CẦU VỒNG (Chap 39)

- Nè nè ! Lại đây ! - Nhỏ Liên kéo tay tôi về phía chị Thuý – Nhỏ biết chuyện lão Tùng bị ép lấy vợ chưa ?

Hử ? Sao mọi người biết ? Không nhẽ bác Nga nói ra …

- Cái mặt ngố này là chưa biết rồi - Thấy đôi mắt mở to của tôi , Liền liền hạ giọng bí mật - Lúc sáng bác Nga và lão Tùng cãi nhau ỏm tỏi . Tụi tao nghe thấy hết !

- Thư thấy không nên bàn chuyện người không có mặt -Tôi gạt phắt – Ta về vị trí đi , bác Nga ra thì không hay….

Phẩy tay , chị Thuý bĩu môi :

- Lo gì nhỏ ! Bác Nga ra ngoài rồi .

- Nhưng …

- Được rồi ! Được rồi – Liên đứng lên nhưng mắt không quên liếc tôi – Con nhỏ này chỉ biết làm việc làm việc , vào vị trí thôi mọi người !

Biết nhiều người không ưa sự nghiêm túc trong công việc của tôi nhưng tính tôi thế biết làm sao . Nhún vai , tôi vào vị trí thu ngân của mình . Mà lão Tùng ngốc thật ! Việc này càng căng càng hỏng thôi . Sao tôi đi đâu cũng đụng chuyện rắc rối về tình yêu thế hả trời ? Sáng thì Dũng và Hằng , bữa cơm lúc nãy là lão Hưng và Lâm , giờ đến chuyện lão Tùng . Làm tôi hết muốn yêu luôn . Câu “ bước vào đời là bước vào đau khổ , bước vào tình là sợ toát mồ hôi” không sai mà .
Hết giờ làm mà bác Nga vẫn chưa về , mọi người có vẻ thất vọng vì không được xem…cãi nhau . Đúng là tính tò mò được ông trời ban phát công bằng , ai cũng có không chỉ riêng tôi . Chờ mọi người về hết , tôi đi thẳng vào phòng lão Tùng :

- Anh Tùng ơi ! Em Thư nè !

- Vào đi Thư !

- Ý trời - Vừa ngó đầu vào tôi đã há hốc mồm kinh ngạc – Mấy hôm anh không cạo râu rồi ?

Xoa xoa cằm với vẻ thờ ơ , lão nói :

- Có một hôm hà ! Ờ , cũng dài nhỉ !

- Anh Lân mà thấy anh trong bộ dạng xí trai này thì “ tình yêu đứt gánh giữa đường” - Ngồi xuống ghế , tôi cười chọc quê .

- Bây giờ cũng đủ đứt rồi – Lão thở dài nhìn tôi buồn buồn – Em biết chuyện của anh rồi phải không ?

Thấy tôi gật đầu , lão nói tiếp :

- Điều anh lo nhất là anh Lân muốn công khai mọi việc – Lão lấy thuốc ra châm lửa nhưng không hút mà cứ xoay xoay trên tay - Người nhà của ảnh bên Mỹ hết nên không vướng bận nhiều thứ , mà cuộc sống bên đó cũng thoáng . Anh còn mẹ , bà không chịu nổi cú sốc này đâu . Anh không bao giờ muốn mẹ buồn !

Hít một hơi thật sâu , tôi từ tốn nói :

- Người mẹ nào cũng yêu con cũng mong con mình hạnh phúc mà anh . Bác Nga là người hiểu biết nên chỉ cần từ từ chứng mình được tình cảm của hai anh thật lòng , em nghĩ bác sẽ không phản đối đâu !

- Anh cũng từng nghĩ như Thư nhưng sau chuyện đó thì …- Lão dụi điếu thuốc vào gạt tàn rồi mỉm cười – Quên chuyện đó đi ! Nè , anh Lân bảo nhỏ có nhiều bạn giống tụi anh vậy có ai gặp trường hợp này không ?

Biết lão cố tình chuyển đề tài , tôi cũng không hỏi thêm . Vì muốn nói thì đã nói rồi . Cười vui , tôi thành thật :

- Những người em biết đều vui và sống khá thoải mái khi mình là gay . Một phần không bị bó hẹp vì người thân – Tôi nhớ đến hoàn cảnh của Mạnh , rồi lại cười khi khuôn mặt lạnh lùng của Lâm lướt qua – Cũng có người vì hận mà không ở bên gia đình mình . Nhưng tất cả đếu may mắn hơn anh là không bị ép hôn . Hi hi…

- Thư hay đùa quá - Lườm tôi muốn đứt đuôi mắt , lão cười hiền – Anh chỉ ước những người như tụi anh có thể hiên ngang thông báo với cha mẹ là con đã có người yêu .

Nhìn thẳng vào mắt lão , tôi nhấn mạnh :

- Anh ngày đó sẽ không xa đâu anh !

- Ừ - Gật gù như ông cụ non rồi đột nhiên lão vò đầu - Điều anh lo là anh Lân . Ảnh đã quyết gì thì làm bằng được . Mà bây giờ anh thấy chưa nên công khai …

- Vậy để ảnh làm – Tôi nói tiếp khi thấy lão trợn mắt lên – Nhưng bảo để từ từ! Nóng vội không giải quyết được việc gì đâu .

- Ừ nhỉ ! Cách hoãn binh này sao anh lại không nghĩ ra - Đối mắt lão sáng rực làm tôi phì cười - Đúng là trong quáng ngoài sáng !

Đứng lên , tôi kết thúc :

- Giải quyết nỗi lo rồi thì em về đây – Tôi nói nhanh khi thấy lão định mở miệng – Không cần vội , thời gian sẽ chứng minh cho bác Nga nhiều điều lắm . Em về nha !

- Cảm ơn Thư nhiều – Lão liền cười khi tôi liếc mắt phật ý .

Thiệt là …Khách sáo quá đi ! Tôi không phải là lão nên không hiểu hết được nỗi lo khi mọi người biết chuyện . Cảm giác đó là đau ? Là Buồn ? Là ngượng ? Là sợ ?….Hoàn toàn không biết ! Tôi chỉ thầm ước mọi ngưòi được hưởng đúng quyền của một con người_quyền yêu và được yêu !

Đón tôi ở phòng khách là khuôn mặt béo tròn của Mạnh:

- Về muộn thế Thư ?

Sà xuống cạnh nó , tôi hỏi dồn dập :

- Ra viện lúc nào vậy ? Sao không bảo với Thư ? Chân đỡ chưa mà đòi về ? Liệu…

- Mày để nó thở với - Tiếng Lâm làm tôi ngẩng lên , nó đang bê mâm cơm từ trong bếp ra – Không cần hỏi tao cũng biết mày ăn trước tắm sau !

- Bao giờ Thư chẳng ưu tiên việc ăn uống - Nối gót Lâm là nhóc Huy , nó bước ra với cái đầu sũng nước làm Mạnh nhăn mặt

- Lau khô tóc đã Huy !

- Chút nữa – Nó lắc mạnh làm những giọt nước bắn ra xa – Ăn cơm thôi ! Lâu không thưởng thức tài nghệ của anh Lâm .

- Tóc em…

Nó quay sang nhấn từng chữ với đôi mắt lo lắng của Mạnh :

- Anh rắc rối quá ! Sẽ tự khô - Ngồi xuống cạnh tôi làm Mạnh xụ mặt vì tôi đang ngồi giữa hai người - Mấy hôm không ăn cơm cùng Thư !

-Tao nấu ngon mà không đứa nào đụng đũa hả - Tên Lâm gắt lên làm mọi người cười trừ và bắt đầu vào cuộc

Bây giờ tôi mới biết cái khổ của con kỳ đà . Đếm sơ Mạnh cũng liếc tôi trên mười cái rồi đấy . Tất cả chỉ tại Huy , tại nó cứ gắp thức ăn cứ hỏi han tôi đủ điều mà bỏ quên tên béo đang “ ghen vô cớ” . Tôi có làm gì quá đáng đâu , thức ăn đến miệg ai lại từ chối . Vậy là tôi vui vẻ ăn , Mạnh thì…tự nhiên ghen .
Và chính lúc này tôi càng khẳng định chắc chắn : Lâm là người thích đổ dầu vào lửa khi nó ngâm nga đoạn thơ chế :

-Cái ghen chẳng biết để đâu
Lỡ để trên đầu thì tóc che đi
Để trong túi áo cũng kỳ
Lỡ Huy không thấy lấy gì chứng minh
Chi bằng giả bộ làm thinh
Liếc mắt vài cái là người hiểu thôi !

Lâm vừa dứt lời , Khuôn mặt trắng hồng của Mạnh đã chuyển sang màu đỏ còn Huy vẫn chưa hiểu hàm ý của Lâm nên nhíu mày nhìn tôi ôm bụng cười với vẻ khó hiểu . Thấy tôi cười mãi , Mạnh ngượng quá hoá sùng :

- Hai đứa mày thích cười trên sự đau khổ của người khác lắm hả ?

- Ừa – Không hẹn mà lên , tôi và Lâm gật đầu xác định làm Mạnh mím môi uất ức .

Huy biết khôn hơn Mạnh , nó đổi đề tài :

- Chân anh Mạnh vẫn chưa đi lại bình thường được – Nó quay sang hỏi ý kiến Lâm - Vậy tôi tính thế này : để anh ta ở dưới tầng tiện việc đi lại , tôi và anh …

- Không - Mạnh vội vàng cắt ngang – Anh dù đã khoẻ nhưng nhiều việc vẫn phải có người giúp nên

- Vậy để tao ở dưới này với mày – Tên Lâm nói rất bình thường, không hiểu sao tôi thấy giọng nó gian gian .

- Cũng không được - Mạnh lắc đầu ngầy ngậy - Ở với mày thì sáng ra tao chỉ còn cái xác . Mày là thằng thích hành hạ người khác …

Huy tiếp lời với giọng bực mình :

- Vậy anh muốn thế nào ?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World