CẦU VỒNG (Chap 36)

Biết con nhỏ đang đùa nhưng không ngờ nó lại giở chiêu này . Xem nhóc Dũng xử lý thế nào . Để lấy lại bình tĩnh , thằng nhỏ giật ly trên tay Hằng rót rượu và uống cạn :

- Dù tôi ít tuổi hơn nhưng cũng không nên đùa như thế !

- Đúng ! - Gật gù , tôi tán thành ý kiến của Dũng – Mày không thấy nó quá xấu so với mày sao ? Mốt hay không tao không biết , chứ bộ tóc mai đó xấu òm ! Tính tình thì bất lịch sự chẳng bù cho Duy ….

Cộp !!!
Giật mình , tôi nhìn đôi mắt giận dữ của Dũng . Nó vừa dằn mạnh ly xuống bàn với sự tức giận kìm nén :

- Chị nói đúng ! Tôi không bằng anh ta - Tiếng nghiến răng cho biết : tôi vừa chạm vào nỗi đau của nó – Anh ta tốt hơn tôi ! Trưởng thành chín chắn hơn tôi…

- Dũng nói không đúng - Giọng nói ngọt ngào của Hằng át đi vẻ tức tối của Dũng - Mỗi người là cá thể riêng biệt ! Không nên so sánh vì mọi sự so sánh đều khập khiễng !

- Hằng ngạo tôi đấy à ?

Lắc nhẹ đầu , nhỏ Hằng tủm tỉm cười :

- Thiệt mà ! Dũng có điểm hơn Duy nhiều - Giọng nó ngày càng ngọt – Dũng có khuôn mặt ăn đứt tên béo đó !

Tôi phì cười khi nhỏ Hằng dứt lời , nhóc Dũng thì lừ mắt cảnh cáo . Ơ ! Nhưng sao hai tai nó lại đỏ thế kia ? Nó ngượng hả ? Nó ngượng quá hoá khùng khi thấy cái trố mắt của tôi :

- Có gì mà nhìn ?

Lại một lần nữa , nhỏ Hằng cắt ngang lời Dũng với giọng ngọt ngào đến nổi gai ốc :

- Không phải mày kêu có việc cần về sớm sao Thư ? - Thản nhiên , nó đặt vào tay tôi chùm chìa khoá …xe nó - Trả mày nè ! Về đi không lại hỏng việc !


Thời gian kết bạn với nó cũng đủ làm tôi hiểu những suy nghĩ trong cái đầu xinh đẹp này . Vừa đứng lên tôi vừa giả bộ hỏi :

- Vậy mày về bằng cách nào ?

- Người tình mới sẽ đưa tao về - Nó đá lông nheo với Dũng làm hai tai thằng nhỏ ngày một đỏ .

Cười toe toét , tôi chào hai đứa rồi ra lấy xe . Tên Dũng đã trong tầm ngắm của nó thì không thoát được đâu . Từ khi bị Lâm từ chối , nhỏ Hằng thay đổi khá nhiều trong quan niệm yêu đương . Đến giờ tôi cũng không nhớ nổi nó đã cho rơi bao nhiêu chàng . Đây cũng là lý do nó và lão Hưng là cạ cứng . Thời gian nó và lão Hưng cặp kè cũng tương đương thời gian tôi ở bên Lâm . Có thể nói : Nhỏ Hằng là người bạn tri kỷ nhỏ tuổi của lão Hưng !

~~~~~~~~~~~~
- Thư không đi học hả ?

Vừa ló mặt xuống tầng , tôi đã đụng ngay nhóc Huy . Lắc nhẹ đầu , tôi nói với nụ cười trên môi :

- Thư ra sân bay tiễn bạn nên nghỉ học luôn – Nhìn bộ quần áo trên tay nó , tôi thắc mắc – Huy chưa đi học hả ? Muộn rồi đấy !

- Tắm xong tôi mới đi - Đặt tay trên nắm đấm cửa , nó quay lại hỏi – Tôi đưa Thư đi nhé ! Từ đây ra sân bay cũng không gần .

- Được rồi ! Thư lấy xe Lâm đi – Bước được mấy bước tôi vội quay lại dặn - Đừng gọi Lâm dậy ! Hình như nó vẽ đến sáng nay .

Huy đóng mạnh cửa sau khi buông gọn :

- Đi cẩn thận nhé Thư !

- Ừa - Chạy vội ra lấy xe vì cũng khá muộn , tôi phóng nhanh đến sân bay .

Muốn tôi ra tiễn nên Hiển đã chọn giờ bay vào sáng sớm . Vậy là hôm nay nó đi thật , phải rất lâu tôi mới được gặp nó . Cảm thấy đang mất mát một thứ quan trọng .
Hiểu tình cảm của tôi và Hiển , nhỏ Hương vào phòng cách ly trước . Tôi giơ tay ra bắt nhưng bị nó ôm chặt :

- Giữ sức khoẻ nha mày ! Tao gọi điện đừng có tắt máy , dù có một hai giờ đêm vẫn phải nghe , nhớ chưa ?

Phì cười với giọng doạ nạt của nó , vòng tay tôi siết chặt hơn :

- Hương sinh nhớ báo tao nhé ! Tao nôn làm mẹ đỡ đầu lắm !

Nó trả lời tôi bằng giọng cười nho nhỏ . Đẩy nhẹ ra , nó nhìn thẳng vào mắt tôi :

- Tao có thể hôn mày không ?

- Không !

- Vẫn câu trả lời đó – Lắc đầu giận dỗi , nó cúi xuống thì thầm vào tai tôi – Tình cảm tao dành cho mày mãi mãi không thay đổi …

Tôi ngỡ ngàng đến nỗi không kịp phản ứng khi nó hôn phớt qua má . Như sợ tôi đánh , nó chạy vội vào phòng cách ly . Tiếng cười sảng khoái của nó làm tôi giật mình tỉnh lại . Tên bạn quỷ quyệt này , nhỏ Hương mà thấy thì chết . Lúc đó tôi có nhảy xuống sông …Tô lịch cũng không rửa sạch tội . Thiệt là ….
Nó quay lại nhìn tôi lần cuối rồi giơ tay vẽ hình trái tim thật to kèm theo là nụ cười rộng đến mang tai . Thật tàn nhẫn , tôi tóm tay vào không khí rồi ném mạnh xuống đất , dùng chân đạp đạp lên trêu tức nó . Không nghe thấy tiếng cười nhưng đôi mắt lấp lánh đó cho biết nó đang cười vui vẻ . Vẫy vẫy tay , tôi nhìn theo buồn buồn . Vậy là nó đi thật rồi . Sẽ không còn những buổi lên lớp cãi nhau nữa ….

Từ sân bay tôi đi thẳng đến nhà sách xem bác Nga lên chưa . Cửa hàng đóng cửa cũng một tuần rồi còn gì . Cánh cửa bên trái mở rộng cho biết chủ nhân đã về . Sau tiếng chuông “ tính tong” , một người phụ nữ đứng tuổi với khuôn mặt phúc hậu bước ra :

- Con hả Thư ? Vào đây ! Vào đây con !

- Con chào bác - Dắt xe vào nhà , tôi tía lia – Con đoán hôm nay bác về nên con qua .

- Bác lên từ tối qua - Bước đến mở tủ , bác mang ra một túi nilong to – Có quà cho con này !

- A ! Bánh đậu xanh - Ngồi xuống cạnh bác , tôi cười vui vẻ - Bác Nga là nhất !

- Cha cô ! – Bác dí dí ngón tay vào trán tôi và mắng yêu - Chỉ thế là giỏi !

Cười khoe hết răng , tôi tò mò :

- Ở nhà có chuyện hả bác ? Bác đi cả tuần làm buổi chiều con chẳng biết làm gì!

- Thì chuyện thằng Tùng nhà bác chứ chuyện gì đâu – Chép miệng , bác nói giọng buồn buồn – Nhà có mình nó là con trai , vậy mà 28 rồi vẫn chưa chịu lấy vợ . Người ta bằng tuổi bác đã có cháu bồng cháu bế rồi …

Mở to mắt hết cỡ , tôi hỏi lại cho chắc ăn :

- Bác muốn anh Tùng cưới vợ ạ ?

- Bác cũng hiểu thanh niên bây giờ nghĩ gì , phải có sự nghiệp mới nghĩ đến chuyện gia đình . Nhưng họ hàng dưới nhà cứ hối thúc mãi .

- Ảnh mới 28 mà bác ! Thời nay đàn ông 33, 34 lập gia đình vẫn chưa muộn đâu bác .

Thở dài , bác phân trần :

- Thì cũng có ai ép nó cưới ngay ? Bác chỉ khuyên nó kiếm lấy một cô rồi hai ba năm nữa cưới cũng được . Vậy mà nó dám nói “ Con không lấy vợ ! Mẹ nói với các bác là nếu muốn thì tự đi mà cưới . Con không cưới” , thế có ức không cơ chứ !

Tôi cười rúc rích theo từng lời kể của bác . Lão Tùng láo thiệt ! Dám ăn nói với mẹ như vậy .
Tiếng thở dài của bác làm tôi nín cười :

- Bác giận quá quạt cho một trận làm nó đóng cửa ở trong phòng suốt . Sáng nay ra khỏi nhà từ năm giờ - Đang nói thì mắt bác ánh lên vẻ dứt khoát - Được ! Để xem nó cương đến khi nào ?

Ngoài mẹ và mẹ Lâm ra , bác Nga là người phụ nữ tôi kính nể nhất . Bác_người phụ nữ goá chồng đã 15 năm một mình nuôi con và gánh vác cửa hàng sách to lớn này . Dù vất vả khó nhọc nhưng tính hài hước trong bác không mất đi , bằng chứng là bác rất được lòng nhân viên bởi sự vui vẻ của bản thân .
Quả này lão Tùng khổ rồi đây ! Bên tình bên hiếu biết bỏ bên nào ? Nhất là mối tình của lão có đi đến hôn nhân cũng không có cháu cho bác Nga bế . Trong khi bác Nga yêu trẻ con đến mức thường xuyên sang nhà chị Mai bên cạnh chơi với bé Na hai tuổi .
Chưa kịp phát biểu ý kiến thì di động reo . Vội vàng mở máy ra tôi thấy số của bác gái :

- Con xin phép bác - Nhận được nụ cười hiền của bác Nga , tôi nghe máy – Con Thư đây ạ !

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World