- Trưa con về ăn cơm với bác nha Thư - Giọng bác hơi ngập ngừng – Con không bận gì chứ ?
- Dạ không ! Con không bận ạ - Tôi nói nhanh khi thấy giọng bác buồn buồn – Có chuyện gì hả bác ? Sao giọng bác…
- Không có gì đâu – Tiếng cười nho nhỏ ở đầu dây làm tôi yên tâm hơn – Hôm nay bác tự tay xuống bếp và nhớ đến con . Con qua chứ Thư ?
- Bác nấu ăn thì nhất rồi ! Con phải đến chứ ạ - Tôi cười theo nụ cười hiền lành của bác Nga .
- Ừ , vậy con qua luôn nhé . Bác phải xuống bếp đây ! Chào con !
- Con chào bác – Gập máy , tôi nhìn bác Nga rồi gãi gãi đầu - Con…
Lại một nụ cười hiền xuất hiện trên gương mặt phúc hậu của bác :
- Bác cũng đang định bảo con ở lại , nhưng thôi được rồi ! Con qua đó đi , không chị Thanh lại buồn !
- Con…
- Bác hiểu ! Người cần người thân bên cạnh lúc này là chị Thanh , chuyện cũng còn mới …- Bác vỗ nhẹ lên tay tôi – Con khách sáo nữa bác giận đó !
- Vậy con qua bên đó đây – Tôi vừa đứng lên đã bị bác giữ tay .
- Con chờ một chút _ Bước lại mở tủ , bác mang ra một tui nilong khác – Con mang cho chị Thanh giúp bác !
- Dạ ! - Cười toe , tôi dắt xe ra ngoài .
Vừa dừng xe , tôi đã nhìn người mở cổng với sự ngạc nhiên cực độ :
- Anh không đi làm hả ? Giờ này có mặt ở nhà , ngộ hen !
- Đã nói tao cai rồi mà – Lão Hưng mở rộng cửa cho tôi đi vào - Với lại từ ngày cha dọn ra ngoài , tao không nỡ để mẹ ăn cơm một mình .
- Ừa ! - Chờ lão đóng cổng xong , tôi bước song song – Anh ở nhà vì chữ hiếu hay còn vì cái gì nữa ?
- Cũng muốn chứng minh cho ai đó là tao thật lòng - Đột nhiên lão khoác vai tôi và thì thầm – Sau vụ đứng dưới mưa tao càng quyết tâm cưa đổ thằng nhỏ !
- Nó ghét anh lắm ! Việc anh mang họ Sở vẫn in đậm trong mắt nó !
- Ghét và yêu chỉ cách nhau một sợi chỉ mong mạnh thôi – Lão buông tay khi thấy bác gái bước ra từ bếp – Con nhỏ tham ăn đến rồi !
Cú đánh của tôi bị trượt vào không trung vì lão đã nhanh chân vọt vào bếp trong tiếng cười sảng khoái . Lắc đầu , bác gái cười :
- Hai đứa như con nít ! Vào ăn thôi Thư !
- Dạ - Tôi bước theo bác , vừa nhìn thấy mâm cơm tôi đã trầm trồ - Chưa ăn con đã thấy ngon rồi !
- Ngon thì con ăn nhiều vào nhé - Ngồi xuống cạnh lão Hưng , bác gái nhìn tôi trách nhẹ - Dạo này con gầy lắm đấy !
- Dạ ! Con sẽ không chừa một món nào – Vui vẻ , tôi nói tránh đi cho bác đỡ mắng - Con mời bác ! Em mời anh !
- Ừ , ăn đi con !
Giọng nói vui vẻ của bác làm tôi yên tâm hơn . Việc bác trai giờ không còn ảnh hưởng nhiều đến bác nữa , đặc biệt lão Hưng thay đổi khá nhiều làm bác càng vui hơn . Vì muốn nụ cười nở trọn vẹn trên môi bác , tôi tự hứa sẽ khuyên nhóc Huy về nhà bằng được . Nhưng chắc phải đợi Mạnh ra viện đã .
Sau bữa cơm , bác gái lên nhà nghỉ ngơi để giới trẻ được tự nhiên . Bê đĩa xoài xanh , tôi ngồi xuống cạnh lão Hưng :
- Mấy giờ anh phải đến công ty ?
- Còn sớm mà nhỏ - Lão nhăn mặt khi thấy tôi chấm muối ớt ăn ngon lành – Không hiểu sao con gái lại thích ăn chua ?
- Cũng như em không hiểu thuốc là và rượu có gì hay mà đàn ông con trai lại thích ?
- Cái gì nhỏ cũng đối đáp được – Lão ngả hẳn người ra ghế - Nhóc Mạnh sao rồi ? Nó đã tập đi chưa ?
- Hôm qua Huy bắt đầu dìu nó tập đi rồi - Cắn một miếng xoài to , tôi nói gọng tưng tửng - Người anh muốn hỏi đâu phải Mạnh ! Cứ vòng vo hoài !
Ngồi thẳng dậy , lão nhìn tôi sốt ruột :
- Từ hôm đó Lâm có nhắc gì đến tao không ?
- Không - Lắc đầu , tôi thành thật – Nó chỉ cảm thấy giận vì anh đến trường đón nó thôi . Anh bị nhóc Huy chơi đó !
- Tao biết - Khều khều tôi , lão tò mò – Sao Lâm ghét chuyện đó đến vậy ? Tao thấy bình thường mà !
Cố nhai xong miếng xoài trong miềng , tôi từ tốn kể :
- Hồi ở Hải Phòng nó bị một tên theo bám từ sáng đến tối , không lúc nào rời – Nhìn thẳng vào mắt lão , tôi buông gọn – Lúc đó nó bị gièm pha nhiều lắm ! Nên ai mà đưa đón thì nó cho đứt luôn !
- Tao hiểu – Lão nói giọng nghiêm túc - Nhất là nó lại là…cảm giác bị bám đuôi khó chịu lắm !
Tôi im lặng không nói gì sau lời nhận xét của lão . Giải quyết gần hết đĩa xoài thì lão lại lên tiếng :
- Bây giờ Lâm ngày càng ghét tao ! Mà tao có tội gì đâu , toàn “ tình ngay lý gian” thôi .
Nghe lão nói , tôi mới sực nhớ ra một chuyện :
- Nè ! Cô nàng tối hôm đó là ai vậy ?
- Tao điều tra rồi – Khoé miệng lão hơi nhếch lên – Hoá ra Hồng đã theo dõi và dùng thủ đoạn đó . Còn có Ngân nữa , cô ta đứng sau vụ này .
- Anh đã làm gì mà bị trả thù như vậy ?
Nhún vai , lão nói thản nhiên đến vô tình :
- Tao chẳng làm gì cả ! Chỉ là người tình một thời thì nên biết thân biết phận .
- Đó là lý do Lâm ghét loại Sở khanh như anh – Tôi lừ mắt nhìn lão – Trò chơi nên dừng lại trước khi nó làm người khác đau khổ !
Lão nhìn tôi không nói gì , rồi cất gọng đều đều :
- Nhỏ biết tao có tâm trạng gì khi đứng chờ nó dưới mưa không ? Lòng thì muốn về nhưng chân không cất bước . Lúc đó tao thấy mình thật ngu ngốc ! Vì một thằng con trai mà đứng dưới mưa…ngu thật phải không ?
- Lúc đó anh thực sự không muốn Lâm hiểu lầm phải không ?
- Đúng ! Tao không biết vì sao nhưng tao không muốn nó hiểu lầm .
- Dù lạnh dù giận nhưng anh vẫn đứng chờ , nhất quyết chờ nó nghe giải thích mới chịu về phải không ? – Tôi từ tốn mở lòng lão ra .
- Ừ ! Nếu không nói rõ thì tao không thể ngủ ngon được . Cứ như mình vừa làm sai một việc gì đó .
- Và khi nó ra bảo anh vào nhà thì tất cả sự tức giận và mọi lời giải thích đều bay đi mất tiêu . Thay vào đó là sự vui sướng vì nó đã chịu gặp anh phải không ?
- Không sai ! Không hiểu sao lúc đó tao như lâng lâng . Dù mặt nó lạnh như tiền nhưng nó chịu gặp là tao vui rồi ….
Tôi cắt ngang không cho lão nói tiếp :
- Câu trả lời đã có sẵn trong tim anh rồi đấy - Đặt tay lên ngực lão , tôi mỉm cười – Thử đối diện với tình cảm của bản thân một lần đi anh !
Lão không nhìn tôi mà nhìn chăm chú vào đĩa..xoài . Tôi cũng im lặng để lão nhận ra những điều bao lâu nay đã chối bỏ . Giọng trầm trầm của lão làm tôi ngẩng lên :
- Lần sau tao sẽ có câu trả lời cho nhỏ . Chứ bây giờ lòng đang rối như tơ vò . Nếu câu trả lời cuối cùng là nhỏ sai thì trò chơi sẽ chấm dứt . Lâm là người tốt , tao không muốn nó buồn khi mọi việc vỡ lở .
- Cái kiêu ngạo của anh đâu rồi ?
- Cơn mưa đêm đó đã mang nó đi rồi – Lão đứng lên kết thúc câu chuyện – Tao đi làm đây ! Chứ ngồi đây toàn bị nhỏ đi guốc vào bụng .
Cười cười , tôi nhìn dáng cao lớn của lão lên gác . Lão có tình cảm với Lâm tương đương với việc lão là bi . Nhưng dù có là bi cũng không cưa nổi thằng bạn khó tính của tôi đâu . Nhất là nó ghét lão ra mặt .
Tiếng xe máy dừng lại trước cổng làm tôi ngó ra .Chạy ra mở cổng , tôi hỏi luôn không để Hằng nói một tiếng :
- Sao mày biết tao ở đây ?
- Vừa từ chỗ Mạnh về , nhóc Huy thông báo - Thấy tôi mở rộng cửa , nó liền nói nhanh – Tao qua rủ mày đi chơi !
- Se ga ?
- Không ! Cafe. Com !
Bây giờ lão Hưng đi làm cũng không có người buôn với tôi , bác gái chắc vẫn đang nghỉ . Thôi đi với nó vậy , hôm nay thấy lười làm việc quá . Gật đầu đống ý , tôi vào dặn dì An rồi dắt xe Lâm ra .
- Thằng Lâm cũng ở đây ? - Nhỏ Hằng hất đầu hỏi tôi với vẻ tò mò .
- Không ! Hôm nay nó ở nhà . Tao lấy xe nó ra sân bay tiễn Hiển !
- Thằng Hiển đi rồi ? - Rồ ga , nó đi song song với tôi - Lấy vợ đúng là đeo dây vào cổ mà !
- Biết làm sao ! Giờ có vợ con thì phải có trách nhiệm chứ - Bẻ lại gương , tôi hỏi nó – Đi đâu mày ?
- Thọ !
Lại Thọ ! Sao nó thích quán cafe này thế không biết ? Đảm bảo chút nữa nó sẽ ngồi trên gác cho mà xem .
Đoán không sai mà ! Vừa gửi xe xong , nó đi thẳng lên gác không thèm hỏi ý kiến tôi . Nhưng sao nó lại ngồi vào bàn đã có người thế kia ? Dũng cũng ở đây ? Chưa kịp hoàn hồn , tôi đã giật mình khi Dũng gật đầu chào tôi :
- Chào chị !
Nhỏ Hằng đập vào Lưng vì tôi cứ há hốc mồm ngạc nhiện :
- Bất lịch sự quá mày !
- Hì hì ..- Gãi gãi đầu , tôi quay sang chị phục vụ gọi nước – Sinh tố xoài !
Chờ Dũng và Hằng gọi xong , tôi đùa :
- Gặp chị không sợ bị lấy lòng hả nhóc ?
- Chị là bạn của Hằng thì cũng là người tốt – Nó hơi cười khi nhắc đến tên Hằng – Tôi cũng biết từ trước đến nay chị đùa với tôi . Xin lỗi đã có những lời không phải với chị !
Tôi có nghe nhầm không ? Nó xin lỗi tôi ? Chẳng phải nó gặp Hằng sau tôi sao , vậy vì lý do gì nó nói vì tôi là bạn Hằng nên là người tốt ? Đừng nói là nó đổ rồi nhé ! Trình cưa của Hằng cao đến vậy sao ?
- Vậy nhóc không phản đối nếu chị đưa Duy vào tròng chứ ?
Tôi vừa dứt lời , nó đã nói với giọng tự tin :
- Tôi tin anh Duy đủ bản lĩnh để bước qua những âm mưu xấu xa !
- Cách nhóc nhắc đến Duy làm chị nghi ngờ , không còn ghét Duy nữa hả ?
- Tôi chưa bao gìơ nói ghét anh ta - Mắt nó hơi đảo sang nhỏ Hằng đang thản nhiên uống nước cam – Tôi muốn mình trưởng thành và chín chắn hơn .
Nhìn Hằng với đôi mắt thán phục , tôi cầm ly sinh tố uống một hơi rồi nói :
- Chị đang làm kỳ đà phải không ? - Đứng lên , tôi nghiêng nghiêng đầu – Thư có việc nên về trước ! Hai người ở lại nhé !
Nghe tôi về mà nhỏ Hằng chẳng có phản ứng gì , nó cứ điềm nhiên uống nước như là chuyện phải vậy mới hợp lôgíc . Chưa kịp cất bước , Dũng đã nói nhanh :
- Chị Thư này ! Tôi có một đề nghị nhỏ , chị đừng gọi tôi là nhóc nữa .
- Nhưng nhóc kém chị hai tuổi mà - Nhướng mắt ngạc nhiện , tôi hỏi lại – Nhóc thích già đi ư ?
- Chị làm được là đang giúp tôi đấy !
Đôi mắt chân thành của nó làm tôi nhìn nhỏ Hằng hỏi ý kiến . Con nhỏ chỉ nhướng mắt cười cười chứ không nói gì . Hiểu ra vấn đề , tôi nháy mắt :
- OK ! Chị sẽ gọi là Dũng nhé - Trước khi đi , tôi còn cố buông lại một câu - Chỉ cần trả ơn bằng đầu heo là được …ha ha…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét