CẦU VỒNG (Chap 26)

Buổi tối , không khí phòng khách cực kỳ trầm lặng_tôi ngồi viết truyện , cạnh đó là Lâm bên giá vẽ , riêng Mạnh thì hết nhìn tôi lại quay sang nhìn Lâm , thỉnh thoảng lại đảo mắt về phía đồng hồ . Nó nhất quyết chờ Huy về sao ? Một người vừa ra viện cần nghỉ ngơi , nó không biết điều đó sao ? Dù đã rất tập trung vào chuyên môn nhưng khuôn mặt đa dạng của Mạnh ít nhiều cũng thu hút tôi .

Từ tám giờ đến 11 giờ vẫn bình thường , sau 12 giờ thì cực kỳ sốt ruột_mật độ nhìn động hồ ngày càng tăng . Và nó hết kiên nhận khi kim đồng hồ chỉ đến con số ba , đứng phắt dậy nó bước ra cổng rồi biến đi đâu mắt tiêu khoảng 30 phút . Lúc về , tôi thấy thoảng mùi rượi và thuốc lá trong hơi thở của nó . Nhưng vẫn yên tâm vì giọng nói còn rất tỉnh táo :

- Ngủ đi Thư - Nhận được cái lắc đầu nhẹ nhàng của tôi , nó thở dài quay sang Lâm đang ngủ ngon lành trên giường – Chính ra làm tảng băng cũng sướng nhỉ ? Không phải đau khổ !

- Trước đây Huy không có như thế đâu - Cố gắng lựa lời , tôi an ủi nó .

- Tôi biết chứ Thư - Ngồi xuống , nó nhìn vào những trang bản thảo trên bàn và cất giọng khàn khàn - Sự trả thù ngọt ngào …

Bất chợt nó ngước lên nhìn tôi và cười nhẹ :

- Tôi hay Huy ngốc hả Thư ? Có phải tôi đã sai khi vẫn yêu vẫn hy vọng…

- Trong tình yêu không nên nhắc đến chữ sai lầm - Vỗ nhẹ vào tay nó , tôi triết lý - Tình yêu không có tội , chỉ có tội nếu mình không dám yêu không dám chiến đấu …

Không nói gì , Mạnh nhìn tôi chăm chú rồi một nụ cười xuất hiện trên gương mặt u ám đó :

- Tôi hiểu vì sao Lâm thích Thư rồi – Và nụ cười đó tuơi hơn khi nó nháy mắt - Những hạnh phúc may mắn sẽ luôn mỉm cười với người như Lâm như Thư !

Nghiêng đầu , tôi cười tươi nhận lời khen của nó rồi quay trở lại những trang giấy trên bàn . Thời gian vẫn tiếp tục trôi qua lặng lẽ_tôi vẫn ngồi viết , Mạnh vẫn nhìn ra cửa với đôi mắt chờ đợi . Nhưng người Mạnh mong chờ mãi đến gần năm giờ sáng vẫn chưa xuất hiện ….

~~~~~~~~~~~~

- Em cứ đánh cứ chửi , thậm chí giết anh nhưng đừng làm thế nữa - Tiếng hét làm tôi bật dậy .

Cái gì vậy ? Sao lại có Mạnh và Huy ở đây ? Ngó quanh quất một hồi , mãi tôi mới nhớ ra mọi việc , hoá ra tôi đã ngủ quên trong phòng khách . Nhưng sao tôi lại ngủ trên giường ? Tên Lâm đâu ? Ơ , mà Huy về lúc nào thế ? Sao tôi không nghe thấy tiếng xe ?

- Anh có quyền gì mà nói giọng đó với tôi ?- Nhóc Huy vẫn chưa biết tôi đã dậy , nó đang cười nhếch môi nhìn Mạnh .

- Quyền của một người luôn yêu và luôn lo lắng cho em ..- Chưa dứt câu , tên béo đã mất đà ngã xuống theo cú đấm của Huy .

Không thèm nhìn đôi môi bị rách của Mạnh , nó quay sang tôi ra lệnh :

- Thư dậy rồi thì lên lấy sách vở , tôi đưa đi học .

Khuôn mặt Huy lúc này hoàn toàn khép kín , không cảm xúc . Nó không áy náy khi đánh người sao ? Nhún vai , tôi bước vào bếp mang ra cái khăn mặt ướt :

- Áp vào má , vết bầm sẽ đỡ đau hơn - Thấy tôi lo lắng cho tên béo , nhóc Huy bước thẳng ra cửa với giọng tức tối :

- Nhanh lên Thư . Còn ăn sáng nữa !

Đồ lạnh lùng ! Đấm nguời xong thì bỏ đi thế hả ? Cả tên béo này nữa , sao lần nào bị đánh cũng để yên thế ? Ít nhất cũng thoi lại một cú chứ , thiệt là….
Mặc xác “đồ điên vì tình” , tôi vớ cái túi gần bàn và chạy ra xe . Vẫn là sự im lặng thường ngày nhưng tôi thấy Huy khang khác thế nào ý . Khác thường nhất là tốc độ chạy xe của nó_cực kỳ chậm chạp . Nó có tâm sự gì sao ? Nhẹ nhàng tôi vòng tay qua eo nó :

- Hôm trước Thư có về nhà thăm bác …

- Toà đã có giấy gọi cha mẹ tôi rồi Thư – Nó cắt ngang lời tôi với giọng khàn khàn – Ngày kia xử luôn vì hai bên đều đồng ý .

Cái ôm nhẹ giờ đã trở thành cái siết mạnh . Lời an ủi hay bất cứ thứ gì đại loại cũng không có hiệu quả vào lúc này . Chỉ biết má tôi đang áp vào lưng Huy và tay tôi trong tay nó_hơi đau nhưng ấm áp . Tôi biết Huy dù tỏ ra bình thản nhưng thực sự nó chưa chuẩn bị tâm lý để đón nhận sự thật_gia đình tan vỡ hoàn toàn .
Ngồi sau Huy , tôi quan sát phố phường với vẻ câm lặng . Vẫn thế , không có gì khác_cuộc sống xung quanh vẫn nhộn nhịp tưng bừng , vẫn là bản nhạc được lặp đi lặp lại đều đều . Mà không biết rằng ở nơi nào đó có một nốt nhạc đã sai nhịp , không thể phối hợp được nữa . Huy , gia đình bác Hai chính là nốt nhạc sai nhịp đó_không thể quay lại từ đầu , vẫn phải tiến lên đi theo hướng khác…
Dừng xe , Huy thả tay ra cho tôi xuống :

- Ăn sáng rồi vào học !

- Hết tiết một Thư ăn cũng được - Biết Huy đang buồn chuyện hai bác nhưng không hiểu sao tôi vẫn nhắc đến Mạnh – Huy à ! Trốn chạy tình cảm càng làm bản thân đau hơn thôi !

- Thư có nghĩ Thư quá thông minh không – Hơi cười Huy nhìn thẳng vào mắt tôi , đôi mắt to và sâu đó như vỡ ra thành trăm ngàn mảnh – Dù biết là ngu ngốc nhưng vết thương đã mưng mủ thì khó lành lắm !

- Kể cả khi sự ngu ngốc đó đang cứa những nhắt dao vào tim người khác sao Huy – Hơi nghiêng đầu , tô hỏi khó làm nó phì cười

- Sống bên cạnh một người đáng sợ như Thư , nhiều lúc cũng thấy ớn - Nở nụ cười hiếm hoi Huy trấn an tôi , và phóng xe đi sau khi buông gọn – Tôi biết nên dừng ở đâu , Thư yên tâm !

Huy đã nói vậy , tôi không nên can thiệp vào vụ trả thù này . Hôm trước tôi có ý muốn giúp Mạnh nhưng bây giờ tôi lại thấy đáng đời . Dùng rượu để cướp đi đời trai của con nhà người ta thì đáng bị bỏ vạc dầu lắm . Nhóc Huy lại không thèm dùng vạc dầu , nó dùng “đàn ông” để trả thù Mạnh . Từ ác độc không xứng với Huy , mà phải nói là “cực kỳ ác độc” . Càng nghĩ càng thấy Huy và Mạnh hợp nhau . Hiền như Mạnh mới đủ sức chịu đựng và chiều chuộng Huy_lạnh lùng vô cảm , khi đã hận ai thì hận hết mình , trả thù ai thì làm hết sức . Cái này người đời gọi là “tình yêu bù trừ” .
Buổi học hôm nay hơi buồn vì tên bạn lớn tuổi đang hạnh phúc bên vợ , nên tôi không có người buôn chuyện . Chắc giờ này nó đang vui vẻ bên Hương_một cô nàng khá điệu hay nhõng nhẽo .
Buổi chiều đi làm , tôi mới biết được nghỉ . Bác Nga về quê nên cửa hàng sẽ đóng cửa cả tuần . Kiểu này anh Lân và lão Tùng không phá sập nhà thì cũng làm …sập giường mất thôi . Không hiểu bác Nga về nhà có nhận ra con trai mình không nữa_phải tắm ba lần một ngày thì sau một tuần còn gì là người ….
Tự nhiên tôi lại muốn lang thang ngoài đường , chẳng để làm gì , chỉ là muốn ngắm mọi người qua lại thôi . Đúng là rảnh không có gì làm mà .

- Cướp….cướp….

Tiếng la thất thanh của một người phụ nữ làm tôi quay lại . Chưa kịp hiểu ra vấn đề thì cái áo đen xô vào người tôi và chạy vụt di . Nhìn người phụ nữ đang ngồi bệt trên đường , tôi hiểu ra liền . Nhanh nhẹn tháo…chiếc guốc dưới chân , tôi lấy đà và nhắm vào chiếc áo đen mà phi…
Cốp!!!
Hơi mất đà , hắn quay lại nhìn tôi trừng trừng rồi phi thẳng . Với khoảng cách này, tôi can đoan có chạy hết tốc lực cũng không kịp . Mà những người xung quanh thì thản nhiên dừng lại vài giây rồi cất bước tiếp với một cái nhùn vai không liên quan . Đời là thế đó !
Cũng nhún vai cho hợp thời , tôi đi đến nhặt chiếc guốc nằm chỏng chơ bên lề đường . Công nhận tên cướp này lỳ ghê , bị gần 4 kg chọi vào đầu mà vẫn chạy tiếp . Chắc thứ nó cướp được đáng giá lắm . Vừa đi guốc xong thì người phụ nữ lúc nãy chạy tới chỗ tôi :

- Cháu thật tốt ! Thật khác với mọi người…- Tôi quay lại thì giọng nói hổn hển đã chuyển thành giọng mừng rỡ - Cháu là Thư đúng không ?

-Dạ , sao bác biết tên cháu – Nhíu mày , tôi nhìn người trước mặt – Cháu thấy bác…A , bác Huê phải không ạ ? Vậy mà cháu không nhận ra .

- Mới có mấy hôm mà không nhận ra người quen rồi - Cười hiền , mẹ Duy nhìn xuống chân tôi – Cháu thật dũng cảm ! Sự dũng cảm đáng yêu .

Cười nhe răng vì được khen , tôi nói nhanh :

- Bác có mất gì quý giá không ạ ? Bác nên đến công an trình báo …

- Có gì quý giá đâu . Chỉ là theo phản xạ bác hô lên như thế thôi - Thở phào , tôi cười tươi làm bác ngó nghiêng – Cháu đi đâu mà đến đây ? Bác tưởng giờ này cháu đang làm việc chứ ?

Chắc tên Duy đã nói với bác . Đúng là đồ lanh chanh ! Lắc nhẹ đầu , tôi lém lỉnh:

- Hôm nay cửa hàng nghỉ , cháu tính “dạo qua phố phường dạo qua thị trường” nhưng không hiểu ông trời đưa đẩy như thế nào mà lạc đến đây – Lúc này nụ cười của tôi đã rộng hết cỡ - Để rồi trở thành người “bắt cướp hụt” .

- Cháu vẫn lí lắc như hồi trước - Cầm tay tôi , bác cười hiền - Vậy cháu vào nhà bác chơi nhé ! Dù sao cũng đang rảnh mà .

Định từ chối nhưng đôi mắt dịu dàng của bác làm tôi nhớ đến mẹ , gật đầu tôi đồng ý :

- Cháu chỉ sợ làm phiền bác thôi ạ !

- Phiền kiểu này bác càng vui – Bác kéo tay tôi đến con atila đỏ gần đó – Bác luôn ở nhà một mình , nên nếu cháu rảnh thì cứ đến làm phiền nhé !

- Cháu sẽ thực thi mệnh lệnh thường xuyên - Vội ôm chặt bác vì xe bị giật mạnh – Lúc đó bác sẽ bị phiền dài dài .

Hoà theo câu nói của tôi là giọng cười vui vẻ của bác . Cả chiều hôm đó tôi ở lại nhà Duy . Bác trai tuy mất gần ba năm nhưng theo giọng nói vui vẻ hạnh phúc này tôi can đoan bác Huê còn rất yêu chồng mình . Bây giờ tôi mới biết cô bé gặp ở bệnh viện không phải em Duy , mà tên răng khểnh này có một em trai bằng tuổi Huy . Có một người mẹ vui tính và khiếu khách như thế này , bảo sao nó hay thích đùa .
Phải dùng mọi lý lẽ tôi mới từ chối được lời mời ở lại dùng bữa của bác . Về đến gần nhà , tôi không khỏi ngạc nhiên khi thấy một người lạ hoắc đang đứng ngoài cổng bên con Jupiter V . Hơi gật đầu chào tôi , người đó nhìn vào nhà với đôi mắt sốt ruột . Đáp lại cái nhìn của hắn là nhóc Huy bước ra với nụ cười trên môi :

- Anh chờ em lâu chưa ? – Lúc này mới nhận ra sự có mặt của tôi , nó nói như không có gì quan trọng - Đừng chờ cửa nha Thư !

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Copyright © Third World