Dù nhỏ nhưng tôi vẫn nghe thấy tiếng nghiến răng của hắn .Cầm tiền thối và chìa khoá xe , tôi đặt vào tay hắn với nụ cười coi thường :
- Gửi anh !
- Hừ !!!- Trước khi đi hắn còn gườm gườm nhìn tôi .
Biết hắn bất lịch sự nhưng không ngờ đến mức này . Cười tươi khi bà cụ đang nhìn tôi với đôi mắt biết ơn .
- Những trái hồng trông thật ngon . Bà bán cho con hai cân - Lựa lựa những trái đỏ au , tôi mới biết mọi người đã tản ra từ bao giờ .
Không biết Mạnh có phải kiêng hồng không ? Thôi kệ , nó không ăn thì còn Huy và Lâm mà . Tí tở treo túi hồng lên ghi đông , tôi chào bà cụ rồi thong thả về nhà . Về sớm còn nấu cơm , dạo này ỷ lại vào Lâm nhiều quá .
~~~~~~~~~~~
- Khi nào Mạnh ra viện vậy ?
- Ba hôm nữa !
- Mạnh nghỉ học nhiều vậy , có ảnh hưởng đến việc học không ?
- Không !
- Thư dạo này có thức khuya không ?
- Có !
- Huy…nó vẫn ổn chứ ?
- Ổn !
Sau câu trả lời nhát gừng của Lâm là sự im lặng .Thật bó chân bó tay với hai người này luôn . Không hiểu cái lưỡi dẻo quẹo của lão Hưng đi đâu mất rồi , mà toàn hỏi những câu lãng xẹt . Lâm thì không còn gì để nói . “Không” , “có” , “ổn” ! Trời , chết với hai người này quá . Thở dài , tôi dựa vào bức tường lạnh ngắt của quán “Vô vọng” . Mất công tôi đến sớm 30 phút , ngồi chờ ở quán bên kia đường , rồi tốn một đống máu nuôi muỗi chỉ để ngồi nghe những câu xã giao dở hơi . Phải chờ hai người vào trong quán truớc , tôi mới dám mon men theo dõi . Hình như ông trời giúp tôi nên lâm đã lựa cái bàn gần cửa sổ , ngồi bên ngoài cũng nghe thấy được toàn bộ câu chuyện . Mới đầu cũng hơi ngượng vì những đôi mắt hiếu kỳ của người qua đường , nhưng tính tò mò đã chiến thắng tất cả . Đang đập con muỗi ở chân thì một giọng con gái làm tôi giật mình :
- Anh Hưng ! Làm em tìm mãi…
Sao lại có con gái ở đây ? Rón rén , tôi nhô đầu lên xem tình hình bên trong . Lúc này Lâm và lão Hưng đều quay lại nhìn cô gái tóc rối mù , quần áo xộc xệch , khuya áo chưa cài hết làm lấp ló nửa bộ ngực trắng hồng . Như không nhìn thấy Lâm , cô ta ôm cổ lão Hưng rất tình tứ :
- Anh đi nhanh quá à…Làm người ta phóng theo mệt ơi là mệt - Rất tự nhiên , cô nàng hôn chụt vào môi lão rồi cất giọng nũng nịu – Anh để quên tập tài liệu trên giường , em nghĩ nó rất quan trọng nên mang cho anh nè…
- Em…sao lại…- Lão bối rối gỡ vòng tay ở cổ ra , mắt thì đảo nhanh về phía Lâm để dò thái độ .
- Đây , anh cầm lấy - Đặt tập tài liệu vào tay lão Hưng , cô nàng cười duyên – Thôi , em về đây !
Lão hết nhìn tập tài liệu lại nhìn dáng nhún nhảy của cô ta mà không nói nên lời . Mới được mấy bước , cô ta quay lại cất gọng nhão hơn cháo :
- Đêm nay đừng bỏ người ta một mình nha..- Rất điệu dàng , cô ta hôn gió về phía lão Hưng - Người ta sợ lạnh lắm…
Lần này cô ta đi thật , đi luôn , đi mất hút bỏ lại khuôn mặt “không hiểu mô tê gì cả” của lão Hưng . Tiếng nhịp nhịp tay lên bàn của Lâm đưa lão trở về thực tại :
- Anh…lúc nãy …- Nhăn nhăn mặt , lão cố lựa lời nhưng không hiểu ngôn từ đã chạy đi đâu mất .
Đáp lại sự bối rối của lão là nụ cười quyến rũ của Lâm_nó thản nhiên nâng cốc cafe lên mời lão rồi uống cạn . Đặt cốc xuống , nó nhìn thẳng vào mắt lão :
- Kết thúc nhanh hơn tôi tưởng - Đứng dậy ,nó bước ra ngoài trong tiếng hét của lão Hưng .
- Lâm ! Nghe anh nói…
Tôi không biết lão nói gì chỉ nghe thấy tiếng “xoảng” , “rầm” , rồi tiếng anh bồi bàn “đề nghị anh…” . Nấp vội vào gốc cây cổ thụ gần đó , tôi ngạc nhiên khi thấy Lâm bước vào quán cafe cách đó một căn . Nó vào đó làm gì ? Không phải đang giận lão Hưng sao ? Không kìm nổi hiếu kỳ , tôi chạy vội vào quán và không khỏi thắc mắc khi thấy nó bước đến bàn có hai cô gái . Giơ tay che mặt , tôi ngồi vào bàn cạnh đó rồi cầm quyển menu nguỵ trang .
Ơ ? Sao cô gái lúc nãy cũng ở đây ? Tuy mái tóc đã gọn gàng , quần áo cũng ngay ngắn hơn , nhưng đôi mắt lá dăm này thì không lẫn vào đâu được . Nhất là cái giọng nũng nịu đến sởn gai ốc khi cô ta cất lên :
- Ngân à , có người tìm kìa…
- Chị ngạc nhiên lắm phải không - Thản nhiên kéo ghế ngồi xuống , Lâm cười lạnh lẽo – Âm mưu đã thất bại chỉ sau vài phút .
- Cậu nói gì chúng tôi không hiểu ? – Cô nàng tóc ngắn bên cạnh lên tiếng với giọng tức tối .
- Hai chị hạ màn dược rồi – Nhìn thẳng vào người đối diện , Lâm buông từng tiếng - Để tôi nói ba lỗi lớn làm kế hoạch thất bại nhé . Sở khanh như anh ta sẽ không bao giờ để đối tượng biết điểm hẹn và giờ giấc đâu . Đó là lỗi thứ nhất , lỗi thứ hai là người ta sản xuất ra điện thoại cầm tay là để làm gì ? Tôi không nói chị cũng hiểu . Lỗi thứ ba là lỗi lớn nhất , khi theo dõi thì đừng có lộ liễu quá . Màn kịch này đã thất bại khi chưa kéo màn .
Nó tuôn luôn một tràng làm hai cô gái cứ há hốc miệng sửng sốt . Cô tóc ngắn sau khi làm chủ được cảm xúc , liền nhìn Lâm cười khẩy :
- Cậu đừng tưởng thế mà ngon . Chúng tôi không chịu thua đâu !
- Nếu có khả năng thì các chị đã không phải dùng hạ sách này - Đứng lên , nó nói nhỏ đủ cho hai cô gái và tôi nghe thấy - Người thông minh là biết dừng lại đúng lúc !
Sau khi buông những lời tàn nhẫn , nó …bước thẳng sang bàn tôi . Vội vàng cúi xuống nhưng tiếng cười của nó làm tôi ngẩng lên :
- Khỏi nấp ! Tao biết từ quán bên kia cơ .
Xoảng !!!
Giật mình , tôt quay sang thì thấy cô tóc ngắn đang nhìn trừng trừng về phía này , dưới đất là chiếc ly vỡ . Quán khá vắng , mọi người cũng nhanh chóng thôi tò mò không nhìn về phía chúng tôi nữa . Búng tay kêu phục vụ , Lâm thản nhiên :
- Đừng quan tâm – Nó gọi nước xong rồi nhìn tôi – Mày rảnh thiệt đó Thư !
- Hì hì…
- Không ở nhà học hành , chỉ giỏi phá phách - Lườm tôi , nó trách nhẹ - Dạo này mày lười học lắm đấy nhé , chỉ lo kiếm tiền …
Vội vàng , tôi cắt ngang lời nó :
- Sao mày biết tao đi theo ?
- Còn nhớ trước lúc mày ra khỏi nhà tao đã làm gì không ?- Nhìn nụ cười tủm tỉm của nó , tôi chợt nhận ra - Chẳng phải mày đã hét om sòm khi tao xịt nước hoa hồng lên người mày sao ? Những cơn gió đã tố cáo mày .
- Ở bên lão Hưng mà mày tỉnh táo ghê - Chờ cô phục vụ đặt nước lên bàn xong, tôi nói tiếp – Mày không có chút tình cảm gì với lão hả ? Lão trông cũng được mà?
- Vẻ bên ngoài đâu có nuôi sống bản thân – Đôi mắt nó xuất hiện những tia giận dữ - Mày biết tao ghét… không , phải nói là hận những người không chung tình mà .
- Ba năm rồi mày – Bóp nhẹ tay nó , tôi nói giọng buồn buồn – Tha thứ được thì tha thứ . Dù sao…
- Không nhắc đến vấn đề này nữa – Nó cắt ngang lời tôi với giọng vui vẻ - Mày thấy tối nay vui không ?
Biết nó cố tình lẩn tránh , tôi đành hùa theo :
- Cực kỳ vui luôn ! Cho lão Hưng nếm mùi “oan thị kính” như thế nào . Hihihhi..
- Chỉ cần mày luôn cười là tao vui rồi – Nó véo má tôi – Tao thích nụ cười của mày lắm !
- Vậy mày gọi tao là mẹ đi – Hơi nghiêng người , tôi tránh cú đấm của nó – Ai biểu bảo tao giống mẹ mày làm chi ?
- Hừ !!! Uống nhanh rồi về - Nó lườm tôi bến gót .
Làm một hơi hết sạch cốc nước cam , tôi đứng dậy :
- Mày về trước đi . Tao qua nhỏ Hằng chơi .
- Có cầm chìa khoá theo không - Nhận được cái gật đầu của tôi , nó gọi phục vụ tính tiền rồi đi về .
Công nhận tên này hay thiệt ! Gặp chuyện như vậy mà vẫn bình tĩnh quan sát phán đoán . Chứ đặt người khác vào trường hợp nó , sẽ mắc mưu hai nàng hồ ly kia thôi . Đặc biệt là lão Tùng_lão sẽ làm tình làm tội anh Lân cho mà xem . May là anh Lân không bị trả thù tình như lão Hưng , có ai đểu được như lão đâu. Mà dạo này cũng không có cơ hội phá lão Tùng , cảm thấy nhớ nhớ .
Sau khi kể từ đầu chí cuối cho Hằng nghe , tôi kết thúc với giọng như đúng rồi :
- Lâm đúng là Lâm ! Nó thuộc dạng khó chơi .
- Thì chính cái tính này mà tao bị quê đó thôi - Vẫn nhớ vụ tỉnh tò hồi trước , nhỏ Hằng lườm tôi - Hồi đó chết vì sự bình tĩnh đến lạnh lùng của nó mà tao đã làm một việc chưa bao giờ làm . Lần đầu ngỏ lời bị từ chối thẳng “ Xin lỗi Hằng ! Lời yêu này tôi không thể nhận . Tôi là gay nên không yêu con gái đâu , Hằng nên quên đi” .
- Tao cũng không nghĩ nó “thẳng đến tàn nhẫn” như vậy - Nằm vật ra giường , tôi ôm con chó bông vào lòng – Nhưng thế lại hay , thẳng ngay từ đầu để đỡ khó xử về sau .
Nằm sấp xuống cạnh tôi , nó đung đưa chân :
- Lão Hưng sẽ khổ vì tính nó – Nhìn tôi với đôi mắt đầy hàm ý , nó nói – Mày có nghĩ lão sẽ thích Lâm không ?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét