- Anh đi nhanh đi ! Lần này bị giận nữa em không giúp đâu - Đứng lên , tôi cười hiền - Cảm ơn anh đã mời em bữa cơm này !
- Em muốn bị giận hả - Nhìn tôi , anh nói giọng phật ý - Đừng khách sáo với anh nữa . Không anh buồn đấy !
- Dạ , em biết rồi – Tôi đẩy vai anh khi thấy vẻ chần chừ - Anh cứ đi trước đi . Em đi hướng ngược lại mà .
- Được rồi , gặp lại em sau – Anh chạy vội ra lấy xe như sợ lão Tùng giận thật .
Trước khi đi , lão Tùng còn kịp giơ nắm đấm ra đe tôi nữa . Thiệt là thù dai mà ! Nhưng người dễ thương như lão , anh Lân mới thương chứ . Cảm thấy vui lây với hạnh phúc của lão , tôi đạp xe về nhà với nụ cười trên môi .
Mới chỉ nhẩy được mấy bài mà tôi mệt lả người . Ngồi xuống ghế , tôi nhìn nhỏ Hằng nhẩy chân sáo mà than :
- Kiểu nhẩy này tao tập mãi mà vẫn không được – Nó nhún nhẩy không sai một nhịp nào của bài “tell me” , làm tôi thở dài – Chút nữa mày chơi bài ông già nhé !
- OK - Vẫn tiếp tục bước đúng nhịp , nó cười tươi – Hôm trước tao được xếp loại B rồi đấy !
Lắc đầu tôi chịu thua nó . Nhảy bài ông già nonstop mà loại B thì không phải người , tôi chỉ được có hơn 7nghìn điểm hà . Công nhận , đã không vào Sega thì thôi, chứ vào rồi không còn sức để thở nữa . Hôm trước lên Vcom chơi với Hiển cũng không mệt bằng ở đây . Dù máy nhẩy ở đó nhảy cả chân và tay nhưng không hề mất sức , còn ở đây thì…chưa nhẩy hết xèng đã khát khô cổ . Bước lại quầy , tôi mua hai lon sữa dừa . Vừa hút thứ nước ngọt ngọt mát mát vào cổ , tôi vừa quan sát xung quanh . Đúng là vào cái giờ “ Trưa chẳng ra trưa , chiều chẳng phải chiều” , sega hoàn toàn vắng người . Nhìn đi nhìn lại chỉ có tôi , nhỏ Hằng và một đôi tình nhân đập gián gần đó . Chẳng bù cho thứ 7 hàng tuần , muốn vào nhảy phải xếp hàng . Đúng là “ thứ bẩy máu chẩy về tim” mà .
Đón lon nước từ tay tôi , nó làm một hơi rồi nói :
- Lâu không lên chơi , nhảy gượng chân quá !
- Tao mới không ổn ! Nhảy double bài con mèo mà chỉ được A , chán !
- Tại dạo này mày cũng không có thời gian lên mà – Nó nheo mắt nhìn tôi giận dỗi – Hôm trước mày và tên Hiển lên Vcom chơi mà không rủ tao nhé !
Nhún vai , tôi nói giọng vô tội :
- Chẳng phải mày không thích máy nhẩy ở đó sao ? Mày kêu nhảy như thế không sướng . Ở Sega khoái hơn dù khá mệt !
Không trả lời tôi , nó làm một hơi hết lon nước rồi lên nhảy tiếp :
- Mày đúng là hiểu tao - Vừa giải mã để nhân đôi ,nó vừa nói – Lâu tao không nhảy hard bài staria , để xem có xuống hạng không !
Hai đứa chơi đến mệt lả , không còn sức để thở thì về . Cái giọng vô tư của nhỏ Hằng làm một vài người trên đường quay lại nhìn :
- Ủa , lão Hưng kìa ! Lão làm gì ơ đây ? – Nó phóng lên đi song song với con SH – Anh Hưng ! Anh không đi làm hả ?
- Tao về sớm – Hơi cười khi nhận ra người quen , lão nói – Đi đường này thì chắc hai đứa từ Sega về phải không ?
Gật đầu như bổ củi , tôi tò mò :
- Anh đi làm về sao lại đi đường này ? Mà mới có 4 giờ mà…- Nhíu này nhìn lão , tôi hỏi giọng nghi ngờ - Anh đến trường tên Lâm hả ?
- Đúng là không giấu được nhỏ - Nụ cười của lão hơi ngượng – Huy bảo hôm nay Lâm không đi xe . Nên tao qua đón , tiện thể giải quyết luôn vụ hôm trước !
Đi học mà không đi xe thì sao Lâm đến trường được chứ ? Dù thắc mắc nhưng tôi không hỏi vì đã tới cổng trường Đại học Mỹ thuật công nghiệp . Giơ tay chào theo kiểu nhà binh , tôi trêu lão :
- Chúc anh thuận buồm xuôi gió !
- Sẽ như lời chúc của nhỏ !
Hoà theo tiếng gió là giọng cười vui vẻ của tôi và Hằng . Hai đứa đều biết lão Hưng đang làm những chuyện trái với bình thường . Việc lão đứng chờ trước cửa đã là việc hy hữu , giờ lại đi đón Lâm tan học thì sốc thật đấy . Vì muốn hố sau ngăn cách giữa lão và Lâm ngày càng to nên tôi và nhỏ Hăng đều thầm nhất trí không nói việc : Lâm cực kỳ ghét chuyện đưa đón . Đó là điều tối kỵ của nó . Quả này cho lão Hưng “ tội chồng thêm tội” .
Không hỏi ý kiến tôi , nhỏ Hằng phóng thẳng đến bệnh viện thăm Mạnh . Ló đầu vào , tôi ngạc nhiên không thấy Mạnh đâu . Bệnh nhân mất tích rồi ! Nhưng đồ dùng của nó vẫn còn đây cơ mà . Tính chạy ra ngoài tìm nhưng nó đang được nhóc Huy dìu vào :
- Thấy từ ngoài cổng nhưng gọi mãi mà Thư không nghe thấy – Dìu Mạnh ngồi xuống giường , Huy quay sang hỏi – Hai người đi cùng nhau , chắc lại lên Sega phải không ?
Sao nó và lão Hưng đoán hay vậy ? Không nhẽ tôi và nhỏ Hằng có mỗi Sega là điểm dừng thôi sao ? Xí !!! Nhìn Mạnh đang cười cười , tôi móc lò :
- Khoẻ chưa mà tập đi ? Công nhận tình yêu có thể chữa lành mọi vết thương !
- Thì đã bảo “ Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ” mà - Nhỏ Hằng cũng không vừa , nó tiếp lời tôi - Nhất là nụ cười của người trong mộng phải không Mạnh ?
- Hai người chỉ được cái nói… đúng – Đang nói thì nó gãi đầu bối rối khi nhận được cái trừng mắt cảnh cáo của Huy – Tôi không còn người thân , may có Huy bên cạnh không thì…
Không một mảy may xúc động , Huy cắt ngang lời tên béo với giọng thản nhiên :
- Vì tôi mà anh phải nằm viện , nên không cần nói như vậy – Đôi mắt nó nhìn Mạnh không cảm xúc – Tôi phải có trách nhiệm với cái chân của anh !
- Huy ác và nhẫn tâm thật – Nhìn Huy , tôi nhận xét thẳng thừng rồi quay sang hỏi Mạnh – Còn ông vẫn không thay đổi chứ ?
- Sao lại phải thay đổi - Bỏ qua cái lừ mắt của Huy , Mạnh cười tươi – Tìm được một nửa của mình , ai lại buông tha dễ dàng chứ .
- Vậy cứ ôm lấy rồi canh giữ hoài nhé – Nháy mắt trêu nó , tôi quay sang hỏi Huy – Có chuyện vui muốn cho mọi người biết nè . Chuyện lão Hưng đó, mọi người biết chưa ?
Khuôn mặt không cảm xúc của Huy bừng sáng khi nụ cười xuất hiện trên môi nó:
- Có phải Thư vừa gặp lão trên đường Đê La Thành không ? – Nó là thầy bói hả , sao lại biết . Nó hơi cười khi thấy vẻ sửng sốt của tôi và nhỏ Hằng - Người bảo anh Lâm không đi xe là tôi đấy !
Thấy cái mặt nghệt của tôi , nó vỗ nhè nhẹ vào má :
- Hôm qua lão có kể lại cuộc nói chuyện hôm trước với Thư – Đôi mắt đang cười đó đột nhiên đanh lại – Tôi sẽ không tha thứ cho những ai làm Thư khóc đâu. Dù có là anh tôi đi nữa .
Vội vàng nắm chặt tay Huy , tôi cất gọng vui vẻ để kéo nó bình tĩnh trở lại:
- Tên béo này khai Lâm ghét đưa đón đúng không ? Huy ác thiệt ! Lão Hưng sẽ bị ghét dài dài cho mà xem .
- Vẫn không đủ bù đắp cho những giọt nuớc mắt Thư đã khóc – Nó nhìn tôi trìu mến – Lão là anh nên tôi chỉ xử nhẹ thôi !
- Nhưng Lâm sẽ xử đẹp lão phải không ? - Nhỏ Hằng hiểu chuyện nên nhảy vào kéo vẫn đề sang một hướng khác – Lão Hưng có những đứa em “ tốt” thiệt !
Gật đầu đồng ý với Hằng , tôi định đi mua cơm vào cho Mạnh nhưng Huy cản lại vì bác gái nói sẽ mang cơm vào cho hai đứa . Cuối cùng nhỏ Hằng chở tôi về rủ Lâm đi ăn .Chắc giờ này nó tan học rồi . Đúng như tôi dự đoán , nó ngồi chình ình giữa nhà với khuôn mặt khó đăm dăm . Vừa thấy tôi , nó đã quắc mắt :
- Ai trong hai đứa mày nói tao không đi xe hả ?
Không đánh mà khai , nhỏ Hằng thật thà khi thấy nguy hiểm đang gần kề :
- Huy !
- Lý do ?
- Tao cũng không biết vì sao nhưng hình như hôm trước lão Hưng làm con Thư khóc - Nhỏ Hằng chỉ chỉ vào tôi và tuôn luôn một tràng – Nên nó mới chơi lão , và mày bị và lây !
Nó nhìn tôi như muốn hỏi thật không ? Nhún vai tôi không nói gì , để nó muốn hiểu sao thì hiểu . Nhìn tôi một hồi , cuối cùng nó dứt khoát :
- Được ! Tao sẽ hành hắn ta tới bến . Khi nào tởn thì thôi .
- Nè ,chuyện gì đã xảy ra vậy – Nhìn nó với vẻ tò mò cố hữu , tôi hơi rướn người ra phía trước – Lão làm gì mà mày tức giận thế ?
- Tao không muốn nhắc lại - Đứng lên ,nó hất đầu ra lệnh – Đi ăn tối luôn , tao không nấu cơm !
- OK , mày bao mà , lo gì - Nhỏ Hằng kéo tay tôi chạy ra xe với nụ cười vui vẻ.
Bữa ăn diễn ra vui vẻ đầy tiếng cười , thỉnh thoảng đan xen những cuộc đấu khẩu của Lâm và nhỏ Hằng . Hai đứa cứ như chó với mèo . Nhỏ Hằng vẫn còn tức vụ “tỉnh tò” nên hay cà khịa với Lâm , còn tên bạn lạnh lùng luôn đối đáp lại không nể nang gì cả . Nên cứ hễ gặp nhau là bọn nó chí choé.
Sau bữa ăn , nhỏ Hằng chở tôi lang thang ngoài đường trên con sirius của nó . Lâm không đi cùng vì phải đến nhà bạn lấy tài liệu . Lòng vòng ngoài đường cả tiếng đồng hồ , đột nhiên Hằng dừng lại trước một quán khá đông người rồi quay lại cười cười :
- Tao muốn vào đây !
- Hả ? Nhưng đây là …
- Tao muốn vào đây !
- Hả ? Nhưng đây là quán rượu mà – Tôi trố mắt nhìn những người đàn ông đứng tuổi đang cười nói uống rượu rôm rả , chưa kịp phản đối tôi đã vội ôm chặt khi nhỏ Hằng phóng thẳng xe lên lề đường .
Ý kiến của tôi không được nổi một gam trong mắt nó , vậy mà còn giả bộ hỏi . Tôi bước xuống xe trong cái nguýt dài . Cười thản nhiên trước ánh mắt thú vị của mọi người , Nhỏ Hằng thảy thảy chìa khoá và lớn giọng gọi :
- Chục chân gà nướng nha người đẹp ! – Nháy mắt với cô phục vụ , nó chọn một bàn phía trong - Ngồi đi mày ! Tự nhiên tao lại thích ăn chân gà ..hì hì ..
Trời ! Muốn ăn chân gà cũng đâu cần vô nơi toàn đàn ông con trai chứ . Chịu thua nó luôn ! Nhún vai , tôi ngồi xuống :
- Mày tửng hết chỗ nói !
Đáp lại lời tôi là cái nháy mắt với những tiếng huýt sáo của những bàn gần đó rồi quay sang cười với tôi :
- Ăn uống mà bị chê là tửng hả ?
Nhún vai không trả lời , tôi đảo mắt một vòng xung quanh quán . Đúng là ngoài tôi và Hằng , quán toàn đàn ông con trai . Mọi người đang cụng ly trăm phần trăm, một số người nhìn về phía này với nụ cười khó ưa . Quá quen với những đôi mắt tò mò , tôi quay lại nhìn nhỏ Hằng đang nhịp nhịp tay trên bàn một điệu nhạc vui nhộn nào đó .
Nó hất đầu hỏi khi cô phục vụ đặt đĩa chân gà lên bàn :
- Rượu không mày ?
- Rượu là thứ tao không thích - Cầm một chân gà lên , tôi hít hà mùi thơm – Tao chỉ uống khi thấy cần !
- OK – Nó quay sang cô phục vụ nãy giờ vẫn đứng chờ - Nếu thêm gì chúng em sẽ gọi sau . Cảm ơn người đẹp nhiều !
Nở nụ cười niềm nở , cô phục vụ bước đi với cái gật đầu .
Vứt sự khách sáo sang một bên , tôi và Hằng giải quyết những chiếc chân nướng thơm phức . Cũng gần năm rồi , tôi không được thưởng thức món ăn này . Khi ở Hải Phòng tôi và Lâm thường xuyên đi ăn , chứ từ khi về Hà Nội thì cuộc sống bận rộn đã làm quên đi thú nhậu nhẹt của hai đứa . Lâm không bận , có phải lúc này ba đứa vui hơn không !
Đang tiếc vì không có thằng bạn ở bên thì mắt tôi lia phải người quen . Bộ tóc mai đó không nhầm vào đâu được . Dũng có chuyện gì mà nhậu một mình thế nhỉ? Giật mình tôi quay lại vì tiếng tằng hắng của nhỏ Hằng :
- Người quen hả mày ?
- Ừa ! Nói thế cũng được - Mở to mắt , tôi nhìn con bạn bê đĩa chân gà đứng lên – Làm gì vậy ?
- Uống rượu một mình buồn lắm mày – Nháy mắt , nó ra hiệu cho tôi – Qua đó!
Không cần tôi đồng ý hay không , nó đi thẳng sang bàn thằng nhóc làm tôi lóc cóc chạy theo . Hằng kéo ghế ngồi xuống thật thản nhiên :
- Người quen , tụi này ngồi cùng nhé !
- Người quen gì ? - Dũng nhướng mắt ngạc nhiên nhưng khi thấy mặt tôi , nó liền gằn giọng - Chị vẫn chưa bỏ cuộc hả ?
- Chưa bỏ cuộc nên chị mới sang đây lấy lòng nhóc nè – Tôi liền bốc phét khi nhỏ Hằng đá đá vào chân ra hiệu – Đây là Dũng em Duy béo ! Nó đã phát hiện ra âm mưu muốn làm chủ mấy cửa hàng vàng bạc của tao ! Thế có chết tao không cơ chứ !
Hơi nhíu mày nhưng nhỏ Hằng liền cười toe toét khi thấy tôi tủm tỉm cười . Giọng nói ngọt ngào của nó cất lên làm tôi rùng mình :
- Có phải Dũng đã đe doạ Thư không ? Con nhỏ thủ đoạn đầy mình này không chịu bỏ cuộc với trò vớ vẩn đó đâu - Nó liền cấu tay tôi ra hiệu làm tôi ngồi im nghe nó nói tiếp - Muốn thắng lớn thì phải có tay trong . Dũng thấy …Hằng được không ?
Để chứng minh đã mắc bẫy , Dũng ngập ngừng hỏi :
- Ý chị …
- Đừng gọi chị - Nhỏ Hằng cười duyên , sao tôi thấy nụ cười của nó gian gian - Gọi Hằng nha . Người ta không thích già……
- Chị…- Vẻ giận dỗi của Hằng làm nó vội đổi lại - Được rồi ! Hằng nói muốn làm tay trong cho tôi ư ?
- Ừ - Gật đầu , con nhỏ cười toe .
Nhìn nụ cười dễ thương đó , Dũng nhíu mày suy nghĩ rồi hỏi thẳng :
- Hằng giúp tôi thì có lợi gì ? Không phải hai người là bạn sao - Giọng nó chuyển thành ác ý - Đừng nói vì tiền nhé . Tôi sẽ không …
Thật thản nhiên , nhỏ Hằng cầm ly rượu của Dũng uống cạn :
- Tền Hằng không thiếu - Dốc ngược ly rượu xuống , nó nhìn Dũng với đôi mắt lúng liếng - Hằng chỉ thiếu …người tình !
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét