CẦU VỒNG (Chap 34)

Đang vẽ , nghe nhỏ Hằng hỏi khó hiểu , Lâm quay lại với cái nhíu mày :

- Gì ? Mày nói gì tao kông hiểu !

- Thì cây si đó – Nó vừa dứt câu , tôi đã cười phụ hoạ

Đúng là nhỏ Hằng ! Chỉ khoái chọc phá Lâm thôi . Đang cười trong cái lườm của Lâm thì điện thoại kêu .

- A lô ? – Tôi lên tiếng với giọng tò mò khi thấy số lão Hưng .

- Muỗi đốt tao nhiều quá rồi nhỏ ơi ! Giúp giùm đi mà !

- Anh thông cảm - Vẫy vẫy nhỏ Hằng , tôi ra hiệu làm nó áp tai vào nghe cùng - Ở đây toàn muỗi đói , anh lại là con mồi béo bở nên…

Không để tôi nói hết câu , lão cắt ngang với giọng sốt ruột :

- Nãy giờ hơn ba mươi con muỗi chết dưới tay tao rồi . Nhỏ cứu giùm đi !!!

Giọng ai oán của lão làm tôi động lòng trắc ẩn . Quay sang Lâm , tôi ướm lời :

- Điện thoại của mày ! Nghe đi !

- Bảo tao đi vắng rồi – Nó nói nhanh nhưng thấy cái nhìn phật ý của tôi liền đứng dậy – Được rồi ! Ai bảo tao làm bạn mày chi .

Nở nụ cười ác quỷ , nó cầm điện thoại và cất giọng “ ngọt ngào như nước đá” :

- Kiếp sau gọi điện lại cho tôi nhé - Nó gập điện thoại lại bằng một động tác cực kỳ gọn gàng và dứt khoát .

Thảy cục gạch cho tôi , nó bỏ lên phòng như không có chuyện gì :

- Tao đã nghe điện thoại theo yêu cầu của mày rồi đấy . Tao lên chơi game đây!

- Nối mạng máy tính là sai lầm – Quay sang , tôi lắc đầu nhìn nhỏ Hằng – Đêm qua cũng xảy ra trường hợp tương tự .

Đôi mắt nhỏ Hằng ngày một to theo từng lời kể của tôi , cuối cùng mắt nó không thể mở to được nữa thì tôi dừng lại :

- Vậy mà hôm nay lão vẫn kiên nhẫn đứng chờ . Hình như chờ từ lúc tao và nó ăn cơm hay sao ý .

- Mày nghĩ lão chờ vì cái gì – Hơi nghiêng đầu , nó hỏi với khuôn mặt băn khoăn – Cá cược hay vì…

- Tao đoán là lý do thứ hai - Cười tươi tôi nhìn ra cổng , lão Hưng vẫn đang hút thuốc bên con SH – Lão là người coi thường suy nghĩ của người khác , nhưng lại không muốn Lâm hiểu lầm , nhất là về tình cảm . Tao nghĩ lão đã bắt đầu “rung rinh” nhưng không hề nhận ra thôi .

Gật gù , nhỏ Hằng nói như một bà cụ non:

- Lão vốn không phải đồng tính nên dù có nhận ra thì cũng không dám đối diện đâu . Nhất là một người kiêu ngạo và luôn được săn đón như lão .

Nhún vai , tôi kết thúc câu chuyện :

- “Chạy trời không khỏi nắng” đâu ! Tình cảm là một thứ muốn tránh cũng không được …

Tôi dắt xe ra khỏi cổng trường trong cái ngáp dài , thầy bận việc nên buổi học chuyển sang hôm khác . Mất công hôm qua ngủ sớm để sáng nay không đi muộn nữa . Cứ như tôi không có duyên với trườnghọc ý . Đến bây giờ tôi chưa hết thắc mắc , lão Hưng đêm qua chờ đến mấy giờ . Lúc tôi lên giường đi ngủ , lão vẫn hút thuốc đứng đợi mà , còn tên Lâm vô tư chơi game như không biết đến một cây si đang làm thức ăn cho muỗi . Thiệt là “ máu lạnh” !
Chưa kịp nhấn pêđan thì một bóng người đã chắn trước mặt :

- Chị có thể dành cho tôi chút thời gian không ?

Nhíu mày nhìn tên tóc mai , tôi thắc mắc :

- Chị và nhóc mới gặp hai lần , có chuyện gì để nói ?

- Chị sợ hả ?- Nheo mắt , nó giở giọng khó ưa – Làm chuyện mờ ám nên không dám đối diện phải không ?

Ăn nói khó nghe ghê ! Muốn cho tên nhóc này một bài học , tôi dắt xe sang bên kia đường :

- Qua quán bên kia – Tôi chọn cái bàn đã ngồi với Duy một lần .

Chờ cô phục vụ bước đi , nó quay sang nhìn tôi cười khẩy :

- Tôi biết mưu đồ của chị . Tốt nhất nên bỏ cuộc , chứ lộ ra thì nhục mặt lắm !

Càng nghe tôi càng không hiểu nó nói gì . Mới gặp có hai lần thì mưu mô gì chứ? Lạ thiệt ! Nhíu mày , tôi hỏi thật lòng :

- Nhóc nói gì chị không hiểu ! Mưu đồ gì mà phải bỏ cuộc ?

- Đừng có gọi tôi là nhóc - Quắc mắt lên , nó gằn giọng với tôi - Chỉ hơn tôi có hai tuổi …

- Nhóc ! nhóc ! Nhóc ! Nhóc ! - Giọng đùa giỡn cố tình của tôi cắt ngang không cho nó nói tiếp – Hai tuổi cũng là ít hơn .

- Hừ !!! – Đôi mắt nó trừng trừng nhìn tôi - Chị không cần giả nai . Tôi biết chị quen anh tôi là có âm mưu cả . Những cửa hàng vàng bạc cũng làm chị loá mắt phải không ? Anh tôi hiền nên mới bị dắt mũi chứ …

- Ôi , nhóc nhận ra hả ? - Cười duyên , tôi chạm vào tay làm nó rụt vội lại – Bây giờ phải làm gì thì nhóc mới làm ngơ ?

- Cảm thấy sợ phải không ? Những người như chị tôi gặp nhiều rồi …- Nó nhíu mày nhìn nụ cười mím chi của tôi - …Hình như…chị…

Cố tình kéo dài giọng ra , tôi vào vai ác độc khi thấy nó nhìn tôi săm soi :

- Nha ! Nhóc đừng nói với Duy . Khi nào lên chức chị Hai , chị sẽ không quên nhóc đâu !

Đập mạnh tay xuống làm những chiếc cốc hơi nảy lên , Dũng nhìn tôi toé lửa :

- Tôi không có đùa ! Chị có chịu buông tha cho anh tôi không ?

- Không - Nhướng mắt lên , tôi giở giọng tưng tửng - Gặp mỏ vàng , ai lại bỏ ? Phải đào cật lực chứ !

Mím chặt môi nhìn tôi tức tối , nó uống cafe như uống cơn giận vào lòng . Có lẽ cái vị đắng đắng đã làm nó bình tĩnh lại , giọng nói không còn gay gắt nữa :

- Từ nãy đến giờ chị nhạo tôi phải không ? - Thấy cái nghiêng đầu làm dáng của tôi , nó liền thở dài - Chị làm tôi thấy mình như một tên ngốc !

- Nhưng là một tên ngốc dễ thương - Cười khoe răng , tôi không còn thấy ghét tên nhóc trước mặt nữa .

Nó cũng đáng yêu đấy chứ ! Vì sợ ông anh bị lừa nên đã diễn vai đầu gấu . Cảm thấy không đáng ghét như ấn tượng ban đầu . Đứng dậy , tôi kết thúc cuộc nói chuyện :

- Chị có việc nên đi trước - Bước ngang qua , tôi nói nhỏ vào tai nó –Yên tâm ! Chị sẽ không buông tha mỏ vàng này đâu mà nhóc lo !

Nó hét với theo khi tôi bước ra cửa với nụ cười chiến thắng trên môi :

- Đừng gọi tôi là nhóc !!!

Công nhận trêu người khác vui thật ! Không uổng công hôm nay tôi dậy sớm . Đạp xe thật chậm , tôi quan sát mọi người với vẻ thú vị trên môi . Lâu lâu hoà nhập vào dòng người bận rộn cũng có cái hay của nó . Dù nhàn nhã nhưng vẫn bị tác động , chỉ muốn nhanh về nhà để làm gì đó cho phù hợp với cuộc sống nhộn nhịp này . Đang thả hồn trôi lơ lửng trên chín tầng mây thì một chiếc Dylan ép tôi vào lề đường . Nhanh chóng phanh lại , tôi quay sang mắng vốn :

- Điên hả ? Có điên thì…- Nụ cười tươi rói của anh Lân và lão Tùng đập vào mắt tôi – Anh tính giết em hả ?

- Ai dám giết ân nhân của mình - Nở nụ cười cầu tài , anh Lân lên tiếng - Bọn anh chỉ muốn mời em một bữa cơm thôi !

Nhìn lão Tùng đang ngồi sát rạt vào người anh Lân , tôi nói với giọng tỉnh bơ :

- Chưa được miếng nào , ân nhân đã chết vì đau tim rồi - Cố tình liếc lão Tùng với đôi mắt đầy hàm ý – Anh không sợ em làm kỳ đà sao ?

- Thôi nào ! Hai người cứ kênh nhau thế ? - Cười hiền anh Lân năn nỉ tôi – Thư đi ăn với tụi anh cho vui .

Biết khó từ chối với đôi mắt chân thành của anh , tôi liền gật đầu . Chọn một quán khá bình dân trên Quán Thánh , anh hỏi tôi :

- Tuy bình dân nhưng thức ăn khá ngon . Thư không chê chứ ?

- Chỉ cần ngon là em ok – Kéo ghế ngồi xuống , tôi không quên cà khịa với lão Tùng - Chỉ sợ có người không thích thôi .

- Thư…

- Nữa rồi - Vội vàng gọi phục vụ , anh Lân chặn ngang khi lão Tùng nhìn tôi trừng trừng – Hai người gọi món đi !

Không muốn anh Lân phải khó xử , tôi cười cười chọn món ăn trước đôi mắt tức tối của lão Tùng . Hì hì , từ sáng tới giờ có hai nạn nhân chết dưới cái miệng đanh đá của tôi rồi . Cũng tại lão Tùng cơ , ai bảo mặt lão khi giận đáng yêu quá làm chi_rất giống một đứa trẻ ấm ức vì bị oan .
Bây giờ tôi mới nhận ra tình cảm của người lớn khác trẻ con như thế nào . Cứ nhìn cách anh Lân quan tâm chăm sóc lão Tùng là biết_dịu dàng ân cần như đó là điều đương nhiên , không có gì bàn cãi . Tình cảm đó không còn là sự nũng nịu , làm dáng hay quan tâm thái quá của những người mới yêu nhau nữa , mà nó như đã chín mùi , đã ở một cung bậc khác gọi là “ vợ chồng” . Rất giống mỗi khi ba lo lắng chăm sóc mẹ_nhẹ nhàng nhưng tràn đầy tình cảm , tự nhiên nhưng đầy yêu thương …tôi không biết nói thế nào nữa . Chỉ biết nhìn đôi tình nhân trước mặt , tôi ước gì cũng có một anh chàng yêu tôi như thế . Vậy thật hạnh phúc !

~~~~~~~~~~

- Ok ! Hai giờ qua đón tao ! Bye – Không thèm nghe nhỏ Hằng trả lời , tôi cúp máy luôn .

Thấy đôi mắt tò mò của lão Tùng , tôi liền giải thích :

- Nhỏ Hằng đó mà ! Nó rủ em chiều đi “ Ngôi sao xanh” !

- Cô em họ tôi chỉ chơi là giỏi - Lắc đầu , lão Tùng nói giọng cụ non - Giờ lại còn lôi kéo bạn nữa , thiệt là…

- Em về méc lại nhỏ Hằng - Cười tươi , tôi doạ lão – Thôi , em phải về đây . Hai anh cũng đến giờ làm buổi chiều rồi phải không ?

Kim đồng hồ chỉ đến con số một làm anh Lân nhìn lão Tùng cười nguy hiểm :

- Còn nửa tiếng nữa ! Về công ty nhé Tùng ?

Lườm anh bén gót , lão bỏ ra ngoài sau khi nói giọng giận dỗi :

- Không về công ty thì đi đâu ? Anh chỉ giỏi trốn việc !

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World