CẦU VỒNG (Chap 27)

Thấy cái nheo mắt của tôi , nó bối rối gãi đầu :

- Gần chín giờ Huy về , tôi chỉ mới nói vài câu thôi mà Huy không chịu nằm đây ngủ …- Nó nói nhanh khi thấy tôi cười cười – Tôi thề không có làm gì hết . Thật đấy !

Khuôn mặt đỏ ửng của nó làm tôi gật đầu tin tưởng . Nếu nó giở trò gì thì Huy không chỉ bỏ vào phòng tôi không đâu . Ngồi đối diện với Mạnh , tôi bắt đầu khai thác :

- Ông thực sự thích Huy ?

- Ừ - Như bắt đúng mạch , nó tuôn luôn một tràng - Lần đầu gặp tôi đã cảm rồi. Nhất là khi Huy quắc mắt nói “Đừng có nhìn tôi với đôi mắt đó . Tôi không thích !” . Chính sự lạnh lùng khó gần của Huy đã thu hút tôi . Vì vậy nên…

- Ông mới hại đời nó chứ gì ? – Tôi cắt ngang với giọng tỉnh bơ .

- Nói nặng quá Thư – Nó thở dài rồi nhìn về phía cầu thang – Dù có dùng những từ hoa mỹ cũng không che đậy được tội lỗi của tôi đúng không ? Tôi đang gánh chịu hậu quả đây !

- Ông vui vẻ chấp nhận số phận ?

- Tôi sẽ dùng chính tình yêu của mình làm Huy tha thứ - Nó cười và nói giọng tự tin – Kiên nhẫn thì tôi có thừa !

- Lúc đó chắc ông đã gầy tong gầy teo rồi …

Cắt ngang giọng đùa giỡn của tôi , nó hỏi với khuôn mặt lo lắng :

- Huy…Huy ghét người béo hả ?

- Nhìn người nó là biết . Đẹp như nó đâu có hợp với béo - Tự nhiên tôi muốn phá Mạnh một chút , nên nói với gọng thành thật giả tạo – Ông còn béo thì còn lâu nó mới thay đổi cái nhìn về ông .

- Vậy từ giờ mỗi ngày tôi chỉ ăn ba bữa , mỗi bữa một bát thôi .

Cười phá lên , tôi chịu thua nó luôn . Với thân hình một tạ này , để xem nó chịu được mấy ngày chế độ ăn như thế . Đảm bảo không quá ba ngày là xỉu !
Sau khi đi ăn với Mạnh , tôi bắt đầu ngồi dịch bản mới hôm trước và viết tiếp câu truyện dang dở . Đang mạch văn tuôn trào thì chuông điện thoại làm tôi bực mình . Mở máy ra , tôi thấy một số lạ hoắc :

- Alô ?

- Duy nè - Giọng phấn khởi của tên bạn răng khểnh vang lên – Đi chơi không Thư ?

- Không ! - Cảm thấy giận không đúng chỗ , tôi liền hạ bớt giọng – Thư đang có việc , không đi đâu !

- Thư giận Duy hả ? – tôi nghe thấy giọng ngập ngừng của Duy bên kia đầu dây – Duy làm gì sai hả ?

- Thư xin lỗi ! Tại Thư đang có việc thôi - Cười nhẹ cho Duy yên lòng , tôi đùa - Lần này không đi , nhưng Duy nợ Thư một buổi đi chơi nhé !

- OK ! Hẹn lần sau ! Giờ Thư làm việc tiếp đi , không lại bảo tại Duy - giọng vui vẻ của Duy làm tôi đỡ áy náy nhiều .

- Vậy bye nha !

- Bye !

Chắc bác Huê nói số di động của tôi cho Duy đây mà . Đến bốn giờ tôi lấy xe Huy đến công ty nộp bản dịch , lúc này nhóc Huy vẫn ngủ trong phòng . Lấy bản tiếng Thái xong , tôi đến phòng giám đốc . Khi ký hợp đồng viết tiểu thuyết tình cảm cho công ty anh Lân , tôi mới biết cứ một chuyện xuất bản là tôi được mười triệu . Ôi , vậy từ nay không cần lo lắng nhiều rồi . Sướng quá đi !

~~~~~~~~~~

Để chúc mừng hợp đồng mới ký nên bữa tối tôi mua khá nhiều đồ ăn . Bữa ăn diễn ra cực kỳ vui vẻ vì nhóc Huy thỉnh thoảng cũng nói đùa vài câu . Nhưng tuyệt nhiên nó không thèm nhìn Mạnh một cái , dù chỉ là nửa con mắt . Tội nghiệp tên béo , mải nhìn nhóc Huy quên cả ăn . Đến khi nhớ ra đã quá muộn vì tôi và Lâm rất nhiệt tình giải quyết hộ . Mà nó nên cảm ơn tôi và Lâm_nó đang giảm cân mà .
Sau bữa ăn , mọi người ai về việc nấy . Tôi làm những bài tập đã bỏ bê lâu nay , Lâm lại lôi màu ra vẽ những bức tranh mà tôi hoàn toàn không hiểu . Huy ngồi xem Lâm vẽ , thỉnh thoảng hỏi một câu gì đó . Mạnh vẫn thế , vẫn ngồi nhìn Huy “đắm sờ đuối” , khi thấy cái nhướng mắt trêu chọc của tôi thì lại cười trừ . Đã hai tiếng bị chiếu tướng nhưng nhóc Huy vẫn thản nhiên cười nói với Lâm như không có Mạnh trong phòng . Không biết lúc này nó đang nghĩ gì ? Nó có vui khi hành hạ được người khác không ? Cảm giác đó như thế nào nhỉ ? Tên Lâm còn vui vẻ phối hợp với Huy để trêu tức Mạnh nữa chứ . Nó cứ vẽ cứ cười nói , bỏ mặc thằng bạn ngồi buồn một góc .
Đang nhìn Mạnh tội nghiệp thì di động Huy reo . Đừng nói là nó lại đi nhé ? Nhưng cái miệng ăn mắm ăn muối của tôi đã đoán trúng phóc , nó vội vàng mở tủ lấy đồ rồi chạy vào trong . Khi nó bước ra trong bộ quần áo sành điệu cũng là lúc một chiếc xe dừng lại trước cổng . Lướt qua đôi mắt giận dữ của Mạnh , nó nhìn tôi :

- Đừng ngủ muộn quá – Đang nói thì nó quay phắt lại .

Mạnh tóm tay nó và gằn gọng :

- Dừng việc này được rồi Huy ! Anh…

Bốp !!!
Mạnh nghiêng đầu nhưng cú đấm của Huy đã nhanh hơn . Vậy là con mắt chưa hết thâm của tên béo nay càng thâm hơn , lòng trắng đã xuất hiện những tia màu đỏ . Bị đấm nhưng tên béo nhất quyết không buông tay ra :

- Em thích thì cứ đánh . Mắt anh có hỏng cũng không để em bước ra khỏi nhà ..

Bốp!!!

- Đừng có chạm vào người tôi !

Lần này nó thẳng tay thụi vào bụng Mạnh . Chắc đau lắm nên Mạnh đã gập người xuống , nhưng tay nó vẫn nắm chặt . Rất tàn nhẫn , Huy bóp mạnh cổ tay tên béo và gằn giọng :

- Bỏ ra ! Tôi không nhắc lại lần thứ hai – Nó nghiến răng siết mạnh làm tên béo mím môi nén đau , bàn tay đã chuyển sang màu đỏ .

Dù đang sốc với những gì diễn ra trước mắt nhưng giọng thú vị của Lâm làm tôi quay phắt lại :

- Mạnh vào ! Bị thịt không biết đau đâu – Nó nhe răng ra cười khi thấy cái trừng mắt của tôi .

Nhưng không hiểu sao vừa nghe thấy giọng cổ vũ của Lâm , Nhóc Huy thả lỏng tay và giật mạnh . Nó nhìn Mạnh bằng nửa con mắt và bước ra ngoài kèm theo tiếng hừ trong miệng .
Rồi chiếc xe lao vút di mang theo người trong mộng của Mạnh . Không khí đã vô cùng ngột ngạt , tên Lâm còn huýt sáo nữa chứ . Điệu nhạc vẫn vang lên vui vẻ trong cái nhìn toé lửa của Mạnh . Đến khi điệu nhạc dừng , tên Lâm cười tơe toét và vẽ tiếp . Cứ tưởng sẽ dừng lại ở đây , nhưng rất thản nhiên , nó từ từ cứa vào tim Mạnh những nhát dao :

- “ Đã biết em vô tình mà lòng anh vẫn yêu . Đã biết em hững hờ mà lòng anh vẫn thương …- Hơi nghiêng đầu tránh cái bút bi đang lao tới , nó vẽ tiếp và hát to hơn – Đã biết khi yêu ai , lòng này…”

Lần này thì nó phải quay lại vì cả hộp bút đang lao tới :

- Được rồi ! được rồi ! Tao đi ngủ đây ! – Nó nhe răng ra cười với khuôn mặt hầm hầm của Mạnh .

Vừa thu dọn màu vẽ nó vừa lẩm nhẩm “đồ giận cá chém thớt” . Tên bạn quỷ quái này ! Vì ai mà Mạnh chém thớt chứ ? Nó đang điên lại còn trêu ngươi nó nữa. Thiêt…
Tên Lâm leo lên giường , nhưng vừa nằm xuống nó đã vội ngẩng lên :

- Tầm ba giờ thì mày nhắc con “tham công tiếc việc” kia đi ngủ nhé ! – Không cần câu trả lời của Mạnh , nó nằm xuống luôn .

Vậy là lại một đêm Huy không ở nhà . Và người yêu nó bằng cả trái tim vẫn ngồi nhìn ra cổng với sự kiên nhẫn đáng khâm phục . Nó phải yêu Huy lắm thì mới ngồi yên chờ đợi sáu bảy tiếng đồng hồ chứ . Tôi mà là Mạnh thì nhóc Huy nhừ đòn_nói không nghe thì đập cho một trận .

~~~~~~~~~~~~

Quyết định của toà án đã làm gia đình bác Hai thực sự tan vỡ . Vì hai bên đều dứt khoát nên toà xử luôn , không cần hoà giải . Phiên toà khá vắng , chỉ có tôi và lão Hưng là người thân , còn nhóc Huy vẫn chưa đến . Đừng nói là lúc này nó đang ở bên người đàn ông hôm qua nhé ? Dù có hận Mạnh thì cũng không nên đi dến giờ này chưa về . Mười một giờ rồi mà .
Vì chiều có buổi họp quan trọng nên lão Hưng chỉ chở tôi về đến nhà thôi . Đang khép cổng thì xe nhóc Huy dừng lại . Nhìn nó với đôi mắt trách móc :

- Hôm nay Huy…

- Tôi có nhớ ngày mà Thư . Nhưng tôi không muốn có mặt ở đó - Dựng chân chống xe , nó đưa tôi một hộp to đùng – Tôi mệt nên không đưa Thư đi ăn được . Thư ăn tạm nhé!

Bỏ mặc khuôn mặt ngơ ngác của tôi , nó bước lên gác :

- Mượn phòng Thư nhé . Khi nào cần tôi sẽ dậy – Đang nói với giọng đều đều , đột nhiên nó đe doạ tôi - Phải ăn hết nhé ! Dạo này nhìn Thư hơi xanh .

Vội vàng mở hộp cơm ra , tôi muốn hét lên với những gì trong đó . Dành cho hai người ăn còn thừa nữa à . Tôi dù ăn khoẻ cũng đâu giỏi đến mức giải quyết hết chỗ này . Nó nghĩ bụng tôi không đáy chắc ? Đúng là ép người quá mà . Dù cằn nhằn nhưng tôi không khỏi cảm động trước sự quan tâm của nó . Đúng là tôi nợ Huy và Lâm quá nhiều .

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World