CẦU VỒNG (Chap 38)

Bước ra lấy xe với tâm trạng vui vẻ , sao tôi thấy mình như vừa “ giao trứng cho ác” . Dĩ nhiên trứng là Dũng rồi ! Vừa phóng xe đến công ty nộp bản dịch , tôi vừa huýt sáo một bản nhạc vui nhộn . Anh Lân đã biết vụ lão Tùng chưa nhỉ ? Phải vào xem tình hình mới được .
Tôi mở cửa sau tiếng vào đi của anh . Vừa thấy mặt tôi , anh đã trách nhẹ :

- Lần sau Thư đến không cần gõ cửa đâu ! Có phải người ngoài đâu mà giữ ý .

- Nhưng em sợ làm phiền ai đó ! Anh Tùng chắc giận em lắm vì mấy lần đã cắt ngang lúc cao trào - Ngồi xuống ghế , tôi trêu anh .

- May hôm nay Tùng đi giao dịch bên ngân hàng , chứ không thì …- Lườm tôi , anh mở tủ lấy nước - Chiều nay em vẫn được nghỉ đúng không ?

Gật gật đầu , tôi tò mò :

- Dạ đúng ! Anh Tùng nói với anh việc bác Nga chưa ?

- Anh cũng đang đau đầu vấn đề đó đây ! Có lẽ anh nên đến nói thật với bác !

- Em nghĩ không ổn ! - Chắt lưỡi , tôi đưa ý kiến – Anh không biết đó thôi , bác Nga thích có cháu bế lắm , lúc sáng em có qua nhà mà !

Thở dài , anh trầm ngâm :

- Vấn đề là ở đó ! Tùng thì bướng quá . Lại còn nghĩ đến việc dọn ra ngoài nữa chứ .

- Không được ! Cách đó không được – Tôi vội vàng hớt ngang – Làm vậy tình hình càng xấu thêm thôi !

- Anh tính mãi vẫn không ra ! Làm gì để vẹn cả đôi đường đây ?

Tôi cũng nhíu mày nghĩ kế phụ anh , nhưng càng nghĩ càng rối thêm . Lắc đầu , tôi buông xuôi :

- Đến đường cùng thì đành chọn cách nói thật thôi !

- Anh thấy cách đó là tốt nhất . Bậc cha mẹ nào mà chẳng thương con , mong con mình hạnh phúc chứ - Mắt anh có tia sáng lấp lánh – Còn việc con cái thì anh đã có hướng giải quyết rồi .

- Cách gì vậy anh ?

Đáp lại vẻ tò mò của tôi là giọng nói bí mật :

- Anh không nói trước được ! Phải hỏi lại Tùng đã .

Không biết là gì mà bí mật thế nhỉ ? Tôn trọng suy nghĩ của anh , tôi đứng lên :

- Vậy em xin phép về - Gật đầu chào rồi tôi bước ra cửa – À quên ! Em luôn mong hai anh được hạnh phúc ! Cầu cho khó khăn này giúp cho tình cảm của hai người thêm mặn nồng !

- Cảm ơn Thư – Anh cười hiền nhìn tôi đóng cửa .

~~~~~~~~~~

Sau bữa cơm Lâm chở tôi vào viện chơi với Mạnh . Ngay đầu hành lang , tôi gặp Huy đang dìu Mạnh bước từng bước một . Tên Mạnh cười toe toét thế kia chắc tại lời cằn nhằn của nhóc Huy :

- Anh phải cố tự đi . Chứ cứ dựa vào tôi thì đến bao giờ mới đi được ?

- Nhưng anh đang đau mà ! Chân không theo sự điều khiển của anh .

- Anh không tự đi , tôi vứt anh lại đó - Tiếng gằn giọng chuyển thành vui vẻ khi thấy tôi và Lâm tủm tỉm cười – Hai người đến lúc nào thế ?

- Vừa xong !

- Anh Lâm dìu anh ta giúp tôi – Huy nói mà mắt tránh đôi mắt phật ý của Mạnh – Nãy giờ làm cái bệ , mỏi vai quá !

- OK – Tên Lâm cố tình thay Huy , bỏ qua lời trách móc nhỏ xíu của Mạnh :

- Sớm không đến muộn không đến , đến ngay vào lúc này …

- Hừ - Lừ mắt cảnh cáo Mạnh rồi Huy bước đến chỗ tôi – Thư ăn tối chưa ?

Gật đầu , tôi trả lời :

- Lâm bảo bác gái mang cơm vào cho hai người nên Thư ăn xong mới vào .

- Ừ , mẹ vừa về xong – Nó cầm tay tôi rồi giật mình – Thư bị bỏ đói hả ? Sao dạo này gầy thế ?

Đang gồng mình dìu bao gạo một tạ vào phòng , Lâm vẫn cố quay lại tố :

- Mỗi bữa nó chén ba bát đấy ! Nhưng vẫn không đủ bù đắp cho những hôm thức đêm .

Thấy Huy sắp sửa lên lớp , tôi vội vàng nói nhanh :

- Được rồi ! Được rồi ! Từ giờ Thư sẽ cố ngủ sớm ! Không quá ba giờ đêm là được chứ gì ?

- Thư …

- Nó nghe lời thì tương đương với việc tên béo này trong một đem giảm mười cân !

- Ai bảo mày trong một đêm tao không giảm được mười cân - Ngồi ngay ngắn lên giường , tên béo gân cổ lên cãi – Nhưng làm được việc đó thì phải nhờ ai đó, Huy nhỉ !

Tên Lâm ôm bụng cười khi nhóc Huy quắc mắt nhìn Mạnh toé lửa :

- Mày có sung đến mấy thì một đêm giảm được ba cân là căng !

- Tụi mày có thôi đi không ? Có con gái ngồi đây mà ăn nói thế hả ?

- Mày chỉ có thân xác là con gái thôi – Cả Mạnh và Lâm đều đồng thanh nói như đã hội ý trước .

Chưa kịp trả đòn thì câu nói của Huy càng làm tôi ức hơn :

- Tuy hai người nói bậy nhưng có câu này là chính xác – Nó vội đứng lên khi thấy vẻ phụng phịu của tôi – Hai người ở đây nhé . Tôi có việc phải đi !

- Việc gì mà đi giờ này hả Huy - Lần này là tôi và Mạnh cùng hỏi .

- Tôi có cuộc hẹn quan trọng – Nó quay lại vì Mạnh đã giữ chặt tay – Anh yên tâm ! Không phải như hồi trước đâu .

- Nhưng …

Nhẹ nhàng , nó gỡ tay Mạnh ra nhưng giọng nói vô cùng dứt khoát :

- Những gì tôi đã nói thì sẽ làm được . Trước khi đóng cổng tôi sẽ về .

Biết tính Huy , tên béo nhìn theo luyến tiếc làm Lâm cười trêu chọc . Trước khi bước hẳn ra ngoài Huy còn ngoái lại dặn tôi :

- Nhớ những gì Thư đã hứa đấy . Tôi sẽ hỏi anh Lâm để kiểm tra lại .

- Về việc giữ lời hứa thì Thư cũng giống Huy thôi – Tôi cười cho nó yên tâm .

Gật đầu , nó đi luôn không thèm nhìn Mạnh đến một cái . Tội nghiệp thằng nhỏ ! Nãy giờ cứ nhìn Huy “đắm sờ đuối” mà không được đáp lại , dù là một chút ban bố cũng không .
Tiếng Lâm vang lên làm tôi dứt mắt khỏi cánh cửa :

- Tao cá người nó hẹn tối nay là đàn ông !

- Nói bậy - Mạnh nói lớn .

- Tao cá cả gia tài là Lâm nói đúng !

- Hai đứa mày về đi .

- Đuổi thì về - Đứng dậy trước đôi mắt mở to của Mạnh , Lâm khoác vai tôi - Về thôi mày !

- OK !

Còn một bước nữa là tới cửa thì Mạnh gọi giật lại :

- Tụi mày bỏ tao cô đơn hả ?

Từ tốn quay lại , Lâm hỏi nó chuyện ngoài lề :

- Mày ngồi một mình có buồn không ?

- Có !

- Nhóc Huy không ở đây mày có nhớ không ?

- Còn phải hỏi !

- Vậy thì…- Nó lại khoác vai tôi sau khi buông tiếng cười - Cứ ngồi một mình mà gặm nhấm nỗi nhớ nhóc Huy nhé ! Tao về cho mày được tự nhiên…ha ha…

Bước theo đà kéo của Lâm , tôi cũng không nén được cười . Thường xuyện bị Lâm trêu chọc vậy mà Mạnh vẫn chịu được bao nhiêu năm nay . Hơ , biết đâu chính người chịu đựng giỏi như Mạnh mới cưa nổi nhóc Huy_một anh chàng siêu khó tính .

~~~~~~~~~~~~

Mải tránh ổ gà suýt tí nữa tôi đâm sầm vào cổng trường . Vỗ lên ngực để lấy lại bình tĩnh thì giọng nói quen quen làm tôi quay lại :

- Tôi có thể xin chị hai tiết đầu không ? – Nhóc Dũng đầu vuốt keo bóng mượt đang ngồi trên con Jupiter cười thân thiện với tôi .

- Để cuối giờ được không ?

- Nhưng tôi không chịu nổi nữa rồi !

Giọng năn nỉ của nó làm tôi xuôi lòng . Quán ăn bên kia đường lại một lần nữa hân hạnh đón tiếp tôi và Dũng . Sau khi gọi nước , nó vào đề luôn :

- Tôi nói vào vấn đề luôn nhé . Cũng biết là Hằng đang đùa giỡn nhưng tôi vẫn không thoát được bàn tay ma thuật đó .

Nhíu mày , tôi hỏi lại :

- Nhóc …à , Dũng biết Hằng chỉ trêu đùa nhưng vẫn kết nó phải không ?

- Ừ , tôi đã đầu hàng không điều kiện vào chiều hôm qua !

- Mới gặp có hai ngày mà Dũng .

- Thời gian không phải là tất cả !

Nghiêng nghiêng đầu , tôi đo lường sự thành thật trong đôi mắt nó . Đó là đôi mắt cương trực và thẳng thắn . Công nhận Dũng đẹp trai hơn Duy nhiều , nhất là đôi mắt đen và sâu luôn nhìn thẳng người đối diện . Gật gù , tôi hiếu kỳ :

- Vậy nhóc…Dũng cần gì ở chị ?

- Chị có thể nói cho tôi biết những thứ Hằng thích không ? Tôi không chơi với con gái nên không biết con gái cần và thích gì !

Đột nhiên một ý tưởng dễ thương lướt qua đầu , tôi vui vẻ nói :

- Giúp Dũng mà chưa thông qua ý kến Hằng là không hay nhưng sự thành thật đáng quý này , chị sẽ tiết lộ một chuyện cực kỳ bí mật !

- Chị cứ nói !

- Tuy hơi kỳ cục nhưng Hằng lại thích nên …

- Chị nói thẳng đi – Nó sốt ruột hối tôi .

- OK ! Nhỏ Hằng rất thích được tỏ tình theo kiểu cổ điển – Tôi cố tình dùng giọng bí mật để loè thằng nhóc – Nó từng tâm sự : Nếu có anh chàng nào đó tỏ tình bằng cây đàn ghita thì thật tuyệt . Nhất là vào đúng 12 giờ đêm_thời khắc bước sang một ngày mới thì càng lãng mạn . Nó khoái mấy cảnh tỏ tình giống bên Mexico lắm , đặc biệt sau khi xem phim “ Nhật ký cô bé Daniela” .

- Chị đang nói đùa tôi phải không ? – Nó nhíu mày nhìn tôi nghi ngờ .

Nhún vai bất cần , tôi nói thật vô tư :

- Biết khó tin nhưng Hằng lại thích thì biết làm sao ?

- Tôi thấy như đang bị ăn thịt thỏ !

- Thịt thỏ ngon mà chê – Nheo nheo mắt , tôi đùa với nó - Tại Dũng hỏi chị mới nói , chứ không…

- Không phải tôi nói chị nói dối , mà cái tin chị nói không đáng tin thôi .

Uống một ngụm nước rồi tôi tiếp lời nó :

- Tuỳ nhóc thôi – Tôi liền cười toe với đôi mắt trách móc của nó – Quên !!! Hì hì …

- Thôi chị lên lớp đi – Nó đuổi khéo tôi – Không lại mất buổi học vì chuyện vớ vẩn .

- Tình yêu không phải chuyện vớ vẩn – Tôi đứng lên nhưng vẫn chỉnh nó – Dũng cứ ngồi đây mà ngẫm chuyện… tình yêu nhé ! Chị vô lớp đây .

Nó không trả lời câu hỏi của tôi mà như đang suy nghĩ tận đâu đâu . Nhún vai , tôi bỏ lên lớp .
Ngộ thiệt nghen ! Mới quen nhau hai ngày mà thằng nhỏ đã đổ cái rầm ! Không biết nhỏ Hằng có họ hàng gì với lão Hưng không mà trình cưa của nó cao thế ? Nhưng chắc Dũng không nắm được con tim nhỏ đâu . Vì nó và lão Hưng có điểm chung “ Có mới nới cũ” . Ai mà yêu phải hai người này thì khổ dài dài !
Tôi chạy vào lớp đúng lúc vào tiết hai . Dù đã cố tập trung nhưng hình ảnh lão Hưng và Lâm , Hằng và Dũng cứ bay qua bay lại trước mắt làm tôi không nắm rõ bài giảng của thầy .

Rẽ vào con ngõ quen thuộc thì hình ảnh lão Hưng bên cạnh con SH làm tôi mở to mắt ngạc nhiên . Bộ Lâm chưa đi học về hả ? Dừng xe trước mặt lão , tôi hỏi luôn:

- Anh đang chờ em hả ? Mọi khi giờ này Lâm đã về..- Tôi lại bị một cú sốc nữa khi thấy con dream chình ình trong sân – Ơ ? Sao anh không gọi Lâm ?

- Thằng nhỏ kiêu bá chấy – Lão nhún vai chịu thua – Tao rút kinh nghiệm không qua trường đón nó . Vậy mà thấy tao đứng chờ ở cổng , nó thản nhiên vào nhà rồi … “cách” một cái_cổng đã khoá .

Đang nói thì lão gắt lên :

- Vui lắm mà cười ? Tao chưa thấy ai đáng ghét như nó , một câu chào cũng tiếc !

- Vậy anh còn đứng đây làm gì - Hất đầu , tôi hỏi khó lão .

- Thì…

- Anh chờ bao lâu rồi ?

- Gần ba mươi phút – Lão lại gắt lên khi tôi ôm bụngcười – Còn cười nữa , tao không bao nhỏ bữa cơm đâu !

- Ý …hí hí…- Vì ăn , tôi cố nén cười – Em nín rồi , nín rồi …hi hi …Anh tính rủ em đi ăn trưa phải không ?

Trả lời tôi mà mắt lão cứ đảo vào nhà :

- Vậy nhỏ nghĩ tao đứng đây vì cái gì ? Với lại….

- Ok ! Ok ! Em hiểu - Mở cổng , tôi đi luôn vào trong - Nhiệm vụ của em là làm thuyết khách phải không ? Đúng là “đời không cho không ai cái gì” mà !

Dựng xe vào góc sân , tôi thi hành nhiệm vụ vừa được giao :

- Lâm ơi ! Tao đói !

- Cơm tiệm ! Tao cũng vừa về đã nấu đâu – Nó từ trong bếp bước ra .

- Dĩ nhiên – Tôi kéo tay nó lôi đi – Đi thôi ! tao đói rồi !

Mới được mấy bước thì nó trì người lại :

- Đợi chút ! Có phải cả hắn ta không ? – Đôi mắt chớp chớp của tôi làm nó quay ngoắt vào trong – Tao không đói !

- Vậy tao nhịn theo mày – Tôi thản nhiên lên giường nằm như không liên quan, và nói giọng phụng phịu – Dù đói nhưng ăn một mình buồn thí mồ !

- Tuỳ mày – Cũng không vừa , nó ngồi xuống chống cằm nhìn tôi .

Tên này không dùng biện pháp mạnh không được mà . Để xem nó cương với tôi đến lúc nào ? 1 phút ..2 phút …5 phút…8 phút , giọng nói của nó cho tôi biết ai là người chiến thắng :

- Kêu đói còn nằm đó ! Dậy ! Nhanh lên !

- Hì hì – Không thèm chờ nó nhắc đến lần hai , tôi bật dậy luôn - Đồng ý ngay từ đầu thì đâu có rắc rối !

Nó mang luôn cả khuôn mặt “đừng có nhìn” vào bữa ăn làm tôi chỉ muốn cười nhưng không dám . Lão Hưng thì giả mù , cứ luôn tay gắp thức ăn cho nó , mặc kệ đôi mắt cảnh cáo luôn sáng rực . Mới đầu nó còn bỏ sang bát tôi với sự túc giận nhưng vẻ chai lỳ của lão làm nó thay đổi chiến thuật . Mỗi lần lão tiếp thức ăn là nó lại nở nụ cười chết người đó . Và điều hiển nhiên đã xảy ra : đôi mắt lão như dán chặt vào mặt Lâm , còn miếng thức ăn vô tư rơi xuống bàn theo lực hút của Trái đất . Sau ba lần phí phạm thức ăn thì Lâm cáu thực sự :

- Anh không muốn ăn thì cũng đừng ném thức ăn đi chứ !

- Anh…

Không chịu nổi nữa , tôi cười phá lên trong những đôi mắt hiếu kỳ của mấy bàn bên cạnh . Tôi càng cười lão Hưng càng gãi đầu nhanh hơn , cuối cùng để chữa thẹn lão liền gắt tôi :

- Con gái con đứa vô duyên! Đang ăn lại cười !

- Ha ha….

- Nhỏ ….

Không muốn gây sự chú ý , Lâm liền gắp con tôm chiên bỏ vào bát tôi :

- Ăn đi còn lấy sức mà cười !

~~~~~~~~~~~~~~~

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World