- Tên nhóc …À , Dũng chỉ kém Duy có hai tuổi , sao hồi trước đến nhà mấy lần đều không gặp vậy ?
Chắt lưỡi , Duy cất giọng đều đều :
- Cha mẹ Duy ly dị khi cha có vợ hai . Lúc đó dù vẫn yêu cha nhưng mẹ nhất định không tha thứ . Vậy là Duy ở với mẹ , Dũng theo cha . Cách đây ba năm , cha mất vì ung thư nên Dũng mới trở về nhà .
- Xin lỗi nếu Thư nói gì đó xúc phạm đến bác trai nhưng cách cư xử của Dũng không được hay , bộ bác trai không dậy dỗ nó sao - Ngập ngừng , tôi hỏi Duy .
- Nó vẫn là đứa trẻ ngoan nhưng từ khi về sống với mẹ thì thay đổi hẳn, bỏ học đi chơi , đàn đúm với tụi bạn xấu , may là nó chưa dính vào ma tuý ….
Cắt ngang lời Duy , tôi đưa ra ý kiến :
- Duy có nghĩ Dũng như vậy là vì ghen với Duy không ? Nó ghen vì lúc ly dị , mẹ đã chọn Duy chứ không chọn nó , giờ lại mất cha nên đâm ra nổi loạn .
Uống ngụm nước , Duy trả lời tôi :
- Duy đã từng nghĩ vậy . Hồi đó Duy quá ốm yếu nên mẹ mới không nỡ xa , chứ ai đành lòng bỏ đứa con 4 tuổi đâu .
- Ốm yếu gì – Nghe Duy nói tôi cũng hểu phần nào câu chuyện , dù ly dị nhưng bác Huê vẫn rất yêu chồng nên mới sống một mình đến bây giờ chứ . Tôi liền giở giọng vui vẻ cho không khí bớt buồn - Chắc đó là lý do Duy trở thành trái bóng mập mạp phải không ?
- Thư giỏi nhất là phá người khác thôi – Nó lườm tôi không thương tiếc – Thư không giận Dũng chứ ? Nó tuy ác mồm nhưng…
Tôi vội cắt ngang khi thấy vẻ khó xử của Duy :
- Được rồi mà ! Mới đầu cũng ghét nhưng nể tình có ông anh trai dễ thương , Thư sẽ xét lại .
- Thư là tuyệt nhất !
Nhìn nụ cười tươi rói của Duy , tôi chợt nhớ ra :
- Nè , sao dám kêu Thư là bạn gái hả ? Hết muốn sống rồi sao ?
- Thư không yêu Duy hả - Nó nheo nheo mắt trêu tôi – Duy đâu đến nỗi nào . Mẹ cũng hay khen “Con đẹp trai nhất trong những người đàn ông mẹ quen” .
- Không hề - Tỉnh bơ , tôi nói trong nụ cười vui vẻ - Đẹp trai không phải tiêu chuẩn chọn người yêu của Thư ! Thư chỉ thích những người ..hơn cả đẹp trai thôi .
Nghe tôi nói , Duy liền lý sự cùn :
- Hơn cả đẹp trai là… xấu trai rồi . Để Duy đi thẩm mỹ viện cho mình xấu đi vậy .
Phì cười với giọng đùa giỡn của Duy , tôi móc di động ra nghe khi thấy nó rung . Giọng vui vẻ của Huy vang lên trong điện thoại :
- Anh Lâm bảo trưa không về đâu . Thư đừng chờ cơm nhé !
- Nó vào bệnh viện hả Huy – Không trả lời , tôi hỏi ngược lại với giọng lo lắng – Có chuyện gì với Mạnh sao ?
- Không ! Không có gì đâu - Giọng cười nho nhỏ của Huy làm tôi yên tâm - Tại ảnh lười nấu cơm nên bảo Thư ra ngoài ăn tạm đấy mà .
- Ừa Thư biết rồi – Hơi cười khi Duy nhìn tôi tò mò – Sao Huy gọi vào giờ này? Bộ …
- Đang giờ ra chơi – Nó nói nhanh như sợ tôi cằn nhằn – Thôi nhé !
Không để tôi kịp nói gì nữa , nó cúp máy luôn . Tôi đáng sợ như thế sao ? Tiếng cười của Duy làm tôi giật mình ngẩng lên .
- Thư đang có việc bận phải không ? Vậy lúc khác nói chuyện tiếp nhé – Gãi gãi đầu , nó cười - Thực tình là Duy đang đi gom tiền cho mẹ đó chứ ! Hì hì ..
- Vậy mà còn ngồi đây - Lườm nó , tôi đùa - Hỏng chuyện của bác đừng đổ thừa nhé .
Cười hì hì , Duy chào tôi rồi về trước . Lúc này tôi mới nhận ra bụng réo om sòm. Làm biếng sang quán khác nên tôi gọi luôn mấy cái bánh ngọt . Vừa cho miếng cuối cùng vào miệng thì một bóng người đứng trước mặt :
- Bác đoán đúng là con mà – Kéo ghế , bác Hai ngồi xuống thắc mắc – Con không đi học sao Thư ?
- Vì một số chuyện xảy ra ngoài ý muốn nên con nghỉ học luôn - Vội nói nhanh khi mắt bác ánh lên tia lo lắng – Bác đừng lo , toàn chuyện vui thôi .
- Làm bác giật mình – Nhìn những chiếc đĩa không trên bàn , bác trêu tôi - Chắc đây là bữa sáng của người bỏ học phải không ? Sao con toàn ăn bánh ngọt thế Thư ? Ăn vậy sao có sức mà học .
- Tại con làm biếng đổi quán - Cười toe toét , tôi lí lắc - Sợ con ăn không đủ chất , vậy bác cho con thưởng thức tài nấu ăn của bác đi .Anh Hưng bảo khoản nấu nướng của bác ăn đứt bác gái .
- Bác vào đây vì lý do đó mà - Gọi phục vụ tính tiền rồi bác quay sang tôi – Đi thôi Thư !
Thì ra bác đang đi chợ , thấy tôi ngồi trong quán một mình nên vào xem sao . Hôm nay tôi sẽ được gặp chú Thắng_người mà bác Hai đánh đổi cả gia đình để được ở bên cạnh . Không biết chú là người như thế nào ? Chắc phải là người cực kỳ tuyệt vời thì mới nắm giữ được trái tim bác Hai suốt 28 năm trời chứ .
Trái ngược với những gì tôi đoán , chú Thắng là người thoạt nhìn không gây được ấn tuợng nhiều . Dáng cao dong dỏng , đầu điểm vài sợi tóc bạc , duy nhất đôi mắt là điểm đáng chú ý . Một đôi mắt biết nói , lúc nào cũng như đang cười , nhìn vào đó ta cảm thấy ấm áp và dịu êm như đôi mắt của mẹ . Trong khi đó bác Hai lại có dáng người to béo khoẻ mạnh , nhìn bác không ai nghĩ đã bước sang tuổi 55 .
Sau màn giới thiệu , bác Hai đưa chú Thắng cái rổ và mớ rau :
- Đây ! Hai chú cháu nhặt rau nhé , tôi vào làm thức ăn !
Chờ bác Hai đi vào trong , chú Thắng mở lời trước :
- Chú được biết về cháu qua lời kể của anh Hinh , nhưng không ngờ ..- Nhìn tôi, chú cười hền – Cháu dễ thương hơn sự tưởng tượng của chú .
- Dạ , nhiều người cũng nói thế ạ - Nhặt cọng rau bỏ vào rổ , tôi tò mò – Hôm nay thứ hai , chú không phải đi làm ạ ?
Lắc nhẹ đầu , vẫn giọng dịu dàng đó cất lên :
- Chú về hưu rồi . Làm thủ thư hai mươi năm , bây giờ già rồi cũng cần nghỉ ngơi .
- Vậy bây giờ chú ở nhà nấu cơm giặt giũ cho…bác Hai phải không ạ ?
Giọng khàn khàn cắt ngang câu hỏi trêu chọc của tôi :
- “Có tiếng mà không có miếng” đó Thư - Ngồi xuống thu dọn những chiếc cốc trên bàn , bác Hai nhìn chú Thắng dịu dàng - Từ lúc nghỉ hưu đến giờ , bác đã được “vợ” nấu cho bữa cơm nào đâu !
Hơi đỏ mặt vì bị tôi nhìn , chú Thắng cầm rổ rau đứnglên :
- Đừng đùa nữa ! Cháu nó cười cho bây giờ .
- Chú Thắng lành tính ghê – Nhìn vào trong bếp , tôi buông lời nhận xét – Đôi mắt chú đẹp bác nhỉ . Chắc đôi mắt đó chưa biết giận ai bao giờ .
- Cũng vì ánh mắt “hớp hồn” người đó mà bác bị cầm tù suốt bao nhiêu năm qua .
Giọng cười vui vẻ của bác làm tôi cười theo . Sống bên chú Thắng , bác Hai như trẻ ra , và không còn những chuyến công tác xa nhà nữa . Liếc nhanh vào trong bếp , tôi hỏi bác với giọng băn khoăn :
- Cuộc sống này có ảnh hưởng gì tới công việc của bác không ạ ?
- Bác cũng tính về hưu sớm – Nhìn tôi , bác thở dài - Chứ việc này mà đến tai cấp trên thì lại phiền . Thắng đã chịu nhiều đau khổ rồi , bác không muốn tổn thương chú ấy nữa .
Gật gật đầu , tôi đồng ý với suy nghĩ của bác :
- Nhất là cái nghề cảnh sát này , đụng vào là xảy ra khối chuyện – Chép miệng , tôi tỏ ý tiếc rẻ - Chỉ có điều , bác về hưu thì mỗi lần Huy đua xe bị bắt sẽ không có ai bảo lãnh cho nó . Phải nhắc nhở tên nhóc cứng đầu này mới được .
- Một người vì mình mà sống độc thân suốt đời thì việc làm này có đáng gì đâu - Chiếu tia nhìn đôn hậu vào mắt tôi , bác cười – Tuy muộn nhưng Thắng xứng đáng được hưởng hạnh phúc , dù là hạnh phúc nhỏ nhoi và bình dị .
- Hai bác cháu nói xấu gì tôi đấy - Giọng vui vẻ của chú Thắng làm tôi quay lại.
Cái nhìn dịu dàng của chú cho tôi biết : Cuộc nói chuyện vừa rồi đã có người thứ ba nghe thấy . Không sao cả ! Tôi biết chú rất vui với những lời tâm sự của bác Hai . Bằng chứng là đôi mắt tràn đầy yêu thương của chú mỗi khi nhìn bác Hai . Vậy quyết định ly dị của bác là đúng đắn_một gia đình hạnh phúc đang diễn ra trước mắt . Chỉ còn bác gái thôi , hy vọng thời gian sẽ giúp bác lấy lại sự cân bằng trong cuộc sống . Cả buổi chiều tôi ở lại chơi với chú Thắng . Nhưng đến năm giờ tôi xin phép về . Làm người phải biết lịch sự , có trẻ con bên cạnh người lớn sao tự nhiên được .
~~~~~~~~~~
Đang xem lại những trang bản thảo thì tiếng xe máy dừng lại trước cổng làm tôi ngó ra sân . Hoá ra là nhỏ Hằng . Để nó tự mở cổng , tôi thu dọn những trang giấy trên bàn cho gọn . Chưa nhìn thấy mặt đã nghe thấy giọng “oanh vàng thỏ thẻ” của nó :
- Lúc nào mày cũng viết viết . Chiều mai đi chơi với tao nhe ?
Không trả lời nó , tôi hỏi ngược lại :
- Qua đây có việc gì ?
- Qua chơi không được hả - Nó sà xuống cạnh tôi nhưng mắt nhìn Lâm cười cười – Mày trồng cây trước cửa lúc nào vậy Lâm ?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét