .

~~~~~~~~~~

Sau giờ học mấy tên con trai rủ đi ăn nhưng khuôn mặt Huy với hai cái sừng trên đầu làm tôi ngậm ngùi từ chối . Lơn tơn bước ra cổng và đập vào mắt là Dũng đang nhìn tôi hầm hầm :

- Chị nợ tôi một lời giải thích !

- OK - Biết chắc không tránh được buổi nói chuyện này , tôi bước vào quán nước quen thuộc – Nói nhanh nha , chị không có thời gian .

- Nhanh thôi - Ngồi xuống ghế , nó vào đề luôn - Hằng giận tôi và người gây ra là chị . Chị tính sao ?

- Không tính sao cả - Dựa hẳn vào ghế , tôi nhướng mắt trêu tức nó - Một, Dũng là người làm Hằng giận , hai là Dũng thật ngốc khi làm việc đó không suy nghĩ . Tình yêu có thể làm nên tất cả nhưng sự cả tin không tạo ra lãng mạn đâu . Thứ ba , Hằng không giận vì nó biết Dũng chỉ là nạn nhân . Thứ tư , hôm Dũng hỏi Hằng thích gì là ngày cá tháng tư . Ngày mọi lời nói dối đều được tha thứ .

Đôi mắt Dũng mở to theo từng lời nói của tôi , đến gần cuối thì nó phì cười :

- Sao tôi không nhớ nhỉ ? Chị nói tôi mới nhận ra .

- Điều thứ năm là Dũng chưa cảm ơn người ân – Nghiêng đầu , tôi từ tốn đi guốc vào bụng nó - Lợi dụng câu nói đùa của người khác để tạo ấn tượng khó phai trong tim đối tượng . Một cách bày tỏ tình cảm thông minh !

Nó hơi nheo mắt nhìn tôi :

- Chị có bao giờ nghĩ : sự thông minh sẽ quay lại hại chính chị không ?

Cười rất duyên , tôi trả lời nó với giọng tự tin :

- Đến bây giờ thì chưa !

- Vậy chị cần có vệ sĩ đi theo làm gì ? – Nó hất đầu hỏi tôi – Tôi trông đáng sợ lắm hả ?

- Hả ? - Nhướng mắt lên , tôi nhìn Dũng khó hiểu rồi quay lại phía sau theo cái hất đầu ra hiệu .

Ngồi ở bàn gần cửa là …Thái , nó đang xoay xoay con dao bấm trên tay và nhìn về phía này . Thấy tôi quay lại , nó liền giơ cốc cafe lên mời với nụ cười làm thân .

- Bắt đầu vào đây tôi đã để ý , anh ta luôn nhìn chị và đó là nụ cười duy nhất trên gương mặt lạnh băng – Tôi quay lại nhìn Dũng đang nói giọng đều đều – Đôi mắt anh ta làm tôi nghĩ : nếu tôi động thủ thì con dao sẽ bay khỏi tay và nó đến đâu chắc chị biết .

Nó hất đầu hỏi khi thấy tôi im lặng :

- Tôi đoán là cây si của chị ! Trông khá đầu gấu .

- Nếu ở bên Hằng mà Dũng cũng thông minh như vậy thì không bị ướt từ đầu đến chân đâu .

Sau câu trêu chọc của tôi là hai cái tai chuyển sang màu đỏ . Cười chiến thắng , tôi đứng lên :

- Dũng về sau nhé – Không chờ nó trả lời , tôi bước thẳng đến bàn Thái .

Cúi xuống thì thầm vào tai khi Thái vẫn bình tĩnh xem tôi làm gì :

- Bạo lực không giải quyết được vấn đề . Nếu là con dao hai lưỡi sẽ có lúc nó quay lại đâm mình đấy !

Tôi bước ngang qua nhưng đã bị Thái giữ tay :

- Bạo lực có thể không giải quyết được vấn đề nhưng nó có thể bảo vệ được người mình yêu . Dao hai lưỡi nhưng nếu biết sử dụng thì nó không phản chủ đâu .

Giật mạnh tay ra , tôi nhấn từng chữ :

- Bạo lực và dao kéo là hai thứ tao ghét nhất – Tôi bước ra cửa với những bước chân giận dữ nhưng giọng nói cực kỳ bình tĩnh của Thái làm tôi chững lại .

- Yêu và ghét chỉ cách nhau một sợi chỉ mong manh thôi – Nó lập lại những lời lão Hưng đã nói hôm trước – Nó tuy đứng trên hai đường thẳng song song nhưng đường thẳng còn có thể trùng nhau nói gì đến tình cảm .

Nhận thấy nếu còn đứng ở đây cuộc đấu khẩu sẽ còn kéo dài , tôi quyết định về . Từ trước đến nay tôi luôn nghĩ Thái là người hời hợt , chỉ thích vui chơi nhưng không ngờ …..Dựa vào những lời này , tôi biết Thái là người khó dò . Đột nhiên tôi nhớ đến lời Hiển “ Thái tuy có cái kênh kiệu của con nhà giàu nhưng trong lớp tao nể nó nhất ! À , trừ mày ra…” Bây giờ mới hiểu Hiển nói đúng , dù sao Hiển cũng trải đời hơn nên cách nhìn người chính xác hơn .
Trưa nay tôi lại về muộn hơn mọi khi . Vứt xe vào góc sân , tôi chạy vội vào nhà nhưng con mắt thâm tím của Mạnh làm tôi cười lớn . Lâu rồi không thấy nó đeo kính , lại còn một bên nữa chứ ….
Huy nói lớn át tiếng cười của tôi :

- Thư về rồi thì ăn cơm thôi !

Không cần nhắc lần thứ hai , tôi ngồi xuống cạnh Mạnh và tò mò :

- Lần này vì lý do gì ?

Nghe tôi hỏi mà tên béo cứ giả điếc và cơm lia lịa . Quay sang Huy tôi nhíu mày dò hỏi nhưng nó chỉ buông gọn :

- Thư ăn cơm đi – Nó gắp thức ăn cho tôi rồi cũng giống Mạnh_tập trung ăn uống .

Còn mỗi tên Lâm , tôi quay sang lạm dụng nụ cười nó thích . Lâm đúng là bạn hiền , nó cười theo :

- Vì nụ cười dễ thương này , tao sẽ nói cho mày nghe - Cả Huy và Mạnh đều trừng mắt đe doạ nhưng không xi nhê gì với Lâm , nó dùng giọng tưng tửng để miêu tả - Lý do chỉ bó gọn trong bốn câu thơ :

Đố ai định nghĩa được chữ hôn
Có khó chi đâu giờ nói luôn
Đứa thì lợi dụng đứa dìu đi
Mắt nhắm má kề cướp nụ hôn !



- Ha ha ha ha…..- Tôi ôm bụng cười làm Mạnh đỏ mặt xấu hổ còn Huy nhìn Mạnh như muốn ăn tươi nuốt sống .

Cái tên béo này thiệt là….Hiền lạnh vậy mà cơ hội ghê . May nhóc Huy chỉ thoi cho một cú thôi đấy , chắc nó nương nhẹ vì cái chân đau . Huy dọn về nhà thật khôn ngoan , chứ nó ở đây chắc Mạnh bị uýnh tối ngày . Không biết béo như Mạnh có đau không nhỉ ? Chắc không đâu , thịt nó đỡ hết rồi mà…..

~~~~~~~~~~~

- Nhìn thấy người yêu mà không chào hả Thư - Giọng vui vẻ của Duy làm tôi giật mình tỉnh lại .

Tại đang nhớ lại bài thơ lúc trưa Lâm đọc nên không chú ý xung quanh . Phải tự kểm điểm mới được , làm việc kiểu này thật đáng đánh đòn . Cũng tại tên Lâm cơ , mỗi bài thơ nó chế đều hay cả ….
Lắc đầu xua những thứ không liên quan công việc ra khỏi đầu , tôi nhìn Duy cười tươi :

- Tại biết người yêu sẽ chào trước nên chờ nghe đó mà .

- Trả lời khôn thiệt - Nhịp nhịp tay lên mặt quầy , Duy hỏi tôi – Sách “ Những cách làm người yêu hờ trở thành người yêu thật” đã nhập tiếp chưa Thư ? Duy vẫn cần mua một quyển để dùng .

- Vậy Duy vô duyên với sách đó rồi – Tôi lắc đầu trong nụ cười toe toét - Lần này nhập ít nên đã bán hết vào hôm kia .

- Đúng là vô duyên thật - Đặt mất quyển sách tiếng Hàn lên bàn , Duy nói tiếp – Vì vô duyên nên giờ vẫn solo nè !

Sau khi tính tiền , tôicho sách vào túi :

- Đã biết vô duyên thì quên người yêu hờ đi , kiếm người yêu thật mà dùng .

- Người yêu đem ra dùng thì khác gì đồ vật ? Thư thiệt là …- Lườm tôi rồi Duy cười nhẹ - Duy về đây ! Sách đó nhập nhớ dành cho Duy một quyển .

Tôi hkông trả lời mà chỉ cười . Cứ đùa kiểu này thì còn lâu Duy mới có bồ . Gì mà người yêu hờ , người yêu thật ? Đúng là hai đứa tửng nói chuyện với nhau . À , còn một người tửng nữa , là lão Tùng . Lão đang [/i] “ tuyệt thực quyên sinh” [/i], ý nhầm , “ tuyệt thực phản đối cưới vợ chứ” . Không hiểu lão nghĩ gì mà dùng cách này , có phải trẻ con đâu cơ chứ . Tôi biết thừa không có hiệu quả vì bác Nga vẫn vui vẻ như không có việc gì to tát lắm . Mấy thông tin này đều được phát lại từ “thông tấn xã” Liên cô nương . Công nhận con nhỏ là chúa tò mò . Nó còn bảo bây giờ đi làm là để xem tình hình chiến sự của bác Nga và lão Tùng , chứ công việc chỉ đứng thứ hai . Tính tò mò của nó to gấp đôi người thường .
Hết giờ làm lão Tùng vẫn đóng đô trong phòng , nhất định không ra ngoài . Không muốn làm phiền kế hoạch của lão , tôi đi thẳng về nhà . Đón tôi là gương mặt bánh bao thiu của Mạnh :

- Thư bảo Huy đến ăn cơm đi !

- Hả ?

Tôi càng ngạc nhiên khi Mạnh năn nỉ :

- Nếu Thư nói Huy sẽ nghe . Gọi điện cho Huy đi……

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World