Giọng đều đều không âm sắc không tình cảm của Huy cho tôi biết , nó đã xác định việc này sẽ xảy ra từ lâu rồi , chỉ là không biết lúc nào thôi .
- Thư biết không , khi nhận ra bản thân khác mọi người tôi hụt hẫng lắm ! Tôi cũng muốn yêu và được yêu nhưng …- Nó nhìn ra hồ với đôi mắt sâu thăm thẳm , tôi không biết trong đó chứa những gì – Xã hội đâu chấp nhận tình cảm của những người như cha như tôi .
Thấy đây là cơ hội trời cho , tôi vội hỏi điều luôn canh cánh trong lòng :
- Tuy là gay nhưng hình như Huy ghét con trai ?
- Ghét ? – Nó quay sang nhìn tôi với đôi mắt hận thù , trong đó chỉ có hận hận và một nỗi đau khó hiểu - Nếu để tôi gặp lại hắn , tôi sẽ giết hắn !
Tiếng nghiến răng làm tôi rùng mình , lay lay người Huy , tôi nói với giọng lo lắng :
- Huy ! Huy à …
Đôi mắt đó đã trở lại bình thường khi nghe thấy giọng tôi , tuy vẫn còn lạnh lẽo nhưng không còn tia hận thù trong đó nữa . Lắc mạnh đầu cho tỉnh táo , Huy đứng lên :
- Về Thư !
- Thư không về nhà đâu – Nghe tôi nói , nó quay phắt lại với đôi mắt trừng trừng - Với những gì xảy ra tối nay , Thư thực sự không thể về nhà . Thư sẽ dọn ra ngoài !
- Thư !!!
Kéo tay Huy , tôi bóp mạnh và nhìn thẳng vào mắt không vui :
- Sẽ không ai thay đổi được quyết định của Thư đâu . Giờ Huy đưa Thư đến nhà bạn , mai Thư sẽ về lấy đồ sau .
- Thư !
- Thư mệt rồi , đi thôi Huy – Tôi ngồi lên xe và nhìn nó với đôi mắt chờ đợi pha chút mệt mỏi .
Mím chặt môi với vẻ tức giận cố nén , Huy chở tôi đến nhà Lâm . Trên đường đi tôi đã cố giải thích lý do dọn ra ngoài nhưng nó một mực im lặng , không ư hử gì cả . Khi đã biết rõ không máu mủ không ruột thịt không họ hàng , tôi đâu thể ở nhà bác Hai nữa chứ . Tự trọng không cho phép tôi . Và thực sự đã có bức tường ngăn cách xuất hiện giữa tôi và căn nhà đó …
Sau tiếng gọi ồn ào , người ra mở cửa không phải Lâm mà là Mạnh . Cười tươi , tôi nói vui vẻ :
- Để Thư giới thiệu ! Đây là Huy…
Bốp !!!
Với đôi mắt mở to tôi nhìn những giọt máu đang tứa ra từ khoé miệng Mạnh . Huy…Huy vừa …đấm Mạnh , đôi mắt đỏ ngầu giận dữ .
Không để Mạnh kịp phản ứng , Huy tóm cổ áo rồi lên gối xuống khuỷ tay …Khi Mạnh gục xuống cũng là lúc nó ngồi hẳn lên người và đấm liên tiếp vào người vào mặt Mạnh ….
- Huy dừng lại !
Một bàn tay đã giữ không cho tôi chạy đến cản Huy . Quay sang nhìn Lâm với đôi mắt khó hiểu .
- Để tụi nó tự giải quyết ! Nếu đúng như suy đoán của tao thì trận đánh này không oan đâu !
- Nhưng …
Đôi mắt dứt khoát của nó làm tôi ngưng nói . Quay lại thì khuôn mặt Mạnh đã biến dạng: Mắt thâm tím , má sưng vêu , môi tứa máu . Điều gây sốc là nó hoàn toàn không phản kháng , để yên cho Huy đánh . Còn Huy vừa đánh vừa nói với giọng hận thù , nhưng tôi lại thấy có chút gì đó tức tưởi :
- Đã bảo đừng xuất hiện trước mặt tôi ! Nghe không ? Nghe không ?
Tuy Mạnh to gấp đôi nhóc Huy nhưng bị đánh kiểu này cũng dễ gây đến tử vong . Hất tay Lâm ra , tôi hét lên :
- Huy…- Lao đến đẩy Huy sang một bên , tôi lo lắng đỡ Mạnh – Đánh nữa là có án mạng đó ! Dừng đi Huy !
- Thư tránh sang một bên – Như không nghe thấy , Huy tóm cổ áo Mạnh – Tôi phải giết hắn ..
Bốp !!!
Thẳng tay tôi tát Huy , cần phải làm nó tỉnh táo lại :
- Bảo Huy dừng lại nghe không ? - Quắc mắt lên , tôi gằn giọng khi thấy xung quanh đã xuất hiện nhiều người – Làm ồn hàng xóm , Huy vui lắm hả ?
Mím môi nhìn tôi , rồi Huy kéo mạnh tay :
- Nếu Thư định ở lại đây thì về !
Hít một hơi thật sâu , tôi trì người lại :
- Huy về đi – Nhìn thẳng vào mắt Huy , tôi thấy trong đó là vô vàn sự đau đớn , thở dài tôi nhấn mạnh từng tiếng – Mai Thư sẽ về lấy đồ , còn bây giờ THƯ MUỐN HUY VỀ !
- Thư !
Nhìn vào mắt Huy , tôi hểu sự lo lắng trong đó . Cố nhón chân , tôi nói nhỏ đủ nó nghe :
- Thư hiểu Huy nghĩ gì , nhưng đừng lo vì bạn Thư đều là …gay . Về đi Huy !
Nó lặng người đi một giây , rồi đột nhiên quay phắt sang Mạnh trong khi đôi mắt vẫn đỏ ngầu :
- Đừng để tôi gặp lại - Rồi nhìn Lâm nãy giờ vẫn thản nhiên khoanh tay – Thư gặp chuyện gì , tôi giết mấy người !
Không chờ câu trả lời , nó ngồi lên xe với sự tức giận nên không nhìn thấy cái nhếch môi của Lâm . Trước khi phóng đi , nó vẫn không quên dặn dò tôi :
- Thư vào nhà đi , sương xuống rồi !
Nhìn dáng nó mất hút cuối con đường , tôi thở dài rồi đưa Mạnh vào nhà . Nhưng hắn đang được tên Lâm dìu vào với lời cằn nhằn :
- Mày ăn gì mà “ khổ lòng” thế ?
Cười trừ trước những đôi mắt tò mò , tôi lóc cóc chạy theo . Vội vàng ôm hộp thuốc ngồi xuống cạnh Mạnh nhưng chưa kịp bôi cho nó thì Lâm đã áp tay vào má tôi :
- Mày khóc hả Thư ? – Tay vẫn áp vào má tôi , nó dùng ngón cái làm động tác như gạt nước mắt rồi nói – Không phải đã bảo chỉ được khóc khi có mặt tao sao ?
Đúng là với đôi mắt đỏ hoe này , tôi không thể giấu được nó . Lắc nhẹ đầu , tôi bôi thuốc cho Mạnh trong sự im lặng . Hy vọng nó hiểu là tôi đang muốn yên tĩnh. Nhưng nó đúng là Lâm_thích chọc vào nỗi đau người khác .
- Không bôi thuốc thì tên béo này cũng không chết ngay đâu – Nó đập vào chỗ bầm tím trên tay Mạnh làm thằng nhỏ hét ầm lên , đã không hối lỗi còn nhe răng ra cười – Còn thiếu lời giải thích của mày là có án mạng đó .
Lừ mắt , tôi nói với giọng chịu thua :
- Thì để tao làm xong - Vừa nói vừa đổ ôxi già vào vết thương trên vai Mạnh , không hiểu nhóc Huy đánh thế nào mà vai Mạnh ngoài bầm tím còn trầy xuớc hết - Để lâu vết thương nhiễm trùng nó chết , nhóc Huy trở thành hung thủ giết người thì sao ?
Nhún vai không nói gì , chỉ trơ mắt nhìn tôi bôi thuốc cho Mạnh . Vẻ thờ ơ của Lâm làm tôi khó hiểu . Bạn bè gì mà bạn bị đánh cứ đứng xem thản nhiên . Thật không hiểu nổi ! Cả cái tên đang bị thương này nữa ! Bị đánh mà không phản kháng , đúng là điên ! Không hiểu sao tôi lại thấy bực mình nên rửa vết thương hơi mạnh tay làm tiếng hét vang khắp nhà :
- Rát ! Cho ít ôxi già thôi Thư ! Sót lắm !
- Biết đau sao lúc bị đánh không tránh đi – Càng nói tôi càng đổ nhiều ôxi già làm nó ngồi bật dậy .
- Để Mạnh tự làm – Nó xích ra xa tôi với vẻ luống cuống làm tên Lâm phì cười – Thư đúng không phải con gái !
Tính táng nó nhưng tên Lâm đã giữ tay tôi :
- Quay lại vấn đề chính - Hất hất đầu , nó ra lệnh đầy trịnh thượng – Cái gì làm con bạn mạnh mẽ của tao rơi nước mắt ?
Biết chắc im lặng sẽ không xong , nhưng tôi chưa kịp mở miệng thì Mạnh đã đứng lên :
- Để tao về phòng cho hai đứa mày tự nhiên … Áaaaa…
Nó hét toáng như bị chọc tiết là tại tôi tóm phải chỗ bầm tím trên tay . Lại một lần nữa tôi bị người khác cướp lời :
- Mày không cần về phòng đâu ! Con Thư đã coi mày là bạn nên không cần ngại – Lâm nói y như những gì tôi nghĩ trong đầu – Mà không cần đóng kịch, tao biết thừa mày chuồn vì không muốn bị tra hỏi .
Bây giờ tôi mới hiểu ý Lâm , quay sang nhìn Mạnh với đôi mắt đe doạ :
- Chưa giải đáp hết thắc mắc trong lòng Thư thì đừng mong về phòng - Ngừng một chút , tôi nói tiếp - Chuyện của Thư cũng không cần phải giấu .
Rồi tôi từ tốn kể lại mọi chuyện . Không hiểu sao bây giờ tôi thấy bĩnh tĩnh lạ , cái giọng đều đều này làm tôi có cảm tưởng đang kể chuyện của một người nào đó. Và nước mắt cũng không hề rơi giọt nào . Khi vừa ngừng nói thì cũng là lúc tên Lâm tát nhẹ vào má tôi :
- Có vậy mà cũng khóc - Lần này nó lại véo má tôi , mà không phải một tay đâu , nó dùng hai tay kéo mạnh má tôi ra và nói với giọng tỉnh bơ – Mày khóc thì được tích sự gì? Khóc thì thay đổi được mọi chuyện hả ? Khóc thì bác trai sẽ trở thành cha ruột mày ư ? Chẳng phải ba mày luôn yêu thương mày sao ? Tình thương đó có chỗ nào giả dối mà khóc ? Đảm bảo dưới suối vàng , ba mày thấy mày khóc cũng phải hét lên : “Đồ con ngu ngốc ! Nước mắt chứ phải nước ..lã đâu mà phí phạm ? Uổng công mình yêu thương nó , chiều chuộng nó ! Đúng là đứa con ngốc …”
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét