- Cafe mày - Thảy thảy chìa khoá trên tay , Lâm rủ rê tôi .
Sau bữa cơm , tên Mạnh đi đâu mất tiêu . Đang ngồi ngắm nghía cái giường Lâm mới mua trong phòng khách , thì nó rủ tôi đi chơi . Chẳng cần nghĩ ngợi tôi ra cổng đợi nó . Cái mặt lạnh lùng hàng ngày của nó , hôm nay có thêm chút gian gian trong ánh mắt . Có việc gì thế nhỉ ? Không biết cái đầu đẹp trai này đang chứa mưu mô gì ?
- Ngồi đây – Nó ấn tôi xuống ghế rồi thản nhiên gọi đồ uống .
Nhìn nụ cười bí mật của nó , tôi không khỏi thắc mắc . Thật lạ khi nó bắt tôi ngồi đây_nơi có thể quan sát được cả quán nhưng sẽ không ai thấy tôi vì vướng cây cọ phía sau . Ngay đến tên cái quán này cũng gợi sự tò mò trong tôi . Vô vọng_một cái tên cần suy ngẫm . Tôi càng khó hiểu khi nhận ra nó chỉ gọi nước cho tôi thôi . Thấy im lặng thật khó chịu , tôi định mở miệng thì nó đứng lên và…sang bàn bên cạnh . Cái quái quỷ gì vây ? Thắc mắc của tôi được giải đáp ngay khi một người ngồi vào chỗ đối diện Lâm . Là lão Hưng ! Lão làm gì ở đây ? Tên Lâm tính giở trò gì hả ? Theo sự sắp xếp của Lâm nên tôi chỉ quan sát được mỗi mặt nó . Và lúc này nó đang nở nụ cười “lạnh lùng quyến rũ” nhưng sao tôi thấy phảng phất trong đó là vẻ đểu đểu của ông anh tôi .
Được ! để xem thằng bạn tôi diễn trò gì . Không nhẽ nó đã… đổ ? Không thể nào, truyện động trời này nếu có thật thì nó đã kể tôi nghe . Ớ , biết đâu nó gặp mặt lão để …cấm bám đuôi . Vụ này nó đã làm với mấy cây si và rất hiệu quả . Biết đâu lịch sử lập lại .
- Hình như anh không bất ngờ khi tôi hẹn anh - Giọng lạnh lùng của Lâm cắt ngang suy nghĩ của tôi , nó đang chiếu tia nhìn không cảm xúc vào lão – Anh là người rất tự tin đấy !
- Hiểu rõ bản thân là một phần trong chiến thắng - Rất tỉnh bơ , lão Hưng đáp lại với giọng tự kiêu - Chắc em không hẹn anh ra đây để nói việc này chứ ?
Hơi nhíu mày , Lâm buông gọn :
- Đề nghị anh đừng gọi tôi là em . Tôi không thích từ đó .
- Nếu cưng thích ,anh chiều !
Lão vừa dứt lời , môi Lâm hơi mím lại rồi một nụ cười nhếch mép xuất hiện trên mặt nó :
- Nếu chỉ là đùa vui trong nhất thời thì anh nên dừng lại . Dù sao Thư cũng là em anh , tôi không muốn nó khó xử .
-……..
Không thấy lão nói gì , tôi chỉ nghe thấy tiếng lanh canh của chiếc muỗng cafe . Rồi lão cũng lên tiếng sau một hồi suy nghĩ , nhưng giọng cực kỳ tỉnh bơ :
- Em có cần dứt khoát thế không ? Ngay đến cái quán cafe này cũng là một câu trả lời . Vô vọng_lời từ chối rất khéo .
Nghe lão trách mà nó thản nhiên cầm cốc cafe lên uống rồi nhướng mắt mỉm cười như tâm đắc lắm . Nụ cười này có ý nghĩa gì chứ ? Nó cười vì cafe ngon hay cười vì khen lão Hưng thông minh ? Rồi nó lại tiếp tục uống cafe với vẻ thích thú trên môi , làm lão Hưng lại là người mở lời :
- Bỏ cuộc không phải tính anh . Hình như em không tin anh thực lòng phải không ? Anh sẽ chứng…
Không để lão nói tiếp , nó cắt ngang luôn :
- Vậy chúng ta cá nhau nhé ? Trong 10 lần hẹn hò , anh cưa được tôi thì …
- Anh cưa được em thì …ANH MUỐN EM ! – Tuy không nhìn thấy mặt lão , nhưng tôi dám chắc lão đang nói với khuôn mặt sở khanh .
Tên Lâm mím mím môi nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có , nó hơi nhếch môi cười :
- Còn nếu tôi thắng thì chỉ cần anh nói: tôi thua rồi !
Nó không hề biết cái nhếch môi của nó lại là nụ cười đẹp nhất từ trước đến nay . Trong một phút sững người , tôi cũng bị cuốn theo mà không biết . Đến khi tiếng gõ tay vào mặt bàn của nó làm tôi giật mình tỉnh lại :
- Trước khi ra đường tôi đã kiểm tra rồi , không có nhọ trên mặt đâu .
Ôi trời ơi ! Hoá ra không chỉ có tôi mà lão Hưng cũng không thoát được nụ cười ma quái của Lâm . Bằng chứng là lão đang gãi đầu bối rối :
- Vậy thoả thuận thế nhé ! Trong mười cuộc hẹn…- Đang nói thì lão lắc lắc đầu - Đừng nói đây là cuộc hẹn thứ nhất…
Một bên lông mày nhướng lên như trêu ngươi lão , rồi rất thản nhiên nó chạm nhẹ cốc cafe vào cốc lão :
- Anh và Thư đều rất thông minh !
Nó khen lão mà tôi cảm thấy như đang xỏ xiên ý . Đúng là bạn tôi , luôn đứng vững trên mọi trận địa . Lão Hưng thật sự gặp đối thủ rồi . Quả này cho lão hết kiêu . Mà hình như tên Lâm vẫn nghĩ , lão Hưng cũng có thích nó . Càng tốt , như vậy càng vui . Vậy là , cá cược trong cá cược . Từ giờ trở đi sẽ còn nhiều truyện thú vị đây !
Lão Hưng có ý đưa nó về nhưng nó bảo còn việc nên lão về trước . Tôi cá trăm phần trăm lão lại có cuộc hẹn với em nào đó , vì hôm nay lão bảnh bao chải chuốt như những hôm có hẹn . Lắc lắc đầu chịu thua ông anh , tôi cười khi Lâm trở lại bàn :
- Hôm nay cafe ngon chứ ?
Biết thừa nó muốn ám chỉ gì , tôi gật đầu trong nụ cười tươi :
- Không những ngon mà còn “ngọt ngào và man trá” nữa !
- Chỉ ngửi thôi sẽ nghĩ cafe rất ngon , nhưng khi nếm rồi mới biết “đắng là gì” - Giọng lạnh lùng của nó đột nhiên hơi ngập ngừng – Mày không giận nếu tao cho hắn ta nếm mùi chứ ?
Lắc lắc đầu , tôi nói vô tư :
- Tao còn bé không can thệp vào chuyện …người lớn !
- Vậy trẻ con nên ngủ sớm – Nó búng tay kêu phục vụ tính tiền - Về thôi !
Trên đường về , tôi im lặng nghe nó huýt sáo một bản nhạc vui nhộn . Có vẻ nó rất khoái khi tham gia trò chơi này_phải không ưa lão Hưng lắm nên nó mới vui khi sắp trừng trị được lão . Không ngờ nó ghét những người không chung tình đến vậy . Chuyện này cũng có lý do , chỉ vì …
Chưa kịp nghĩ tiếp thì con Jupiter của nhóc Huy đập vào mắt tôi . Thằng nhóc đến lúc nào nhỉ ? Mặc kệ Lâm dắt xe , tôi tí tởn chạy vào nhà nhưng tiếng rít của của Huy làm tôi chùn bước :
- Coi chừng nắm đấm của tôi . Nó không có mắt - Nó đang quắc mắt nhìn Mạnh .
Tên béo này lại gở trò gì nữa đây ? Bị một nhát dao chưa tởn sao mà còn làm Huy điên tiết . Đúng là tình yêu làm người ta…ngu đi .
Khuôn mặt hầm trở nên tươi hơn khi Huy nhìn thấy tôi :
- Đi chơi về hả Thư - Nhận được cái gật đầu của tôi , nó liền quay sang Lâm lúc này đang nhìn Mạnh cười trêu chọc – Anh Lâm ! Tôi có thể sống ở đây không?
- Không !
- Có !
Không là tôi , có là Mạnh . Nhóc Huy quắc mắt nhìn Mạnh như muốn ăn tươi nuốt sống làm tên béo cầu kíu Lâm .
- Nhà hết phòng rồi – Nhún vai , Lâm nói như đã biết trước mọi việc – Nhưng nếu nhóc muốn thì ở dưới này với tao .
- Không ! - Vội vàng chen ngang , Mạnh bỏ qua cả cái lừ mắt của Huy - Mày là chủ nhà , ai lại thế . Thôi , tao trả lại phòng cho mày đó , để tao ở dưới này cho…
Tên béo vội im bặt vì nhóc Huy đứng phắt dậy , tôi vội vàng kéo tay nó :
- Đi đâu thế Huy ? Ngồi xuống đi !
Vẫn đứng nguyên , nó trả lời tôi nhưng chiếu tia nhìn giận giữ vào Mạnh :
- Đi lấy dao !
- Vớ vẩn – Phì cười , tôi kéo mạnh tay Huy .
Nó từ từ ngồi xuống nhưng vẫn không quên nhìn Mạnh cảnh giác làm tên Lâm ôm bụng cười và vỗ vỗ lên vai tên béo :
- Coi bộ khó đa - Cố gắng nín cười , nó quay sang Huy - Nếu nhóc không chê thì ở phòng khách với tao !
Thấy vẻ ngập ngừng của Huy , Lâm nói với giọng tưng tửng :
- Yên tâm ! Tao không có hứng thú với chú mày đâu !
- Mày không nhưng tao có…- Mạnh chen ngang và nhìn Huy với đôi mắt như muốn lột trần nó ra .
Huy nhỏm người dậy với cái mím môi làm tôi vội đẩy vai Mạnh :
- Về phòng ngủ đi ông béo ! Không lại có án mạng bây giờ .
- Chúc em ngủ ngon ! – Đang nhìn Huy tiếc rẻ , Mạnh vội vàng vọt lên gác khi thấy nó giơ nắm đấm lên .
Cười lớn , tôi đi theo tên béo sau khi buông gọn :
- Hai người tự giải quyết chỗ ngủ . Thư đi ngủ đây!
Trước khi vào phòng , tôi vẫn nghe loáng thoáng giọng nén cười của Lâm :
- Đã bảo tao không hứng thú nên chú mày không cần ngủ dưới đất đâu….
Chắc nhóc Huy đòi ngủ dưới đất đây mà . Nó sợ và ghét đàn ông đến vậy ư ? Cái này phải hỏi tội tên Mạnh . Chỉ vì tên béo này mà 18 tuổi rồi Huy vẫn chưa có mảnh tình nào vắt vai . Mà Huy cũng ngộ ghê ! Chỉ vì lo lắng cho tôi mà chịu ở chung nhà với kẻ thù không đợi trời chung , vậy cũng đủ biết nó thương tôi đến mức nào . Phải tìm hiểu lý do này mới được , chứ nhận không hoài cũng ngại ghê .
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét