CẦU VỒNG (Chap 29)

Vội vàng đỡ nó nằm xuống , tôi cằn nhằn :

- Ông vừa mổ xong , nên nằm yên đi - Rồi tôi từ tốn kể lại mọi việc .

Nghe xong nó liền quay sang Huy :

- Xin lỗi ! Vì anh mà em lại bị công an bắt …

- Người cần xin lỗi là tôi – Nhìn thẳng vào mắt Mạnh , Huy nói với giọng ân hận , không còn chút gì là lạnh lùng nữa – Anh bị thế này là vì tôi . Xin lỗi anh !

- Lỗi gì mà xin hoài vậy ? – Giọng oang oang của Lâm làm mọi người quay ra cửa , may mà phòng này chỉ có mỗi mình Mạnh thôi đấy – Bây giờ chắc hai người đã hiểu nhau thêm một chút , nên bỏ khách sáo đi !

Vừa đặt hoa quả , bình nước lên bàn , Lâm vừa nói tỉnh bơ :

- Hai đứa về nhà đi . Tao ở lại đây !

- Ấy đừng – Mạnh vội vàng lên tiếng – Tao một mình được rồi . Mày ở lại toàn đá đểu tao thôi .

- Sao được . Vừa mổ phải có người chăm sóc . Thư sẽ ở lại…

Mọi nười đang tranh cãi thì nhóc Huy phát biểu một câu làm Lâm đánh rơi chiếc cốc , tôi mở to mắt ra nhìn và Mạnh há hốc mốm vì sốc .

- Để tôi ở lại - Tưởng mọi người không nghe rõ , nó nhắc lại – Tôi sẽ ở lại trông anh ta .

- OK – Tên Lâm nháy mắt ra hiệu cho tôi - Về thôi mày !

Khác với Lâm , tôi suy nghĩ rất thực tế :

- Không đươc – Gãi gãi đầu , tôi nói trong cái nhìn phật ý của Mạnh – Huy đâu làm được chuyện đó …chuyện vệ sinh ý …

Không cần tôi dứt lời , Mạnh đã vội nói với khuôn mặt ửng hồng :

- Lâm ở lại đi – Nhìn Huy tiếc rẻ , nó đuổi – Em về đi , không cần trông anh đâu .

- Tôi sẽ ở lại – Huy lại làm chiếc cốc một lần nữa rơi xuống đất .

Cúi xuống nhặt chiếc cốc Mạnh vừa làm rơi lên , Lâm cười cười :

- Nhóc không cần ép bản thân đâu !

- Tôi sẽ ở lại – Nó nói dứt khoát – Anh đưa Thư về đi , muộn rồi !

Nheo măt nhìn Huy , rồi tên Lâm quay lại nhìn Mạnh với nụ cười gian gian :

- Giờ tao lại thấy mệt . Để Huy ở lại trông mày – Nó kéo tay tôi - Về Thư !

- Lâm…- Mạnh hét với theo .

Bước tới cửa , tên Lâm quay lại nói một câu rồi co giò chạy :

- Đừng uống nhiều nước quá nha mày !

Phì cười , tôi chạy theo nó . Biết Mạnh đang ngượng mà còn trêu . Quả này dù có khát đến mấy , tên béo cũng không dám uống nước đâu . Nhìn thái độ của Huy , tôi thấy Mạnh đã có cơ hội rồi . Nó không còn căng với Mạnh nữa , chắc nên cảm ơn tai nạn này . Đúng là “trong cái rủi có cái may” .

Con số mười một đập vào mắt làm tôi bật ngồi dậy . Trời ơi ! Sao tôi có thể ngủ quên đến tận bây giờ chứ ? Đi học gì nữa , giờ việcphải làm là kiếm đồ ăn cho cái bụng rỗng không này . Lê cái bụng đói xuống nhà , tôi thấy một mâm cơm và một bức thư trên bàn .
“ Biết mày mệt nên tao không gọi đi học . Tao mang bữa sáng vào cho hai đứa rồi đi học luôn . Mày không cần vào bệnh viện dâu , tối đi với tao (để hai đứa có thời gian riêng tư ) .
Tao đoán lúc mày dậy cũng là trưa rồi . Nhớ hâm nóng đồ ăn nhé con lười .
Thằng bạn siêu đẹp trai” .
Vứt bức thư cụt ngủn sang một bên , tôi sà xuống mâm cơm . Cá kho , canh cải cúc , ngon quá đi . Không thèm nghe lời thằng bạn , tôi nhiệt tình giải quyết không thương tiếc mâm cơm .
Rửa bát xong , tôi lôi giấy ra viết truyện tiếp . Tên Lâm đã nhiều lần mắng vì tôi không chịu đãnh máy cho nhanh . Dù cổ hủ nhưng tôi thích viết tay hơn . Đang chống cằm nghĩ tình tiết tiếp theo cho câu chuyện thì tiếng còi xe inh ỏi làm tôi ló đầu ra :

- Cửa mở mà , anh vào đi - Thấy nụ cười tươi roi rói của lão Hưng , tôi đoán chắc có việc gì nên mới đến đây .

- Ở nhà một mình hả nhỏ - Sà xuống cạnh tôi , lão tò mò lật những trang bản thảo – Lúc nào cũng thấy nhỏ làm việc , chăm ghê !

- Anh đến khôngphải để khen em chứ ?

Cười khì , lão trả lời :

- Hở chút bắt bẻ . Tao vừa từ bệnh vện về , nhóc Huy vẫn đang ở đó – Lão ngó nghiêng rồi nhìn lên gác – Lâm không có nhà hả ?

- Đi học rồi - Khều khều lão , tôi hỏi với giọng nghiêm túc – Em hỏi thật , anh thực sự đâu có thích Lâm , vậy sao lại chia tay hết cả bạn gái ?

- Nhỏ Hằng buôn phải không – Lão trả lời với cái nhún vai – Thì tại cá cược với nhỏ nên tao …

- Anh thử nói thật một lần đi – Nhìn thằng vào mắt lão , tôi nhấn mạnh từng chữ .

Lão nhướng mắt nhìn tôi rồi nụ cười nhếch môi xuất hiện :

- Tại tao muốn thử sức mình . Tao từng nghĩ thật tởm khi yêu con trai , tụi gay…

Bốp !!!
Nghiến răng , tôi tát lão với tất cả sức lực .

- Nhỏ..

- Anh có thể về . Từ nay không cần đến đây nữa - Chỉ tay ra cửa , tôi quắc mắt lên - Vụ cá cược chấm dứt .

- Nhỏ …

- Anh về đi . Em thật không ngờ những lời như thế có thể xuất phát từ miệng anh - Mắt tôi bắt đầu long lanh , không hiểu sao tôi lại thấy như chính mình bị xúc phạm – Em đã nhìn nhầm người .

- Tao không có ý nói như vậy . Đó chỉ là suy nghĩ trước đây , chứ bây giờ …

- Anh về đi . Em không muốn nghe - Gạt nước mắt trên má , tôi thấy Lâm không có nhà thế mà hay .

- Để tao nói hết – Lão giữ chặt tay tôi và hét lên , rất nhẹ nhàng lão lau nước mắt cho tôi - Từ khi biết chuyện của cha , đặc biệt khi quen Mạnh và Lâm tao đã có cái nhìn khác_bình thường và không còn gì gọi là kỳ thị hay coi thường nữa .

Nhìn vào mắt lão , tôi thấy sự thành thật trong đó . Hít một hơi thật sâu , tôi từ tốn nói :

- Anh nghĩ những người như Lâm như Mạnh sẽ rất vui khi mình là gay ư ? Sai lầm ! Tuy nhiều người chấp nhận và vui vẻ khi mình là gay . Nhưng không phải ai cũng như thế , một số người cảm thấy chán nản , đau khổ khi bản thân khác mọi người - Chiếu tia buồnvào mắt lão , tôi nói - Phải là người trong cuộc mới cảm nhận hết được . Chứ anh thử tưởng tượng coi , cả cuộc đời họ chỉ đi tìm một nửa của mình , khi tìm được rồi thì sao ? Họ có được sống công khai không , hay lại là sự lén lút đầy đau khổ ? Chính những người như anh đã cướp mất của họ cái quyền được yêu được sống một cuộc đời bình thường .

- Tao xin lỗi – Lão nói với giọng hối hận – Đó là trước đây thôi . Bây giờ tao không còn thấy dân gay khác tao ở điểm nào nữa . Mà còn có điểm chung , đó là thích cái đẹp_tao thích gái dẹp , họ thích trai đẹp .

- Ăn với nói - Lườm lão bén gót , tôi nói – Lúc nãy em chỉ muốn đấm cho anh vài cái thôi …

Lão nhanh chóng cắt ngang lời tôi :

- Nhỏ giận anh rồi nhỏ…đánh anh …- Lão nghiêng người để tránh cú nhéo hông của tôi .

- Anh thực sự thay đổi cái nhìn rồi chứ - Nhíu mày tôi hỏi lại , để về sau còn tránh , nhỡ một lúc nào do vô tình lão xúc phạm Lâm thì mất hay – Hay tại ăn tát nên nói cho qua chuyện ?

- Bây giờ đến lượt tao thắc mắc : tại sao tai lại phải thành kiến hay kỳ thị những người giống mình nhỉ ? Không ăn cắp , không ăn trộm , họ sống và làm việc như tao và nhỏ , vậy có gì để phân biệt đối xử ? – Đang nói , đột nhiên lão nhíu mày – Mà tao không đáng tin thế hả ?

- Độ thành thật nơi anh là không phần trăm – Nhún vai , tôi buông gọn .

- Đau lòng !

Vẻ thảm não của lão làm tôi phì cười , đẩy nhẹ người lão , tôi đuổi:

- Đau lòng thì về đi ! Nãy giờ bị làm phiền không viết được gì cả .

-Đuổi thì về - Lão thảy thảy chìa khoá trên tay và đứng dậy - Tối mai tao lại sang . Tao muốn đánh nhanh rút gọn .

Đến làm gì chớ ? Có thích Lâm đâu mà…Ý quên , không hỏi lão có thích Lâm không rồi . Tiếng xe lão vút đi làm tôi tiếc rẻ một cơ hội khai thác . Thôi để lần sau vậy .
Tối Lâm chở tôi vào thăm Mạnh . Nhìn cặp lồng cháo mà tôi không nén nổi cười. Tên Mạnh chỉ có mổ chân mà bắt nó kiêng đủ thứ , cuối cùng chỉ cho ăn cháo sườn thôi . Hỏi lý do thì tên Lâm tỉnh bơ nói “ Cháo là thứ nó ghét nhất nên tao mới nấu” . Có một thằng bạn như Lâm , sớm muộn gì Mạnh cũng chết vì ức .
Tôi đoán không sai mà , vừa mở cặp lồng ra tên béo đã hét lên ai oán :

- Lại cháo - Đẩy cặp lồng ra xa , nó dỗi - Nhất định không ăn !

Đang mở hộp cơm , nghe Mạnh cằn nhằn , nhóc Huy đứng lên cầm cặp lồng cháo tiến ra cửa sổ . Mạnh vội hét lên khi thấy Huy giơ tay :

- Em làm gì thế ?

- Anh bảo không ăn mà – Nhóc Huy quay lại với khuôn mặt lanh lùng - Chiều ý anh , tôi vứt nó đi !

- Anh ăn ! Anh ăn , ăn mà – Tên béo vội vàng nói trong tiếng cười chọc quê của tôi và Lâm .

Huy đúng là biết cách hành người khác . Nó khó ưa vậy mà tên béo nhất nhất nghe lời , thế mới lạ .

- Nhìn cảnh này yên tâm rồi chứ - Tên Lâm rõ ràng hỏi tôi nhưng sao lại thấy nó nhìn Mạnh như trêu ngươi - Vậy là đêm nay tao và mày có thể ngon giấc trên giường êm đệm ấm rồi .

Gật gù , tôi phối hợp với nó :

- Yên tâm rồi – Nhóc Huy đang nhìn cảnh cáo nhưng tôi vẫn vô tư nói – Tình củm thế cơ mà .

Mạnh cứ xì xụp xúc cháo như không nghe thấy , Lâm thì cứ tủm tỉm cười trêu nó. Chờ nó ăn xong tôi quyết định về vì ở lại lúc nữa chắc nhóc Huy giận tôi luôn . Dù đang bên Mạnh nhưng nó vẫnkhông quên dặn dò tôi :

- Thức ít thôi Thư nhé . Dạo này Thư gầy lắm đấy !

Vỗ nhẹ vào tay nó , tôi trấn an :

- Được rồi , Thư biết tự lo cho mình mà !

Dù nói vậy , nhưng đến gần ba giờ tôi mới đi ngủ . Làm cho sáng nay suýt muộn học , vào lớp kịp chuông reng . Hôm nay tên Hiển lại nghỉ học . Tuy quyết định nghỉ học nhưng cũng nên học nốt mấy buổi chứ , còn bao lâu được nhìn thấy tôi nữa đâu . Chắc mỗi sáng không rời nổi vợ đây mà . Thôi thông cảm cho nó , vợ chồng mới cưới mà .
Bữa trưa tôi lại ăn cơm một mình vì tên Lâm đang trong bệnh viện . Vẫn trong thời gian nghỉ bán hàng , thôi thì làm bài tập tồn kho vậy . Dạo này lười bài tập hơi nhiều , nên tôi quên luôn cả nấu cơm . May sao vừa lúc Lâm về , tí tởn chạy đi tắm để mặc nó trổ tài .

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World