CẦU VỒNG (Chap 32)

- Mày biết lão làm tất cả những việc này chỉ vì chữ “kiêu” thôi mà – Chu chu môi, tôi nói – Nhưng đúng là không ai thoát được nụ cười quyến rũ của nó nhỉ .

- Tao thắc mắc mãi nha . Nó là con trai sao khi cười lại còn đẹp hơn cả con gái? Tao nhiều lúc còn phải ghen với nó nữa .

- Nụ cười đó được thừa hưởng từ má yêu của nó mà .

Nheo mắt , nhỏ Hằng đi guốc vào bụng tôi :

- Mày đang gián tiếp khen mày cười đẹp phải không ?

- Hì hì…biết rồi còn hỏi .

Tức khí , nó lấy gối úp lên mặt tôi làm một trận hỗn chiến bằng gối đã xảy ra . Sau một hồi chiến đấu , tôi và nó nằm vật ra giường thở dốc . Đang cố điều hoà hơi thở thì con số mười một làm tôi bật dậy đòi về . Tuy đã nói trước , nhưng đi một mình ngoài đường giờ này Lâm hay cằn nhằn lắm . Đắc biệt là nhóc Huy , việc này đến tai nó thì tôi chết .
Dáng người quen quen trước cổng làm tôi mở to mắt thắc mắc . Bạn Lâm đâu có ai đến chơi giờ này . Huy đang ở trong bệnh viện , không thể là bạn nó được . Không phải suy nghĩ lâu , cái giọng“dù bình thường nhưng vẫn có chút đểu đểu” đã tố cáo đó là ai :

- Nhỏ đi chơi về muộn thế ?

- Em qua nhỏ Hằng - Mở rộng cửa , tôi hất đầu ra hiệu – Lâm có nhà mà , sao anh không gọi ? Vào đi anh !

Lắc nhẹ đầu , lão nói giọng ai oán :

- Lâm giận , không cho tao vào - Thấy đôi mắt “ ngạc nhiên giả tạo” của tôi , lão liến tường thuật lại mọi chuyện lúc tối rồi nhấn mạnh - Thực sự , tao và Hồng không còn quan hệ gì nữa . Tao không hiểu sao cô ấy lại làm như vậy …

- Có gì thì vào nhà hẵng nói – Tôi tránh sang cho lão dắt xe nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu của lão .

- Lâm bảo “Anh bước vào nhà tôi thì từ giờ trở đi đừng nhìn mặt tôi nữa . Tôi nói là làm” , tao không muốn mất hoà khí nên …

- Vậy anh cứ đứng chờ tự nhiên – Chưa kịp cất bước thì lão đã tóm tay tôi .

- Nhỏ vào nói hộ vài câu nhé ! Tao thực sự bị oan . Không chỉ Hồng mà những người con gái tao quen trước đây đều chấm dứt hết rồi !

Giọng khẳng định chắc chắn của lão làm tôi tò mò :

- Anh không hề thích Lâm , vậy nó giận cũng đâu sao ? Đừng nói tất cả vì cá cược nhé !

Lão nhìn tôi suy nghĩ rồi buông gọn :

- Tao chỉ không thích bị hiểu lầm thôi . Cảm giác đó khó chịu lắm …

- Nhất là Lâm ?

- Tao…không biết - Giọng ngập ngừng của lão làm tôi hồ nghi .

- Anh bắt đầu thích nó rồi hả ?

Lẩn tránh ánh mắt tôi , lão đẩy vai :

- Nhỏ vào nhà đi , sương xuống rồi !

- Nhưng…- Thấy vẻ tránh né của lão , tôi nhún vai đi vào - Được rồi , em sẽ giúp anh ! Mà nè , anh chờ bao lâu rồi ?

- Gần hai tiếng - Giọng ỉu xìu của lão làm tôi sung sướng .

Vậy là lão đã được nếm mùi chờ đợi rồi đấy ! Mà lão nói thật không ? Một người kiêu như lão mà chịu đứng chờ gần hai tiếng ư ? Đúng là chuyện lạ có thật . Bác gái mà biết chuyện này dám tổ chức ăn mừng lắm . Chuyện , đứa con họ Sở đã thay đổi mà . Hehe…Bước chân sáo , tôi đi thẳng lên tầng . Đoán không sai mà , tên bạn lạnh lùng đang chơi game trong phòng tôi .

- Lần sau về muộn , gọi điện tao sẽ qua đón - Mắt vẫn nhìn chăm chú vào màn hình , nó nói .

- Ừa - Gật đầu cho qua chuyện , tôi mở lời trước – Mày không định…

- Nếu là chuyện anh ta thì stop . Tao không cản mày thức khuya thì…- Nó quay sang nháy mắt với tôi – Thì mày cũng đừng cản khi tao hành hạ người khác . OK?

- OK – Lôi sách vở ra , tôi đồng ý .

Nghe cũng có lý , hành lão thêm một chút vậy . Dù sao muỗi xung quanh đây toàn muỗi gầy , hiếm khi mới có bữa tiệc thịnh soạn như thế , cứ để bọn nó từ từ thưởng thức . Để xem lão kiên nhẫn đến bao giờ . Kiêu ngạo đứng chờ lạnh lùng _nghe thú vị ghê !
Làm hết đống bài tập tồn kho , tôi chuyển sang viết tiểu thuyết mà tên Lâm vẫn gan lỳ chơi game . Bước đến cửa sổ , tôi nhìn xuống đoạn đường tối đen như mực trước nhà . Đốm lửa từ điếu thuốc cho tôi biết lão vẫn đứng chờ . Quay lại nhìn tên bạn đang thản nhiên bấm bấm trên bàn phím , thì nó lên tiếng :

- Rảnh lo cho người khác thì lo cho bản thân đi . Hai giờ ngủ được rồi mày !

- Tao viết thêm lúc nữa - Bước vội lại bàn , tôi nhanh chóng cầm bút giả vờ viết để nó khỏi cằn nhằn .

Mới đầu còn tập trung nhưng tiếng mưa rơi làm tôi phải ngẩng lên :

- Mưa rồi mày !

- Cửa nẻo mày đóng hết rồi mà - Vẫn nhìn như thôi miên vào màn hình , nó cố tình hiểu sai ý tôi – Không sợ mưa hắt vào nhà đâu .

Hừ mũi , tôi không thèm nói với đứa lạnh lùng như nó nữa . Nhưng mưa ngày càng to và thời gian vẫn dần dần trôi qua . Ba giờ…ba giờ ba mươi…dù đang xuân nhưng những hạt mưa to và những cơn gió này cũng đủ làm rét run . Đi ra cửa sổ , tôi nhíu mày nhìn xuống đường , mãi một lúc mới nhận ra lão Hưng đang đứng xoa xoa tay bên cạnh con SH .Quay sang Lâm , tôi gọi :

- Mày ơi !

- Hử ?

- Đứng dưới trời mưa to như thế này có ốm liệt giường không ?

Hơi ngừng tay , nó nghiêng đầu suy nghĩ rồi tuyên bố tỉnh bơ :

- Chết luôn chứ ốm liệt giường gì .

Chờ nó dứt câu , tôi đi lại bàn mở ngăn kéo ra trong đôi mắt thắc mắc của nó .

- Mày làm gì thế ?- Nhìn tôi kiểm tiền , nó hỏi .

- Tao xem đủ tiền đi phúng đám ma không đó mà – Liếm tay , tôi giả vờ đếm tiền nhưng mắt không ngừng quan sát nó .

Không đầy 15 giây , nó đứng lên với cái mím môi :

- Được rồi ! Tao chịu thua – Không thèm nhìn tôi, nó bước luôn ra ngoài .

Từ cửa sổ , tôi thấy nó cầm ô chạy ra kêu lão Hưng vào nhà . Vậy là đã hơn sáu tiếng đồng hồ lão kiên nhẫn đứng chờ nó . Khâm phục ! Khâm phục ! Ngay cả khi mưa , lão cũng không thèm trú , mà nhất định đứng đợi nó ra mới vào nhà . Lão gan lỳ không kém Lâm . Không biết hai người đang làm gì dưới đó ? Rón rén , tôi bước ra cửa nhưng tên Lâm đã đi vào :

- Tính tò mò không bỏ - Véo má tôi , nó nói – Đi ngủ đi !

- Chút nữa - Xụ mặt , tôi trở về bàn giấy – Lão Hưng đâu ?

Nó trả lời tôi mà mắt dán vào màn hình :

- Đang tắm , lão sẽ ngủ dưới nhà !

- Mày đi ngủ đi ! Tao chưa buồn ngủ - Cười tươi , tôi trêu nó – Nhớ ngủ đúng nơi đúng chỗ nhé !

- Vớ vẩn – Nó kết thúc với giọng thản nhiên – Mày không thấy tao đang làm chuyện đại sự hả ?

Nó tính thức suốt đêm chắc ? Mai nó cũng phải đi học mà ? Hình như nối mạng máy tính là sai lầm . Thôi kệ , chỉ tại lão Hưng không có vận may thôi . Trước kia chuyên đi lừa gái nhà lành , giờ bị trai nhà lành hành hạ lại . Luật nhân quả đó mà . Không hiểu sao sau khi lão Hưng được vào nhà thì tôi lại thấy buồn ngủ . Ngáp đến cái thứ năm thì tôi thu dọn sách vở và giấy tờ rồi leo lên giường . Tiếng gõ lách cách của bàn phim cũng không ngăn được cơn buồn ngủ đang kéo tôi chìm dần vào những giấc mơ …

Vội vàng gồng mình đạp hết sức , tôi phóng nhanh đến trường . Tên Lâm lại không chịu gọi dậy nên hơn 8 giờ tôi mới tỉnh . Chắc lão Hưng đã đi trước khi tôi dậy . Không biết sáng nay giữa lão và Lâm có xảy ra chuyện gì không ? Chỉ tại đêm qua ngủ muộn quá mà . Mải suy nghĩ , tôi không nhận ra đang rẽ vào ngõ …

Rầm !!!
Với kinh nghiệm ngã xe , tôi nhảy phóc sang một bên làm chiếc xe mới mua đổ cái rầm . Kẻ gây tai nạn cũng bị ngã gần đó gầm lên :

- Con gái con đứa ! Đi đứng như thế hả ?

- Đoạn rẽ mà anh không bóp còi thì sao tôi biết – Dù không bị thương nhưng cái giọng khó ưa đó làm tôi bực mình - Cả hai người cùng có lỗi , chứ riêng gì tôi .

- Giỏi bẻm mép…Ơ , sao lại là cô !

Giọng ngạc nhiên của hắn làm tôi quay lại . Đúng là “oan gia ngõ hẹp” mà ! Mới sáng sớm mà gặp tên tóc mai này thì xui cả ngày . Vừa dựng xe tôi vừa lẩm nhẩm đủ để hắn nghe thấy :

- Đúng là ra đường gặp …trai mà . Xui tận mạng !

- Cô…

- Cô cháu gì mà gọi - Lừ mắt , tôi chưa kịp đanh đá thì một con dream đã dừng cạnh dó :

- Thư có sao không - Bước xuống xe , Duy nhìn tôi như kiểm tra – Xem có bị thương ở đâu không ?

- Thằng em cũng bị nạn , sao anh không hỏi thăm ? - Tiếng cười khẩy của tên tóc mai làm tôi nhíu mày quay lại - Người dưng quan trọng hơn cả người thân cơ đấy .

- Thư đâu phải người dưng . Đây là bạn…gái anh mà …Ui , đau – Duy vội ôm bụng khi bị tôi cho một khuỷu tay – Bà chằng quá Thư !

- Tôi thật không ngờ anh quen với cô nàng đanh đá này - Ngồi lên xe , nó lao vút đi sau khi buông lại một câu đầy ác ý - Loại chằn tinh như chị không xứng với anh tôi đâu !

Tức khí tôi giơ ngón giữa ra đe nó làm Duy phì cười . Nhăn mặt , tôi hỏi thẳng :

- Em trai Duy thật hả ?

- Ừ ! Đứa em kém Duy 2 tuổi đấy – Nó vội hét nhỏ khi thấy cái đảo mắt khắp người của tôi - Bỏ cái nhìn khó ưa đó đi . Biết Thư không tin nhưng…

- Thì ai tin nổi –Nhún vai , tôi ngồi lên xe – Nó và Duy như hai thái cực , khác nhau hoàn toàn . Một người thì cao to đẹp trai nhưng ăn nói bất lịch sự , một người thì…chậc chậc … không nhẽ lại nói thẳng ..

Giữ vội ghi đông khi thấy tôi nhấn pêđan :

- Đi uống nước với Duy đi - Giọng nó đã chuyển sang năn nỉ từ lúc nào - Bộ Thư không thắc mắc vì sao Duy và Dũng là anh em nhưng không hề có điểm chung hả ?

Giơ tay nhìn đồng hồ , tôi gật đầu trong tếng thở dài . Hơn chín giờ rồi , bây giờ có đến lớp thì cũng không theo kịp bài , thôi mai mượn vở về chép vậy .
Sau khi gọi nước , Duy nhìn tôi cười hiền :

- Rồi ! Bây giờ muốn hỏi gì thì hỏi đi .

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World