Đáp lại vẻ bối rối là nụ cười hiểu chuyện của tôi . Đợi lão Tùng thì cứ nói là đợi , cần gì kiếm cớ .
Nhưng những suy đoán của tôi hoàn toàn sai bét , vì đã 2 tiếng trôi qua mà lão Tùng vẫn chưa xuất hiện . Không nhẽ vẫn còn giận ? Không chịu nổi sự tò mò , tôi bước đến hỏi nhỏ :
- Hai tiếng rồi anh ! Có gì cứ vào thẳng phòng .
Anh nói với giọng thảm não , khuôn mặt nhăn lại đầy khổ sở :
- Đã làm lành đâu mà vào - Rồi anh cố vui vẻ - Anh đang trồng …cây si .
- Cố lên nha ! Em tin anh sẽ thành công vì đất này dễ trồng mà – Nói xong tôi bước về quầy vì có vài vị khách bước vào .
Một trong những người đó là Duy . Sau khi chọn vài quyển sách , Duy bước đến chỗ tôi:
- Tính tiền nào cô bán hàng ! – Nụ cười răng khểnh lại xuất hiện trên má Duy – Sao sáng nay Thư không đi học ?
Vừa bỏ mấy quyển sách vào túi tôi vừa nhìn Duy thắc mắc . Cầm cái túi tôi đưa , Duy giải thích vì tôi vẫn chưa mở miệng :
- Tại buổi trưa có đến trường chờ Thư , tính rủ đi ăn nhưng chờ hoài không thấy.
Gật gật đầu , tôi đã hiểu vì sao Duy biết tôi nghỉ :
- Thư mệt nên sáng nay nghỉ …
- Có sao không Thư – Không để tôi nói tiếp , giọng dồn dập vang lên đầy lo lắng - Mệt còn đi làm , bộ Thư …
- Thôi ông ! Đỡ rồi mới đi làm chứ - Hất đầu ra hiệu vì có vài vị khách đang chờ tôi tính tiền – Xong rùi thì về đi ! Đứng đây cho chật chỗ .
- Đuổi khách nghen ! Về thì về – Nháy mắt với tôi rồi Duy ra lấy xe sau khi nói đủ tôi nghe - Nợ Duy một bữa cơm nha Thư !
~~~~~~~~
Sau bữa tối thấy hơi mệt nên tôi đi nằm . Mới thiu thiu được một lúc thì tiếng ồn bên ngoài làm tôi tỉnh hẳn :
- Đồ lừa đảo ! Hoá ra bao nhiêu năm nay ông lừa tôi ! Lừa mẹ con tôi …huhu…đồ lừa đảo , dối trá ..huhu…
- Bà im đi ! Bà nói mà không thấy ngượng miệng hả ? - Giọng bác Hai cũng không kém phần gay gắt – Là do bà tự chuốc lấy , chứ đâu ai bắt …
Bác vội im bặt khi thấy mặt tôi :
- Con ở nhà hả Thư ?
Chưa kịp trả lời thì giọng sũng nước của bác gái đã ngăn không cho tôi nói :
- Thư ! Con xem bác có khổ không cơ chứ , từng này tuổi rồi còn đưa nhau ra toà …- Đang nói thì bác quay phắt sang bác Hai và rít lên - Đồ khốn nạn , đồ lừa đảo ..
Rầm !!!
Tiếng vỡ của tấm gương trên tủ tường không chỉ làm tôi giật mình mà bác gái cũng tái mét mặt . Những giọt máu đỏ tứa từ vết đứt trên tay bác Hai làm tôi chạy vội lại nhưng bị cẳn :
- Bác không sao ! Con đừng lo - Giọng nhẹ nhàng khi nói với tôi giờ đã chuyển sang tiếng gầm khi quay sang bác gái – Bà bảo ai lừa đảo ? Người bị lừa là tôi này. Ngày đó bà nói có thai , tôi tin nên cưới bà . Bà có biết lúc đó tôi đau khổ như thế nào không ? Tin bà , tôi đã có lỗi với người ta …
- Ông làm như ông tốt lắm - Nụ cười nhếch môi của bác gái không cho bác Hai nói tiếp – Bao nhiêu năm nay ông vẫn quan hệ với nó còn gì ? Nó có gì hơn tôi ? Hay vì nó là…đàn ông ?
- Câm ngay !
Tôi vội vàng ôm bác Hai khi thấy bác lao vào bác gái với tất cả sự tức giận :
- Con xin bác ! Bác…
- Loại con hoang như mày không có quyền xen vào chuyện nhà tao !
Hả ? Lời bác gái như tiếng sét bên tai tôi . Bác vừa nói gì ? Con hoang…
Bốp !!!
Vì đang quá sốc nên tôi không kịp ngăn cái tát của bác Hai .
- Tôi bảo bà câm cơ mà !
Tiếng gầm của bác Hai không đủ làm bác gái sợ :
- Ông vì đứa con hoang này mà đánh tôi sao ? Được ! Hôm nay tôi sẽ nói hết , nói tất cả !
- Mẹ thôi đi ! - Tiếng hét của Huy làm mọi người đều giật mình . Nó đứng đây từ lúc nào ?
- Cả mày cũng mắng tao hả Huy ? – Đôi mắt hận thù của bác làm tôi trong vô thức đã lùi lại một bước – Mày nghe rõ nhé Thư ! Mày chỉ là một đứa con hoang , Mẹ mày chửa hoang và lấy chú Ba rồi sinh ra mày . Không máu mủ không ruột thịt vậy mà tao phải nuôi mày ….
- Bà câm ngay !
- Thư đừng tin !
Cả tiếng hét của bác Hai và Huy đều không ngăn được những giọt nước mắt của tôi . Nó cứ ứa ra không có lý do . Tôi là đứa con hoang ư ? Ba…không phải là ba tôi ư ? Tôi không có cha… Không ! Không thể nào ! Nói dối …nói dối…
Nhưng kìa , ánh mắt bối rối của bác Hai đã nói nên tất cả . Sự thật là thế ư ? Sự thật là…Khônggg………..
Tôi không biết tôi đang làm gì nữa , chỉ biết đang lướt qua tiếng gọi của Huy :
- Thư ! Đứng lại , Thư !
Một vòng tay ôm lấy người tôi , đây là hơi ấm của Huy_của người không ruột thịt với tôi . Cố kìm tiếng nấc , tôi cất giọng nghèn nghẹn :
- Đưa Thư đi khỏi đây ! Đưa Thư đi !
Siết thật chặt rồi một tay giữ chắc tay tôi , một tay lấy xe , Huy phóng ra đường . Tôi không biết việc gì đang xảy ra , chỉ biết lưng áo Huy đang ướt dần theo từng tiếng nấc...
Huy đã dừng lại nhưng nước mắt tôi vẫn chưa chịu dừng . Dựng chân chống , Huy quay lại ôm tôi với giọng nhỏ nhẹ :
- Khóc đi Thư ! Hãy khóc nếu Thư muốn – Nụ hôn đầy trìu mến được đặt nhẹ lên trán tôi – Thư chỉ được phép khóc nốt lần này thôi . Từ giờ còn khóc tôi đánh đòn .
Dù đang hụt hẫng nhưng nghe Huy nói , tôi không khỏi phì cười . Nhìn nụ cười ướt đẫm nước mắt , Huy nhẹ nhàng lau gò má tôi :
- Bảo Thư khóc sao lại cười ?
Lắc nhẹ đầu tôi không nói gì , chỉ rúc đầu vào người Huy làm vòng tay ôm tôi chặt hơn . Tiếng tim đập nhẹ nhàng đều đều của Huy làm tôi bình tâm nhiều .Bây giờ dù tôi có khóc có đau khổ cũng đâu thay đổi được số phận chứ . Mà cần gì phải thay đổi số phận nhỉ ? Chẳng phải khi còn sống , ba rất yêu thương tôi sao ? Tình thương đó đâu phải xuất phát từ sự thương hại . Có lẽ tôi nên cảm ơn cái từ con hoang thì đúng hơn . Vì là con hoang nên tôi mới có người cha tốt như vậy . Vì là con hoang nên tôi mới có một gia đình tràn ngập tiếng cười…
Trong lúc suy nghĩ hình như tôi có cười nên Huy mới nói :
- Vừa khóc đã cười , đúng là Thư !
Đẩy nhẹ Huy ra , tôi ngồi thẳng lên nhưng nó đã kéo tôi dựa vào vai :
- Ngồi vậy ấm hơn !
- Huy nè – Tôi dựa vào Huy với sự tin tưởng tuyệt đối – Huy cũng biết Thư không phải con của ba đúng không ?
Nó im lặng một hồi rồi nói với giọng đều đều :
- Tôi biết từ lâu rồi Thư à . Khi 12 tuổi tôi đã biết – Hơi quay sang , Huy đổi giọng nhẹ như sương – Thư không giận vì tôi đã giấu chứ ?
- Sao lại giận người thương yêu mình ?
Sau câu nói của tôi , hai đứa đều im lặng . Đến bây giờ tôi mới để ý đây là Hồ Tây . Thảm nào gió mát và ngọt ghê . Cố đón lấy những làn gió nhẹ , rồi tôi quay sang hỏi :
- Anh Hưng có biết việc …
Thấy giọng ngập ngừng của tôi , Huy nói thật thản nhiên :
- Thư muốn hỏi lão có biết việc cha mẹ tôi không chứ gì ? Lão biết hết đó - Thở dài , Huy nói với giọng vô cảm - Trước khi lấy mẹ , cha có người yêu rồi , và đám cưới này xảy ra ngoài ý muốn khi mẹ có thai lão Hưng . 13 năm sau , khi xét nghiệm máu cha đã phát hiện lão Hưng không phải con mình . Nhưng cái hôn nhân này vẫn không tan vỡ vì mẹ đã có thai tôi …rồi cứ kéo dài mãi đến hôm nay , nó đã tan vỡ , tan vỡ hoàn toàn khi mẹ biết cha vẫn giữ quan hệ với người đó .
Tôi không dám mở miệng trước vẻ trầm ngâm của Huy . Thực sự lúc này tôi cũng không biết nói gì . Một người mới 18 tuổi mà biết quá nhiều chuyện buồn thì tính khí có khó chịu cũng không có gì lạ . Không nhẽ…
Nghĩ là làm , tôi hỏi thẳng luôn :
- Đó có phải lý do làm Huy thay đổi tính tình không ? Dì An bảo 2 năm gần đây Huy khác hẳn …
- Một phần vì thế , một phần vì…- Nó quay đi lẩn tránh ánh mắt tôi – Vì tôi nhận ra tôi là…gay .
Là gay ư ? Vậy những suy đoán của tôi về Huy từ trước đến nay là đúng . Nó là gay không nhẽ di truyền từ bác Hai ? Bộ cái này cũng di truyền được hả ?
Giọng phì cười của Huy kéo tôi ra khỏi suy nghĩ :
- Những gì Thư nghĩ hiện hết ra mặt rồi kìa – Véo mà tôi , Huy nở nụ cười hiếm hoi – Đúng là tôi được di truyền từ cha đó Thư . Không biết nên vui hay nên buồn đây .
Gật gật đầu , tôi nói với giọng hiểu biết :
- Thảo nào Huy vô cảm trước Nhu – Khuôn mặt bầu bĩnh của cô bé gặp hôm ở vũ trường đang lướt nhanh qua đầu - Tội con bé ghê ! Yêu sai người .
Huy không cười với giọng đùa của tôi , mà quay lại với sự im lặng cố hữu . Cầm tay Huy , tôi vuốt nhẹ làm nó vội rụt lại :
- Huy tính sao nếu hai bác nhất quyết ra toà ?
- Còn tính sao nữa ? Mẹ vì quá yêu cha nên mới lừa dối , còn cha là gay nên dù sống bên mẹ nhưng vẫn giữ quan hệ với người đó – Nó nhìn thẳng vào mắt tôi , trong đó toàn là ánh buồn – Cùng là gay nên tôi hiểu rõ .
- Vậy …
- Nhưng thực sự tôi không nghĩ nó kết thúc nhanh như vậy .
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét