Lồm cồm bò ra khỏi giường , tôi làm vài động tác cho đỡ mỏi . Sau cuộc buôn điện thoại với lão Hưng thì tôi thức luôn không ngủ nổi nữa . Chả là đang ngủ thì có tiếng nhạc đâu đó vọng lại đánh thức . Mắt nhắm mắt mở và nhận thấy di động lúc sáng Huy mua cho đang sáng đèn . Mở máy ra , tôi thấy chưa đến 3 giờ sáng :
- Alô ?
- Huy có ở đó không ? -Tiếng hét của lão Hưng làm tôi tỉnh ngủ hẳn .
Sao lại hỏi thế ? Bộ có chuyện gì xảy ra ư ? Sau khi đánh Mạnh , nó phóng xe đi , không nhẽ lại không về nhà ? Vội vàng , tôi trả lời lão với giọng lo lắng :
- Huy không ở chỗ em . Có chuyện gì vậy anh ?
- Chết thật - Tiếng chép miệng của lão càng làm tôi lo hơn - Thằng này đi đâu chứ ?
- Chuyện gì vậy anh - Tôi hét lên vì cảm thấy nóng ruột , đã xảy ra việc gì với Huy sao – Nói em nghe , Huy làm sao ?
Dù nhỏ nhưng tôi vẫn nghe thấy tiếng thở dài của lão , rồi một giọng buồn buồn cất lên :
- Lúc một giờ tao về nhà thì mẹ bảo thằng Huy đua xe bị công an tóm , cha đang ở đấy để đưa nó về - Giọng nói của lão trở nên khàn khàn - Về nhà cứ lầm lì không nói , lúc mẹ nhắc đến nhỏ thì nó lấy xe phóng đi đến giờ này chưa về . Cả tiếng tao và cha đã lùng nó khắp nơi nhưng không thấy .
Thằng nhóc này thật là …Bác gái nói tôi thì ảnh hưởng gì đến nó chứ ? Kiểu này lại phóng xe bạt mạng trên đường rồi . Tôi quan trọng với Huy đến thế sao ? Cái này để bàn sau , việc cần quan tâm là Huy đang ở đâu . Nghĩ đến đây tôi chợt nhớ ra một việc :
- Sao anh lại nghĩ Huy đang ở chỗ em ?
Tôi nghe thấy tiếng cười nho nhỏ bên đầu dây :
- Sau cả tiếng ngoài đường , tao về nhà thì phát hiện di động nó rơi trên sàn . Tính tìm xem đám bạn nó có biết không thì…- Lão nói với giọng vui vẻ - Trong máy ngoài số của nhỏ thì chẳng có ma nào . Ngay cả ông anh đào hoa này cũng không lưu , thế mới ức !
Tên này hay nhỉ ? Dùng máy từ đời tám hoánh mà không chịu lưu một số điện thoại nào thì chịu nó luôn . Đúng là Huy ! Với tính khí này tôi có thể đảm bảo sẽ không có việc gì xảy ra đâu . Cùng lắm là lại bị tóm vì đua xe thôi . Mà với chức vụ của bác Hai thì việc đưa nó ra ngoài là ngon ơ . Yên tâm với suy nghĩ đó , tôi ngập ngừng hỏi lão Hưng :
- Anh…anh không hỏi gì về em hả ?
- Tao hiểu tâm trạng bây giờ của nhỏ - Lão nói với giọng đều đều nhưng tràn đầy sự tin tưởng - Với ai thì tao không biết , chứ nhỏ đã quyết định việc gì thì luôn đúng .
- Tuy anh mang họ Sở nhưng khá hiểu chuyện – Vui vẻ vì có người đồng tình , tôi gật gù khen lão – Em thích điểm này của anh .
- Nhỏ đang ở đâu ? Khách sạn hả ?
- Nhà Lâm – Tôi buông gọn .
- ….
Sau một hồi im lặng , cuối cùng lão cũng lên tiếng :
- Nhỏ ở đó càng giúp tao thắng nhanh trong vụ cá cược .
- Làm được hẵng nói !
Tiếng cười khẩy kết thúc câu chuyện vì lão bảo phải đi tìm Huy tiếp . Dù đã năn nỉ xin theo nhưng lão nhất định bắt tôi đi ngủ và hứa không được ra đường tìm Huy . Vậy là tôi đành nằm trên giường lo lắng cho nhóc Huy . Đến khi trời sáng bảnh mắt , tôi lò dò xuống tầng và đập vào mắt là hai đống lù lù giữa nhà . Hoá ra dậy sớm không chỉ có tôi mà còn có Lâm và Mạnh .
- Ăn sáng mày - Cắn một miếng bánh nhai ngồm ngoàm rồi Lâm nói - Biết mày ăn như “miêu” nên mua hơi nhiều , cố giải quyết hết !
Không cần mời lần thứ hai , tôi sà xuống giải quyết một bánh mỳ pate cộng hai bánh bao rồi đứng lên nói với Lâm :
- Chở tao đi học – Đang nói thì thấy Mạnh nhìn với đôi mắt “đắm sờ đuối” , tôi nói trong cái hất đầu - Muốn khai thác thông tin thì trưa bao Thư bữa cơm .
– Đã duyệt - Cười toe toét , nó gật vội gật vàng .
Thủ cái bút bi trên bàn , tôi bước ra cổng chờ lâm . Nhưng vừa ló đầu ra thì nhóc Huy và con jupiter của nó bên kia đường làm tôi khựng một giây . Không thèm suy nghĩ , tôi chạy vội lại nhưng chưa kịp mở mệng thì đã bị hớt ngang :
- Tôi chở Thư đi ăn sáng rồi đi học – Hơi quay đi khi thấy tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt thiếu ngủ của nó - Muộn rồi !
Thở dài , tôi quay lại ra hiệu khi Lâm đang đứng ở cổng chờ đợi . Hiểu ý , nó dắt xe vào nhà mà không thèm thắc mắc một câu . Ôm Huy mà tôi không khỏi giật mình , người nó lạnh ngắt . Không nhẽ…
- Huy đứng chờ Thư từ lúc nào ?
- …..
- Sao phải thế hả Huy ? – Cánh tay ôm nó chặt hơn , hy vọng hơi ấm từ người tôi sẽ làm Huy bớt lạnh – Thư đâu xứng với tình cảm của Huy ….
Tay tôi bị bóp mạnh , cái giọng lạnh lùng vốn có lại cất lên nhưng tôi không hề thấy sợ :
- Thư còn nói thế , tôi ném xuống xe đấy !
- Hứ !!! - Nguẩy mặt đi giận dỗi nhưng thấy trẻ con quá nên tôi áp má vào lưng nó – Huy đứng đây tận mấy tiếng rồi ư ?
-…
Lại là sự im lặng cố hữu . Huy không nói gì , chỉ biết tay tôi vẫn trong tay nó_ấm áp và dịu dàng .
Vừa nhảy xuống xe thì đã bị kéo tay :
- Giờ về tôi chờ - Chiếu đôi mắt buồn vào tôi , giọng năn nỉ cất lên - Về nhà đi Thư !
Lắc nhẹ đầu , tôi gỡ tay nó ra :
- Sẽ không ai có thể thay đổi được quyết định của Thư đâu - Đập nhẹ vào tay Huy thật dứt khoát - Chiều Thư về lấy đồ
Rồi tôi đi thẳng vào trường , dù biết Huy đang nhìn theo với đôi mắt giận dữ . Nhưng …tôi không thể ở lại đó , Huy có giận có buồn tôi đành xin lỗi vậy .
Học hết tiết một rồi mà tên Hiển vẫn chưa vác xác đến . Cái thằng bạn luôn đến sớm giữ chỗ cho tôi hôm nay sao thế nhỉ ? Chơi với nó gần năm nay , có thấy nó nghỉ buổi nào đâu . Tính mò xuống căn tin tìm gì bỏ bụng thì nó lò dò bước vào với cái mặt bánh bao thiu .
- Mày làm gì…
Không để tôi kịp nói hết câu , nó…ôm chầm lấy tôi làm tụi con trai trong lớp huýt sáo và hò hét om sòm :
- Tuyệt !
- Mày được đó Hiển !
- Cuối cùng “băng tuyết” cũng tan !
Huýt ! Huýt !
Tính thụi cho nó một quả nhưng giọng chán nản vang lên bên tai tôi :
- Con Hương có thai rồi mày ơi !
Hình như tôi nghe nhầm , cố đẩy nó ra trong nụ cười :
- Đùa vớ vẩn …
Vừa thoát khỏi tay nó thì lại bị ôm_lần này chặt hơn làm tôi hết cựa quậy .
- Đêm qua nó ở lại nhà tao , và sáng nay đưa tao que thử thai …
Tay nó run run làm tôi giật mình . Vậy là thật ư ? Con Hương có thai ? Sao lại …
- Băng tuyết , sao mày lại để thằng mặt rỗ này cưa đổ ? - Tiếng thằng Thái làm tôi quay phắt sang và quắc mắt lên .
Thấy cái nheo mắt không vui của tôi , Thái đột nhiên im lặng một cách kỳ lạ . Gỡ tay Hiển ra , tôi nhìn thẳng vào mắt nó và từ tốn nói :
- Uốn lưỡi 7 lần trước khi nói ! Không đến lúc rụng răng cũng không biết lý do - Rồi thu dọn sách vở và kéo Hiển ra ngoài .
Biết thừa tụi bạn trong lớp sẽ đồn thổi chuyện này nhưng tôi mặc kệ . Việc quan trọng nhất bây giờ là Hiển_ nó đang bấn loạn và không biết làm gì nên mới tìm tôi.
Vừa đưa cốc cafe lên miệng lên uống một ngụm nó đã nhăn mặt , ráng nuốt xuống cổ rồi nhìn tôi :
- Sao không gọi nâu cho tao ?
Nghiêng nghiêng đầu , tôi nói với cái nhướng mắt :
- Mày thử uống đen một lần cho biết thế nào là đắng !
- Có đắng bằng cái tin sáng nay Hương đưa tao không ? – Xoay xoay cốc cafe và nhìn như thôi miên vào thứ nước đen sì đó .
- Đắng hơn - Vừa khuấy cốc nước cam lanh canh , tôi vừa trả lời – Vì tin đó có cả sự ngọt ngào mà , một sinh mạng không thể gọi là đắng .
- …..
Nó im lặng nhìn tôi nhưng chỉ nhận được một nụ cười rộng đến mang tai và tôi tiếp tục giải quyết cốc nước cam . Giọng nói chịu thua vang lên đều đều :
- Những ý kiến mày đưa ra rất đáng ghét nhưng đó lại là ý kiến đúng đắn .
Đẩy lọ đường nhỏ xíu trên bàn về phía nó , tôi nói với nụ cười nhẹ :
- Cafe đắng nhưng nếu thêm chút đường vào sẽ dễ uống hơn . Cũng giống như mày và Hương , nếu thêm đứa bé thì hai đứa sẽ chín chắn và hiểu nhau hơn , rồi yêu nhau hơn rồi…
- Mày nói cứ như tao không yêu nó – Nó lườm yêu tôi rồi nở nụ cười thường ngày - Chuẩn bị phong bì đi , tao sắp lên …xe hoa .
Phì cười với giọng đùa giỡn , tôi hỏi thẳng :
- Mấy tháng rồi ?
- Hai tháng ! Cưới gấp không bụng to mặc váy cưới không đẹp – Nó nói mà mặt nhăn như khỉ ăn ớt – Con đấy chết vẫn không hết điệu .
Cái thằng quỷ này ! Vợ sắp cưới mà xưng hô như thế , thiệt hết nói . Bỏ thêm đường vào cafe rồi nó nói như đang đùa :
- Lấy nó là theo ý mày . Nếu đó là quyết định sai thì tao thịt mày .
- Chuyện nhỏ - Tôi nháy mắt với khuôn mặt vô tư – Tao đền cho mày một con vợ khác .
- Giống mày càng tốt - Nụ cười của nó làm tôi yên tâm , không còn vẻ buồn chán nữa mà thay vào đó là sự tự tin - Lấy về không cần ăn cơm cũng no .
Nó nói tiếp khi thấy cái nhướng mắt thắc mắc của tôi :
- Cãi nhau tối ngày là đủ no rồi !
Phì cười , tiện chân tôi đạp nó một cái :
- Hở chút là đùa , mà sao mày dám ôm tao ? – Nheo nheo mắt , tôi nói như đi guốc vào bụng nó – Tao cá một ăn mười là mày đã có quyết định trước khi gặp tao. Vậy mà còn dám giả vờ buồn nữa .
- Thì phải “mèo mỡ” trước khi có vợ , chứ đeo gông rồi thì ai dám ho he .
Lắc đầu chịu thua với giọng đểu của nó . Vậy mà nhiều đứa con gái chết vì giọng sở khanh này mới lạ . Nó không được đẹp trai nhưng vẫn nhiều cô mê , bảo sao lão Hưng không đào hoa . Đứng trên phương diện con gái , tôi phải công nhận lão Hưng có một khuôn mặt rất nam tính , nhất là đôi mắt sâu và đen nháy được ẩn dưới hàng lông mày rậm đẹp . Lão không đểu cũng không được vì đa số là con gái tự bám lão mà . Và đây là điểm mấu chốt làm lão thua tôi trong vụ cá cược .
Vậy là cả buổi học hôm nay tôi ngồi bàn về đám cưới với tên Hiển . Đưa ra ý kiến gì nó cũng bác bỏ , một điều Hương , hai điều Hương …cuối cùng nó quyết định để Hương làm chủ . Mất công tôi nghĩ phụ , đúng là thằng bạn sợ vợ .
Giờ về , tôi vừa ló mặt ra cổng trường đã thấy Huy và Duy lù lù ở đó . Chắc Duy đến đòi nợ bữa cơm đây nhưng đành hẹn hôm khác vì nhóc Huy đang nhìn tôi gườm gườm . Bước lên xe ôm eo Huy , tôi biết Duy đang nhìn theo với đôi mắt buồn buồn . Nhưng biết làm sao , tôi mà không đi đảm bảo Huy…trói gô lại rồi chở đi . Ai chứ Huy dám lắm à .
Nó phóng như điên , bỏ qua những tiếng chửi những tiếng rủa của mọi người . Hì hì , tại tôi bảo Lâm và Mạnh đang chờ cơm nên nhất quyết bắt chở về nhà chứ không chịu ra hàng ăn với nó .
Đứng trước cổng nhà Lâm , nó lưỡng lự giữa vào và không vào . Nhìn đôi môi mím chặt, biết nó tức lắm nhưng tôi lại là người thích trêu chọc người khác nên nở nụ cười toe toét :
- Nếu không muốn ăn cơm với Thư thì về đi . Dù buồn nhưng Thư đành ăn một mình vậy .
Đôi mắt tức giận nhìn tôi trong im lặng rồi dắt xe vào nhà . Vừa thấy mặt tôi , tên Lâm đã hét lên :
- Ăn hàng ! Ăn hàng ! – Nó nháy mắt ra hiệu - Thằng Mạnh bao . Qua quán bên kia đường mày !
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét