- Thôi nha mày ! - Hất tay nó ra , tôi nguýt dài - Chửi nhiều quá tao tưởng tao …ngu thiệt thì sao ?
Cười khẩy , nó nheo mắt nhìn tôi :
- Mày ngu được đã tốt !
Chưa kịp trả miếng thì Mạnh xen vào :
- Công nhận , tên Lâm hay thật - Gật gù như một ông già , Mạnh nói bằng giọng thản nhiên – Ai mà muốn chết , đến tìm nó đảm bảo sau một hồi thì tức quá hết muốn tự tử luôn .
- Hết muốn tự tử thì nói lý do vì sao tên lúc nãy tẩn mày đi - Thản nhiên bóc quýt , tên Lâm hỏi với vẻ thờ ơ - Phải thằng nhỏ mày hay kể không ?
- Ừ …
Hết quay sang nhìn vẻ buồn buồn của Mạnh , tôi lại nhìn Lâm ăn quýt với vẻ thích thú . Nó làm như chưa được ăn quýt bao giờ ý . Hết chịu nổi , tôi hét lên nho nhỏ :
- Cuối cùng hai đứa mày có chịu nói tao nghe đã xảy ra chuyện gì không ?
Nghe tôi hỏi mà tên Lâm vẫn thản nhiên giải quyết quả quýt , tức khí tôi giằng luôn múi trên tay nó và …nhét vào miệng :
– Còn ăn nữa hả ?
Nhìn nhìn tôi rồi nhún vai vẻ bất cần , rất thản nhiên nó tiếp tục …bóc quả quýt khác . Muốn khóc với thằng bạn này quá . Điên tiết , tôi đạp nó nhưng chỉ nhận được hành động: quả quýt giơ ra trước mặt với đôi mắt ngây thơ :
- Từ từ rồi tao đưa . Mày làm gì… tham ăn thế ?
Đến đây thì tôi không chịu nổi nữa , thắc mắc ngập lòng mà nó cứ cù nhây . Tính trừng phạt nó nhưng tiếng cười của Mạnh làm tôi tỉnh trí :
- Vậy mà thằng Lâm nói Thư luôn thắng nó trong những đấu lần tay đôi . Phải xem lại! Phải xem lại !
Ừ nhỉ ! Mạnh nhắc tôi mới nhớ . Con bé Thư luôn bình tĩnh tự tin trong mọi trường hợp đâu rồi ? Sao lại có thể thua tên bạn cà chớn này được chứ . Thì ra cú sốc hồi này cũng có ảnh hưởng không nhỏ đến phản ứng của tôi . Phải xem lại mới được .
Nở nụ cười mím chi , tôi hỏi Mạnh :
- Xem lại thì rõ rồi , cái chính là Mạnh giải thích chuyện hồi nãy đi .
- Việc này …
- Hỏi nó thì thà hỏi tao còn hơn – Xoa tay , Lâm nhìn Mạnh với đôi mắt gian gian - Chứ việc xấu của bản thân sao nó đủ dũng cảm mà kể ra .
Xán lại gần Lâm , tôi hỏi với giọng tò mò :
- Vậy kể tao nghe ! Mai đãi mày chầu cafe .
- Xong – Nó cố tình nói trong cái lừ mắt cảnh cáo của Mạnh - Để tao kể đầu đuôi cho nghe . Có một tên béo tròn béo trục sống ở miền Nam , trong một lần ra Hà Nội chơi đã nghe bạn bè xúi giục tham gia đua xe . Không hiểu ra đường gặp trai hay gái mà cuộc đua xe hôm đó đã trúng tiếng sét ái tình . Một tên nhóc đã làm trái tim anh béo nhảy lô tô trong lồng ngực , thế là nó cá với thằng nhỏ là ai thua phải đãi một bữa nhậu . Dĩ nhiên là có âm mưu cả , vì nó biết chắc thằng nhỏ sẽ không uống lại nó . À quên , nói cho mày biết một chuyện , người đào tạo cho tên béo có tửu lượng tốt không ai ngoài người bạn đẹp trai tốt bụng này – Ngón tay nó chỉ chỉ vào ngực làm tôi phì cười , Mạnh dù đang đau nhưng vẫn phải nhe răng ra cười với giọng đùa giỡn của tên Lâm - Rồi cái gì phải đến đã đến . Sau khi phục rượu thằng nhỏ tội nghiệp , nó đã cướp đi sự trong trắng của trai nhà lành …
Nói đến đây , nó giơ tay sang Mạnh và hơi nghiêng đầu làm dáng như một MC chính hiệu :
- Phần tiếp theo để người trong cuộc …kể nốt !
Cười buồn , Mạnh nói sau tiếng thở dài :
- Việc đó xảy ra sau khi tôi đã ngà nga say nên…nhưng dù thế nào thì trách nhiệm cũng thuộc về tôi – Hàng vạn tia buồn chiếu vào mắt tôi – Tôi đã nhiều lần về đây để tìm cậu ấy nhưng …những buổi đua xe đã không thấy cậu tham gia nữa . Những người biết về cậu đều không mở miệng khi tôi hỏi thăm ….
- Việc đó xảy ra lâu chưa ? – Sau một hồi im lặng , cuối cùng tôi cũng nói .
- Hơn hai năm rồi !
Thì ra lý do làm Huy thay đổi tính tình là ở đây . Tôi không nghĩ Huy đã phải chịu đựng chuyện như thế này . Ôi …không nhẽ chuyện đó xảy ra khi…chưa 16 tuổi ư ? Bảo sao nó không …Và đó cũng là lý do làm nó ghét đàn ông con trai ? Vậy khổ rồi , là gay nhưng lại ghét đàn ông con trai thì sao có bồ được chứ . Tất cả chỉ tại tên béo đang ngồi trước mặt tôi thôi . Quắc mắt , tôi đe nó :
- Giờ ông tính sao ? Vì chuyện đó mà Huy hận đàn ông con trai . Nó là gay mà lại ghét đàn ông con trai thì sao có người yêu được chứ ? Ông làm gì thì làm đi ..
- Cậu ấy…Không , Huy ! Huy là gay thật hả - Lắc lắc người tôi không thương tiếc , Mạnh hỏi dồn dập - Thật không ? Thật là gay chứ ?
Nhận được cái gật đầu xác nhận , Mạnh nở nụ cười rộng đến mang tai làm cái mặt vốn đã tròn nay càng tròn hơn_trông y cái bánh bao . Mặc kệ hai đôi mắt mở to của tôi và Lâm , nó đi lên gác với bước chân nhún nhẩy nhưng mới đặt chân lên cầu thang đã quay lại :
- Thư yên tâm ! Tôi sẽ làm Huy không những hết ghét đàn ông con trai mà còn chuyển sang yêu - Nó nháy mắt với tôi rồi bước lên tầng với tiếng huýt sáo líu lo .
Gì ? Không nhẽ nó tính cưa Huy ? Quay sang tôi nhìn Lâm thắc mắc làm nó nhún vai buông gọn :
- Đẹp trai như nhóc Huy sẽ không đổ vì tên béo này đâu !
Nói tới tôi mới nhận ra , đúng là so về hình dáng thì Mạnh và Huy không hợp nhau . Mạnh dù cao 1m8 nhưng với thể trọng một tạ thì chiều cao như vậy là không đủ bù đắp . Nên nhìn nó rất to béo phốp pháp . còn Huy thì dáng cực chuẩn, không biết nó có tập thể dục thể hình không , chứ nhiều lúc nhìn vào cái thân hình người mẫu của nó tôi còn mê nữa à . Nếu so về ngoại hình thì lão Hưng với tên Lâm là đẹp đôi nhất . Lão Hưng ngoài giờ đi làm và đến vũ trường ra thì thường xuyên đi tập thể hình để giữ “phoọc” , nên người lão không phải là khá ổn mà là quá ổn . Còn tên Lâm đai đen tam đẳng karate , dáng đẹp hay không thì cứ nhìn nó là biết . Lại còn khuôn mặt đẹp trai ngất ngây con gà tây nữa chứ . Ra đường không chỉ con gái mà con trai cũng phải quay lại nhìn . Nói đi nói lai , nếu nó và lão Hưng là một cặp thì cực đẹp . Nhưng thằng nhỏ lại không ưa lão thế mới chết …
Đang so sánh thì má tôi bị véo đau điếng :
- Hồn ở phương nào hồn về… ăn cơm – Nó nhướng mắt khi bị hất tay ra - Tỉnh rồi thì lên gác ngủ đi . Muộn rồi mày !
- Lên ngủ với giá vẽ và màu à ? - Đập đập tay xuống sàn , tôi tỉnh bơ – Tao ngủ đây được rồi .
Nó đứng lên đi thẳng vào bếp sau khi buông gọn :
- Cứ lên thì biết !
Thì lên ! Phóng vèo lên gác , tôi tò mò muốn biết có gì trong phòng nó . Ơ , bảng và giá vẽ đâu rồi ? Còn cái giường này ở đâu ra ? Căn phòng còn rất sạch sẽ nữa chứ , cứ như đã được lau chùi . Đang trố mắt lên quan sát thì tiếng Mạnh vang lên phía sau tôi :
- Sáng nay nó đã mang hết bảng và giá vẽ xuống tầng rồi . Còn cái giường này mới tậu về . Nó sợ lần sau Thư say không có chỗ ngủ …
Mạnh bỏ dở câu nói khi không thấy tôi nói gì , nó vỗ vào vai rồi bỏ về phòng . Bây giờ tôi mới cảm nhận hết tình thương yêu của mọi người . Dù không phải con ruột nhưng ba luôn thương yêu tôi . Dù không máu mủ họ hàng nhưng bác Hai lão Hưng và Huy rất quý mến tôi , nhất là Huy …còn Lâm nữa , nó làm gì cũng nghĩ đến tôi . Có lẽ tôi nên cảm ơn cái từ con hoang thì đúng hơn . Vì không có cha nên tôi có một người ba tuyệt vời . Vì không có cha nên tôi gặp được những người luôn yêu thương và quý trọng tôi . Thật hạnh phúc khi được làm con ba , được làm bạn với những người như Lâm như Huy…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét