Tôi lại ngồi vào bàn dịch bản tiếng Thái sau khi nạp đủ năng lượng cần thiết . Không khí yên tĩnh làm tôi dịch khá nhanh , xong việc cũng đến giờ nấu cơm .
Bữa ăn tràn ngập tiếng cười vì Mạnh chốc lại liếc mắt về phía cầu thang nên bị tôi và Lâm thay phiên nhau trêu .
Mới đầu tên béo còn đỏ mặt nhưng càng trêu nó càng chai lì ra , thỉnh thoảng còn hùa theo nữa . Nhóc huy vẫn vô tư ngủ , không hề biết cả buổi tối có ba con người luôn nhắc đến tên nó . Mà nó ngủ giỏi ghê , 9 giờ tối rồi mà vẫn chưa dậy . Bộ đêm qua nó không ngủ sao ?
Đáp lại thắc mắc của tôi là một cái đầu bù xù cộng một đôi mắt đỏ hoe sưng mọng bước ra . Huy khóc ư ? Chuyện sáng nay đã làm nó khóc sao ? Tôi chưa bao giờ thấy Huy khóc , kể cả lúc bé bị đánh đòn nó cũng không rơi một giọt nước mắt nào . Nó gan lỳ thế mà bây giờ …
Thấy sự ngạc nhiên trên mặt tôi , nó quay vào trong , một lúc sau bước ra với khuôn mặt tỉnh táo hơn . Nhìn nó mở tủ lấy quần áo , tôi không khỏi thắc mắc :
- Muộn rồi Huy đi dâu thế ?
- Mọi người cứ ngủ trước - Bước vào trong với bộ quần áo trên tay , nó cất giọng đều – Thư không cần chờ cửa đâu !
Lần này Huy ra ngoài vào buổi tối mà tên béo không phản ứng gì . Nó rất thản nhiên nhìn Huy dắt xe đi . Chưa kịp thắc mắc , nó đã lấy xe phóng theo Huy . Nó đi theo có sao không ? Nhỡ xảy ra ẩu đả thì….Hôm trước rất tình cờ , tôi biết trong cốp xe Huy vẫn còn con dao ngày nào . Thực tình tôi rất lo với vẻ thản nhiên khi Mạnh đi theo .
- Mạnh không phải là đứa hành động không suy nghĩ - Một viên giấy vo tròn ném lên bàn , Lâm đang nhìn tôi trấn an - Đứa cần lo là Huy . Nhìn vào mắt nó , tao thấy hoàn toàn trống rỗng . Chắc thằng Mạnh cũng nhận ra nên mới đi theo .
Bây giờ Lâm nói gì , tôi cũng chỉ biết tin như thế . Không hiểu sao từ nãy đến giờ tôi thấy nóng ruột quá , người cứ cồn cào khó chịu . Càng về khuya tôi càng lo lắng . Gần mười hai giờ rồi , sao Huy vẫn chưa về ? Mạnh bám theo thì chắc chắn nó không đi đến sáng đâu …
Đáp lại sự lo lắng của tôi là tiếng chuông điện thoại . Vội vàng mở máy ra khi thấy số của Huy :
- Thư đến bệnh viện Việt-Pháp ngay - Tiếng hét của Huy làm tôi bàng hoàng - Hắn ta đang cấp cứu . Giờ tôi đang ở đồn cảnh sát , Thư gọi điện cho cha tôi trước khi đi . Crụp . Tít. tít. tít .
Tiếng dập máy làm tôi đánh rơi điện thoại , vội vàng cầm chùm chìa khoá :
- Đến bệnh viện Việt-Pháp nhanh lên . Mạnh đang cấp cứu .
Không hỏi han , Lâm mở tủ lấy tiền rồi nhanh chóng dắt xe ra . Trên đường đi , tôi gọi vào máy bác Hai thông báo tình hình . Việc gì đã xảy ra ? Sao Huy bị bắt ? Mạnh làm sao phải cấp cứu ? Nó…nó sẽ không sao chứ …
- Tên béo sẽ không sao đâu – Bàn tay to và ấm áp của Lâm đang nắm nhẹ tay tôi - Sẽ không sao đâu !
Hơi ấm từ tay nó làm tôi bớt run và bình tĩnh lại .Vẫn giữ chặt tay tôi , nó hỏi một cô y tá gặp ở cửa . Mạnh đang ở phòng cấp cứu , nó làm sao mà phải vào đây? Tôi cố nhón chân nhìn vào tấm kính trên cửa thì một cô y tá bước ra :
- Xin hỏi ai là người nhà bệnh nhân ? Bệnh nhân bị vỡ xương đầu gối , cần phải mổ …
- Vỡ xương ? Mạnh…cậu ấy…
- Chúng tôi là người nhà cậu ấy – Ôm vai tôi , Lâm cắt ngang khi thấy tôi lắp bắp – Bây giờ phải làm những thủ tục gì , xin cô hướng dẫn !
Nó vỗ nhè nhẹ vào vai tôi rồi đi theo cô y tá . Ngồi phịch xuống ghế , tôi không khỏi bàng hoàng với những gì vừa nghe . Vỡ xương ? Phải mổ …Vậy có nguy hiểm không ? Liệu …
Một cánh tay ôm lấy vai tôi . Lâm trở lại lúc nào thế ?
- Yên tâm ! Chỉ là vỡ xương đầu gối thôi – Kéo đầu tôi sát vào người , nó bóp nhẹ vai – Không có gì nguy hiểm đâu !
- Vậy mổ xong có sao không ? Có bị..
- Sẽ hơi chấm phẩy một chút – Dù đang lo lắng nhưng nghe thấy giọng bông đùa của Lâm , tôi thấy yên tâm phần nào – Tao hỏi rồi , thì ra nó đua xe và bị tai nạn .
Mạnh đua xe ? Không thể nào …nó đi theo Huy mà . Đang theo dõi Huy sao lại chuyển thành đua xe ?
Lại một lần nữa tiếng di động làm tôi giật mình . Là lão Hưng , chắc có tin của Huy .
- Anh Hưng ! Huy sao rồi ? - Tiếng hét của tôi làm vài cái đầu ló ra ở những căn phòng gần đấy , gật đầu xin lỗi rồi tôi hạ giọng – Huy làm gì mà bị bắt ? Bác Hai lên đó chưa anh ? Liệu Huy có được thả ra không ?
- Nhỏ yên tâm – Lão vội vàng trấn an tôi – Nó bị bắt vì đua xe . Cha vừa gọi điện về bảo là nó đã được thả ra ngay . Nhưng đã phóng đi đâu mất , tao nghi đến bệnh viện .
- Vậy anh có bết vì sao Mạnh phải cấp cứu không ? Mạnh đi cùng Huy mà …
- Vì hắn cản khi tôi phóng quá nhanh – Quay phắt lại , tôi thấy Huy đang khoanh tay đứng nhìn - Hắn ta sao rồi ?
Nó ở đây lúc nào ? Sao đến nhanh thế ?
- Nè nè ! Nhỏ vẫn đang nghe chứ - Tiếng hét từ trong di động làn tôi nhớ ra
- Có gì mai nói . Giờ Huy đang ở chỗ em . Anh yên tâm nha !- Tôi cúp máy luôn rồi quay sang Huy – Huy không sao chứ ?
Nhìn chăm chăm vào cánh cửa phòng mổ , nó nói :
- Tôi không sao . Hắn làm sao mà phải mổ ? – Cái giọng thản nhiên thường ngày giờ đã chuyển sang lo lắng – Không nhẽ khi ngã đập đầu xuống đất ? Tôi chỉ thấy máu ở chân thôi mà …
- Được rồi ! Được rồi ! - Nhẹ nhành ấn Huy ngồi xuống ghế , vóng ra trước mặt và tôi thẳng tay tát mạnh …
Bốp!!!
Quá ngạc nhiên , nó không tránh được nên một bên má đang ửng đỏ .
- Cái tát này vì những người thân của Huy . Có biết lúc nghe điện thoại ,Thư đã sợ như thế nào không hả ?
- Tôi..- Nó chưa kịp dứt lời đã vội ôm mặt .
- Cái tát này dành cho Mạnh – Tôi nói mà mắt nhoè đi , hình như có thứ gì đó long lanh trong suốt ở khoé mắt – Huy có biết Mạnh đang phải mổ vì đầu gối vỡ không hả ? Dù có khỏi thì cũng thành tật ở chân thôi . Huy…
- Đủ rồi Thư – Kéo tay tôi , Lâm gạt những giọt nước mắt chưa kịp lăn xuống má – Huy hiểu mà ! Nó cũng đâu muốn chuyện đó xảy ra .
Nhìn thấy Huy đang cúi đầu cam chịu , tôi biết Lâm đúng . Người ân hận nhất , sợ hãi nhất chính là Huy_người đã trực tiếp làm Mạnh phải mổ . Nó cũng đau lòng lắm chứ . Bóp nhẹ tay Huy , tôi hỏi :
- Việc xảy ra như thế nào hả Huy ?
- Vừa ra khỏi nhà tôi đến thẳng APO – Nó kể lại với giọng buồn buồn - Hắn vẫn bám theo khi tôi đổi địa điểm khác . Hôm nay có cuộc đua xe với tụi “công tử” , một phần vì cá độ một phần vì bực khi hắn cứ bám theo nên tôi phóng nhanh hơn tốc độ thường chạy . Hắn vì mải khuyên tôi nên lạc tay lái và…
Tôi bóp mạnh tay Huy hơn khi nó cúi thấp đầu ân hận . Đang lựa lời an ủi thì tên Lâm thò tay đánh bốp vào đầu nó . Không chỉ có tôi sửng sốt với hành động của Lâm , Huy cũng mở to mắt ra nhìn nụ cười toe toét của nó .
- Cú đánh này vì chú mày đã làm con bạn tao khóc - Thấy cái lườm của tôi , nó chép chép miệng – Hai đứa thiểu não cái gì ? Thằng Mạnh sẽ không sao đâu . Diêm vương biết nó chưa nếm mùi vị của tình yêu nên sẽ không bắt nó đâu .
Biết tên Lâm cố tình đùa để trấn an , tôi liền cười theo . Huy thì cười trừ rồi lại quay về cánh cửa ngăn cách mọi người và Mạnh . Nó cứ nhìn chăm chú vào cái bảng hiệu trên cửa rồi thở dài . Không khí cành ngột ngạt và căng thẳng hơn khi đã một giờ trôi qua nhưng vẫn không có động tĩnh gì . Thở dài thêm vài cái , Huy hỏi tôi với đôi mắt buồn :
- Tôi đã sai phải không Thư ?
- Thư không biết là sai hay đúng , nhưng… – Nghiêng đầu , tôi chiếu tia nhìn dịu dàng vào mắt nó - Dừng lại được rồi Huy !
- Ý đừng ! Đừng dừng lại – Lâm vội vàng hớt ngang khi thấy Huy mở miệng – Hành nó thêm một thời gian đi !
- Gì ? Mày hiểu mày đang nói gì không ? – Quay sang , tôi quắc mắt nhìn Lâm cảnh cáo .
Ngồi lùi ra xa , nó nói gọng cảnh giác nhưng không thiếu sự độc ác trong dó :
- Huy từng nếm nên biết cảm giác hành hạ người khác như thế nào mà . Thích cực kỳ ! Nếm một lần thì sẽ muốn thêm lần nữa ….
- Mày…- Giơ tay lên tính táng thằng bạn nhưng cánh cửa bật mở làm tôi vội đứng dậy .
Mạnh đang được đẩy ra ngoài , nó nắm thiêm thiếp trên giường .
- Ca mổ thành công ! Năm phút nữa anh ấy sẽ tỉnh lại – Cô y tá bên trái nói với giọng đều đều - Bệnh nhân chuyển đến phòng 305 .
Lóc cóc chạy theo , tôi thấy yên tâm khi mặt nó vẫn bình thường , chỉ có một vài vết trầy . Trong khi chờ Mạnh tỉnh , tên Lâm ra ngoài mua một số thứ .
Chớp chớp mắt , Mạnh nhìn mọi vật với sự ngạc nhiên . Vừa nhìn thấy Huy , nó đã vội nhỏm dây :
- Em không sao chứ .. Á !!!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét