Cái mặt vui vẻ của Mạnh khi thấy Huy làm tôi muốn cười . Còn thằng nhóc thì không thèm nhìn đến một cái , nó mở miệng định nói nhưng tôi đã hớt ngang :
- Huy không đi ăn cùng , Thư nhịn đói luôn – Khoác tay nó , tôi kéo đi trong ánh mắt biết ơn của Mạnh .
Bữa ăn diễn ra cực kỳ đáng yêu vì tôi và Lâm là người có lợi nhất trong vụ này . Chả là lúc ngồi vào bàn , không hiểu vô tình hay hữu ý mà Mạnh ngồi cạnh Huy , Huy lại ngồi cạnh tôi nên có vô số chuyện xảy ra . Như là lúc Mạnh gắp thức ăn cho Huy với nụ cười biết lỗi , còn nhóc Huy thản nhiên bỏ sang bắt tôi . Cứ thế , Mạnh chăm sóc cho Huy toàn miếng ngon , còn tôi vô tư nhận và ăn . Chuyện đó không dừng lại nếu tên Lâm không xen vào lãng xẹt :
- Để tao phụ mày …một miệng – Nó giơ bát sang gắp bớt thức ăn trong bát tôi - Tội nghiệp mày ! Bé xíu mà cứ bị …bắt ăn nhiều !
Lời nói vừa dứt cũng là lúc Mạnh gãi gãi tai với khuôn mặt đỏ ửng . Mặt tên Mạnh đã không còn màu trắng của chiếc bánh bao nữa mà giờ đã chuyển sang bánh bao…nướng . Nhìn rất ngộ ! Còn nhóc Huy mặt kín bưng , không cảm xúc không biểu hiện . Tôi cũng chẳng biết nó nghĩ gì nữa , nhưng can đoan trong lòng là vô vàn sự giận dữ . Nó hận Mạnh đến mức vừa gặp đã đánh , vậy mà vì tôi lại chịu ngồi ăn cơm cùng . Bảo sao không tức .
Sau bữa cơm Huy đưa tôi đi làm và dặn không phải lo gì cả , chiều nay nó sẽ mang đồ đạc sang Lâm nên cứ yên tâm làm việc . Biết tính Huy , tôi làm việc với tâm trạng vui phơi phới . Cuối giờ nghe Liên kháo là lão Tùng đã khỏi ốm nhưng vẫn ở nhà . Thấy cần ra tay giúp anh Lân , chứ một người quen được chiều như lão Tùng không cho bài học không được .
Thò khuôn mặt lí lắc vào phòng lão , tôi tía lia :
- Anh và anh Lân chia tay mà không nói với em nha !
- Gì ? – Đang nằm trên giường , nghe tôi nói lão vội nhỏm dậy nhưng không hiểu thế nào lại ngã quay cu đơ xuống đất .
Đứng dậy với cục u trên trán , lão hỏi với giọng vội vã :
- Thư nói gì ? Ai chia tay ?
- Ủa ? Thế không phải hả ? - Chớp chớp mắt cực kỳ ngây thơ , tôi gãi đầu rồi cất giọng giả nai - Vậy sao lúc sáng em thấy Anh Lân chở một anh…đẹp trai . Công nhận nhá , cái anh đó đẹp trai dễ sợ , em thấy còn mê nữa à …
Lão ngồi phịch xuống giường như không còn sức lực . Nhẹ nhàng đóng cửa với nụ cười nham hiểm , tôi …chuồn êm . Quả này cho lão Tùng nếm mùi đau khổ . Ai bảo kiêu , cho chết !
Tôi tính bắt xe ôm về nhưng bên kia đường đang có người chờ . Đi thẳng đến trước mặt người đó , tôi nói trong nụ cười nhẹ :
- Bác Hai chờ con ạ ?
- Con ăn cơm với bác tối nay nhé - Nụ cười hiền hỏi tôi .
- Dạ - Bước lên ngồi vào xe bác , tôi biết cuộc nói chuyện này sớm muộn rồi sẽ xảy ra, nhưng không nghĩ là hôm nay .
Lần đầu thấy bác đi xe máy , tại mọi lần bác toàn đi con toyota thôi , nên tôi một tay ôm bác cho an toàn , một tay nhắn tin cho Mạnh là không ăn cơm . May lúc trưa nó có lưu số vào máy .
Sau khi gọi thức ăn , bác quay sang nhìn tôi trìu mến . Nhìn bác tôi lại nghĩ đến ba_cũng đôi mắt đó , ba luôn nhìn tôi yêu thương .
Tiếng thở dài của tôi làm bác Hai mở lời trước :
- Con tha thứ cho ta chứ Thư ?
- Bác đâu có lỗi trong việc này - Lắc nhẹ đầu , tôi từ tốn nói – Con biết bác vì thương con nên mới giấu , nhưng …sự thật vẫn tốt hơn bác ạ .
- Ừ , bác hiểu ý con – Hơi ngập ngừng một chút rồi bác nói tiếp – Bác gái không có ý xúc phạm con đâu , chỉ là trong lúc nóng giận người ta không thể hiểu rõ những gì mình nói ...
Cười nhẹ trong im lặng . Điều này tôi cũng hiểu , có ai trong lúc tức giận mà hiểu rõ hành động của mình đâu . Bác gái cũng không ngoại lệ . Nhất là khi bác đang dần mất đi một người chồng_người đã chung chăn gối 28 năm trời .
Thấy tôi im lặng không nói , bác lại lên tiếng :
- Chắc con biết chuyện của hai bác rồi phải không ? - Nhận được cái gật đầu của tôi , bác tiếp tục – Đúng đó Thư ! Bác đã phản bội bác gái đi theo tiếng gọi của tình yêu . Chắc con nghĩ bác đang dùng tình yêu để che đậy tội lỗi phải không? Nếu không phải tình yêu thì bác đã có thể quên người đó đi , nhưng …28 năm nay bác vẫn giữ quan hệ chỉ vì…không thể nào quên .
Bác ngừng nói , nhìn tôi rồi cười buồn :
- Và kết thúc mối tình vụng tộm là một gia đình tan vỡ . Con có khinh bác không ? Có ghê tởm bác không ?
Vội vàng nắm chặt bàn tay run run trên bàn , tôi nhìn bác với sự tôn trọng :
- Không ai khinh thường hay ghê tởm tình yêu đâu bác . Con là phận con cháu nên không có quyền phán xét người lớn nhưng con tin một ngày nào đó bác gái sẽ hiểu ra vẫn đề thôi . – Nghiêng đầu , tôi cười duyên – Yêu một người là mong hạnh phúc đến với người đó , tình yêu không phải là sự chiếm hữu mà là sự tôn trọng lẫn nhau .
- Con nói đúng – Bác ngừng lại vì người phục vụ đã mang thức ăn lên , chờ đồ ăn dọn ra hết rồi bác nói – Bác tin ba mẹ con dưới suối vàng sẽ rất hạnh phúc khi có một người con như con .
Cười toe toét vì được khen , tôi hỏi bác :
- Vậy bác không phản đối việc con dọn ra ngoài chứ ạ ?
- Bác không cản vì bác tin con hiểu rõ những việc mình làm - Gắp con tôm bỏ vào bát tôi thật trìu mến – Ăn đi con !
Bữa ăn diễn ra vui vẻ . Trước lúc về , bác đưa tôi quyển sổ tiết kiệm của ba mẹ để lại . Đến bây giờ , tôi mới biết trong ngân hàng có 100 triệu ba mẹ gửi dưới tên tôi . Và bác Hai là người bảo hộ đến khi tôi lấy chồng , nhưng bây giờ tôi dọn ra ngoài nên bác đưa trước để nếu cần thì lấy ra dùng . Vậy là tôi giàu rồi , tí nữa bao tên Lâm bữa cơm mới được .
Chờ bác Hai khất sau chỗ rẽ , tôi tí tởn chạy vào nhà rủ Lâm đi chơi . Nhưng cảnh tượng trước mắt làm tôi phải hét lên :
- Huy ! Bỏ dao xuống….
Nhưng đã quá muộn vì Mạnh đang khuỵ xuống , hai tay ôm lấy bụng . Máu bắt đầu thấm ướt áo và hai tay nó . Vội vàng rút khăn tay ấn vào vết thương của Mạnh , tôi hét lên với Huy :
- Còn đứng đó ! Dìu Mạnh ra xe nhanh ! Huy ! Huy…
Nhưng lúc này nó đang nhìn máu nơi bụng Manh với đôi mắt ngơ ngác . Chết thật ! Nó sợ quá đây mà . Nhanh nhẹn , tôi tóm lấy tay Huy và cắn thật mạnh , làm nó hét lên rồi nhìn tôi với đôi mắt tỉnh táo hơn :
- Tôi…tôi…
- Dìu Mạnh ra xe - Thấy tôi cố đỡ thân hình đồ sộ của Mạnh lên , Huy vội giúp một bên – Huy lấy xe chở , Thư ngồi sau giữ !
Nó làm mọi việc theo sự hướng dẫn của tôi nhưng khi cầm tay lái người cứ run run . Quyết định nhanh trong đầu , tôi dứt khoát :
- Huy giữ Mạnh đi , Thư lái cho .
Mạnh mất máu khá nhiều vì lưng áo tôi đang ướt dần nhưng nó vẫn cố nói :
- Xin lỗi …anh xin lỗi ! Anh xin lỗi ..
Cái tên béo này ! Đã không còn sức mà còn gắng . Đúng là lậm Huy quá rồi . Thôi được rồi , vì tình yêu tôi sẽ phóng nhanh hơn . Sau khi Mạnh được đưa vào phòng cấp cứu , tôi quay lại chỗ Huy_đang ngồi ở ghế đợi và người cứ không ngừng run . Đôi môi tái xám mấp máy không lên lời :
- Hắn…tôi..
Không hiểu sao tôi lại ôm lấy Huy . Chỉ biết sau một lúc ngỡ ngàng , Huy cũng ôm lại tôi và một giọng run run vang lên :
- Hắn sẽ không sao chứ ?
- Không sao đâu ! Hắn phước lớn mạng lớn sẽ không sao đâu - Vỗ nhẹ vào lưng Huy , tôi cảm thấy như đang ôm một đứa trẻ .
Rồi tôi cũng im lặng theo khi cánh tay siết tôi mạnh hơn . Hãy cứ để Huy yên tĩnh với suy nghĩ của mình . Vì biết đâu sau chuyện này nó sẽ bớt căng với Mạnh hơn thì sao . Tôi thấy yên tâm hơn khi người Huy bớt run rồi ngừng hẳn . Đang vỗ nhè nhẹ vào lưng thì giọng nói ngập ngừng vang lên :
- Con dao đó tôi luôn mang theo bên mình từ ngày ấy . Tôi…tôi thực sự không muốn giết hắn …chỉ là…
- Được rồi Huy ! Đừng nói nữa – Tôi ôm chặt hơn – Thư hiểu ! Thư hiểu mà…
Tiếng cô y tá làm tôi giật mình buông vội Huy ra :
- Xin hỏi ở đây ai có nhóm máu O ? Bệnh nhân mất máu khá nhiều nhưng hiện tại bệnh viện chúng tôi vừa hết nhóm máu này .
- Tôi , tôi nhóm máu O – Chưa kịp đứng lên thì Huy đã kéo tay tôi .
- Không được ! người Thư yếu sao cho máu được !
- Nhưng không có máu thì Mạnh…
Đang nhíu mày nhìn Huy thì một giọng quen quen vang lên cắt ngang :
- Tao máu O – Quay lại đã thấy lão Hưng đứng đây từ lúc nào – Đi thôi cô y tá . Bệnh nhân đang chờ .
Gật đầu , cô ý tá dẫn đường . Sao lão biết chuyện mà đến đây ? Chưa kịp giải đáp thắc mắc thì giọng nói dõng dạc của anh cảnh sát làm tôi quay phắt lại :
- Chúng tôi là cảnh sát 113 . Mời anh về đồn làm rõ mọi chuyện !
Chết rồi ! Ai báo cảnh sát thế ? Đúng rồi , chính là mấy bác hàng xóm đứng ngấp nghé ngoài cổng khi tôi chở Mạnh đến bệnh viện . Chỉ có thể là họ thôi . Còn thằng nhóc này nữa ! Cảnh sát “mời” về đồn mà tỉnh bơ như không . Huy đã lấy lại vẻ lạnh lùng từ lúc nào vậy ? Rất thản nhiên nhìn tôi mà nói :
- Thư gọi điện cho cha tôi !
A ! Vậy mà tôi quên ! Chờ Huy bị giải đi , tôi vội vàng gọi điện cho bác Hai . Hy vọng bác Hai có thể đưa Huy nhanh chóng thoát ra khỏi rắc rối này .
Đi đi lại trước phòng cấp cứu và bắt đầu sốt ruột vì lão Hưng mãi vẫn chưa ra . Bộ có gì xảy ra ư ? Lạy trời ! Đừng có việc gì , chứ Mạnh mà… thì nhóc Huy khó thoát . Huy đã chịu quá nhiều đau buồn rồi , đừng giáng đau buồn xuống đầu nó nữa . Đúng là ở hiền gặp lành , lão Hưng bước ra với khuôn mặt hơi xanh nhưng giọng nói tràn ngập vui vẻ :
- Tên béo đó không sao đâu ! Vết thương không sâu và vào phần mềm nên chỉ phải khâu có 12 mũi – Lão ngó quanh quất – Hung thủ gây án đâu rồi ?
Lão chết tiệt này ! Đang lo sốt vó mà còn đùa , tức khí tôi giẫm thật mạnh lên chân lão :
- Công an vừa giải về đồn .
Nhảy loi choi , lão vừa ôm chân vừa nhăn mặt :
- Gọi điện cho cha chưa ? - Nhận được cái gật đầu của tôi , lão tiếp –Thôi tao về nhà đây . Cần phải nói với mẹ một tiếng .
Không chờ tôi ư hử , lão đi luôn nhưng mới bước được mấy bước liền quay lại :
- Lâm biết chuyện này chưa ? - Tôi ngơ ngác nhìn lão đầy khó hiểu , Lâm thì quan hệ gì ở đây ? Đột nhiên lão nở nụ cười gian gian – Tao tạt qua nó thông báo tình hình , tiện thể cho vụ cá cược bước thêm một bước .
- Vậy anh bảo nó vào đây ngay – Đang nói thì tôi nhìn nhìn lão tò mò – Sao anh biết chuyện mà có mặt ở đây ?
Một nhún vai thật thản nhiên :
- Tính qua xem chỗ ở của nhỏ nhưng vừa tới cổng thì thấy nhỏ kẹp ba phóng tới bệnh viện , vậy là đi theo luôn – Lão nở nụ cười trêu chọc - Định xuất hiện từ lâu nhưng thấy nhỏ và nhóc Huy đang “tình thương mến thương” nên đành chờ thời cơ .
Lừ mắt , tôi tính sặc cho một trận thì lão đã co chân chuồn mất . Đúng là ông anh tôi, chết cũng không hết đùa . Hơ , mà biết đâu với cái tính hay đùa này mà cưa đổ Lâm thì sao ? Đời mà , ai học được chữ ngờ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét