CẦU VỒNG (Chap 27)

- Vết thương vẫn chưa lành sao Huy ? – Hơi bực mình vì cái nhìn tò mò của bạn Huy , tôi nhíu mày hỏi thẳng .

- Rách thêm thì có – Nó trả lời với giọng bực mình và ngồi sát vào người hắn ta – Đi thôi anh !

Trước khi xe phóng đi , nó vẫn kịp dặn dò :

- Đừng thức khuya quá !

Chiếc xe lao vút đi , bỏ lại khuôn mặt buồn của tôi . Huy có cần làm thế không ? Dù có trả thù cũng đừng mỗi ngày mỗi anh chứ . Mà nó cũng siêu , mấy tên này đều khá ổn . Nhất là tên hôm nay_cao to đẹp trai , hắn chắc có tập thì cơ bắp mới chắc nịch như thế . Nếu nhận xét công bằng thì tên béo không đáng xách dép cho “người yêu một ngày” của Huy . Tôi mà là Huy thì cũng không thém ngó ngàng đến thân hình một tạ đó đâu !
Vừa đặt chân vào nhà , tôi đã không nén nổi cười . Con mắt thâm tím hôm trước nay đã mờ đi , và để công bằng con mắt còn lại đã nối tiếp bước đàn anh . Nhìn tên béo như đang đeo kính ý , trông buồn cười chết được . Thấy tôi cứ tủm tỉm cười , Mạnh nổi khùng vô cớ :

- Bộ chưa thấy ai bị đấm hay sao mà cười ?

- Ha ha…ha ha…

Trong khi Mạnh lườm tôi , thì tên Lâm giải thích :

- Tao cũng không biết chuyện gì xảy ra . Đang nấu cơm trong bếp nghe thấy tiếng xô xát , chạy ra thì nhóc Huy đã đeo kính cho nó .

- Ông làm gì để Huy đánh ? – Thay đổi cách xưng hô , tôi hỏi nó .

Nó đã không trả lời lại còn đứng phắt dậy bỏ ra ngoài làm tên Lâm vội hỏi :

- Mày đi đâu ?

- Rượu !

- Đợi tao - Vớ cái ví và chìa khoá xe , Lâm quay sang dặn dò tôi – Cơm tao nấu xong rồi , mày không phải chờ cửa đâu !

Nó dắt xe ra cổng , trước khi đi còn hét với vào :

- Đừng ngủ muộn quá nha mày !

Vì sự quan tâm đáng yêu của Lâm và Huy , tôi quyết định ăn hết những gì Lâm nấu . Ai bảo để tôi cô đơn một mình . Đang dọn cơm thì có tiếng xe máy ngoài cổng làm tôi ngó ra .

- Mở cổng cho bác , Thư ơi !

- A ! Bác Hai - Cười toe toét vì có người nói chuyện , tôi chạy ra mở cổng – Bác Hai ăn cơm với con nha ! Tối nay có mình con hà .

Đáp lại sự nhiệt tình của tôi là gáo nước lạnh :

- Bác ăn cơm với chú Thắng rồi – Thấy cái mặt xụ của tôi , bác liền đổi ý - Được rồi , bác ăn một chút vậy !

Chạy vào bếp lấy thêm bát với nụ cười chiến thắng , tôi nói :

- Con biết bác thương con mà !

Hình như bác nói thật , vì nãy giờ toàn gắp cho tôi chứ không hề đụng đũa . Xới thêm cơm , tôi hỏi thật lòng :

- Bác qua lôi Huy về ạ ?

- Sao con lại hỏi thế - Mắt bác hơi cười – Nhóc Huy có con bên cạnh , bác hoàn toàn yên tâm !

Đúng là bên cạnh tôi , nhóc Huy an toàn nhưng kế phòng tôi là Mạnh thì không yên tâm được . Rất muốn nói ra nhưng tôi không dám_nghe xong chắc bác dù có phải dùng bạo lực cũng lôi Huy về bằng được . Chứ có cha mẹ nào để con mình gần miệng cọp đâu , lơ mơ nó…xực chết . Nhất là Mạnh , bị đấm mấy lần mà vẫn chưa chừa .
Gọng trầm ngâm của bác Hai làm tôi ngẩng lên :

- Điều bác lo bây giờ là Hưng – Nhìn tôi , bác thở dài - Mấy hôm nay nó lạ lắm!

- Ảnh sao hả bác ?

- Cả tối qua và hôm nay nó đều ở nhà – Bác càng nói tôi càng không hiểu , chép chép miệng bác nói tiếp - Chứ bình thường giờ này nó phải ở vũ trường chứ !

Bác nói mà tôi muốn té ngửa . Lão “tu” thì bác phải vui mới đúng , sao lại lo lắng ? Mà cũng không ngờ lão có thể cai hai tối liền . Quả này lão quyết tâm rồi . Mà lạ thiệt , rõ ràng lão không thích Lâm vậy mà chấp nhận cá cược với tôi và nó . Không hiểu lão đang nghĩ gì ? Không nhẽ chỉ vì một chữ “kiêu” . Tôi vội trấn an khi thấy đôi mắt lo lắng của bác Hai :

- Người đang yêu phải khác chứ bác !

- Nó thì yêu gì – Nghĩ tôi đùa nên bác phì cười - Từ bé nó đã bộc lộ tính cách “có mới nới cũ” rồi . Đối với nó , chung tình là một thứ xa xỉ .

- Chắc tại ảnh bị di truyền gen xấu – Vô tình , tôi chạm vào nỗi đau của bác .

- Nhiều lúc bác cũng nghĩ vây - Giọng bác trở lên buồn hơn - Từ khi biết chuyện nó luôn tránh mặt bác , đó là lý do nó coi vũ trường là nhà …

- Anh Hưng không có nghĩ vậy đâu . Ảnh không có ghét bác mà …

Phì cười khi tôi bênh lão , bác nhẹ nhàng lên tiếng :

- Bác có nói Hưng ghét bác đâu . Chỉ là nó tránh không muốn tiếp xúc với bác thôi – Bác nói giọng yêu thương – Bác biết nó rất tôn trọng và kính nể bác mà .

Tôi cũng nghĩ như bác , lão Hưng ngoài tính thích lăng nhăng ra thì là một người tốt . Khách quan nhận xét thì lão là người con hiếu thảo , người anh biết quan tâm em mình . Lão cũng có tài thì mới làm đến chức phó giám đốc chứ . Nhưng người ta thường nói “lắm tài thì nhiều tật” , cái tật của lão là mê gái đẹp . Ý quên , lão còn nhược điểm là quá tự kiêu , luôn cho mình tài giỏi , đào hoa . Chính tính cách này đã dẫn dắt lão bước vào trò chơi do tôi và Lâm dựng lên . Hy vọng sau thất bại này , lão sẽ thay đổi cách sống .
Bác Hai ngồi chơi đến mười giờ thì về , tôi lại lôi những trang bản thảo ra suy nghĩ tiếp . Không ngờ chỉ là một sở thích nho nhỏ thôi mà giúp tôi có thêm công việc . Tiếng mở cổng làm tôi giật mình thoát ra khỏi những trang giấy , Lâm đang dìu Mạnh vào nhà . Khuôn mặt đỏ gay và dáng người siêu vẹo của tên béo cho biết nó đã say ngoắc cần câu . Trong khi Lâm thô bạo thả nó xuống giường , tôi chạy đi lấy cái chậu . Đặt dưới chân giường , tôi nói với Lâm :

- Mày cứ đi ngủ , tao trông nó cho !

Nó không nói gì mà bước đến mở những trang giấy trên bàn rồi ra dắt xe vào nhà. Sau khi chỉnh tranh lại dáng nằm của Mạnh cho đoàng hoàng , tôi trở về bàn thì một túi nilong nóng hổi áp vào má :

- Còn nóng đấy – Không thèm nhìn đôi mắt biết ơn của tôi , nó bước vào trong - Cất cái chậu đi , nó say nhưng không nôn bừa bãi đâu !

Sao không nói sớm ? Vừa cầm cái chậu lên thì tôi nghe thấy tiếng lảm nhảm của Mạnh :

- Đừng thế mà …Huy…Huy..xin ..lỗi..anh…

- Lậm thằng cu quá rồi - Giật mình tôi quay lại thì đập vào mắt là tên Lâm với cốc nước chanh trên tay - Uống cái này mày sẽ dễ chịu hơn !

Tên Lâm chu đáo thật . Sau khi ép tên béo uống hết , nó hất đầu nói với tôi :

- Làm gì cũng đừng để kiệt sức – Nhìn tên béo , nó nói với giọng vô can – Béo vậy thì say xỉn vài bữa cũng không ảnh hưởng sức khoẻ đâu .

- Biết rồi khổ lắm nói mãi – Nhăn mặt tôi lấy bánh bao ra ăn – Hơn 1một giờ rồi , đi ngủ đi ….

Nó không ngăn cản nhưng cũng không khuyến khích tôi thức khuya . Dù làm gì nó cũng dùng vẻ lạnh lùng ra giải quyết . Đúng là tên bạn tôi .

Hôm nay tên Hiển đã đi học , nó không hưởng tuần trăng mật với vợ sao ? Học hết tiết ba , tôi và nó đi uống cafe . Nhìn những giọt cafe nhỏ tong tong , tôi không khỏi lo lắng cho Huy_nó lại một đêm không về nhà . Còn tên Mạnh lúc tôi đi học vẫn nắm ngủ ngon lành trên giường . Bất giác tiếng thở dài phát ra từ tôi . Tên Hiển cũng thở dài theo làm tôi phì cười :

- Tao có chuyện mới thở dài , chứ người vừa cưới vợ như mày có gì buồn chứ !

Uống một ngụm cafe , nó nhìn tôi buồn buồn :

- Tao nghỉ học luôn mày ạ ! Phải đi làm kiếm tiền nuôi vợ !

- Khỉ mày ! Nghe thiểu não qua đi – Tôi thấy nó nói có lý , cái ngân hàng của gia đình ở Đà Lạt đang chờ nó về quản lý mà – Khi nào mày bay ?

- Tuần sau - Mặt nó chuyển sang gian gian từ lúc nào - Trước khi đi , mày phải dành một buổi đi chơi với tao nhé .

- OK ! Gì chứ đi chơi thì vô tư ! - Cười tươi , tôi tò mò – Con Hương cũng chịu về đó sao ?

Nhún vai , nó tỉnh bơ nói :

- Nó là người đưa ra ý kiến mà – Nheo nheo mắt , nó giở giọng đùa giỡn – Khi nào mày ra trường mà thất nghiệp nhớ đến tìm tao nhé !

- Thông minh và tài giỏi như tao chỉ hợp với chức…giám đốc thôi !

- Yên tâm ! Yên tâm - Gật gù như ông cụ non , nó nói tâm dắc - Một công việc được tiếp xúc với tất cả mọi người trong công ty đang chờ mày đến nhận chức ….

Cười khẩy , tôi cắt ngang lời nó :

- Làm bảo vệ chứ gì ?

- Đúng là không qua nổi mày –Nó cười nhe răng vì bị tôi lật tẩy .

- Dĩ nhiên , tao mà – Hất mặt lên , tôi nói giọng tự kiêu làm nó cười lớn .

Vậy phải lâu lắm tôi mới gặp lại nó , sắp mất đi một thằng bạn vui tính rồi . Cưới vợ đúng là đeo gông vào cổ mà . May Huy và Lâm đều không lấy vợ , chứ tụi nó mà đeo gông thì tôi sẽ bị vứt sang một bên , không ai dòm ngó . Thở phào , tôi tiếp tục uống cafe và bàn chuyện của Hiển .
Lúc Hiển chở về nhà , tôi thấy nên mua xe , chứ cứ như vậy phiền mọi người quá. Chiều nay rủ Lâm đi cùng mới được , dạo này đang thịnh hành mốt xe @_tôi vẫn muốn đi xe đạp hơn .
Nhưng tên Mạnh đã tạt gáo nước lạnh vào người tôi không thương tiếc :

- Lâm ở lại trường không ăn cơm đâu – Tiu nghỉu bước lên gác thì nó nói với theo – Thư nè , Huy đang ngủ trong phòng đó .

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World